Mệt mỏi ngủ trên sofa một đêm, đến khi tỉnh lại, Khâu Đỉnh Kiệt liền cảm thấy cả cơ thể như không còn là của mình nữa.
Lưng đau nhức, cổ cứng đờ, tay chân tê dại, chỉ cần cử động nhẹ một chút cũng có thể nghe thấy tiếng xương khớp kêu lên. Nhưng khó chịu nhất vẫn là cơn đau dai dẵng ở đầu.
Anh bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại.
Khâu Đỉnh Kiệt nhíu mày, mí mắt nặng nề mở ra.
Ánh sáng ban ngày xuyên qua khe rèm mỏng chiếu vào, đâm thẳng vào mắt khiến anh phải nheo lại, đầu óc vừa mới có lại chút ý thức, cơn đau liền ập đến không hề báo trước.
Anh thở ra một hơi nặng nề, tay mò mẫm trên sofa tìm điện thoại. Động tác chậm chạp, phải mất một lúc mới chạm được vào chiếc máy đang rung liên hồi ấy.
Khâu Đỉnh Kiệt cũng không nhìn rõ là ai gọi, chỉ theo bản năng bấm nhận.
“Alo…”
Giọng anh khàn đặc, vẫn còn chưa hoàn toàn tỉnh ngủ.
Đầu dây bên kia cũng không quan tâm đến tình trạng của anh.
“Khâu Đỉnh Kiệt! Bản hợp đồng tại sao lại ký xót một con số không?!”
Âm thanh sang sảng cắt ngang giọng nói ngái ngủ của anh, mang theo sự bực bội.
Khâu Đỉnh Kiệt hơi mơ màng, phải mất vài giây mới hiểu được đối phương đang nói gì.
“Làm sao có thể? Tôi rõ ràng–…”
“Đừng có lải nhải trong điện thoại.” Người kia cắt ngang, không kiên nhẫn nói. “Mau chóng đến văn phòng gặp tôi!”
“Tút… tút…”
Cuộc gọi liền bị ngắt, không cho anh bất kỳ cơ hội nào để giải thích.
Khâu Đỉnh Kiệt vẫn giữ nguyên tư thế cầm điện thoại, ngồi lặng trên sofa thêm vài giây, sau đó mới chậm rãi hạ tay xuống. Cơn buồn ngủ nhanh chóng tan biến, thay vào đó là cơn đau đầu âm ỉ lan dần, càng lúc càng rõ rệt.
Anh đưa tay xoa mặt. Lòng bàn tay lạnh ngắt áp lên da, khiến anh khẽ giật mình. Một hơi thở dài nặng nề thoát ra.
Không còn lựa chọn nào khác.
Khâu Đỉnh Kiệt chống tay lên thành sofa, chậm rãi đứng dậy. Cơ thể hơi mất thăng bằng, đầu óc choáng váng khiến anh phải vịn vào mép ghế thêm một lúc mới đứng vững.
Anh lảo đảo lê bước chân đi vào phòng tắm.
Cửa đóng lại.
Không bao lâu sau, tiếng nước liền vang lên.
Nước lạnh dội xuống từ trên cao, đập lên vai rồi trượt dọc theo cơ thể. Khâu Đỉnh Kiệt hơi cúi đầu, để mặc cho dòng nước thấm ướt mái tóc, chảy xuống gương mặt.
Anh nhắm mắt lại, cảm giác lạnh buốt khiến đầu óc tỉnh táo hơn một chút, trong lòng lại không nhịn được tự giễu.
Còn chưa kịp đau buồn vì chuyện “thất tình”, thì chuyện xấu khác lại ập đến.
Cuộc đời của Khâu Đỉnh Kiệt dường như luôn là như vậy, những chuyện không mong muốn cứ nối tiếp nhau, không cho anh khoảng trống nào để thở.
Một lúc sau, anh bước ra khỏi phòng tắm.
Hết thảy nhìn qua đều không có gì khác thường, chỉ là sắc mặt có hơi nhợt nhạt hơn một chút, đôi mắt hơi cụp xuống, thiếu đi vài phần sắc thái.
Anh đi ngang qua phòng khách.
Khi cúi xuống lấy chiếc cặp táp đặt cạnh sofa, ánh mắt vô tình lướt qua chiếc hộp bánh trên bàn.
Khâu Đỉnh Kiệt nhìn nó một giây. Rồi anh chuyển hướng, buông chiếc cặp vừa mới cầm lên xuống, vươn tay cầm lấy hộp bánh, sau đó không do dự mà ném thẳng nó vào sọt rác nhỏ bên cạnh bàn.
Đầu óc chậm chạp nhớ lại lý do vì sao tối qua mình lại ngủ ngoài phòng khách. Khâu Đỉnh Kiệt hít sâu một hơi, ánh mắt anh dừng lại trên cánh cửa phòng ngủ trong chốc lát, rồi nhanh chóng bước tới.
Cánh cửa mở ra.
Mớ hỗn loạn đập đêm qua lại lần nữa đập vào mắt.
Quần áo cùng vài thứ khác vương vãi dưới sàn, ga giường nhăn nhúm.
