Có thể là vì khoản nợ trong ngân hàng cứ treo lơ lửng trên đầu, cũng có thể là vì vận xui nào đó vẫn chưa chịu buông tha, Khâu Đỉnh Kiệt đã thử ứng tuyển vào rất nhiều công ty, nhưng lần nào cũng chỉ nhận lại những lời từ chối lạnh nhạt.
Cuối cùng, anh vẫn phải quay lại con đường dễ kiếm tiền nhất, cũng là con đường mà anh từng không muốn đụng vào một lần nữa.
Đó là vào làm việc ở quán bar.
Cuộc sống cứ thế bị kéo vào guồng quay ngột ngạt. Thời gian của anh bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo sinh hoạt bình thường.
Ban ngày, Khâu Đỉnh Kiệt ngủ vùi trong căn phòng trọ chật hẹp, ánh sáng chỉ được che tạm bởi một tấm rèm mỏng dính. Chiều tối thức dậy, đầu óc vẫn còn nặng trĩu đã phải vội vã chuẩn bị đi làm. Đến khi thành phố sắp bước qua ngày mới, anh mới rời khỏi nơi ồn ào náo nhiệt ấy, mang theo mùi rượu và khói thuốc bám đầy trên người, bước vào những con hẻm không có ánh đèn.
Ngày này qua ngày khác, giống hệt nhau.
Chỉ là, giữa những ngày lặp đi lặp lại đó, vẫn có một vài khoảnh khắc nhỏ khiến anh không đến mức cảm thấy mọi thứ hoàn toàn vô nghĩa.
……
Lần đầu anh gặp lại Nhiên Nhiên là vào một buổi sáng khi phải tăng ca về muộn.
Ánh nắng đầu ngày len qua những dây điện chằng chịt trên đầu, rơi loang lổ xuống nền xi măng cũ.
Khâu Đỉnh Kiệt đứng ở đầu hẻm, trong tay cầm túi bánh mì vừa mua, còn đang suy nghĩ xem nên ăn luôn hay để dành tối, thì cảm giác có người đang đi đến phía sau.
Anh quay đầu lại, liền bắt gặp Nhiên Nhiên đứng cách đó không xa.
Vẫn là thân hình gầy gò ấy, vẫn bộ quần áo rộng không vừa người, chỉ là lần này sạch sẽ hơn một chút. Mái tóc đã được buộc gọn lại phía sau, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu.
Hai người nhìn nhau vài giây. Nhiên Nhiên là người lên tiếng trước.
“Trùng hợp thật đấy.”
Khâu Đỉnh Kiệt mỉm cười, sau đó anh đưa túi bánh mì về phía cô.
“Cho em. Anh mới mua, vẫn còn nóng.”
Nhiên Nhiên nhìn túi bánh một cái, im lặng vài giây, rồi lắc đầu.
“Cảm ơn, em không đói.”
Nói rồi, cô định tiếp tục bước đi.
“Khoan đã.” Khâu Đỉnh Kiệt gọi lại. Anh lấy ra một cái bánh, nhét vào tay cô.
“Không đói thì cầm đi. Khi nào đói thì ăn.”
Nhiên Nhiên cúi đầu nhìn cái bánh trong tay. Một lúc sau, cô bé mới nhỏ giọng.
“… Cảm ơn.”
Như chưa từng nhận được sự quan tâm như thế bao giờ, cô liền mất tự nhiên mà xoay người, bước đi ngày càng nhanh, sau đó mất hút tại một ngã rẽ phía trước.
Sống trong một khu phố nhỏ, số lần hai người không hẹn mà gặp nhau ngày càng nhiều. Nhưng nhiều lần trùng hợp, đến một lúc nào đó, lại trở thành một kiểu quen thuộc, sẽ biết đối phương có thể đang ở đâu.
Khâu Đỉnh Kiệt có lúc sẽ bắt gặp cô bé ở đầu hẻm.
Có lúc là rạng sáng, khi anh vừa tan ca, bước vào con hẻm tối, lại thấy một bóng người nhỏ bé ngồi co lại ở góc tường.
Nhiên Nhiên thường sẽ im lặng không nói gì. Cô chỉ ngồi đó, ôm đầu gối, cằm đặt lên tay, ánh mắt không rõ đang nhìn vào đâu.
Một lần, Khâu Đỉnh Kiệt mang đến một hộp cơm. Anh ngồi xuống cạnh cô, đưa qua.
“Em ăn đi.”
Nhiên Nhiên nhìn hộp cơm trên tay anh, lắc đầu không nhận. Khâu Đỉnh Kiệt cũng không nói gì thêm, anh mở hộp cơm ra rồi đặt vào tay cô.
Nhiên Nhiên im lặng một chút, trước sự kiên trì của Khâu Đỉnh Kiệt, chậm rãi xúc lên một muỗng cơm nhỏ, từ từ đưa lên miệng. Trong bóng tối, biểu cảm trên gương mặt cô bé có hơi thay đổi, hai mắt có hơi nóng, mũi cũng nghẹn lại một chút.
…
Lại có lần trời mưa.
Cơn mưa đến rất đột ngột. Những hạt mưa nặng nề đập xuống mặt đất, bắn lên thành những vệt nước đục ngầu, nhanh chóng nhuộm ướt cả con hẻm vốn đã ẩm thấp.
Khâu Đỉnh Kiệt vừa tan ca, còn chưa kịp đi được bao xa thì đã bị cơn mưa ép phải chạy vội vào một mái hiên gần đó, trùng hợp bắt gặp Nhiên Nhiên cũng ở bên trong.
Cô bé nép sát vào góc tường, thân hình nhỏ bé gần như chìm vào bóng tối. Nhưng dù vậy, cũng không che được việc cả người cô đã ướt sũng.
Chắc cô cũng vừa mới chạy vào, tóc dính bết vào hai bên má, từng sợi rũ xuống, vài giọt nước nhỏ xuống theo đường cằm, rơi xuống cổ áo đã thấm ướt.
Quần áo mỏng dính vào người, phác họa càng rõ ràng thân hình gầy gò nhỏ bé. Nhưng dù sao cô bé cũng là một thiếu nữ đang tuổi mới lớn, Khâu Đỉnh Kiệt cụp mắt cởi áo khoác ra, sau đó trực tiếp choàng lên người cô.
Nhiên Nhiên hơi giật mình, co người lại tỏ ý không cần.
“Em không sao, sẽ làm ướt áo anh.”
Sau vài lần gặp mặt, Khâu Đỉnh Kiệt đã không còn xa lạ và khách sáo nữa, coi Nhiên Nhiên như đứa em gái của mình.
“Nghe lời.” Anh nói, ngăn lại động tác muốn trả áo lại của cô.
Cuối cùng, Nhiên Nhiên liền ngoan ngoãn mặc chiếc áo khoác vẫn còn vương lại một ít hơi ấm trên người Khâu Đỉnh Kiệt, nhìn anh đứng dựa lưng vào tường, lặng lẽ nghe tiếng mưa rơi.
Cũng từ những lần như vậy, Khâu Đỉnh Kiệt bắt đầu để ý đến cô bé nhiều hơn.
Anh biết được cô ngủ ở đâu. Một góc hẻm khuất, có một tấm mái che tạm bợ, bên dưới là vài tấm bìa cứng xếp chồng lên nhau. Lúc đó Khâu Đỉnh Kiệt vì buồn ngủ mà rẽ lộn vào một con hẻm khác, nên đã thấy được cô nằm cuộn mình lại bên trong…
“Hay là em về ở với anh đi.”
Có một lần, Khâu Đỉnh Kiệt đã ngỏ lời như thế. Chỉ là câu nói đột nhiên rơi ra, giống như đã nằm trong lòng anh từ rất lâu.
Hai người đang ngồi ở bậc thềm cũ. Đèn đường phía xa hắt lại một thứ ánh sáng mờ nhạt, đủ để nhìn thấy nhau, nhưng không rõ ràng.
Ngón tay Nhiên Nhiên khẽ siết vào ống tay áo đã sờn cũ.
“Không cần.” Cô từ chối.
“Em quen rồi.”
“Nhưng ở ngoài như thế không an toàn.” Khâu Đỉnh Kiệt nhẹ nhàng nói. “… Anh không yên tâm.”
Lời vừa dứt, Nhiên Nhiên bỗng nhiên im lặng.
Cô cúi đầu, tóc rũ xuống, che gần hết khuôn mặt, chỉ còn lại phần cằm nhỏ và đôi môi đang mím lại.
Không gian yên tĩnh, thời gian trôi qua rất chậm. Chậm đến mức Khâu Đỉnh Kiệt có thể nghe rõ cả tiếng thở của chính mình.
Một lúc rất lâu sau, cô bé mới khẽ lắc đầu.
Cô không phải không muốn.
Chỉ là cô biết Khâu Đỉnh Kiệt cũng không dễ dàng gì. Những thứ anh đưa cho cô, chưa bao giờ là “dư ra” cả.
Có lần, cô đứng ở đầu hẻm, nhìn thấy anh đã đắn đo rất lâu trước một quầy phở. Ánh đèn vàng hắt xuống, hơi nước bốc lên nghi ngút, mùi thơm lan ra cả một góc đường.
Khâu Đỉnh Kiệt không đến mức thiếu thốn đến độ ấy, chỉ là vẫn còn khoản nợ trên vai, nên cái gì tiết kiệm được anh sẽ tiết kiệm.
Vì thế, Nhiên Nhiên liền thấy anh quay người rời đi. Bóng lưng lẫn vào dòng người thưa thớt, rất nhanh đã không còn thấy nữa.
Thế nhưng hôm đó, anh vẫn mang đến cho cô một hộp cơm nóng hổi. Nóng đến mức khiến đôi tay đã chai sạn của cô cũng cảm thấy bỏng rát.
Còn anh chỉ ăn qua loa một ổ bánh mì rồi thôi.
…
Nhiên Nhiên không ngẩng đầu. Cô vẫn nhìn xuống đất, giọng nói càng lúc càng nhỏ hơn.
“Không cần. Em vẫn rất tốt.”
Khâu Đỉnh Kiệt nhìn cô rất lâu.
Cuối cùng, anh cũng không nói thêm gì nữa. Chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
Sau lần đó, Khâu Đỉnh Kiệt không nhắc lại chuyện này nữa. Nhưng cả hai không vì thế mà có khoảng cách, ngược lại anh càng quan tâm cô bé hơn.
…
Làm ở bar, giờ giấc sinh hoạt của anh hoàn toàn đảo lộn. Nhưng sau nửa tháng trôi qua, anh cũng dần thích nghi với nhịp sống trái ngược ngày đêm này.
Hiện tại đã là ba giờ sáng. Khâu Đỉnh Kiệt kéo cao cổ áo, bước ra khỏi cửa sau của quán bar. Không khí bên ngoài lạnh hơn rất nhiều, mang theo mùi ẩm mốc của đêm khuya. Khu vực này chất lượng không được tốt lắm, đèn đường chập chờn, có đoạn thì sáng, có đoạn tối om.
Khâu Đỉnh Kiệt không bắt taxi, anh đi bộ về nhà, tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó.
Đường lớn còn tạm có chút ánh sáng yếu ớt hắt ra từ nhà dân xung quanh. Nhưng con hẻm nhỏ dẫn về nhà thì gần như chìm trong bóng tối. Màn đêm dày đặc khiến tầm nhìn bị thu hẹp lại. Khâu Đỉnh Kiệt theo thói quen đưa tay vào túi áo, nắm chặt con dao gấp đã chuẩn bị sẵn, luôn trong trạng thái cảnh giác với mọi thứ xung quanh.
Bất ngờ, anh nghe thấy từng tiếng thở yếu ớt phát ra, Khâu Đỉnh Kiệt dừng bước, quay đầu nhìn quanh. Con hẻm tối om, chỉ có vài bóng đèn yếu ớt treo lơ lửng. Ánh sáng không đủ soi rõ bất cứ thứ gì, càng khiến âm thanh kia trở nên rõ ràng hơn.
Nó phát ra từ góc hẻm phía trước, nơi chất đầy những túi rác đen sì, mùi hôi bốc lên nồng nặc.
Tim anh đập nhanh hơn một chút. Tiếng thở kia yếu ớt, đứt quãng, như bất cứ lúc nào cũng có thể tắt hẳn.
Khâu Đỉnh Kiệt đứng yên vài giây, tay đã siết chặt con dao trong túi. Lý trí muốn anh không cần quan tâm đến chuyện của người khác. Nhưng rồi… anh vẫn bước tới.
Khâu Đỉnh Kiệt bật đèn điện thoại lên, anh cúi xuống, dùng tay kéo từng túi rác sang một bên. Mùi hôi xộc thẳng vào mũi, nhưng động tác của anh vẫn không dừng lại.
Đến khi từng lớp rác bị gạt sang một bên. Một thân thể nhỏ bé, đang run lên từng đợt, liền xuất hiện.
Đồng tử Khâu Đỉnh Kiệt co lại trong tích tắc.
“… Nhiên Nhiên?”
Cô bé nằm co quắp giữa đống rác, da thịt lộ ra trong không khí lạnh lẽo, dính đầy bụi bẩn. Trên người đầy những vết bầm tím, trầy xước chồng lên nhau, có chỗ còn chưa kịp khô. Quần áo gần như không còn nguyên vẹn, làn da vốn đã gầy yếu giờ càng tái nhợt, bị vứt lẫn trong đống rác như một món đồ bỏ đi…
Khâu Đỉnh Kiệt ngay lập tức hạ ánh sáng điện thoại xuống, không chiếu thẳng vào người cô bé nữa.
“Nhiên Nhiên…?” Giọng anh khàn đi.
Người dưới đất không phản ứng. Chỉ có mí mắt đang nhắm chặt khẽ run lên.
“Nhiên Nhiên, em nghe thấy anh không?” Khâu Đỉnh Kiệt gọi lớn hơn một chút, giọng đã không còn giữ được bình tĩnh.
Anh vội vàng cởi áo khoác, phủ lên người cô bé, động tác có phần gấp gáp nhưng vẫn cố nhẹ nhàng nhất có thể.
Mí mắt Nhiên Nhiên chậm chạp mở ra. Ánh mắt mơ hồ, vẫn chưa lấy lại được tiêu điểm.
“Nhiên Nhiên, là anh. Nhìn anh đi.” Khâu Đỉnh Kiệt cúi thấp người hơn, nhẹ giọng lặp lại.
Con ngươi người nằm trên mặt đất lúc này mới khẽ động. Một lúc sau mới dừng lại trên gương mặt anh.
Môi cô bé run run, thều thào được một chữ.
“… Anh…”
Ngực Khâu Đỉnh Kiệt khẽ siết lại.
“Ừ, anh đây.” Anh đáp ngay, cố giữ cho giọng mình bình tĩnh, nhưng vẫn không giấu được sự gấp gáp. “Để anh đưa em đến bệnh viện.”
“… Không… không muốn…” Cô bé nghe thấy liền run rẩy, nước mắt lại bắt đầu chảy xuống.
Khâu Đỉnh Kiệt luống cuống.
“Ừ, không đi bệnh viện, em đừng sợ…” Sau đó anh lại nhẹ nhàng hỏi.
“Vậy anh đưa em về nhà… Có được không?”
Nhiên Nhiên im lặng một lúc, có lẽ nghe thấy từ “nhà” trong lời nói của Khâu Đỉnh Kiệt, cả người cô càng run rẩy lợi hại.
Một lúc sau, cô mới khẽ gật đầu.
Khâu Đỉnh Kiệt thở ra một hơi nhẹ nhõm. Anh cởi thêm một chiếc áo, trên người lúc này chỉ còn lại áo ba lỗ mỏng. Động tác lần này càng chậm hơn, cẩn thận hơn. Anh mặc áo vào cho cô bé, rồi dùng áo khoác bọc thêm một lớp nữa bên ngoài.
Nhiên Nhiên không phản ứng gì, chỉ nằm im để anh làm. Ánh mắt không rời dừng lại trên người anh.
Khâu Đỉnh Kiệt nhẹ nhàng bế cô lên, cơ thể người trong lòng nhẹ đến mức xót xa.
Nhiên Nhiên vừa bị nhấc lên, cơ thể liền khẽ co lại. Cơn đau kéo đến bất ngờ, khiến cô không kìm được mà rên khẽ một tiếng.
“Xin lỗi…” Anh gần như theo phản xạ mà nói ra, điều chỉnh tư thế một chút, tránh chạm vào những chỗ bị thương.
“Em có còn đau không?”
Nhiên Nhiên khẽ lắc đầu, đối với Khâu Đỉnh Kiệt dịu dàng trước mặt, nước mắt lại rơi càng nhiều.
Khâu Đỉnh Kiệt đau lòng.
“Ráng một chút, anh đưa em về nhà.”
Leave a Reply