Chương 14.

Warning: nội dung nhạy cảm, cực đoan, 🔞.
Cân nhắc trước khi đọc.
____________

Bạch Ngôn đang đi thẳng về phía Khâu Đỉnh Kiệt thì chợt đổi hướng. Y rẽ sang một bên, tiến đến chỗ một nhóm người đứng tụ tập gần đó. Mấy câu trao đổi diễn ra rất nhanh, thái độ của đối phương liền thay đổi rõ rệt.

Ban đầu họ còn thờ ơ, nhưng chỉ sau vài câu, ánh mắt bọn họ đã sáng lên, khóe miệng nhếch lên đầy hứng thú. Có kẻ còn liếc về phía Khâu Đỉnh Kiệt, chậm rãi đánh giá từ đầu đến chân.

Khâu Đỉnh Kiệt đứng từ xa nhìn thấy, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an rất rõ ràng. Bản năng thúc giục anh rời đi, nhưng ánh mắt lại không thể rời khỏi tờ chi phiếu trong tay Bạch Ngôn. Nghĩ đến Nhiên Nhiên vẫn đang chờ được cấp cứu, hơi thở yếu đến mức có thể tắt bất cứ lúc nào, anh liền cắn chặt răng, ép mình đứng yên tại chỗ.

Bạch Ngôn dẫn theo đám người đó quay lại, dừng trước mặt anh. Ánh mắt của bọn họ càng không hề che giấu mà đảo khắp cơ thể anh.

Khâu Đỉnh Kiệt không nhịn được da thịt nổi gai, liền nghe Bạch Ngôn lên tiếng.

“A Tinh nói rồi.” Giọng điệu y mang theo ý tứ châm chọc rõ ràng. “Mày cần tiền đến vậy thì phải bỏ ra cái gì đó tương xứng.”

Y hất nhẹ cằm về phía đám người bên cạnh, khóe môi cong lên một nụ cười không có ý tốt.

“Thỏa mãn bọn họ xong, tiền này sẽ là của mày.”

Không khí xung quanh như bị đông cứng. 

Khâu Đỉnh Kiệt cảm thấy toàn thân lạnh buốt. Anh hiểu rõ lời này có nghĩa gì. Một cảm giác ghê sợ dâng lên, gần như khiến anh muốn quay người chạy khỏi đây ngay lập tức. 

Nhưng, ý nghĩ đó chỉ tồn tại thoáng qua.

Hình ảnh Nhiên Nhiên nằm trên giường bệnh lập tức hiện lên trong đầu anh.

Khâu Đỉnh Kiệt tuyệt vọng không còn lựa chọn khác.

Cổ họng anh khô khốc, đứng lặng một lúc lâu mới mở miệng. Nhưng phải mất vài giây mới phát ra được âm thanh.

“…Được.” Anh thều thào, giọng rất thấp, gần như hụt hơi.

“Muốn thế nào… cũng được.” 

Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt không còn sợ hãi, chỉ còn lại sự gấp gáp đến gần như tuyệt vọng.

“Nhưng có thể… cho tôi mang tiền đến bệnh viện trước không? Em ấy không chờ được… làm ơn.”

“Chát!”

Cái tát giáng xuống không báo trước.

Đầu Khâu Đỉnh Kiệt lệch hẳn sang một bên, bên má lập tức nóng rát. Trong khoảnh khắc, tai anh ù đi, tầm nhìn cũng chao đảo.

Bạch Ngôn hạ tay xuống, ánh mắt chán ghét rõ rệt.

“Nghĩ hay thật.” Y cười nhạt, giọng mang theo sự khinh miệt. “Đưa tiền trước, rồi để mày chạy mất luôn à?”

Khâu Đỉnh Kiệt lảo đảo một chút mới đứng vững. Anh vội vàng quay đầu lại.

“Không… tôi sẽ không chạy…”

Giọng anh gấp gáp, gần như cầu xin.

“Tôi chỉ cần đưa tiền đến bệnh viện… xong rồi mấy người muốn gì cũng được… cầu xin cậu…”

Bạch Ngôn lộ rõ vẻ ghét bỏ lùi lại khi thấy bàn tay Khâu Đỉnh Kiệt đang vươn đến.

“Đủ rồi.” 

Y không muốn nghe thêm, hất cằm ra hiệu cho đám người phía sau.

Đám người kia lập tức hiểu ý, tiến lên vây lấy Khâu Đỉnh Kiệt. Một người túm lấy vai anh, một người khác giữ chặt cánh tay.

Khâu Đỉnh Kiệt cũng không giãy giụa. Lần nữa ôm hy vọng cầu xin bọn họ.

“Cầu xin các người…”

Nhưng không có ai đáp lại.

……

Bạch Ngôn xoay người rời đi, tâm trạng hỏng bét liền tốt lên một chút sau cú tát vừa rồi. Đi một đoạn mới thấy chiếc xe đang đậu. Y mở cửa xe, ngồi vào bên cạnh Hoàng Tinh.

Hắn vẫn nhắm mắt tựa lên lưng ghế, nghe thấy tiếng động cũng không mở mắt hỏi một câu nào.

Cửa xe đóng lại.

Bên kia, Khâu Đỉnh Kiệt cũng đã bị kéo đi…

.

.

.

Căn phòng khóa kín, ngăn cách hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Không khí nặng nề đến mức khó thở. Những âm thanh xấu hổ, đứt quãng, kéo dài không dứt, khiến người ta chỉ muốn bịt chặt tai lại.

Thời gian trôi qua rất chậm.

Khâu Đỉnh Kiệt gần như không còn cảm nhận được rõ ràng, cũng không bất lực van xin như lúc đầu bị kéo vào đây nữa.

Anh cắn chặt răng, trong đầu chỉ mong những chuyện này nhanh chóng qua đi, để bản thân còn mang tiền đến bệnh viện…

Những âm thanh hỗn tạp vang lên xung quanh, lẫn lộn với tiếng cười cợt châm chọc bên tai.

“Hôm nay hời rồi.”

“Không ngờ chơi đàn ông sướng như thế.”

“Không ngờ tình nhân của Hoàng thiếu lại mê người như vậy.”

Một người khác liền tiếp lời.

“Mê người thì đã sao? Còn không phải chơi chán rồi liền bị vứt bỏ.”

“Hahaha…”

Những lời đó lọt vào tai, nhưng lại như bị bóp méo, không còn rõ nghĩa. Chỉ có hai chữ “Hoàng thiếu” lặp đi lặp lại, đập thẳng vào đại não Khâu Đỉnh Kiệt.

Hoàng Thiếu…

Chơi chán rồi… vứt bỏ…

Hoàng Thiếu…

Hoàng Tinh…

Hình ảnh người đàn ông kia xuất hiện trong đầu, lạnh lẽo, xa cách, cùng với những lời nói ban nãy, từng câu từng chữ vẫn còn rõ ràng bên tai. Khâu Đỉnh Kiệt không nhịn được mà run lên một cái, phản ứng gần như không thể kiểm soát, ngay lập tức liền có vài tiếng cười vang lên.

“Ây ây… nó sướng đến run người rồi kìa.”

“Hahaha…”

Khâu Đỉnh Kiệt không muốn nghe thêm, cũng không muốn hiểu. Ý thức như tự động thu lại, đẩy tất cả ra xa. Những âm thanh xung quanh dần trở nên mơ hồ. Toàn bộ sức lực, toàn bộ ý chí còn sót lại của anh, chỉ vì một cái tên, đang lặp đi lặp lại không ngừng trong đầu.

Như một sợi dây cuối cùng níu kéo anh lại.

Nhiên Nhiên…

Đứa em gái anh mới nhận nuôi, người thân duy nhất trên đời này của anh. Chỉ cần nghĩ đến cô bé, Khâu Đỉnh Kiệt mới có thể ép mình tiếp tục chịu đựng…

Không biết đã qua bao lâu. Đến khi ăn phòng thật sự yên tĩnh trở lại, Khâu Đỉnh Kiệt mới nhận ra mọi thứ đã kết thúc. Trước khi bọn họ rời đi, có người mới tiện tay ném xuống tờ séc vừa rồi Bạch Ngôn đã đưa cho bọn họ.

Tờ giấy nhỏ mỏng rơi lệch sang một bên, rồi nằm im trên nền đất lạnh lẽo.

Khâu Đỉnh Kiệt nằm bất động một lúc, cơ thể hoàn toàn không thể cử động. Hai chân mềm nhũn, tay cũng không còn sức, lồng ngực phập phồng yếu ớt. 