Tâm trạng đang hỏng bét của Khâu Đỉnh Kiệt lúc này lại khiến anh bình tĩnh mà đối mặt với mọi thứ.
Ký sai giấy tờ là một việc rất nghiêm trọng.
Nếu là trước đây, có lẽ Khâu Đỉnh Kiệt đã hoảng đến mức đầu óc trống rỗng, sẽ gạt hết mọi thứ sang một bên, chỉ biết lao thẳng đến công ty để tìm cách giải quyết.
Nhưng bây giờ thì khác.
Không phải vì chuyện không nghiêm trọng, mà là trong lòng anh lại mơ hồ có một đáp án khác.
Vừa mới “chia tay” với Hoàng Tinh, thì ngay sau đó, bản hợp đồng do chính tay anh phụ trách lại xuất hiện sai sót?
Thật sự có chuyện trùng hợp như vậy sao…?
Khẽ nhíu mày, đầu Khâu Đỉnh Kiệt lại nhói lên một chút.
Anh làm việc nhiều năm như vậy, thứ khác có thể không dám chắc, nhưng mấy chuyện liên quan đến giấy tờ, đặc biệt là hợp đồng, anh chưa từng để xảy ra sai sót. Một sai lầm nghiêm trọng như vậy, không phải là chuyện anh có thể mắc phải một cách dễ dàng.
Huống chi, bản hợp đồng đó mới chỉ được ký vào ngày hôm trước.
Ký ức vẫn còn rất rõ ràng.
Để có được chữ ký đó, Khâu Đỉnh Kiệt gần như đã phải “hầu” trọn một bàn rượu.
Người nào người nấy đều là người có tiếng, nói chuyện vòng vo, rượu thì cứ rót liên tục, ly vừa cạn đã có người đưa tới ly mới.
Anh cũng không còn nhớ mình đã uống bao nhiêu.
Chỉ nhớ rõ cảm giác men rượu nóng rực trượt xuống cổ họng, lan ra dạ dày, rồi cuộn trào lên khiến đầu óc cũng choáng váng. Nụ cười treo trên môi đã cứng đờ, khóe môi cố nâng lên đã mỏi nhừ.
Đến lúc hợp đồng được mang ra, không khí trên bàn đã loãng đi vài phần. Mấy người kia đều đã ngà ngà say, giọng nói lớn hơn, cử chỉ cũng tùy tiện hơn trước.
Có người bật cười ha hả, tay thuận thế đặt lên eo anh, xoa nắn vài cái như thể đó là chuyện rất bình thường.
Khâu Đỉnh Kiệt có hơi cứng người lại, nhưng anh cũng chỉ có thể khéo léo nghiêng người tránh đi, sau đó đưa bút về phía đối phương.
Khi cây bút đặt xuống giấy, ông ta còn lỡ tay quẹt một đường nhỏ ở góc, nhưng cũng không có gì nghiêm trọng.
Sau đó bản hợp đồng cũng được ký thành công.
Đến khi tiệc tàn, Khâu Đỉnh Kiệt đã ngồi trong nhà vệ sinh nôn ra gần như toàn bộ những gì vừa ăn vào. Cổ họng nóng rát, vị đắng lan khắp khoang miệng. Dạ dày trống rỗng đến mức chỉ còn lại cảm giác cồn cào, từng cơn quặn nhẹ kéo dài không dứt.
Một lúc sau, anh mới có thể đứng vững mà đi ra bồn rửa bên ngoài.
Khâu Đỉnh Kiệt mở vòi, vốc nước lên mặt. Nước lạnh tạt lên da, kéo lại một chút tỉnh táo. Rửa mặt xong, anh ngẩng đầu nhìn vào gương tự đánh giá chính mình.
Người trong gương tóc hơi rối, cổ áo không còn ngay ngắn, sắc mặt nhợt nhạt đến mức có phần nhếch nhác.
Thế mà lúc đó, anh vẫn còn tâm trạng tốt.
Còn có thể nghĩ, lần này xong việc sớm, đổi vé về trước một ngày cũng không tệ.
Giờ nghĩ lại, đúng là hơi buồn cười.
……
Khâu Đỉnh Kiệt chậm chạp bước vào phòng ngủ.
Anh cúi xuống, bắt đầu nhặt những thứ vương vãi dưới sàn. Quần áo, khăn, mấy món đồ lộn xộn… Tất cả đều bị anh gom lại, cứ thế quăng hết lên giường.
Tấm ga giường nhăn nhúm, vết bẩn còn rõ ràng. Khâu Đỉnh Kiệt nhìn thoáng qua, không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ đưa tay kéo mạnh một cái, tháo tấm ga ra khỏi nệm.
Anh cuộn chúng lại gom thành một cục cầm trên tay. Sau đó quay người đi ra ngoài. Ném hết tất cả vào thùng rác.
Làm xong, Khâu Đỉnh Kiệt mới lần nữa cầm lấy cặp táp, sải bước ra cửa, rời khỏi nhà đi đến công ty.
Thu Phong Ảnh Điệp
<< Chương 1. Chúng ta chia tay đi
Leave a Reply