Chương 6.

Trước mặt Khâu Đỉnh Kiệt là một cô bé gầy gò, nhỏ con, nhìn qua chỉ mới mười hai mười ba tuổi. Mái tóc dài hơi rối xõa xuống, lòa xòa che gần hết khuôn mặt, chỉ lộ ra phần cằm nhọn và đôi môi còn hơi tái vì vừa chạy một đoạn dài.

Cô bé chống tay lên đầu gối, cúi người thở dốc. Lồng ngực phập phồng rõ rệt. Một lúc sau, khi nhịp thở dần ổn lại, cô mới ngẩng đầu lên, liếc nhìn anh.

“Anh… không sao chứ?” Giọng cô vẫn còn hụt hơi.

Khâu Đỉnh Kiệt lúc này cũng đã bình tĩnh hơn một chút. Anh đứng thẳng người, đưa tay lau qua trán, nhận ra lòng bàn tay mình lạnh toát.

“Anh không sao…” Anh dừng một chút, lại nhìn đứa trẻ trước mắt. “Cảm ơn bé gái. Nhưng lần sau đừng liều như vậy nữa, nguy hiểm lắm.”

Cô bé nghe xong thì nhíu mày.

“Bé gái?” Cô lặp lại, giọng có chút khó chịu. “Em mười lăm rồi, không phải con nít!”

Khâu Đỉnh Kiệt hơi sững lại. Anh nhìn kỹ hơn một chút, đúng là gương mặt đã có nét của thiếu nữ, chỉ là vì quá gầy nên trông vẫn còn rất nhỏ. Trước ánh mắt mở to đang trừng mình của cô bé, Khâu Đỉnh Kiệt lại cảm thấy thật dễ thương. Anh khẽ gật đầu, giọng vẫn ôn hòa.

“Ừ… vậy thì mười lăm. Nhưng vẫn còn nhỏ mà.”

Cô bé “xì” một tiếng nhỏ, không phản bác nữa, nhưng rõ ràng không phục.

Khâu Đỉnh Kiệt nhìn quanh con hẻm một vòng, trong lòng vẫn còn dư âm sợ hãi chưa tan, liền hỏi tiếp.

“Em sao lại ở đây một mình? Mấy chỗ này không an toàn, về sau đừng đi lung tung–…”

“Người gã ta tìm là em.” Không để Khâu Đỉnh Kiệt nói hết câu, cô bé trước mặt đã chen ngang.

Khâu Đỉnh Kiệt sững sờ.

“… Hả?”

Cô bé không tránh ánh mắt anh, giọng đều đều tiếp tục nói.

“Cha mẹ em cờ bạc nợ tiền. Không trả được, bán em cho bọn nó để gán nợ.” Cô nhún vai. “Cũng may em nhanh chân chạy thoát, rồi trốn thật xa đến đây. Nhưng hôm nay xui xẻo lại gặp phải tên khốn đó, đang núp trong đống rác thì lại thấy anh…”

Nói đến đây, cô ngước lên nhìn anh, ánh mắt hơi dao động một chút rồi lại nhanh chóng bình tĩnh lại.

Khâu Đỉnh Kiệt im lặng vài giây. Những lời cô bé nói ra một cách bình thường như thế, lại khiến người ta không khỏi thương xót.

“… Cảm ơn em.” Anh nghiêm túc mà cảm ơn cô một lần nữa.

Cô bé không đáp lại ngay, chỉ quay mặt đi, tay gãi gãi cổ, có chút không quen với kiểu nói chuyện như này.

“Không có gì.” Cô nói nhỏ.

Có lẽ vì đâu đó nhìn thấy hình ảnh chính mình của ngày trước, nên Khâu Đỉnh Kiệt không khỏi để tâm cô bé thêm một chút.

Cô hơi dựa vào vách tường, cả người gầy gò, quần áo không vừa vặn, ống tay áo sờn cũ. Mặt mũi cô lấm lem, trên má còn dính một vài vết bẩn, chắc là do lúc nãy phải trốn trong đống rác.

Nhìn cô như vậy, trong lòng Khâu Đỉnh Kiệt bỗng trùng xuống.

Ít nhất năm đó, anh vẫn còn mẹ.

Còn cô bé trước mặt…

Chỉ cần nghĩ đến chuyện hai người sinh ra cô lại có thể nhẫn tâm bỏ mặc như vậy, Khâu Đỉnh Kiệt liền thấy khó chịu không nói nên lời.

Một lúc sau, anh mới hỏi tiếp.

“Em tên là gì?”

Cô bé do dự một chút.

“Nhiên… mọi người gọi em là Nhiên Nhiên.”

Khâu Đỉnh Kiệt khẽ gật đầu.

“Nhiên Nhiên à… cái tên thật hay.” 

Lời khen nghe có hơi vụng về. Nhiên Nhiên lúc này hơi giật giật khóe môi, đối với cái tên được đặt qua loa của mình lần đầu tiên có người khen hay, cảm thấy hơi buồn cười.

“Cảm ơn anh.” Bé cười một cái, cảm thấy quyết định mạo hiểm cứu người vừa rồi của mình có lẽ không sai, sau đó nghe anh trai trước mặt nói.

“Anh tên là Khâu Đỉnh Kiệt.” 

Nhiên Nhiên khẽ gật đầu, rồi nhìn cái balo to trên lưng anh, lại nhìn tờ giấy anh đang cầm trong tay, khẽ hỏi.

“Anh mới tới đây à?”

“Ừ.” Khâu Đỉnh Kiệt gật đầu. “Anh thuê phòng ở đây… mà tìm mãi không ra.”

Nhiên Nhiên nghe vậy thì “à” một tiếng.

“Khu này hơi khó đi, không quen dễ lạc lắm.” Cô ngẩng đầu, giọng có chút tự đắc. “Anh đọc địa chỉ đi, em dẫn anh.”

Khâu Đỉnh Kiệt hơi do dự một chút, rồi vẫn nói cho cô.

“Không xa, đi thêm vài đoạn nữa là tới.” Nhiên Nhiên nghe xong khẽ gật gù.

Cô quay người đi trước, quen đường quen lối rẽ vào một con hẻm khác. Khâu Đỉnh Kiệt chậm rãi đi theo sau.

Con đường càng lúc càng hẹp, tường hai bên cũ kỹ, dây điện chằng chịt phía trên đầu.

Trong đầu Khâu Đỉnh Kiệt lúc này hơi rối loạn. Trên người anh hiện tại không còn bao nhiêu tiền, căn trọ sắp đến cũng đã cọc mất một khoảng. Nhưng Lý Mặc cứ lãng vãng ở khu này, thì làm sao anh có thể ở được chứ…

Anh siết nhẹ quai balo, sắc mặt dần tái đi.

Không phải đã nói sẽ làm lại từ đầu sao?

Tại sao thoát khỏi địa ngục này, lại tới một cái địa ngục khác…

Phía trước, Nhiên Nhiên đi được một đoạn thì cảm thấy người phía sau im lặng bất thường, liền quay lại nhìn.

Chỉ một cái liếc, cô đã thấy sắc mặt anh không ổn.

“Anh sao vậy?” Cô hỏi.

Khâu Đỉnh Kiệt hoàn hồn lại, lắc lắc đầu.

“Không có gì.”

Nhiên Nhiên nhìn anh thêm một giây, sau đó như nhận ra sự bất an của anh, cô khẽ trấn an.

“Anh đừng lo quá. Gã kia không phải lúc nào cũng ở đây đâu.”

Cô dừng lại chút, như đang lựa lời để nói.

“Ban nãy gã đuổi theo, nên em mới chạy vào đây trốn. Dù sao thì gã cũng từ nơi khác đến, sẽ không quen thuộc đường trong đây đâu…”

Khâu Đỉnh Kiệt nghe vậy, khẽ “ừ” một tiếng.

“Vậy à…” Giọng anh vẫn không mấy chắc chắn.

Nhiên Nhiên cũng không nói thêm gì nữa. 

Lý Mặc có quay lại hay không… chính cô cũng không dám chắc. Cô chỉ muốn nói vài lời để trấn an anh trai bên cạnh.

Hai người im lặng đi thêm một đoạn. 

Một lúc sau, Khâu Đỉnh Kiệt đã có quyết định cho riêng mình. 

Anh hít sâu một hơi. 

Hiện tại không còn cách nào khác, tiền đã cọc rồi. Nếu lại chuyển đến nơi khác, chưa nói đến lại phải bỏ lại tiền cọc hiện tại, còn phải tốn thêm một khoảng tiền để thuê chỗ mới, thời gian còn bị kéo dài ra thêm. Đến lúc đó, anh sẽ thật sự không còn xu nào dính túi. 

Chỉ có thể cắn răng mà ở đây. Cùng lắm thì cẩn thận hơn một chút. Anh sẽ luôn mang theo dao bên người, nếu còn gặp Lý Mặc thì anh sẽ sống chết với hắn.

“Đến rồi.” Nhiên Nhiên dừng lại.

Trước mặt là một căn nhà cũ, tường đã ngả màu. Bên hông có một cầu thang hẹp dẫn lên trên. Bậc thang xi măng lộ ra từng mảng rêu xanh, chỗ tróc chỗ nứt, nhìn qua là biết lâu năm không sửa.

Khâu Đỉnh Kiệt nhìn một cái, cũng không nói gì. Thật ra trước đây anh cũng luôn sống ở những chỗ như thế này.

Một người phụ nữ đứng ở cửa, có vẻ đã đợi một lúc. Thấy anh tới, bà ta nhìn từ trên xuống dưới, rồi liếc sang Nhiên Nhiên.

“Tôi nhớ anh nói thuê một mình mà?” Giọng bà có chút không vui. “Giờ lại thêm người thì phải tính lại tiền đấy.”

Khâu Đỉnh Kiệt còn chưa kịp lên tiếng, Nhiên Nhiên đã nhanh hơn một bước.

“Không phải.” Cô nhanh chóng chen lời. “Tôi chỉ dẫn đường thôi.”

Nói xong, cô quay sang Khâu Đỉnh Kiệt, vẫy tay một cái.

“Đến đây thôi, em đi trước.”

Rồi như nhớ ra gì đó, cô lại nói thêm.

“Nếu có gì, anh cứ hỏi mấy người xung quanh. Khu này quen mặt là ổn thôi.”

Khâu Đỉnh Kiệt còn chưa kịp phản ứng, Nhiên Nhiên đã xoay người chạy mất vào trong hẻm.

_____________

Cỡ hai chương nữa nhỏ 🌟 sẽ lên sàn ~~~

Thu Phong Ảnh Điệp

[Tinh Kiệt] Vọng Ái Khó Cầu

<< Chương 5.

Chương 7. >>

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *