Quán bar chìm trong âm nhạc xập xình, ánh đèn chớp nháy quét qua từng gương mặt đang lả lướt trong men say.
Một nhóm người vừa từ ngoài bước vào. Trong số đó, một người đàn ông lơ đãng đưa tầm mắt lướt một vòng, ánh nhìn hờ hững lạnh nhạt. Cho đến khi chợt dừng lại ở một bóng dáng quen thuộc, hắn liền khẽ nhíu mày, sắc mặt thoáng trầm xuống.
“Phòng của các vị đã được chuẩn bị xong, xin mời đi lối này.” Người phục vụ hơi khom người, giọng nói cung kính, thái độ cẩn trọng tiếp đãi với những vị khách quý trước mặt.
Một người khác trong số đó vừa định lên tiếng, môi y vừa khẽ động, còn chưa kịp nói ra đã bị cắt ngang.
“Không vào phòng. Hôm nay ngồi bên ngoài.” Giọng người đàn ông trầm thấp phát ra.
Người vừa bị cướp lời lập tức nheo mắt lại, ánh nhìn trở nên sắc lạnh, mang theo chút nguy hiểm khó giấu.
Ngọn lửa trong lòng Bạch Ngôn lại âm ỉ bốc cháy.
Y biết rõ, Hoàng Tinh đã nhìn thấy Khâu Đỉnh Kiệt, nên mới đột ngột đổi ý, chọn ngồi bên ngoài.
Rõ ràng theo kế hoạch ban đầu, người mở lời phải là y. Y sẽ là người muốn đổi không khí, muốn kéo mọi người ngồi ở ngoài. Sau đó để Hoàng Tinh tận mắt nhìn thấy Khâu Đỉnh Kiệt trong bộ dạng đó, rồi càng thêm chán ghét, càng thêm ghê tởm anh hơn.
Lại không ngờ…
Giữa một quán bar hỗn loạn như vậy, Hoàng Tinh vừa bước vào đã nhìn thấy Khâu Đỉnh Kiệt…
Đáng ghét.
Bạch Ngôn và Hoàng Tinh lớn lên cùng nhau. Từ rất sớm, y đã thích hắn, từng không ít lần thẳng thắn bày tỏ muốn ở bên cạnh hắn. Nhưng Hoàng Tinh chỉ coi y như em trai, thái độ vẫn luôn không mặn không nhạt, cũng để mặc y làm càn. Chỉ là, với người khác, hắn thậm chí còn chẳng buồn cho một ánh mắt. So ra như vậy, đã là một kiểu đặc biệt rồi.
Dần dần, Bạch Ngôn cũng không còn cố chấp nữa.
Y tự an ủi mình, hắn đối với ai cũng như vậy, ít ra y còn được hắn để tâm một chút, cũng được làm càn trước mặt hắn một chút. Nghĩ như thế, trong lòng mới miễn cưỡng cân bằng lại được.
Cho đến khi Khâu Đỉnh Kiệt xuất hiện.
Bạch Ngôn khi đó vẫn nghĩ, người kia rồi cũng sẽ giống những kẻ trước đây, bị Hoàng Tinh lạnh lùng đẩy ra.
Nhưng không…
Hoàng Tinh không bài xích, thậm chí còn để mặc cho Khâu Đỉnh Kiệt từng chút một bước vào cuộc sống của hắn.
Lúc đó Bạch Ngôn gần như phát điên… Nhưng y không dám làm loạn. Y biết rõ, nếu mình vượt giới hạn, người bị Hoàng Tinh lạnh lùng đẩy ra xa… chắc chắn sẽ là y.
Vậy nên, nhân lúc Khâu Đỉnh Kiệt còn đang hoang mang với tin đồn Hoàng Tinh sắp thay một “cái đuôi” mới. Y liền “thuận nước đẩy thuyền”, dụ dỗ anh bỏ thuốc hắn.
Bạch Ngôn hiểu rõ Khâu Đỉnh Kiệt ngu đến mức nào. Dù có xảy ra chuyện gì, anh cũng sẽ không khai ra y, chỉ biết ôm hết tội lỗi vào người, sẽ không để “người tốt” chỉ dẫn là y bị liên lụy.
Mà cho dù anh có nói ra thì sao?
Hoàng Tinh sẽ tin một kẻ vừa bỏ thuốc hắn, hay sẽ tin người “em trai” đã lớn lên cùng hắn đây?
Nhưng mà, Bạch Ngôn cũng không cần xoắn xuýt vấn đề này quá lâu. Bởi vì, Khâu Đỉnh Kiệt thật sự ôm hết mọi lỗi lầm vào mình, khiến cho Hoàng Tinh tức đến phát điên.
Và lần đó, cũng là lần đầu tiên Bạch Ngôn thấy hắn mất kiểm soát đến như vậy…
Tim y đau nhói khi nhận ra, Hoàng Tinh thật sự có tình cảm với Khâu Đỉnh Kiệt. Nhưng đồng thời lại không nhịn được mà thở phào. Vì chính Khâu Đỉnh Kiệt đã tự tay đẩy hắn ra xa anh.
Nhưng Bạch Ngôn lại không ngờ được. Một đứa mồ côi, không người thân, không chỗ dựa như Khâu Đỉnh Kiệt. Hoàng Tinh chỉ cần phẩy tay một cái, anh chắc chắn sẽ chết không ai hay biết.
Nhưng hắn lại không làm vậy.
Không những thế…
Hắn còn day dưa với Khâu Đỉnh Kiệt suốt năm năm…
Ngoài mặt, Hoàng Tinh luôn nói sẽ chơi chết Khâu Đỉnh Kiệt. Nhưng nếu có ai thật sự dám động đến anh, hắn liền lập tức trở mặt, khiến vài hợp đồng của tập đoàn nhà đối phương bị hủy không một lời báo trước.
Đến khi có người đến hỏi hắn vì sao? Lúc đó Hoàng Tinh chỉ lạnh nhạt đáp.
“Người của tôi, chưa đến lượt các người động vào.”
“Tôi muốn chơi thế nào thì chơi. Nhưng không có nghĩa các người cũng có quyền như vậy.”
Chính vì những lời đó… Khâu Đỉnh Kiệt bám dính lấy hắn suốt năm năm mới vẫn còn “lành lặn”, không bị đám người kia xâu xé đến không ra hình dạng.
Những điều này, dĩ nhiên Khâu Đỉnh Kiệt không hề hay biết. Ngược lại, Bạch Ngôn vẫn luôn tâm tâm niệm niệm Hoàng Tinh, thì chứng kiến hết thảy…
Nhưng y lại không thế làm gì khác…
Chỉ có thể mỗi ngày đều cầu nguyện. Cầu cho Khâu Đỉnh Kiệt đột ngột chết đi, hoặc mong cho hai người bọn họ sớm chia tay…
Cuối cùng, điều ước của y cũng thành hiện thực.
Chỉ là… phải mất tận năm năm.
Bạch Ngôn từng mừng như điên mà nghĩ, sau khi họ chia tay, y sẽ có cơ hội.
Thế nhưng, người đàn ông đó sau khi rời xa Khâu Đỉnh Kiệt, lại ngày càng lạnh lùng, thậm chí còn tàn nhẫn hơn. Chỉ cần ai làm hắn không vừa ý, liền không có kết cục tốt.
Cảm xúc của hắn bạo ngược như thế, vừa nhìn liền biết là vì ai mà ra…
Nếu trong lòng hắn vẫn còn nhớ đến Khâu Đỉnh Kiệt.
Vậy thì…
Y sẽ khiến hắn ghê tởm anh hơn nữa.
Ghê tởm đến mức… không muốn nhìn thấy anh thêm một lần nào nữa.
Leave a Reply