Chương 3.

Khi Khâu Đỉnh Kiệt bước vào công ty, đầu óc anh đã tỉnh táo hơn rất nhiều. Anh không dừng lại ở khu làm việc, cứ thế đi thẳng lên tầng trên, dừng trước cửa văn phòng tổng giám đốc, giơ tay gõ hai cái.

“Vào đi.”

Giọng nói bên trong không lớn, nhưng rõ ràng vẫn còn mang theo chút khó chịu.

Khâu Đỉnh Kiệt đẩy cửa bước vào, vừa khép cửa lại, một tập hồ sơ đã bị ném thẳng xuống mặt bàn, phát ra một tiếng không nhỏ.

“Cậu tự mình xem đi.”

Lý Thành Phong ngồi phía sau bàn làm việc, lưng dựa ghế, tay khoanh trước ngực, ánh mắt nhìn anh không hề che giấu sự bực bội.

Khâu Đỉnh Kiệt không nói gì, chỉ bước tới, đưa tay cầm tập hồ sơ lên.

“Cậu làm việc kiểu gì mà để xảy ra chuyện như vậy?” Lý Thành Phong lên tiếng, giọng mang theo ý chất vấn rõ ràng. “Một hợp đồng lớn như thế, lại có thể sai sót kiểu này?”

Khâu Đỉnh Kiệt mở hồ sơ ra. Anh nhìn lướt qua, rồi dừng lại ở phần giá trị.

Thật sự đã thiếu một con số không.

Chỉ một con số thôi, nhưng giá trị hợp đồng liền bị rút xuống thấp hơn một bậc, chênh lệch không hề nhỏ…

Ánh mắt anh từ từ dịch xuống góc cuối trang.

Chỗ đó… đáng lẽ phải có một vết mực rất nhỏ.

Hôm đó người ký hơi say, khi đặt bút xuống đã quẹt lệch một chút. Vết đó rất nhỏ, nếu không để ý sẽ không thấy, nhưng Khâu Đỉnh Kiệt nhớ rất rõ, bởi vì lúc đó anh đã nhìn thấy.

Thế nhưng hiện tại… lại không có gì cả.

Ánh mắt anh dừng lại ở đó thêm hai giây, rồi mới chậm rãi khép tập hồ sơ lại, đặt xuống bàn.

“Hợp đồng hôm qua không phải bản này.” 

Lý Thành Phong nhíu mày. “Ý cậu là công ty làm sai?”

“Không.” Khâu Đỉnh Kiệt lắc đầu rất nhẹ. “Tôi chỉ nói, bản tôi ký không phải bản này.”

“Vậy là ai sửa?” Giọng Lý Thành Phong lạnh hẳn xuống. “Cậu đang ám chỉ có người động vào hợp đồng? Có chứng cứ không?”

Khâu Đỉnh Kiệt im lặng.

Dĩ nhiên là không có.

Ngón tay anh khẽ siết lại, nhưng rất nhanh đã thả lỏng. Đáp án mơ hồ trong lòng ngày càng rõ hơn.

Thấy anh không nói nữa, Lý Thành Phong cũng không có kiên nhẫn dây dưa thêm.

“Tôi không quan tâm là do cậu bất cẩn hay do cái gì khác.” Ông ta gõ nhẹ lên mặt bàn. “Hợp đồng là do cậu phụ trách. Sai sót xảy ra, cậu phải chịu trách nhiệm.”

Khâu Đỉnh Kiệt vẫn đứng yên, không phản bác.

“Công ty không muốn làm lớn chuyện.” Lý Thành Phong nói tiếp. “Kiện ra tòa thì phiền phức, ảnh hưởng danh tiếng. Đối tác bên kia cũng không muốn kéo dài.”

Ông ta nhìn thẳng vào Khâu Đỉnh Kiệt.

“Cách giải quyết rất đơn giản. Cậu bồi thường phần chênh lệch này.”

Ngón tay ông ta gõ nhẹ lên con số trong hợp đồng.

“Sau đó nộp đơn xin nghỉ. Công ty sẽ ghi nhận là tự nguyện thôi việc, không truy cứu thêm.”

Lời vừa dứt, trong phòng liền yên tĩnh.

Khâu Đỉnh Kiệt đứng đó, vẫn chưa phản ứng ngay.

Trong đầu anh lướt qua con số vừa rồi một lần nữa.

So với số tiền trong tài khoản của anh thì thiếu một chút. Không nhiều, nhưng vẫn phải vay thêm.

Suy nghĩ đến đây, tự nhiên anh lại thấy buồn cười. 

Làm khó cho Hoàng Tinh rồi…

Khâu Đỉnh Kiệt cụp mắt xuống, che đi chút trào phúng thoáng qua. Anh thật sự không nghĩ người kia lại chán ghét mình đến mức này. Vừa mới được “giải thoát”, hắn đã không nhịn được mà tìm mọi cách chèn ép rồi sao?

Nhưng nghĩ kỹ lại, Khâu Đỉnh Kiệt lại không thấy khó chịu như tưởng tượng. Lúc này anh thế nhưng vẫn còn tâm trạng để nghĩ vu vơ. 

So với những gì anh đã làm năm đó, kiểu trả đũa này, thật ra vẫn còn nhẹ tay.

Ít nhất không phải dồn anh đến đường cùng không thể trở tay…

Khâu Đỉnh Kiệt hít vào một hơi, sau đó chậm rãi thở ra.

“Được.” Anh nói.

Lý Thành Phong hơi nhướn mày, có vẻ không ngờ anh lại đồng ý nhanh như vậy.

“Cho tôi thời gian hai ngày.” Khâu Đỉnh Kiệt nói tiếp. “Tôi sẽ chuẩn bị tiền.”

“Sau đó tôi sẽ làm đơn nghỉ việc, phối hợp bàn giao.”

Lý Thành Phong nhìn anh, im lặng vài giây rồi mới gật đầu.

“Được.”

Khâu Đỉnh Kiệt cũng không ở lại lâu, chỉ hơi cúi người chào một cái, động tác rất tiêu chuẩn, sau đó xoay người rời khỏi văn phòng.

Anh cũng không nghĩ mình lại có thể bình thản mà đối mặt như thế.

Thật ra sau tất cả, anh lại cảm thấy lòng mình nhẹ hơn một chút.

Cùng lắm thì bắt đầu lại từ đầu.

… Lúc đó, Khâu Đỉnh Kiệt đã đơn giản mà nghĩ như thế.

……

Anh đi dọc theo hành lang công ty, bước chân không nhanh không chậm. Mọi thứ xung quanh vẫn như cũ. 

Có người còn gật đầu chào anh, có người còn tiện miệng hỏi một câu “Mới đi công tác về à?”, anh cũng gật đầu đáp lại, giọng bình thường đến mức chính anh cũng thấy xa lạ.

Vỗn tưởng sẽ được một ngày nghỉ ở nhà, ít nhất là để điều chỉnh lại tâm trạng đang tệ hại của mình bình thường lại một chút. Lại không ngờ chỉ vì kết thúc công tác sớm, mà nhiều việc lại ập đến như thế.

Đến trước bàn làm việc, anh kéo ghế ra ngồi xuống.

Khâu Đỉnh Kiệt không làm gì ngay, chỉ nhìn vào màn hình máy tính đang sáng, con trỏ nhấp nháy ở giữa màn hình dữ liệu. Đầu óc lại trống rỗng một chút.

Hai ngày. 

Chỉ có hai ngày.

Phải xoay tiền, phải bàn giao công việc…

Mọi thứ được nói ra nhẹ nhàng như vậy, đến lúc thật sự đặt lên người, lại không hề dễ dàng.

Nhưng không hiểu sao, anh lại không hoảng.

Không giống như những lần trước, gặp chuyện liền cuống lên, suy nghĩ rối tung. Lần này, anh chỉ ngồi yên, chậm rãi thở ra một hơi.

Anh từng nghĩ mình sẽ không buông được.

Nghĩ rằng nếu một ngày thật sự phải rời khỏi người kia, chắc anh sẽ không chịu nổi.

Nhưng đến khi chuyện xảy ra rồi, lại phát hiện… hóa ra cũng chỉ là như vậy.

Cũng không chết được.

Vẫn phải sống tiếp, vẫn phải đi làm, vẫn phải giải quyết đống rắc rối của hiện tại.

Chỉ là… có hơi mệt hơn bình thường một chút thôi.

Khâu Đỉnh Kiệt ngả lưng ra sau ghế, đưa tay xoa nhẹ giữa hai hàng lông mày. Cơn đau đầu vẫn còn âm ỉ, nhưng không còn dữ dội như lúc sáng.

Anh ngồi thêm một lúc, rồi mới mở máy trở lại, bắt đầu xem lại các file công việc cần bàn giao.

Thu Phong Ảnh Điệp

[Tinh Kiệt] Vọng Ái Khó Cầu

<< Chương 2.

Chương 4. >>

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *