Sau khi vét sạch tiền tiết kiệm, lại còn phải vay thêm một khoản để lấp vào phần thiếu hụt, Khâu Đỉnh Kiệt gần như không còn gì trong tay.
Căn hộ đang thuê dĩ nhiên cũng không giữ nổi. Nơi đó vốn không phải loại cao cấp gì, chỉ là một căn hộ bình thường, cách âm kém, nội thất cũ, nhưng lại nằm ở khu trung tâm. Giá thuê vì thế cũng không hề rẻ.
Trước đây khi quyết định thuê, anh đã đắn đo rất lâu. Cuối cùng vẫn cắn răng ký hợp đồng, chỉ vì một lý do rất đơn giản, nơi đó gần chỗ ở của Hoàng Tinh.
Anh khi ấy chỉ nghĩ, có một chỗ để hai người có thể cùng trở về, như vậy là đủ rồi.
Bây giờ nghĩ lại, cảm giác như một trò đùa.
Nơi từng được anh xem như là “nhà”, nơi chứa đựng hết thảy những ảo tưởng kéo dài suốt năm năm, cuối cùng cũng phải buông tay.
Khâu Đỉnh Kiệt mang theo số tiền ít ỏi còn lại, tự ép mình không được nghĩ đến những chuyện không vui nữa. Anh rời khỏi thành phố, chọn một thị trấn nhỏ, coi như bắt đầu lại từ đầu.
Thị trấn nhỏ cách khá xa trung tâm thành phố, chi phí sinh hoạt thấp hơn rất nhiều. Khâu Đỉnh Kiệt tìm kiếm trên mạng được một chỗ cho thuê, giá rẻ đến mức khiến người ta phải nghi ngờ, nhưng với tình trạng hiện tại của anh, cũng không còn quyền lựa chọn.
Chủ nhà gửi cho anh một địa chỉ viết tay, kèm theo vài dòng chỉ đường sơ sài.
Còn chưa nhìn thấy chỗ trọ, Khâu Đỉnh Kiệt đã biết được vì sao giá nó lại rẻ như vậy.
Địa chỉ ghi trên mảnh giấy dẫn anh chui sâu vào một khu hẻm chằng chịt. Hẻm nhỏ, ngoằn ngoèo, chỗ thì cụt, chỗ lại rẽ bất ngờ. Đi được vài phút thì mất phương hướng, quay lại cũng không biết đã đi qua đâu.
Mười phút trôi qua, Khâu Đỉnh Kiệt vẫn chưa tìm ra nơi cần đến…
Balo trên lưng bắt đầu nặng trĩu, mồ hôi lấm tấm trên trán. Anh dừng lại ở một góc ngoặt, cúi đầu nhìn mảnh giấy trong tay, định đối chiếu lại một lần nữa.
Đúng lúc đó, có tiếng người bất ngờ vang lên.
“Mẹ nó!” Một giọng chửi thề phát ra từ phía sau góc ngoặt.
Khâu Đỉnh Kiệt theo phản xạ ngẩng đầu lên. Vừa mới nhìn thấy người đó, toàn thân anh liền lập tức cứng đờ. Từng cơn lạnh buốt từ sống lưng bò thẳng lên gáy, da thịt nổi lên những đợt gai li ti. Bước chân anh theo bản năng lùi về sau một bước, cổ họng khô khốc, không phát ra nổi một âm thanh nào.
Người vừa bước ra từ khúc cua…
Là người mà Khâu Đỉnh Kiệt tuyệt đối không muốn gặp lại trong đời…
……
Ký ức bị kéo ngược về nhiều năm trước, thô bạo đến mức khiến đầu óc anh ong lên.
Năm đó, ba anh vì cờ bạc mà nợ nần chồng chất. Đến khi đám người đòi nợ tìm tới, ông ta lại biến mất, để lại hai mẹ con anh tự xoay xở.
Khâu Đỉnh Kiệt khi ấy mới mười bốn tuổi.
Nhà nghèo, cơm ăn còn phải tính toán từng bữa, nhưng mẹ anh vẫn luôn cố gắng cho anh cuộc sống tử tế nhất có thể.