Đầu óc anh trống rỗng, nhưng lại không hoàn toàn mất nhận thức. Phải mất một lúc khá lâu, anh mới có thể động đậy được.

Khâu Đỉnh Kiệt chống tay xuống sàn, chậm chạp ngồi dậy. Chỉ là một động tác đơn giản, nhưng lại khiến anh phải dừng lại giữa chừng để thở. Đau nhức lan ra theo từng chuyển động, khiến anh đổ mồ hồi lạnh. 

Cảm giác ghê tởm khiến Khâu Đỉnh Kiệt phải chạy vào nhà vệ sinh nôn mữa. Sau đó, anh cũng không dừng lại, nhanh chóng qua loa tẩy rửa cơ thể. Cảm xúc tê liệt chỉ còn nghĩ đến việc phải thật mau mang tiền đến bệnh viện.

Khâu Đỉnh Kiệt khoác tạm quần áo một cách vội vàng, không quan tâm đến việc nó đã nhăn nhúm đến mức nào, cũng không quan tâm bản thân trông ra sao. Mỗi động tác đều kéo theo cơn đau xé thịt. 

Ánh mắt anh dừng lại ở tờ séc cách đó không xa. Đi đến cúi xuống nhặt lấy nó.

Con số trên đó hiện rõ trước mắt, khiến đầu óc vốn đang trì độn của anh tỉnh táo lại một chút.

Đủ.

Đủ để cứu Nhiên Nhiên rồi…

Tờ chi phiếu như củ khoai lang nóng bỏng trong tay. Khâu Đỉnh Kiệt lảo đảo vịn tường đi đến cửa. Khi bước ra ngoài, đã là hai giờ sáng.

Đường phố vắng lặng, không có xe, ánh đèn kéo dài thành từng vệt sáng lạnh lẽo trên mặt đường. Thỉnh thoảng có vài người đi qua, nhưng không ai để ý đến anh.

Khâu Đỉnh Kiệt không có điện thoại. Không thể bắt được xe, chỉ có thể đi bộ.

Anh sải bước nhanh nhất có thể. Ban đầu là đi, sau đó bắt đầu tăng tốc, gần như chuyển sang chạy. Nhưng cơ thể đau nhức không theo kịp ý thức. Bước chân liền trở nên loạng choạng, nhiều lần suýt ngã, phải chống tay vào tường hoặc cột đèn ven đường mới có thể đứng vững lại.

Anh thở dốc, lồng ngực đau nhói, từng nhịp tim đập mạnh đến mức khiến đầu óc choáng váng.

Nhưng anh không cho phép mình dừng lại, trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất.

Nhanh hơn. Phải nhanh hơn nữa.

……

Đợi đến khi Khâu Đỉnh Kiệt đến được bệnh viện, đã là chuyện của hai tiếng sau.

Nhân viên trực ca nghe thấy động tĩnh liền ngẩng đầu lên, ánh mắt còn vương chút ngái ngủ. Nhưng khi nhìn rõ người đứng trước mặt, cô lập tức tỉnh táo hơn vài phần. Bộ dạng của Khâu Đỉnh Kiệt quá mức thảm hại, quần áo nhăn nhúm, dính bẩn, sắc mặt tái nhợt, hơi thở không ổn định, khiến cô nghĩ người này đến để khám bệnh.

Khâu Đỉnh Kiệt không để ý đến ánh mắt đó. Anh bước tới quầy, tay run rẩy đặt tờ séc xuống trước mặt cô, ngón tay siết chặt đến mức khớp xương trắng bệch. Giọng nói khàn đặc, khó khăn lên tiếng.

“Tôi… muốn đóng tiền phẫu thuật… cho bệnh nhân giường số 219.”

“A?” Cô nhân viên khựng lại một chút, rõ ràng không nghe rõ.

Khâu Đỉnh Kiệt nuốt khan, cổ họng khô rát cố nói lại lần nữa.

“Bệnh nhân giường 219… tôi đến đóng tiền.”

Lần này, cô nhân viên đã nghe được, vội vàng cúi xuống kiểm tra hệ thống. Không gian giữa hai người trở nên im lặng, chỉ còn lại tiếng gõ phím lạch cạch khô khốc. Mỗi giây trôi qua đều kéo dài, khiến nhịp tim Khâu Đỉnh Kiệt càng lúc càng dồn dập.

Một lúc sau, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt có chút do dự.

“Xin lỗi… tôi không thấy thông tin bệnh nhân giường 219 cần đóng phí ở đây.”

Cô hơi nhíu mày, giọng mang theo chút nghi hoặc.

“Anh có nhầm số giường không?”

Khâu Đỉnh Kiệt đứng im, anh rõ ràng nhớ con số đó. Nhưng đầu óc lúc này như bị phủ một lớp sương mù dày đặc. Mọi thứ trở nên chậm chạp, không còn chắc chắn.

“… Xin lỗi.” Anh nghĩ mình đã nhớ nhầm, liền nhanh chóng xoay người đi nhìn lại.

Hành lành bệnh viện vừa dài vừa lạnh.

Ánh đèn trắng chiếu xuống khiến mọi thứ trở nên nhợt nhạt. Khâu Đỉnh Kiệt bước nhanh hơn theo bản năng, dù cơ thể đã gần như kiệt sức.

Nhưng khi anh bước đến nơi, trước mắt lại là một khoảng trống.

Nhiên Nhiên vốn đang nằm trên chiếc giường đó… lại không thấy đâu.

Anh quay đầu, vội vàng kéo một y tá đang đi ngang qua.

“Cô… cô bé ở đây… giường này…”

Giọng anh gấp gáp, đứt quãng, gần như không thành câu.

“Đi đâu rồi? Đã đưa vào phẫu thuật rồi đúng không? Tôi mang tiền đến rồi… làm ơn… cứu em ấy…”

Người y tá bị kéo lại có chút giật mình, theo phản xạ muốn rút tay ra. Nhưng khi nghe rõ anh đang hỏi về ai, biểu cảm trên mặt cô dần chùng xuống.

Cô nhìn anh một lúc, như đang cân nhắc cách nói.

“Xin lỗi…”

“Bệnh nhân mất máu quá nhiều… khoảng hai tiếng trước đã không qua khỏi….”

Cô dừng lại một chút, rồi nói tiếp.

“Hiện tại đã được chuyển đến phòng xác… chờ người thân đến nhận.”

“……”

Khâu Đỉnh Kiệt đứng đó, ánh mắt vẫn dừng lại trên môi người y tá, nhưng lại không còn nghe rõ cô đang nói gì nữa. Những âm thanh lọt vào tai anh trở nên rời rạc, đứt đoạn, giống như bị kéo dài rồi bóp méo, không thể ghép lại thành một câu hoàn chỉnh.

Anh nghe thấy.

Từng chữ đều nghe rõ.

Nhưng lại không hiểu…

Giống như giữa anh và thế giới xung quanh có một lớp gì đó chắn ngang, khiến mọi thứ đều trở nên xa lạ và khó hiểu.

Không qua khỏi…?

Ai không qua khỏi?

Khâu Đỉnh Kiệt không tiếp nhận được.

Không thể tiếp nhận được.

Rõ ràng… anh đã mang tiền đến.

Tờ séc vẫn còn trong tay, bị anh siết chặt đến mức nhăn lại. Anh nhìn xuống, như muốn xác nhận lại một lần nữa rằng nó vẫn ở đó, rằng tất cả những gì anh vừa làm không phải là ảo giác.

Anh đã cố gắng đến đây nhanh nhất có thể. Đã không dừng lại một giây nào.

Vậy tại sao…

“Không thể nào…”

Giọng anh rất thấp, gần như chỉ là hơi thở thoát ra.

Anh lắc đầu, muốn phủ nhận, nhưng lại không biết mình đang phủ nhận cái gì.

“Không thể…”

Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt rơi vào khoảng trống trên giường.

Chỗ đó thiếu đi một người. Thiếu đi người mà anh đã làm tất cả những gì mình có thể làm, để cố gắng cứu lấy.

Chỉ cần thêm một chút…

Chỉ cần nhanh hơn một chút nữa thôi…

Cả người anh khẽ lung lay một cái. Bước chân lùi lại nửa bước, ánh mắt dần mất đi tiêu điểm.

Nhiên Nhiên…

Nhiên Nhiên của anh…

Em ấy mất rồi.

Thu Phong Ảnh Điệp

[Tinh Kiệt] Vọng Ái Khó Cầu

<< Chương 13.

Chương 15. >>

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *