Bệnh viện.
Đèn phòng cấp cứu vừa tắt, cánh cửa còn chưa mở hẳn, Khâu Đỉnh Kiệt đã lập tức bước tới, gần như không kịp chờ bác sĩ đi ra.
“Bác sĩ, em ấy thế nào rồi? Còn… còn sống đúng không?”
Giọng anh gấp gáp, từng chữ dồn lên, mang theo sự hoảng loạn không giấu được.
Bác sĩ tháo khẩu trang xuống, sắc mặt nghiêm trọng.
“Một bên thận của bệnh nhân đã bị cắt bỏ. Vết mổ trước đó xử lý không đảm bảo, hiện đã có dấu hiệu nhiễm trùng nặng.”
Khâu Đỉnh Kiệt cảm thấy tai mình ù đi, chết lặng nghe ông tiếp tục nói.
“Vùng tổn thương phía dưới bị rách nghiêm trọng, hiện vẫn đang chảy máu, chưa được cầm lại hoàn toàn. Nếu để kéo dài sẽ dẫn đến mất máu và nhiễm trùng lan rộng.”
Bác sĩ dừng lại một chút.
“Chúng tôi cần tiến hành phẫu thuật ngay lập tức. Trước hết là cầm máu, xử lý lại phần mềm bị tổn thương, sau đó phải mở ổ bụng để kiểm tra lại bên trong, đánh giá mức độ nhiễm trùng và tổn thương các cơ quan còn lại.”
Ông nhìn thẳng vào anh, đưa ra một “phán quyết”.
“Nếu không làm ngay, nguy cơ đe dọa tính mạng là rất cao.”
Không khí yên ắng trong vài giây.
Khâu Đỉnh Kiệt há miệng, nhưng không nói ra được lời nào.
“Hiện tại bệnh nhân sẽ được chuyển ra ngoài để chuẩn bị phẫu thuật. Anh cần hoàn tất thủ tục và đóng viện phí ngay để chúng tôi có thể tiến hành.”
Lời vừa dứt, cánh cửa bên cạnh cũng bật mở. Chiếc giường bệnh được đẩy ra ngoài một cách chậm rãi.
Nhiên Nhiên nằm trên đó, sắc mặt trắng bệch như giấy, đôi môi khô khốc không còn chút huyết sắc. Ống thở che kín nửa khuôn mặt, từng nhịp hô hấp yếu ớt phụ thuộc hoàn toàn vào máy móc. Cơ thể nhỏ bé của cô gần như chìm hẳn trong lớp chăn bệnh viện rộng thùng thình.
Cô vẫn nhắm mắt, không có bất kỳ phản ứng nào.
Khâu Đỉnh Kiệt nhìn thấy, bước chân vô thức tiến lên một bước, muốn chạm vào cô bé nhưng không thể.
Y tá đã bắt đầu giục.
“Người nhà xin hãy nhanh chóng làm thủ tục, tình trạng bệnh nhân không thể chờ lâu.”
Khâu Đỉnh Kiệt đứng đó, nghe rõ từng chữ, đầu óc lại lần nữa rơi vào trạng thái trống rỗng.
Tiền.
Một con số lớn đến mức anh không dám nghĩ tới, bởi càng nghĩ liền càng cảm thấy tuyệt vọng.
Đi đâu để kiếm ra số tiền lớn như thế ngay. Trong khoảng thời gian ngắn như vậy, anh không có cách nào xoay xở được…
Khâu Đỉnh Kiệt còn một khoản nợ trong ngân hàng, không còn tài sản nào giá trị để thế chấp, cũng không có ai để có thể vay mượn…
Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn chỉ còn một người…
Dù trong lòng có bao nhiêu do dự, bao nhiêu không muốn đối diện, Khâu Đỉnh Kiệt cũng chỉ có thể cắn răng tìm đến.
Khi anh rời khỏi bệnh viện, trời đã xế chiều. Đến lúc quay lại quán bar, đèn đã lên từ lâu, không khí buổi tối ồn ào, náo nhiệt, hoàn toàn trái ngược với trạng thái căng thẳng lúc này trong lòng anh.
Khâu Đỉnh Kiệt không biết Hoàng Tinh có ở đây hay không.
Nhưng đây là nơi duy nhất anh có thể chờ.
Anh đứng trước cửa, ánh mắt gần như không rời khỏi lối ra vào. Mỗi lần có người bước ra, tim anh lại đập nhanh hơn một nhịp, nhưng rồi lại hụt hẫng khi nhận ra không phải người mình cần tìm.
Gió đêm thổi qua, lạnh đến thấu xương, nhưng anh không hề có ý định rời đi. Thời gian trôi qua từng chút một, mỗi phút đều khiến anh càng thêm bất an.
Không biết đã đứng bao lâu, đến khi toàn thân gần như tê cứng, Khâu Đỉnh Kiệt cuối cùng cũng nhìn thấy được người kia.
Hoàng Tinh được Bạch Ngôn dìu ra ngoài.
Dáng vẻ rõ ràng đã uống không ít, bước chân không vững, nhưng sắc mặt vẫn giữ nguyên sự lạnh nhạt thường ngày.
Anh lập tức bước tới.
“Hoàng Tinh.”
Giọng anh khàn đi, vừa mở miệng đã lộ rõ sự gấp gáp.
Hoàng Tinh đang đau đầu vì cơn say, nghe được giọng nói quen thuộc, khẽ quay đầu lại. Bạch Ngôn đi bên cạnh theo phản xạ bước lên chắn trước hắn, ánh mắt nheo lại đầy nguy hiểm nhìn người vừa lên tiếng.
Khâu Đỉnh Kiệt theo bản năng lùi lại một bước, nhưng vẫn cố nhìn qua vai Bạch Ngôn, hướng về phía người phía sau, khó khăn nói từng chữ.
“Có chuyện gấp… Tôi rất cần tiền…”
“Cậu có thể… có thể cho tôi mượn một khoản tiền… được không?”
Hoàng Tinh còn chưa phản ứng gì, Bạch Ngôn bên này đã nổi nóng.
“Mẹ nó, mày còn mặt mũi đến đây đòi tiền?”
“Không phải, không phải đòi… Tôi mượn… Tôi sẽ trả lại, lãi bao nhiêu cũng được… tôi sẽ nhanh chóng trả lại…”
Khâu Đỉnh Kiệt xấu hổ đến nói năng cũng không rõ ràng. Chính anh cũng biết yêu cầu này nghe buồn cười đến mức nào. Nhưng ngoài việc lặp lại, anh không còn cách nào khác để khiến người trước mặt tin tưởng.
Hoàng Tinh lúc này đã tỉnh táo hơn một chút. Hắn đẩy Bạch Ngôn sang một bên, bước lên phía trước, ánh mắt nhìn thẳng vào Khâu Đỉnh Kiệt.
Khâu Đỉnh Kiệt không cảm thấy lời nói của mình rất nực cười sao?
Anh thật sự không nhớ hai người bọn họ đã phát sinh chuyện gì ngày hôm qua sao?
“Liên quan gì đến tôi?” Giọng hắn trầm khàn, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.
Khâu Đỉnh Kiệt siết chặt tay. Anh không thể phản bác, cũng không có lập trường để phản bác.
“Tôi biết… tôi không có tư cách.” Anh không đối diện nổi với ánh nhìn như dao đó, chỉ có thể rũ mắt.
“Nhưng tôi không còn cách nào khác…”
“Xin cậu… Em ấy đang ở bệnh viện. Nếu không có tiền… sẽ không kịp.”
Anh nói nhanh hơn, giọng bắt đầu lẫn cả sự run rẩy.
Nhưng Hoàng Tinh ở phía đối diện lại không có ý định nghe tiếp. Nghĩ đến chuyện ngày hôm qua, sắc mặt hắn càng lạnh hơn.
“Không phải ngủ một đêm anh liền có tiền sao?” Hắn cười nhạt, lời nói mang theo sự châm chọc rõ ràng.
“Muốn nhiều tiền như thế, một thằng không đủ thì cho nhiều thằng cùng chơi anh một lúc, là sẽ có ngay không phải sao?”
Nói rồi, hắn dứt khoát xoay người bỏ đi.
Khâu Đỉnh Kiệt chết lặng đứng đó, sắc mặt trắng bệch không còn lời nào để nói.
Ánh mắt anh nhìn bóng lưng người đang bước đi có hơi tan rã. Trong lòng đã lạnh đến cực điểm… Nếu Hoàng Tinh cứ như vậy đi mất, vậy Nhiên Nhiên phải làm thế nào đây.
Nhưng mà… anh thật sự không biết mình còn có thể làm gì khác…
……
Bạch Ngôn nhanh chóng dìu Hoàng Tinh lên xe.
Cửa xe vừa đóng lại, không khí bên trong lập tức yên tĩnh hơn. Hoàng Tinh ngồi dựa vào ghế, đưa tay bóp nhẹ thái dương, rõ ràng cơn say vẫn chưa hoàn toàn tan.
Hắn nhắm mắt một lúc, rồi đột nhiên mở ra, lấy trong túi ra một tờ chi phiếu, ký nhanh vài nét.
“Đưa cho anh ta.” Giọng hắn không lớn, như thể chỉ là tiện tay. Sau đó, hắn liền nhắm mắt lại, không nói gì thêm.
Hoàng Tinh nghĩ.
Xem như đây là sự bố thí cuối cùng hắn dành cho Khâu Đỉnh Kiệt.
Bạch Ngôn nhìn tờ chi phiếu đưa tới trước mặt, ánh mắt không nhịn được lóe lên một tia hung quang.
Hoàng Tinh thế nhưng vẫn đối với Khâu Đỉnh Kiệt đặc biệt như thế.
Ý nghĩ đó khiến trong lòng y dâng lên một cảm giác khó chịu đến lợi hại. Sự ghen ghét gần như không thể kìm lại, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ dáng vẻ bình tĩnh.
“Vâng.” Y đáp một tiếng.
Xe của bọn họ vẫn đang đỗ trước cửa quán bar. Bạch Ngôn nói tài xế lái xe ra bãi đỗ phía trước chờ, rồi mới mở cửa bước xuống.
Cánh cửa xe đóng lại sau lưng.
Tầm mắt y khi nhìn về phía Khâu Đỉnh Kiệt không còn còn giữ được bình tĩnh nữa.
Y cầm tờ chi phiếu trong tay, mang theo ánh nhìn lạnh lẽo, tiến thẳng về phía anh.
Leave a Reply