“Nó bắt đầu chấp nhận để khách hàng sờ mó rồi sao?”
Giọng nói truyền qua loa có hơi cao lên, mang theo hứng thú không che giấu. Người đó dường như rất hài lòng với câu trả lời vừa nhận được, liền bật cười lớn.
“Haha… thứ dơ bẩn thì mãi vẫn là dơ bẩn như thế.”
Tiếng cười kéo dài, nghe có chút chói tai.
“Quả là quyết định đúng đắn khi cho người đến xử lý con bé kia. Đã thấy nó bắt đầu ngoan ngoãn hơn chưa? Haha… thiếu tiền thì chuyện gì cũng có thể làm nhỉ?”
Không cần chờ đối phương đáp lại, người đó lại tiếp tục nói.
“Loại người như vậy mà cũng có thể bám lấy A Tinh đến năm năm…”
Một tiếng “hừ” đầy khinh miệt thoát ra.
“Làm theo kế hoạch đi. Tối nay tôi sẽ dẫn người đến.”
Cuộc gọi kết thúc. Không đầu không đuôi, nhưng lại khiến người ta cảm thấy có điều gì đó tồi tệ sắp xảy đến.
……
Kể từ ngày Khâu Đỉnh Kiệt đưa Nhiên Nhiên về nhà, chớp mắt đã hơn một tuần trôi qua.
Những ngày đầu, Nhiên Nhiên gần như không nói gì.
Cô chỉ nằm yên trên giường, nhìn lên trần nhà cũ kỹ, không biết đang suy nghĩ gì. Đôi khi, cô sẽ trở mình quay mặt vào trong tường, cả người co lại thành một khối nhỏ. Ánh mắt trống rỗng, không khóc cũng không nháo, tất cả cảm xúc như đã bị rút cạn.
Khi Khâu Đỉnh Kiệt mang cô về nhà vào cái đêm kinh hoàng ấy, Nhiên Nhiên đã ở trong phòng tắm rất lâu.
Tiếng nước chảy liên tục, không ngừng.
Khâu Đỉnh Kiệt ở bên ngoài, ban đầu còn bình tĩnh chờ đợi, sau đó liền đứng ngồi không yên. Nếu Nhiên Nhiên bước ra chậm hơn một chút nữa, có lẽ anh đã tông cửa chạy vào kiểm tra.
Cô bé bước ra ngoài, tóc còn ướt, nước nhỏ xuống từng giọt dọc theo cổ rồi thấm vào cổ áo rộng thùng thình. Da cô trắng đến tái nhợt sau khi ngâm nước quá lâu, những vết thương trên cơ thể cũng đều sưng tấy sẫm màu.
Nhiên Nhiên trưởng thành hơn rất nhiều so với những gì Khâu Đỉnh Kiệt nghĩ.
Anh cho rằng trong hoàn cảnh như vậy, cô sẽ không kìm được mà bật khóc. Hoặc ít nhất cũng sẽ tìm kiếm sự vỗ về, hay sẽ yếu đuối một chút. Nhưng cô bé chỉ còn lại đuôi mắt hơi ửng đỏ, gương mặt bình tĩnh đến mức khiến người ta không biết nên nói gì, chỉ thấy trong lòng càng thêm xót xa…
Nhiên Nhiên nhỏ giọng nói cảm ơn anh. Khi ánh mắt cô nhìn vào đôi con ngươi đang tràn ngập sự lo lắng không giấu được của người trước mắt, ý nghĩ rời đi ngay lập tức ở trong lòng của cô bé liền mắc lại ở cổ họng.
Cô cụp mắt xuống, ngón tay khẽ siết lại. Một cảm giác rất lạ len vào trong lòng. Lần đầu tiên cô muốn được ở lại bên cạnh một người, chỉ đơn giản là không nỡ rời khỏi sự quan tâm đơn thuần ấy.
Nhiên Nhiên do dự đứng bất động một lúc. Cuối cùng, cô vẫn cắn răng nói ra.
“Làm phiền anh rồi…”
“Sáng mai… em sẽ đi.” Cô dừng lại một chút, cảm nhận được viền mắt mình lại nóng lên một lần nữa.
“Có thể cho em ở lại đây một đêm được không…?”
Khâu Đỉnh Kiệt đau lòng nhìn đứa trẻ trước mặt, biết rằng tâm trạng của cô đang không được ổn định, cũng muốn cô nghỉ ngơi trước, nên cuối cùng chỉ khẽ gật đầu mà không nói gì thêm, nhưng trong lòng anh đã có suy nghĩ khác.
Anh muốn cô bé có thể sống cùng mình.
Khâu Đỉnh Kiệt định dẫn cô bé vào phòng anh để ngủ, nhưng Nhiên Nhiên không muốn phiền anh thêm nữa, nhất quyết co người nằm xuống chiếc ghế dài cũ kỹ ở phòng khách.
Căn hộ thuê vốn đã nhỏ, lại còn tồi tàn, ngoài một phòng ngủ thì chỉ có một bộ bàn ghế đặt tạm bên ngoài, khoảng không gian khá chật hẹp. Trên chiếc ghế dài kia, thân thể gầy gò của cô gần như lọt thỏm vào trong, nhìn qua vừa nhỏ bé lại vừa cô độc.
Khâu Đỉnh Kiệt đứng đó, nói thêm vài câu nhưng đều không có tác dụng. Nhiên Nhiên vẫn lắc đầu, cô không đồng ý để anh nhường lại chiếc giường duy nhất cho mình, cũng không cho anh cơ hội tiếp tục thuyết phục.
Hết cách, Khâu Đỉnh Kiệt chỉ có thể đợi đến khi cô bé thở đều, sau đó anh mới nhẹ nhàng bước đến, cúi người xuống, cẩn thận vòng tay ôm lấy, bế cô lên giường.
Người trong lòng run lên rất khẽ, Khâu Đỉnh Kiệt cũng không để ý, trong đầu hiện tại chỉ đang suy nghĩ cách để giữ chân cô bé ở lại.
Anh muốn nhận nuôi Nhiên Nhiên.
Nói ra hơi buồn cười, một người như anh, đến bản thân còn lo chưa xong, cuộc sống chật vật, tiền bạc thiếu thốn, khoản nợ vẫn còn đè nặng trên vai… Vậy mà lại muốn nhận nuôi thêm một đứa trẻ.
Chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đủ thấy đó là một quyết định không thực tế đến mức nào. Nhưng kỳ lạ là, anh lại không muốn từ bỏ ý nghĩ đó.
Cuộc sống vốn dĩ lạnh lẽo của Khâu Đỉnh Kiệt, từ khi có Nhiên Nhiên xuất hiện, dường như lại có thêm một chút ấm áp rất nhỏ.
Không rõ bắt đầu từ lúc nào, anh đã xem cô như em gái của mình mà đối đãi. Anh biết rõ tình cảnh hiện tại của bản thân không hề dễ dàng, khoản nợ vẫn còn đó, mỗi ngày đều phải tính toán chi li từng đồng. Nếu giữ cô lại, có lẽ nợ sẽ phải kéo dài ra hơn một chút, sau này có lẽ sẽ phải làm nhiều hơn một chút. Nhưng dù vậy, anh vẫn không từ bỏ suy nghĩ đó.
Sau khi mẹ mất, Khâu Đỉnh Kiệt đã sống một mình suốt một khoảng thời gian rất dài.
Dài đến mức anh quen với sự im lặng.
Quen với việc ăn một mình, đi một mình, trở về cũng chỉ có một mình. Căn phòng nhỏ lúc nào cũng lạnh lẽo, không phải vì nhiệt độ, mà vì không có lấy một chút hơi người. Những ngày tháng cứ thế trôi qua, lặp đi lặp lại, nhạt nhòa đến mức anh không còn phân biệt rõ hôm nay và hôm qua có gì khác nhau.
Sống như vậy… không phải là không thể. Chỉ là quá trống rỗng.
Vậy nên, trong những tháng ngày tưởng chừng vô nghĩa đó, anh bắt đầu ao ước. Ao ước có một người. Không cần nhiều, chỉ cần có ai đó để quan tâm, để nói chuyện. Vì chỉ có thế, anh mới thật sự cảm thấy mình vẫn đang sống…
Cho đến khi anh gặp Hoàng Tinh.
Có lẽ là định mệnh. Cũng có thể chỉ là một sự trùng hợp. Nhưng đối với Khâu Đỉnh Kiệt mà nói, lại đủ để khắc sâu vào trong lòng.
Ngày hôm đó, trong ca trực, anh lại bị mấy tên thanh niên quen mặt đến gây sự. Những chuyện như vậy vốn không phải lần đầu, anh cũng đã quen với việc nhẫn nhịn cho qua, không muốn dây dưa thêm rắc rối. Nhưng lần đó, mọi chuyện lại không kết thúc như mọi khi.
Hoàng Tinh xuất hiện, giúp anh giải quyết đám người náo loạn đó. Đối với người khác, đó có thể chỉ là một hành động tiện tay, có thể sẽ biết ơn trong khoảnh khắc đó, rồi sẽ cho qua.
Nhưng đối với Khâu Đỉnh Kiệt… lại là lần đầu tiên có người đứng ra giúp anh như vậy. Cảm giác lạ lẫm ấy đến rất bất ngờ, cũng khiến anh không thể quên được.
Sau đó, anh mới để ý đến bảng tên trên đồng phục của người kia. Lúc thấy được Hoàng Tinh học cùng trường với mình, lại còn nhỏ hơn một lớp, anh có chút ngạc nhiên. Một sự trùng hợp rất nhỏ. Nhưng lại khiến khoảng cách giữa hai người dường như được kéo gần lại một chút.
Từ ngày đó trở đi, ánh mắt của Khâu Đỉnh Kiệt bắt đầu thay đổi. Anh sẽ vô thức mà tìm kiếm bóng dáng của Hoàng Tinh trong sân trường. Có khi lại vòng một đường xa hơn, chỉ để lướt qua cửa lớp của hắn. Ban đầu chỉ là tò mò một chút, sau đó dần dần trở thành thói quen.
Đến khi anh nhận ra, ánh mắt đã vô thức dừng lại trên người Hoàng Tinh quá lâu.
Lâu đến mức… không thể rời đi được nữa.
Con người, một khi đã quen sống trong bóng tối, chỉ cần bắt gặp được một chút ánh sáng le lói dẫn đường, cũng sẽ vô thức mà lao theo. Dù không biết phía trước là gì, là thiên đường hay địa ngục, cũng vẫn cứ chạy về phía đó, như thể đó là cứu rỗi duy nhất còn sót lại trong cuộc đời mình.
Khâu Đỉnh Kiệt cũng vậy.
Anh đã từng có một “ánh sáng” như thế.
Trong suốt năm năm, anh gần như không chút do dự mà đuổi theo nó, dốc hết những gì mình có thể, cho một thứ xa vời đến mức chính anh cũng không nhận ra khoảng cách giữa cả hai lớn đến nhường nào. Chỉ đến khi thật sự kiệt sức, khi ngẩng đầu nhìn lại, anh mới phát hiện… ánh sáng đó vốn dĩ ở rất cao, rất xa, xa đến mức dù anh có cố gắng cả đời, cũng không thể chạm tới.
Vậy nên anh chấp nhận từ bỏ. Chấp nhận quay trở lại với bóng tối quen thuộc của mình.
… Cho đến khi Nhiên Nhiên xuất hiện.
Cô không phải là thứ ánh sáng rực rỡ ấy.
Chỉ là một chút ấm áp nho nhỏ. Nhưng lại ở ngay bên cạnh, chứ không phải những thứ xa vời, vượt ngoài tầm với.
Sự xuất hiện của cô giống như một món quà mà ông trời vô tình ném xuống. May mắn khiến cho phần tâm hồn đã sớm mục rữa của Khâu Đỉnh Kiệt, lần nữa có được một chút hơi ấm.
Mặc dù không nhiều. Nhưng đủ để khiến anh không còn cảm thấy lạnh đến mức tê dại như trước.
Vậy nên, anh liền quyết tâm muốn giữ Nhiên Nhiên ở lại.
……
Khi Nhiên Nhiên tỉnh dậy sau một giấc ngủ nông, cơ thể vẫn còn mệt mỏi, đầu óc chưa hoàn toàn tỉnh táo, ánh mắt còn mang theo chút mơ hồ, vừa bước ra ngoài đã sững sờ. Trước mắt cô là một đống đồ mà Khâu Đỉnh Kiệt không biết đã mua về từ lúc nào. Vài bộ quần áo được gấp gọn gàng, khăn mặt, chăn, gối, cả một tấm nệm mới còn chưa kịp trải ra.
Nhiên Nhiên đứng yên tại chỗ.
Ánh mắt dừng lại trên từng món đồ, như thể đang cố xác nhận rằng tất cả những thứ này là thật, không phải là một giấc mơ nhất thời khi cô vừa tỉnh dậy.
Khâu Đỉnh Kiệt một lần nữa ngỏ ý muốn cô ở lại cùng mình.
Nhiên Nhiên vẫn đứng im nhìn đống đồ trước mặt, ánh mắt dần dần mờ đi. Một cảm giác chua xót chậm rãi dâng lên nơi sống mũi, lan xuống tận cổ họng.
Ai lại muốn sống lang thang bên ngoài. Ai lại muốn mỗi ngày đều phải lo hôm nay sẽ ngủ ở đâu, ăn cái gì, có bị xua đuổi hay không.
Chỉ là, cô hiểu rất rõ. Hai người bọn họ vốn chỉ là những người xa lạ. Sự quan tâm mà Khâu Đỉnh Kiệt dành cho cô, đã là quá nhiều rồi. Nhiều đến mức khiến cô không dám nhận thêm.
Cô không dám ở lại, cũng không muốn để bản thân trở thành gánh nặng cho anh.
Nhưng lần này…
Nhiên Nhiên không muốn đắn đo nữa.
Cô khẽ cắn môi, đầu ngón tay khẽ siết, rồi lại buông ra.
Lần này, cô bé muốn ích kỷ một lần… Muốn được như những đứa trẻ bình thường khác, không cần suy nghĩ quá nhiều, không cần cân nhắc đúng sai, chỉ đơn giản là lựa chọn điều mình thích, điều mình muốn có.
Và điều duy nhất mà cô khát khao hiện tại… Là được sống cùng với anh trai trước mắt.
Leave a Reply