Khâu Đỉnh Kiệt khi ấy gầy gò, người không có mấy thịt, nhưng gương mặt lại thanh tú, nhìn qua có phần yếu ớt nhưng lại xinh đẹp theo kiểu mong manh. Anh đi học xong liền lén xin làm chui ở một quán ăn nhỏ, muốn phụ mẹ chút ít.
Có một cấp, mấy ngày liền khi anh về nhà, đèn đều đã tắt hết. Chỉ có một ngọn nến le lói chiếu sáng một phần trong góc bếp.
Mẹ anh đứng trong bóng tối, giọng vẫn dịu dàng, bảo anh thức ăn để trên bếp. Nói xong liền quay lưng đi vào phòng. Dáng đi của bà có chút khập khiễng, nhưng trong không gian thiếu đi ánh sáng, Khâu Đỉnh Kiệt cũng không thể nhận ra có gì khác thường.
Liên tục mấy ngày như vậy. Anh không nhìn rõ mặt mẹ, chỉ thấy bóng lưng gầy gò của bà trong ánh nến chập chờn.
Cứ thế kéo dài đến gần một tuần.
Quán ăn hôm đó đóng cửa sớm hơn bình thường. Khâu Đỉnh Kiệt còn có tâm trạng tốt mà nghĩ rằng có thể về nhà sớm ăn cùng mẹ một bữa cơm tử tế.
Thế nhưng lúc về đến nhà, còn chưa kịp mở cửa, bên trong đã truyền đến tiếng lộn xộn, tiếng đồ đạc va chạm, xen lẫn tiếng chửi tục khó nghe.
“Con mẹ nó, còn không chịu nói thằng chồng mày trốn ở đâu?”
Một giọng đàn ông vang lên, thô lỗ và mang theo men rượu.
Tim Khâu Đỉnh Kiệt lập tức thắt lại.
“Mẹ…?”
Anh gọi một tiếng, giọng run lên, nhưng không có ai đáp lại. Bước chân không tự chủ được mà lao nhanh vào trong.
Cảnh tượng trước mắt khiến đầu óc anh như bị ai đập một cái thật mạnh.
Mẹ anh bị đẩy ngã xuống nền nhà, quần áo trên người rách nát, cả người co lại ôm bụng. Một gã đang túm tóc bà kéo lên, gã khác thì đá vào người bà không chút nương tay.
“Mẹ!!”
Khâu Đỉnh Kiệt hét lên, gần như mất kiểm soát mà lao tới. Anh quỳ xuống ôm lấy bà, tay run đến mức không biết phải chạm vào đâu, sợ đụng mạnh một chút sẽ làm bà đau thêm.
“Mẹ!… Mẹ có sao không… Mẹ ơi…”
Nước mắt không kiềm được mà rơi xuống, giọng anh vỡ vụn.
Đám người kia thấy có người xông vào thì dừng tay lại một chút.
“Ồ?” Một gã huýt sáo, liếc nhìn anh từ trên xuống dưới. Tên đứng gần nhất bước lên, cúi người xuống nhìn sát vào mặt anh. Gã tên là Lý Mặc, là kẻ cầm đầu đám người đến phá hoại hôm nay.
Gã không vội nói gì, chỉ đưa tay bóp cằm Khâu Đỉnh Kiệt, ép anh ngẩng đầu lên. Lực tay rất mạnh, đau đến mức anh nhíu mày, nhưng vẫn không dám phản kháng.
Lý Mặc nhìn một lúc, ánh mắt sáng lên.
“Chết tiệt…” Gã lắc lắc đầu, giọng đầy ý trêu chọc bẩn thỉu. “Có món hàng ngon như vậy mà giấu kỹ thật đấy.”
“Anh… anh buông con tôi ra!” Mẹ anh đột nhiên gượng dậy, giọng khàn đi vì hoảng loạn. Bà cố bò tới, nắm lấy ống quần của Lý Mặc, gần như van xin.
“Nó… nó bị bệnh… bệnh truyền nhiễm… từ nhỏ đã yếu ớt… các anh đừng động vào nó…”
Lý Mặc liếc xuống, cười lạnh.
“Bệnh à?”
Một gã phía sau chen vào. “Thật không đấy? Nhìn trắng trẻo thế kia mà…”
“Muốn thử không?” Có người cười hô hố.
Khâu Đỉnh Kiệt nghe mà toàn thân lạnh toát.
Mẹ anh vội vàng lắc đầu, giọng run rẩy. “Không được… thật sự không được… các anh muốn gì tôi cũng chịu… đừng động vào nó mà… làm ơn…”
Bà cúi đầu sát xuống đất, giọng gần như nghẹn lại.
“Tiền… tôi sẽ trả… tôi nghĩ cách trả… xin các anh…”
Lý Mặc nhìn bà một lúc, rồi lại nhìn sang Khâu Đỉnh Kiệt gầy gò đang bị hắn giữ cằm.
Vẻ đẹp của Khâu Đỉnh Kiệt phần nhiều là thừa hưởng từ mẹ.
Người phụ nữ ấy, dù đã có con, lại trải qua không ít tháng ngày vất vả vì cuộc sống, nhưng vẫn giữ được nét đẹp riêng của mình. Không phải kiểu rực rỡ, chói mắt, mà là dịu dàng, trầm lặng, càng nhìn càng thấy thuận mắt.
Thời gian dường như không nỡ để lại quá nhiều dấu vết trên gương mặt bà.
Ánh mắt Lý Mặc thay đổi một chút, như là đang cân nhắc.
Rất nhanh, hắn đã buông tay ra, đẩy mạnh khiến Khâu Đỉnh Kiệt ngã lệch sang một bên.
“Chậc. Nghe cũng ghê.” Gã phủi tay, giọng mang theo vẻ chán ghét.
“Thôi bỏ đi, lỡ dính bệnh thì phiền.”
“Đem cái thứ bệnh tật này về làm gì.”
Mấy gã kia nghe vậy cũng cười, không ai thèm muốn Khâu Đỉnh Kiệt nữa.
Lý Mặc cúi xuống, nắm tóc mẹ anh kéo bà đứng dậy.
“Không động vào nó… thì chơi mày thay vậy.”
Giọng gã hạ xuống, lạnh đến mức khiến người ta rùng mình. Khâu Đỉnh Kiệt chưa kịp hiểu hết ý, đã bị một người tiến đến túm lấy cổ áo kéo lùi lại.
“Thằng nhóc, ngồi im đó.”
“Không muốn mẹ mày chết thì ngoan một chút.”
Anh hoảng loạn giãy giụa. “Thả tôi ra! Mẹ!!”
“Ngồi xuống!”
Một cú đạp thẳng vào bụng khiến anh đau đến cong người lại, không thở nổi. Nước mắt lại tiếp tục trào ra.
Khâu Đỉnh Kiệt hơi giãy giụa, một cái tát mạnh liền giáng xuống.
Anh bị đánh đến choáng váng, tai ù đi.
Ở phía trước, mẹ anh đang bị ép nằm trên sàn nhà lạnh lẽo. Bà quay đầu lại, ánh mắt đỏ hoe, nhưng vẫn cố gắng gượng cười với anh.
“… Đừng nhìn…” Giọng bà rất nhỏ, gần như chỉ là khẩu hình.
“Kiệt Kiệt… nghe lời mẹ… bịt tai lại…”
Khâu Đỉnh Kiệt nước mắt giàn giụa, mấp máy môi nhưng không phát ra được âm thanh nào. Cuối cùng, anh vẫn làm theo, run rẩy bịt chặt tai, hai mắt cũng nhắm nghiền.
Nhưng cho dù có làm vậy… những âm thanh kia vẫn lọt vào. Từng tiếng một, rõ ràng đến đáng sợ.
Nước mắt cứ thế chảy xuống, không ngừng được. Cả người anh co lại ở góc tường, run lên từng cơn. Từng tiếng thở dốc, tiếng cười cợt, tiếng chửi rủa… tất cả trộn lẫn vào nhau, đập thẳng vào đầu anh.
Mỗi một âm thanh đều như có móng vuốt, cào xé bên trong. Anh cố gắng bịt tai chặt hơn nữa, móng tay gần như bấm vào da thịt, nhưng vẫn không chặn được. Chỉ có thể ngồi đó, bất lực nghe hết tất cả.
……
Sau đó thế nào, Khâu Đỉnh Kiệt không còn nhớ rõ nữa.
Anh chỉ mơ hồ nhớ mình bị ai đó đẩy ngã, nhớ tiếng cửa đóng sầm lại, nhớ mùi thuốc lá còn vương trong không khí. Rồi sau đó, tất cả mờ dần đi.
Khâu Đỉnh Kiệt lúc ấy còn nhỏ, lại chịu một cú sốc lớn, liền phát sốt. Cơ thể nặng trĩu, cả người mê man, không phân biệt nổi ngày hay đêm.
Đến khi có lại ý thức, nợ thế nhưng đã được trả xong…
Sau đó anh mới biết, đó là bởi vì… mẹ anh đã bán thận để có tiền trả cho đám côn đồ đó.
Bà gầy đi thấy rõ, gần như chỉ còn da bọc xương. Khuôn mặt vốn đã không có nhiều huyết sắc giờ càng hốc hác, môi tái nhợt, mỗi lần nói chuyện đều phải dừng lại lấy hơi.
Hai người rất nhanh dọn đi nơi khác.
Cuộc sống thoạt nhìn giống như đã yên ổn trở lại.
Chỉ là… cơ thể của bà lại không chịu nổi.
Vết mổ bắt đầu có vấn đề. Ban đầu chỉ là sốt nhẹ, rồi sốt cao, kéo dài không dứt. Có lúc bà đau đến mức không thể ngồi dậy, nhưng vẫn cố nói là không sao.
Tiền gần như đã dùng hết. Thuốc men chỉ có thể mua loại rẻ nhất, có hôm còn phải bỏ dở giữa chừng.
Khâu Đỉnh Kiệt khi đó còn quá nhỏ.
Anh đi học, rồi đi làm thêm, nhận bất cứ việc gì có thể kiếm được tiền. Rửa bát, chạy bàn, dọn dẹp… việc gì cũng làm.
Mỗi ngày về nhà đều mệt đến mức toàn thân đau nhức, nhưng vẫn phải cố. Chỉ cần có thể đổi được thêm một ít tiền thuốc, anh đều làm.
Nhưng vẫn không đủ. Không bao giờ đủ.
Tình trạng của mẹ anh ngày càng tệ đi. Cơ thể bà yếu dần, nói chuyện cũng ít lại. Nhiều khi chỉ nằm đó, nhìn trần nhà, không biết đang nghĩ gì.
Nửa năm sau, bà mất. Mất vào một buổi sáng bình thường, khi anh gọi mãi mà bà không trả lời.
Căn phòng lúc đó im lặng đến đáng sợ.
Từ đó trở đi, Khâu Đỉnh Kiệt chỉ còn lại một mình…
Sau khi lo xong tang sự cho mẹ, anh cũng không có thời gian để suy sụp. Cuộc sống cứ thế kéo dài, ngày này qua ngày khác. Đơn điệu, mệt mỏi, lặp đi lặp lại.
Có những lúc anh cũng không biết mình đang cố gắng vì cái gì.
Nhưng mỗi lần muốn dừng lại, trong đầu lại vang lên giọng nói quen thuộc của mẹ.
“Phải sống cho thật tốt.”
Bà đã nói rất nhiều lần như thế. Lúc còn khỏe, lúc bệnh, thậm chí đến những ngày cuối cùng. Giống như sợ anh không nghe lời, nên cứ lặp đi lặp lại cho anh nhớ.
Khâu Đỉnh Kiệt cũng không dám quên.
Vậy nên anh ngoan ngoãn nghe lời mẹ. Vẫn tiếp tục sống.
Leave a Reply