Chương 16. Tôi sẽ không đến tìm cậu nữa

Khâu Đỉnh Kiệt không rõ mình đã rời khỏi bệnh viện bằng cách nào. Cũng không biết mình đang mang tâm trạng gì. Chỉ là sau khi hoàn hồn lại, anh đã đi một quãng đường dài, lần nữa đến trước cửa quán bar.

Anh không có cách nào liên lạc với Hoàng Tinh. Ngoài việc đứng chờ, thì không còn lựa chọn nào khác.

Đêm xuống rất nhanh. Ánh đèn neon bên ngoài quán lần lượt sáng lên, nhuộm cả một góc đường thành những mảng màu lòe loẹt. Người ra vào ngày một đông, tiếng nhạc trầm đục vọng ra ngoài, xen lẫn tiếng cười nói ồn ào, tạo thành một thứ náo nhiệt hỗn loạn, hoàn toàn tách biệt với góc tối nơi anh đang đứng.

Khâu Đỉnh Kiệt nép mình ở một bên, không tiến lại gần. Anh đứng đó, lặng lẽ nhìn về phía cửa ra vào, ánh mắt gần như không rời đi một giây nào, sợ sẽ bỏ lỡ người mình cần gặp.

Anh nghĩ rất đơn giản.

Những người như Hoàng Tinh, kiểu gì cũng sẽ quay lại những nơi như thế này. Dù hôm nay không đến, thì mai cũng sẽ đến.

Khâu Đỉnh Kiệt sẽ chờ.

Chờ bao lâu cũng được, chờ đến khi nào hắn xuất hiện.

Bời vì anh chỉ còn một việc chưa làm xong…

Tờ chi phiếu từ lúc rời bệnh viện đến giờ vẫn bị anh nắm chặt trong tay. Nó là… vật duy nhất cản trở ý định kết thúc tất cả lúc này của Khâu Đỉnh Kiệt.

Khâu Đỉnh Kiệt không muốn, đến lúc chết rồi, bản thân vẫn còn mắc nợ người kia.

Ý nghĩ đó nghe có vẻ vô lý, nhưng lại là thứ duy nhất còn sót lại trong đầu anh lúc này.

Anh tin vào nhân quả.

Tin rằng cuộc đời mình khó coi như thế không phải là ngẫu nhiên. Có lẽ là do kiếp trước anh mang tội nghiệp nặng nề, nên kiếp này mới phải khổ sở trả lại từng chút một cho lỗi lầm mình đã gây ra ở kiếp trước.

Vì vậy, nếu hiện tại cứ thế mà chết đi.

Khoản nợ này có phải sẽ tiếp tục day dưa sang kiếp sau hay không?

Nhưng mà…

Cõi lồng của Khâu Đỉnh Kiệt đã tuyệt vọng đến mức không còn muốn có liên quan gì đến hắn nữa.

Anh không muốn gặp lại, không muốn dính dáng, không muốn để bất kỳ thứ gì của người đó tồn tại trong cuộc đời mình.

Ý nghĩ đó không còn là tức giận hay oán hận, mà giống như một lời khẩn cầu được ép ra từ tận cùng của sự tuyệt vọng. Khi con người bị dồn đến mức không còn gì để mất, thứ cuối cùng họ có thể nghĩ đến… đôi khi chỉ là quyền được cắt đứt hoàn toàn.

Khâu Đỉnh Kiệt không muốn có bất kỳ liên quan gì đến người kia.

Kiếp này không muốn.

Kiếp sau… lại càng không muốn.

Không muốn đến mức… ngay cả một khả năng rất nhỏ, rất mơ hồ.

Anh cũng không chấp nhận.

……

Khâu Đỉnh Kiệt đứng ở đó rất lâu.

Lâu đến mức đầu ngón tay tê cứng, gió lạnh luồn qua lớp áo mỏng như muốn cắt da, sau đó gần như không còn cảm giác gì nữa.

Cuối cùng, Hoàng Tinh cũng xuất hiện.

Hắn đi ra một mình. Bước chân hơi loạng choạng, vai áo xộc xệch, mùi rượu theo gió thoảng qua. Rõ ràng đã uống không ít, nhưng thần sắc vẫn giữ được vẻ lạnh nhạt quen thuộc.

Không có Bạch Ngôn đi bên cạnh. Khâu Đỉnh Kiệt khẽ siết tay lại, cảm thấy khá may mắn. Ít nhất… sẽ dễ nói chuyện hơn một chút.

Anh bước ra khỏi bóng tối, gọi theo bóng lưng đang đứng lại ở ven đường kia.

“Hoàng Tinh.”

Hoàng Tinh hơi dừng lại, quay đầu nhìn sang. Ánh mắt có chút mơ hồ vì men rượu, nhưng vẫn nhận ra người đứng trước mặt.

Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, tim Khâu Đỉnh Kiệt khẽ run lên.

Anh đã tự nhủ rất nhiều lần, rằng sẽ không để bản thân dao động nữa. Nhưng khi thật sự đứng trước mặt người này, tất cả đều trở nên vô nghĩa.

Thứ tình cảm đã ăn sâu nhiều năm như vậy, đâu phải nói dứt là dứt được.

Cảm giác đó khiến anh càng thấy bản thân mình buồn cười.

Đã đến mức này rồi… mà vẫn còn như vậy.

Khâu Đỉnh Kiệt hít sâu một hơi, ép mọi cảm xúc xuống, đưa tờ chi phiếu trong tay ra.

“Số tiền này… tôi không dùng nữa.”

Anh ngừng một chút, rồi nói tiếp, giọng bình tĩnh hơn.

“Trả lại cho cậu.”

Hoàng Tinh nhìn anh, không nhận, cũng không lên tiếng. Ánh mắt hơi nheo lại, không rõ là vì men rượu hay vì đang đánh giá hành động của người trước mặt.

Khâu Đỉnh Kiệt hiểu ánh mắt đó.

Một người hôm trước còn hạ mình đến thế kia để vay tiền. Hôm nay lại mang đến trả nguyên vẹn.

Đổi lại là anh, anh cũng sẽ thấy người đó chắn chắc muốn thu hút sự chú ý của mình.

Nhưng Khâu Đỉnh Kiệt cũng không có ý định giải thích. Những chuyện đã xảy ra, nói ra cũng chẳng thay đổi được gì.

Mà cho dù anh có muốn, người trước mặt sẽ ngồi lại nghe anh kể rõ chi tiết sao?

Cần gì phải làm bản thân càng trở nên khó coi trước mặt hắn.

Khâu Đỉnh Kiệt khẽ thở ra.

“Tôi sẽ không đến tìm cậu nữa.”

Anh nhìn thẳng vào hắn. “Sau này cũng sẽ không xuất hiện trước mặt cậu.”

Nói đến đây, anh hơi dừng lại. Một cảm giác chua chát dâng lên nơi cổ họng. Hơn một tháng trước, anh cũng từng nói những lời như vậy, nhưng hiện tại vẫn còn mặt dày đứng trước mặt hắn.

Thật sự quá buồn cười.

“… Cậu có thể không tin.”

Anh khẽ cười nhạt, ánh mắt thoáng qua một tia mệt mỏi.

“Nhưng lần này là thật.”

Hoàng Tinh vẫn chưa kịp phản ứng.

Hoặc có lẽ, hắn căn bản chưa hiểu anh định chơi tiếp trò gì.

Đúng lúc đó, phía sau vang lên tiếng bước chân gấp gáp.

“Sao anh không đợi em.”

Giọng Bạch Ngôn xen vào. Y nhanh chóng đi tới, đưa tay đỡ lấy Hoàng Tinh đang hơi lảo đảo, động tác rất tự nhiên.

Nhưng ngay khi nhìn thấy Khâu Đỉnh Kiệt, sắc mặt y lập tức thay đổi.

“Mày còn dám đến đây?!”

