Chương 15.

Khâu Đỉnh Kiệt lảo đảo, ý thức bị kéo đi rất xa. Lời của người y tá vừa rồi không ngừng vang lên bên tai, không phải rõ ràng từng câu từng chữ, mà chỉ còn lại từng tầng ý nghĩa bị nghiền nát, rồi lặp đi lặp lại một cách đơn điệu, không cách nào dừng lại được.

Không qua khỏi.

Hai tiếng trước.

Chờ người thân đến nhận…

Ban đầu, Khâu Đỉnh Kiệt còn không chịu tin. Anh lần nữa nắm lấy tay người y tá hỏi lại, như muốn cô trả lời mình một kết quả khác.

Nhưng đáp lại anh vẫn chỉ là cùng một câu trả lời. 

Không thay đổi…

Đến khi buông tay ra, anh đã không còn phản ứng gì quá mức kịch liệt nữa.

Khâu Đỉnh Kiệt không khóc, cũng không sụp đổ hay gục ngã. Chỉ đứng yên, nhìn vào khoảng trống trước mặt, ánh mắt dần trở nên trống rỗng.

Nhiên Nhiên của anh…

Cũng bỏ anh mà đi.

Ý nghĩ đó xuất hiện, rõ ràng đến tàn nhẫn.

Trước đây, dù cuộc sống có tệ đến đâu, anh vẫn còn một lý do để tiếp tục bước đi. Dù bị dồn đến mức nào, chỉ cần nghĩ đến cô bé, anh vẫn có thể cắn răng chịu đựng, ép mình không được gục xuống.

Nhưng mà bây giờ.

Đến cả lý do đó… cũng không còn nữa.

Bàn tay Khâu Đỉnh Kiệt siết chặt tờ chi phiếu đến run rẩy. Tờ giấy mỏng manh, chỉ vài phút trước thôi vẫn còn là hy vọng duy nhất, thứ anh liều tất cả để đổi lấy.

Giờ đây…

Nó bỗng dưng nặng đến mức anh gần như không cầm nổi. 

Mang tiền đến.

Anh đã làm được rồi.

Nhưng vẫn là không kịp…

Không kịp…

Lồng ngực truyền đến cảm giác bị bóp nghẹt, khiến người ta khó khăn hít thở. Khâu Đỉnh Kiệt khẽ chớp mắt. Đôi mắt khô rát, nhưng không có nước mắt. 

Hành lang bệnh viện trước mặt vẫn vậy. Mọi thứ xung quanh vẫn không thay đổi, vẫn tiếp tục vận hành như quỹ đạo ban đầu của nó.

Chỉ có anh…

Giống như đã bị bỏ lại phía sau.

Không còn ở cùng một nhịp với thế giới đó nữa…

Hai ngày liền không chợp mắt, đầu óc Khâu Đỉnh Kiệt đã căng đến cực hạn. Cơn đau bắt đầu hành hạ anh, trong đầu như bị thứ gì đó gõ mạnh, từng nhịp từng nhịp, lan từ thái dương ra khắp đầu, khiến anh không thể thấy rõ bất cứ thứ gì trước mắt nữa.

Tầm nhìn dần tối lại, những đường nét trong hành lang trở nên nhòe đi, ánh đèn trắng toát kéo thành những vệt dài chói mắt. Cơ thể Khâu Đỉnh Kiệt đã không còn nghe theo ý thức nữa. Âm thanh xung quanh cũng trở nên xa dần. Có người nói gì đó, nhưng tất cả đều trở nên mơ hồ.

Ý thức như bị cưỡng ép cắt đứt, Khâu Đỉnh Kiệt lảo đảo, hai chân mềm nhũn, cứ thế ngã xuống. 

Mọi thứ dừng lại ở đó.

……

Không biết đã qua bao lâu, đến khi ý thức lần nữa chậm chạp quay trở lại, Khâu Đỉnh Kiệt mới nhận ra mình đang nằm trên một chiếc giường bệnh. Mùi thuốc sát trùng quen thuộc tràn vào mũi, không gian xung quanh yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng dịch truyền nhỏ giọt.

Một bên tay anh bị cố định nhẹ, kim truyền cắm vào da, chất lỏng lạnh lẽo theo ống dẫn chậm rãi chảy vào cơ thể.

Đầu óc Khâu Đỉnh Kiệt vẫn còn mơ hồ. Mọi thứ vừa xuất hiện trước mắt chỉ là một khoảng nhòe mờ, không rõ ràng. Anh nằm yên bất động, mở mắt nhìn lên trần nhà trắng toát, ánh nhìn hơi tan rã, vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo lại.

Nhưng chỉ vài giây sau, ký ức liền bắt đầu quay về.

Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Khâu Đỉnh Kiệt khẽ run lên, hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực. Sự mơ hồ vừa rồi lập tức bị xé toạc, đầu óc dần tỉnh táo đến tàn nhẫn.

Cơ thể nặng nề như không thuộc về mình, anh chỉ có thể nằm yên bất động ở trên giường. Phải mất một lúc sau, mới dần có lại cảm giác.

Khâu Đỉnh Kiệt hơi khó khăn cử động, chậm chạp chống người ngồi dậy. 

Tầm mắt anh lướt qua xung quanh, nhận ra đây dường như là một phòng bệnh chung. Căn phòng khá rộng, những chiếc giường xếp san sát nhau thành từng dãy, khoảng cách vừa đủ để người đi lại. Những bệnh nhân khác hoặc đang ngủ, hoặc nằm im lặng truyền dịch.

Không có tiếng nói chuyện.

Chỉ có tiếng máy móc hoạt động đều đều, cùng với âm thanh dịch truyền nhỏ giọt khe khẽ, lấp đầy khoảng trống trong căn phòng.

Khâu Đỉnh Kiệt nhìn một lúc, rồi dời mắt đi.

Anh đoán, có lẽ mình đã được đưa vào đây sau khi ngất đi ở hành lang. Anh cũng không biết mình đã nằm bao lâu. Nhưng hiện tại khi quay đầu nhìn ra cửa sổ, ánh sáng bên ngoài đã thay đổi. Nó đã chuyển thành một lớp vàng nhạt, kéo dài trên nền nhà, in thành những vệt sáng mỏng, báo hiệu một buổi chiều đang dần trôi về cuối. 

Ánh mắt anh chậm rãi dừng lại ở đầu giường. 

Tờ chi phiếu vẫn nằm yên ở đó, không bị ai động tới. Khâu Đỉnh Kiệt nhìn nó rất lâu, lâu đến mức ánh mắt gần như không còn tiêu điểm. Sự tồn tại của nó giống như một lời xác nhận lạnh lẽo, nhắc lại cho anh rằng tất cả những gì vừa xảy ra đều là thật.

Không có gì là mơ.

Cũng không có gì gọi là ảo giác.

Một lúc sau, anh đưa tay ra, cầm lấy tờ chi phiếu. Ngón tay vô thức siết chặt, khiến tờ giấy vốn đã nhăn nhúm càng trở nên méo mó, phát ra tiếng sột soạt rất khẽ trong lòng bàn tay.

Xung quanh không ai chú ý đến anh, có người đã ngủ, có người vẫn nằm yên trên giường, có người mở mắt nhìn lên trần nhà, mỗi người đều chìm vào trạng thái riêng của họ. Không ai lên tiếng, cũng không ai quan tâm có một người vừa tỉnh lại đã chuẩn bị rời đi.

Khâu Đỉnh Kiệt cúi đầu, nhìn thoáng qua mu bàn tay mình, nơi kim truyền vẫn còn cắm, rồi dứt khoát đưa tay rút ra. Máu rỉ ra một chút, nhưng anh không để ý, cũng không tìm gì để lau.

Anh chống tay xuống giường, chậm rãi đứng dậy.

Chân vừa chạm đất liền hơi loạng choạng. Cơ thể nghiêng đi, phải vịn nhẹ vào thành giường mới đứng vững. Khâu Đỉnh Kiệt đứng yên một chút, sau khi giữ được thăng bằng liền buông tay ra, bước từng bước chậm về phía cửa.

Có người trong phòng lúc này liếc nhìn sang. Ánh mắt dừng lại trên người anh vài giây, lướt qua bộ dạng nhếch nhác ấy, nhưng cũng chỉ dừng ở mức đó, cảm thấy không có gì liên quan đến mình, liền trở về trạng thái ngẩn người nhìn lên trần nhà.

Người đàn ông được đẩy vào đây trong trạng thái bất tỉnh ban sáng, giờ lại tự mình rời đi trong im lặng. 

Bóng lưng gầy gò, bước đi chậm chạp. Trong tay anh, tờ chi phiếu bị siết chặt đến mức gần như không còn giữ được hình dạng ban đầu. Những nếp gấp chằng chịt hằn lên lòng bàn tay, nhưng anh vẫn không nới lỏng, như thể đó là thứ duy nhất còn sót lại để nắm lấy, dù chính bản thân anh cũng không rõ nó còn ý nghĩa gì.

Anh cứ thế mang theo sự cô đơn rời đi, lặng lẽ đến mức khiến người khác nhìn thấy cũng không thể đoán được anh đang nghĩ gì, càng không biết sau khi bước ra khỏi cánh cửa kia, anh sẽ đi đâu, hay còn có thể đi về đâu nữa.

Thu Phong Ảnh Điệp

[Tinh Kiệt] Vọng Ái Khó Cầu

<< Chương 14.

Chương 16. Tôi sẽ không đến tìm cậu nữa >>

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *