Trở lại với con hẻm ngột ngạt của hiện tại.
Không khí ở đây vừa hẹp vừa bí, mùi ẩm mốc trộn lẫn với mùi rác cũ bốc lên khó chịu. Ánh sáng bị che khuất bởi những dãy tường cao, chỉ còn vài vệt sáng yếu ớt rơi xuống nền xi măng loang lổ.
Lý Mặc vừa đuổi hụt một con nhóc, tâm trạng đang bực bội không có chỗ xả. Gã rẽ vào khúc cua, định tiếp tục tìm kiếm, lại vô tình bắt gặp một gương mặt quen thuộc.
Gương mặt đó để lại cho gã ấn tượng rất sâu trong quá khứ. Vì thế khi vừa nhìn thấy đối phương, gã đã lập tức nhớ đến, cũng lập tức nhận ra mình bị lừa.
“Chậc.” Lý Mặc nghiến răng, phun mạnh điếu thuốc bị cắn nát xuống đất, dùng mũi giày nghiền nát.
Gã đang nổi điên vì để con nợ chạy thoát, lại may mắn đụng phải một “món nợ cũ” khác tự đưa tới trước mặt.
Lý Mặc còn có thể làm gì nữa.
Dĩ nhiên là chơi chết Khâu Đỉnh Kiệt để xả giận rồi.
Khâu Đỉnh Kiệt đứng chết lặng tại chỗ.
Đầu óc anh trống rỗng trong một khoảnh khắc. Toàn thân đông cứng, sau đó liền run lên không kiểm soát được.
Anh vô thức lùi lại một bước. Rồi thêm một bước nữa.
Nhưng còn chưa kịp quay đầu bỏ chạy, người trước mặt đã nhanh chóng bước đến.
Một bàn tay thô ráp siết lấy cằm anh. Ánh mắt Lý Mặc dán chặt vào gương mặt anh, mang theo một tia thích thú bệnh hoạn.
“Đệt…” Gã cười khẽ, giọng khàn khàn. “Thằng nhóc bệnh truyền nhiễm ngày xưa…”
“Không phải mày nên chết đi rồi sao? Sao vẫn còn khỏe mạnh như thế? Lớn lên lại còn xinh đẹp như vậy?”
Ngón tay gã càng siết chặt hơn, như muốn bóp nát xương hàm của người trước mặt.
“Dám lừa tao bị bệnh…” Ánh mắt gã trầm xuống, mang theo chút hung ác lẫn hưng phấn méo mó. “Hôm nay mày chết chắc rồi.”
Đầu óc Khâu Đỉnh Kiệt ong lên. Anh theo bản năng đưa tay ra, dùng hết sức gạt bàn tay kia ra. Động tác có chút hỗn loạn, vùng vẫy loạn xạ.
“Không…” Giọng anh khàn đi, gần như không còn sức, chỉ có thể yếu ớt mà phản bác được một câu. “Chúng tôi… đã trả hết nợ rồi mà…”
“Ha.” Lý Mặc bật cười.
“Trả nợ?” Gã nghiêng đầu. “Tao muốn chơi thì chơi, liên quan gì đến nợ hay không.”
Nói xong, gã bước lên một bước, bàn tay bẩn thỉu thò tới, thô bạo sờ loạn lên eo anh.
“Không!” Khâu Đỉnh Kiệt giật mạnh người ra sau, cả người lập tức căng cứng. “Buông tôi ra!”
Anh dùng hết sức vùng vẫy. Nhưng sức của hai người chênh lệch quá lớn.
Lý Mặc gần như không cần tốn bao nhiêu sức đã ép được anh vào góc tường. Nhìn người trước mặt run đến mức không đứng vững, ánh mắt gã càng sáng lên. Con mồi càng hoảng loạn, gã càng thấy hứng thú.
“Giãy nữa đi.” Gã cười lớn. “Lát nữa cũng phải rên rỉ dưới thân ông đây.”
Nói xong, gã cúi đầu xuống. Khoảng cách gần đến mức hơi thở hôi hám phả lên cổ Khâu Đỉnh Kiệt, khiến toàn thân anh nổi gai.
Khâu Đỉnh Kiệt gần như không còn suy nghĩ được gì, chỉ còn lại bản năng muốn thoát ra. Hai tay anh càng đẩy mạnh hơn, nhưng lại bị giữ chặt một cách dễ dàng.
Ngay lúc Lý Mặc vừa định cúi xuống cắn lên cái cổ trắng ngần trước mặt một cái, đầu gã liền bị ai đó từ phía sau đánh mạnh tới.
“Bộp!”
Gã chưa kịp phản ứng thì lại thêm một cú nữa giáng xuống. Lực độ không quá lớn, nhưng đánh liên tục vào một điểm, đủ để khiến đầu óc gã choáng váng.
“Mẹ kiếp!”
Lý Mặc rít lên một tiếng, tay buông lỏng ra theo phản xạ, ôm lấy đầu. Phía sau đầu rát buốt, máu nóng nhanh chóng chảy xuống cổ.
Ngay lúc đó. một bàn tay nhỏ vươn ra, nắm chặt lấy cánh tay của Khâu Đỉnh Kiệt, kéo anh chạy vào một ngã rẽ.
Khâu Đỉnh Kiệt gần như không kịp phản ứng. Chỉ biết mình bị kéo đi. Anh loạng choạng một bước, rồi lập tức chạy theo.
Cơ thể vẫn còn run, chân vẫn còn mềm, nhưng anh vẫn cắn chặt răng mà chạy. Balo sau lưng đập vào từng cái nặng nề, hơi thở dồn dập, lồng ngực đau buốt.
Hai người rẽ qua một con hẻm khác, rồi thêm một khúc cua nữa. Tiếng bước chân dồn dập vang lên trong không gian chật hẹp, vọng lại liên tục.
Không có thời gian để quan sát, Khâu Đỉnh Kiệt chỉ biết cắm đầu chạy theo người phía trước.
Phía sau vẫn vang lên tiếng chửi rủa mơ hồ. Chạy thêm một đoạn nữa, rẽ qua thêm vài góc cua, âm thanh phía sau mới dần biến mất.
Đến khi thật sự không còn nghe thấy gì nữa, người phía trước mới chậm lại.
Khâu Đỉnh Kiệt lúc này gần như đứng không vững. Anh chống tay lên tường, cúi gập người xuống, thở gấp từng hơi. Cổ họng khô rát, tim đập loạn xạ, cả người vẫn còn run đến lợi hại.
Một lúc lâu sau, anh mới miễn cưỡng ngẩng đầu lên. Nhìn người mới kéo mình ra khỏi địa ngục đáng sợ vừa rồi.
Leave a Reply