Y quay sang Hoàng Tinh, ánh mắt thoáng qua một tia hoảng hốt.

“Nó… có nói gì với anh không?”

Câu hỏi nghe như bình thường, nhưng sự chột dạ trong đó lại quá rõ ràng.

Khâu Đỉnh Kiệt nhìn y một cái. Anh không muốn day dưa thêm, không đợi Hoàng Tinh lên tiếng, anh đã trả lời.

“Không có.”

“Tôi chỉ đến trả lại tiền.”

Anh bước lên một bước, trực tiếp đặt tờ chi phiếu vào tay Bạch Ngôn.

Hoàng Tinh cứ đứng im như thế, Khâu Đỉnh Kiệt cũng không thể nhét tiền vào tay hắn, nói đúng hơn là anh không dám. Vậy nên chỉ có thể đưa cho Bạch Ngôn.

“Xong rồi…” Anh nói, giọng rất thấp.

“Tôi không còn nợ gì mấy người nữa.”

Sau đó, anh cũng không chờ phản ứng của hai người kia, dứt khoát xoay người rời đi.

Hoàng Tinh vẫn đứng yên tại chỗ. Từ đầu đến cuối, hắn không nói một câu nào.

Nhưng khi nhìn thấy Khâu Đỉnh Kiệt quay lưng rời đi, một cảm giác rất kỳ lạ đột nhiên dâng lên trong lòng hắn.

Không rõ là gì. Hắn chỉ biết… mình rất không thoải mái.

Hắn cứ thế nhìn theo bóng lưng kia, từng bước một xa dần. Không hiểu vì sao, chân lại tự động tiến lên hai bước.

Hắn muốn gọi lại, muốn hỏi anh một câu. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Đã xảy ra chuyện gì đến mức, có thể khiến ánh mắt một người trở nên trống rỗng và tuyệt vọng đến như thế…

Cảm giác đó không giống Khâu Đỉnh Kiệt mà hắn từng biết. Không phải người luôn cố chấp, luôn bám theo, luôn tìm cách xuất hiện trước mặt hắn.

Mà giống như… anh thật sự đã buông tay.

Ý nghĩ ấy vừa thoáng qua, trong lòng hắn lại càng thêm bức bối.

Nhưng còn chưa kịp mở miệng, cổ tay của hắn đã bị giữ lại.

“Anh say rồi.” Bạch Ngôn kéo hắn lại. “Ngày mai còn có hội thảo. Chúng ta về nghỉ ngơi thôi.”

Ý nghĩ muốn giữ Khâu Đỉnh Kiệt lại của Hoàng Tinh chỉ lóe lên trong một thoáng bốc đồng. Ngay khi cổ tay bị Bạch Ngôn nắm lấy, sự thôi thúc muốn kéo người kia lại cũng lập tức tan biến, giống như chưa từng tồn tại.

Hoàng Tinh không nói gì. Chỉ là ánh mắt vẫn dõi theo hướng người kia rời đi. Cho đến khi bóng lưng ấy hoàn toàn biến mất.

Trong lòng vẫn còn lại một chút gì đó mơ hồ khó chịu. Nhưng không đủ rõ ràng để hắn phải truy ra đến cùng.

“… Đi thôi.”

Hắn thấp giọng nói. Rồi xoay người, cùng Bạch Ngôn lên xe.

Cửa xe đóng lại, mọi âm thanh bên ngoài bị ngăn cách. Con đường phía sau cũng dần bị bỏ lại.

Hoàng Tinh tựa lưng vào ghế, nhắm hờ mắt. Men rượu khiến suy nghĩ của hắn trở nên rời rạc. Cảm giác khó chịu vừa rồi cũng nhanh chóng bị vùi xuống.

Chỉ là có một chuyện hắn không biết được.

Khoảnh khắc vừa rồi, có lẽ là lần cuối cùng hắn có thể dễ dàng giữ người kia lại.

Cũng là lần cuối cùng, một Khâu Đỉnh Kiệt yêu hắn đến tê tâm liệt phế đứng trước mặt hắn với ánh mắt tuyệt vọng như thế.

Hắn cũng sẽ không biết được, đến khi tỉnh rượu, phát hiện người kia đã biến mất khỏi thế giới của mình theo một cách tàn nhẫn nhất…

Hắn sẽ phát điên đến mức nào.

.

.

.

Dòng nước lạnh lẽo từng chút nhấn chìm cơ thể của một người.

Ban đầu chỉ là cái lạnh tê buốt chạm vào da thịt, sau đó lại chậm rãi len vào xương cốt, như hàng ngàn mũi kim nhỏ đâm xuyên qua từng thớ thịt.

Nhưng dù thế, người đó cũng không giãy giụa. Không vũng vẫy cũng không phản kháng.

Cứ như thể… thứ đang chìm xuống không phải là một con người còn sống. Mà là một cái xác đã mất hết ý chí từ lâu.

Nước tràn vào môi, ập vào trong khoang miệng, sặc lên cổ họng. Phổi bắt đầu co thắt dữ dội, bản năng sinh tồn điên cuồng gào thét, ép người đó phải ngoi lên, phải hít thở.

Nhưng anh không làm vậy, cứ thế để mặc cái lạnh bóp nghẹt lồng ngực, để mặc cơn đau xé toạc từng hơi thở cuối cùng. Giống như đây là điều anh đáng phải nhận.

Một kẻ vô dụng.

Một kẻ hèn mọn.

Một kẻ ngay cả việc bảo vệ người mình muốn bảo vệ… cũng không làm được.

Ý thức bắt đầu rơi rụng, từng mảnh từng mảnh vỡ ra như thủy tinh.

Trong khoảnh khắc mơ hồ đó, trong đầu lại xuất hiện một câu hỏi.

Anh hận Hoàng Tinh không?

Hận

Làm sao có thể không hận?

Hận hắn lạnh lùng đứng nhìn.

Hận hắn thản nhiên chà đạp.

Hận hắn… từng chút một ép anh đến bước đường này.

Nhưng rồi thì sao?

Hận xong rồi… thì làm được gì?

Một kẻ như anh, lấy cái gì để trả thù?

Lấy cái gì để đòi lại công bằng?

Ngay cả bản thân cũng ngày một chết dần chết mòn, nói gì đến chuyện kéo người khác xuống địa ngục cùng mình.

Anh muốn cười, nhưng lại bị dòng nước nuốt trọn, nụ cười cũng trở nên vặn vẹo, méo mó đến cực điểm.

Đoạn video dơ bẩn trước đó dùng để uy hiếp hắn, anh đã trả cái giá rất đắt là bị một đám người thay phiên nhau giày vò…

Vậy nên giữa hai người bọn họ, đã xem như không còn nợ gì nhau nữa. Hắn lấy đi thứ hắn muốn. Anh trả giá bằng tất cả những gì mình có.

Thế nhưng… 

Còn mạng của Nhiên Nhiên thì sao? Cô bé vốn có thể được cứu sống, nhưng bọn họ không một ai quan tâm… Những ánh mắt đó nhìn anh như nhìn một trò cười. Mặc cho anh đã van xin như thế nào, cũng hoàn toàn vô dụng…

Anh không cứu được cô.

Ngay cả quyền lựa chọn sống chết của cô… anh cũng không giành lại được.

Cổ họng nghẹn lại, dòng nước lạnh lẽo ồ ạt tràn vào, từng chút một lấp kín lồng ngực.

Không còn âm thanh. Không còn hơi thở. Chỉ còn một cảm giác nặng nề kéo anh chìm xuống sâu hơn.

Oán hận dâng lên như thủy triều, nhưng lại không có chỗ để trút ra. Chỉ có thể gặm nhấm lấy chính mình.

Ý thức đột ngột đứt đoạn.

Bóng tối nhanh chóng ập đến…

Cắn nuốt hết tất cả.

Thu Phong Ảnh Điệp

[Tinh Kiệt] Vọng Ái Khó Cầu

<< Chương 15.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *