Chương 1. Chúng ta chia tay đi

“Ưm… a… chậm lại… chậm lại một chút… aa”

Những tiếng động đứt quãng, lẫn với hơi thở gấp gáp của hai con người bên trong phòng ngủ, hòa cùng với tiếng da thịt va chạm vang lên dồn dập. Âm thanh không quá lớn, nhưng cũng không hề có ý che giấu.

“Cạch” một tiếng. 

Cửa nhà bật mở.

Khâu Đỉnh Kiệt kéo vali bước vào, cả người mang theo hơi lạnh còn vương trên áo khoác. Ngoài trời vừa trở gió, nhiệt độ xuống thấp, vậy mà anh vẫn đứng xếp hàng gần một tiếng đồng hồ chỉ để mua được hộp bánh trong tay, là loại không có hạnh nhân, vì người ở nhà không ăn được thứ đó.

Vốn dĩ… chỉ là muốn khi về đến nhà, có thể nhìn thấy người kia, tiện tay đưa cho hắn. Biết rằng khả năng cao hắn sẽ không nhận lấy, nhưng mà nghe một câu chê bai cũng được, ít nhất hắn vẫn sẽ biết anh đã xếp hàng rất lâu mới mua được nó. 

Chỉ cần như thế thôi. Vậy là đủ.

Thế nhưng… Bước chân vừa tiến vào trong, âm thanh từ phòng ngủ đã đánh nát hết thảy những vọng tưởng còn chưa kịp thành hình của Khâu Đỉnh Kiệt.

Anh đứng khựng lại ngay tại cửa. Nụ cười vẫn đang cố gắng kéo lên ở khóe môi liền không giữ được nữa.

Tưởng rằng trở về sẽ được nhìn thấy người kia, chỉ cần nhìn thấy gương mặt ấy cũng đủ khiến tâm trạng đang hỏng bét vì chuyến công tác vừa rồi của anh tan biến.

Lại không ngờ…

Hắn lại cho anh một kinh hỷ như thế…

Khâu Đỉnh Kiệt chết lặng đứng ở cửa, không tiến lên cũng không lùi lại. Chỉ lẳng lặng lắng nghe.

Nghe đến mức đầu óc trống rỗng.

“Ưm… a… sâu … ưm… sướng quá… a… a…”

Những tiếng rên rỉ ghê tởm vẫn lọt vào màng nhĩ. Anh thẫn thờ đứng ở cửa thêm một lúc, sau đó chậm rãi nhắm mắt lại, thở ra một hơi, như muốn ép hết cảm xúc trong lồng ngực xuống, rồi dùng hết sức lực còn lại, kéo vali vào phòng khách.

Phòng ngủ không thể vào được.

Ít nhất là ngay lúc này…

Đầu Khâu Đỉnh Kiệt bắt đầu đau.

Không phải dạng đau âm ỉ, mà là từng cơn đau bóp nghẹt, như có ai đó đang siết chặt lấy từng dây thần kinh, rồi kéo căng chúng đến cực hạn.

Anh bước đến sofa, tiện tay đặt hộp bánh lên bàn, sau đó gần như là thả mình rơi xuống. Ngửa đầu tựa lên thành ghế, đưa một tay lên che đi đôi mắt khô khốc đến đau rát của mình.

Khâu Đỉnh Kiệt không khóc, cũng không còn nước mắt để khóc, chỉ là nơi ngực trái vẫn quặn lên từng cơn đau như đòi mạng.

Căn phòng quá nhỏ, cách âm lại kém. Cánh cửa phòng ngủ lại không hề đóng kín, chỉ khép hờ một cách qua loa. Hai con người bên trong cũng không kiêng dè gì.

Những âm thanh kia dù đã cố không để ý đến, nhưng vẫn như một lời nguyền bám dính lấy anh không buông.

Trong cơn choáng váng, Khâu Đỉnh Kiệt bỗng nhiên cảm thấy… mình thật sự rất ngu ngốc.

Anh cố gắng hoàn thành công tác để về nhà sớm làm gì?

Rõ ràng có thể ở lại thêm một ngày, rõ ràng không cần gấp gáp hoàn thành công việc để trở về như thế.

Nếu không về sớm.

Nếu không về ngay lúc này.

Thì có phải… anh vẫn có thể giả vờ như không biết gì, tiếp tục sống trong cái ảo tưởng đã kéo dài suốt nhiều năm qua hay không?

Trong căn phòng yên tĩnh xen lẫn những tiếng rên rỉ mơ hồ, người đàn ông đang mệt mỏi ngửa đầu nhắm mắt trên sofa, khẽ thấp giọng thều thào.

“Hoàng Tinh…” Anh gọi tên người kia, nhưng dĩ nhiên không có ai đáp lại.

“… tôi thua rồi.”

Anh thật sự mệt mỏi rồi…

Thật sự không thể nào giả ngốc xem như không có chuyện gì xảy ra nữa.

Khâu Đỉnh Kiệt biết.

Từ rất lâu rồi, Hoàng Tinh đã có người bên ngoài. Không phải một, mà là rất nhiều tình nhân được hắn bao nuôi.

Chỉ là “may mắn”…  

May mắn hắn chừa từng mang họ đến trước mặt anh nhảy nhót.

Vậy nên, anh mới tự lừa mình.

Ảo tưởng rằng căn nhà này vẫn là nơi thuộc về chỉ của riêng hai người bọn họ.

Ảo tưởng rằng, trong một góc nhỏ nào đó, người đàn ông kia vẫn giữ lại cho anh một vị trí.

Nhưng hiện tại…

Ngay trong căn nhà này.

Ngay trên chính chiếc giường anh cùng hắn làm tình nhiều đến không đếm được, mọi thứ lại bị xé toạc một cách trần trụi như thế.

Nghĩ lại thì… gọi là cùng nhau làm tình có lẽ cũng không đúng.

Bởi vì từ đầu đến cuối, luôn chỉ có một người được thỏa mãn. Khâu Đỉnh Kiệt lúc nào cũng bị người kia không thương tiếc mà “tra tấn”.

Có một lần rất lâu trước đây, anh bị làm đau đến không chịu nổi nữa, mới nức nở cầu xin hắn. Giọng nói lúc đó đã run rẩy, đứt quãng, gần như không thành câu.

Anh chỉ muốn hắn chậm lại một chút thôi.

Chỉ cần một chút thôi.

Nhưng đáp lại, không phải là sự dịu dàng.

Người kia thậm chí còn không hề dừng lại, động tác càng trở nên mạnh bạo hơn, nhanh chóng giải quyết nhu cầu của bản thân hắn.

Đến khi mọi thứ kết thúc, hắn liền tàn nhẫn nói.

“Muốn nhẹ nhàng thì đi tìm người khác.” 

“Anh chỉ là công cụ giúp tôi giải tỏa.”

“Không làm được thì cút.”

Nói xong, hắn dứt khoát xoay người rời đi, để lại Khâu Đỉnh Kiệt nằm trên giường, phía dưới bị làm thô bạo đến rách ra. Cả người anh đau đến tê dại, ý thức mơ hồ, đến cả việc cử động cũng trở nên khó khăn.

Lời cầu xin duy nhất ấy của anh lúc đó, dường như chạm phải điểm chán ghét của hắn. 

Một tuần sau đó, hắn liền không xuất hiện thêm lần nào nữa.

Khoảng thời gian đó, dài đến mức khiến người ta phát điên.

Khâu Đỉnh Kiệt cuối cùng vẫn không chịu nổi, chủ động liên lạc với hắn. Tay anh run đến mức suýt làm rơi điện thoại, cổ họng khô khốc, từng chữ nói ra đều khó khăn. Cái gọi là “đe dọa” lúc đó, nghe qua lại giống như một lời van xin hơn.

“Tôi… tôi còn giữ đoạn ghi hình… Nếu cậu không đến gặp tôi… tôi sẽ–…”

Lời “đe dọa” còn chưa kịp nói hết.

Đầu dây bên kia đã cúp máy.

Tiếng “tút… tút…” vang lên đều đều, lạnh lẽo đến đáng sợ.

Khâu Đỉnh Kiệt ngồi bất động rất lâu, nhìn màn hình điện thoại tối đen, trong đầu hoàn toàn trống rỗng.

Thế nhưng may mắn… Hoàng Tinh sau đó liền đến gặp anh.

Từ sau lần đó, Khâu Đỉnh Kiệt không dám cầu xin thêm bất cứ điều gì nữa. Dù đau đến mức trước mắt trắng xóa, dù cơ thể gần như không còn cảm giác, anh vẫn cắn răng chịu đựng, cố gắng ép bản thân thả lỏng, cố gắng phối hợp để thỏa mãn dục vọng của hắn.

Bởi vì… chỉ có lúc làm tình, hắn mới ở gần anh nhất.

Gần đến mức anh có thể tự dối mình rằng, nếu bỏ qua tất cả, thì đây cũng có thể coi là một dạng thân mật.

Giống như… họ thật sự đang trong một mối quan hệ vậy.

Chỉ là ảo tưởng thôi, nhưng anh đã bám vào nó mà sống suốt năm năm.

Thế nhưng hiện tại.

Ngay cả chút không gian nhỏ bé để anh tự mình ảo tưởng… cũng không còn nữa.

Khâu Đỉnh Kiệt cắn chặt môi. Đến khi mùi máu tanh lan ra trong miệng, anh mới chậm rãi thả lỏng. Cơ thể không cách nào khống chế được mà khẽ run lên.

Anh mệt quá.

Thật sự mệt đến không còn sức để tức giận.

Cũng không còn sức để đau thêm.

Trong một khoảnh khắc, anh bỗng cảm thấy mọi cố chấp, mọi níu kéo, mọi thứ anh từng nghĩ là không thể buông bỏ… lại dần dần rạn nứt.

Phần tình cảm này, vốn dĩ ngay từ đầu đã không thuộc về anh.

Có lẽ… đến lúc nên dừng lại rồi.

Cơn đau trong đầu càng lúc càng rõ rệt, đầu như bị ai dùng tay bóp mạnh, anh cứ thế bất động trên sofa, lặng lẽ chờ đợi hai con người đang say mê làm tình bên trong kia kết thúc.

Không biết họ đã quấn lấy nhau bao lâu.

Đến khi Khâu Đỉnh Kiệt thật sự mệt mỏi đến mức muốn ngủ luôn trên sofa. âm thanh trong phòng ngủ mới bắt đầu thay đổi.

Từ dồn dập, hỗn loạn, rồi dần dần chậm lại, đến tan ra thành những tiếng thở rời rạc. Sau đó là một khoảng lặng ngắn ngủi. 

Tiếp theo là tiếng xột xoạt khe khẽ. Tiếng chăn ga bị kéo lệch, tiếng vải vóc cọ vào nhau, tiếng bước chân chạm đất.

Cửa phòng ngủ rất nhanh được mở ra.

Đến lúc này, Khâu Đỉnh Kiệt mới chậm rãi mở mắt.

Ánh mắt anh vừa mở ra đã khô rát đến khó chịu, từng cái chớp mắt cũng trở thành một loại tra tấn. Mắt anh đỏ ngầu vì thiếu ngủ, tơ máu chằng chịt, nhìn lâu thêm một chút thôi cũng đủ khiến đầu càng đau hơn.

Nhưng anh vẫn cố ngồi thẳng dậy, động tác chậm chạp, bàn tay đưa lên bóp mạnh hai bên thái dương, như muốn ép cơn đau hạ xuống một chút.

Một tiếng “A?” mềm mại vang lên, mang theo chút kinh hãi.

Người bước ra đầu tiên là một cậu trai trẻ, áo chỉ khoác hờ trên người, cổ áo lệch sang một bên, để lộ làn da vẫn còn in lại những dấu vết xấu hổ của cuộc làm tình vừa rồi. Cả người cậu ta gần như dán sát vào người phía sau, mềm nhũn như không có xương, từng cử động đều mang theo một loại thân mật quen thuộc.

Khi nhìn thấy Khâu Đỉnh Kiệt, ánh mắt cậu ta lướt nhanh qua một lượt đánh giá tình hình, sau đó càng dán sát vào người bên cạnh, giọng điệu càng mềm mại.

“Ai vậy anh?”

Hoàng Tinh không trả lời.

Hắn chỉ liếc nhìn Khâu Đỉnh Kiệt một cái, ánh mắt ban đầu có chút kinh ngạc khi thấy anh xuất hiện trong nhà, nhưng chỉ thoáng qua rất nhanh, nhanh đến mức gần như chưa từng tồn tại, rồi lập tức bị thay thế bằng sự lạnh nhạt quen thuộc.

Bàn tay vốn đang định gạt người đang dính trên người mình xuống, cuối cùng lại không làm vậy. Hắn mặc cho cậu trai kia tiếp tục ôm lấy mình, bình thản bước về phía bếp, mở tủ lấy nước, hoàn toàn không để tâm đến người đang ngồi trên sofa.

Khâu Đỉnh Kiệt nhìn một màn trước mặt. Không biết vì sao lại muốn cười.

Anh thật sự đã cười, tiếng cười phát ra rất khẽ, nhưng nghe vào lại mệt mỏi đến tận cùng.

“Bảo cậu ta cút khỏi nhà tôi.”

Giọng anh khàn đặc, từng chữ bật ra đều mang theo cảm giác rời rạc.

Cậu trai kia rõ ràng không phải kiểu người ngây thơ. Vừa nhìn liền hiểu vị trí của người đang ngồi trên sofa là gì. Nhưng thay vì tỏ ra lúng túng, cậu ta lại liếc sang Hoàng Tinh một cái, thấy hắn không có phản ứng gì, liền càng thêm tự tin.

Cậu ta khẽ chu môi, giọng nói mang theo chút hờn dỗi giả tạo.

“Đáng ghét. Người này là ai vậy?”

Không đợi ai trả lời, cậu ta lại kéo dài giọng, như cố tình nói cho Khâu Đỉnh Kiệt nghe.

“Anh ơi… người ta vừa mới bị anh làm đến mềm chân, anh nỡ đuổi người ta đi như vậy sao?”

Giọng nói nũng nịu kéo dài.

Hoàng Tinh cuối cùng cũng lên tiếng. 

Hắn không nhìn Khâu Đỉnh Kiệt, chỉ hờ hững nói với người bên cạnh, giọng điệu không có lấy một chút cảm xúc.

“Cậu về đi.”

Vì dù sao, nơi này cũng không phải là nhà của hắn.

Cậu trai kia rõ ràng không cam lòng mà “a~” một tiếng. Nhưng sau khi bị ánh mắt lạnh lẽo của hắn nhìn đến run rẩy, vẫn phải nuốt lại lời muốn nói, miễn cưỡng thu dọn rồi rời đi.

Trước khi đi, cậu ta còn không quên liếc Khâu Đỉnh Kiệt một cái. Ánh mắt mang theo khinh thường, sau đó còn trẻ con mà đóng cửa thật mạnh.

“Rầm!”

Cánh cửa bị đóng sầm lại, âm thanh vang lên khô khốc, dội thẳng vào không gian chật hẹp của căn phòng, rồi nhanh chóng tan đi, để lại phía sau là một khoảng lặng kéo dài đến mức khiến người ta khó chịu.

Khâu Đỉnh Kiệt ngồi trên sofa, lưng hơi cong lại, tay vẫn đặt lên thái dương, dùng lực xoa mạnh như muốn nghiền nát cơn đau đang không ngừng lan ra. Anh không nhìn về phía bếp, cũng không nhìn người kia, chỉ khẽ nhíu mày, khàn giọng lên tiếng.

“Hoàng Tinh…”

“Chúng ta chia tay đi.”

Lời vừa nói ra, không mang theo cảm xúc mãnh liệt nào, chỉ đơn giản như một câu thông báo.

Động tác của người trong bếp khựng lại một chút. Vẻ mặt hắn vẫn bình thản đến lạnh lùng, chỉ hơi ngước mắt lên nhìn vào Khâu Đỉnh Kiệt, lạnh nhạt hỏi lại.

“Chúng ta có từng quen nhau sao?”

Lời vừa nói ra, hốc mắt vốn đã khô rát của Khâu Đỉnh Kiệt lại càng nóng lên. Anh không nhịn được chớp mắt vài cái, muốn giảm bớt cảm giác khó chịu của hiện tại, nhưng vô ích.

Khẽ thở ra một hơi, như chợt nhận ra lời vừa nói ra của mình ngu xuẩn đến cỡ nào, anh khẽ gật đầu.

“Đúng vậy…” 

“Chúng ta chưa từng quen nhau mà…”

Nói ra câu đó, ngay cả chính anh cũng thấy buồn cười. Nhưng lại không cười nổi nữa.

Ánh mắt anh cuối cùng cũng nâng lên, nhìn thẳng vào Hoàng Tinh.

“Vậy phải nói như thế nào nhỉ?…”

Anh khẽ lẩm bẩm, như đang tự hỏi chính mình. Một lúc sau, anh lại khẽ gật đầu, như vừa tìm được cách diễn đạt phù hợp hơn.

“À.” Ánh mắt anh bình tĩnh một cách kỳ lạ.

“Phải nói là…”

“Tôi không muốn làm bạn tình với cậu nữa.”

Đầu lại càng đau hơn rồi.

“Từ giờ… chúng ta cắt đứt liên lạc với nhau đi.”

Không gian lại rơi vào im lặng.

Dường như lời nói của Khâu Đỉnh Kiệt rất không đáng tin. Một lúc sau, Hoàng Tinh chỉ khẽ nhếch môi.

“Anh lại muốn chơi trò gì?” Hắn trào phúng hỏi.

“Lạc mềm buộc chặt?” Nụ cười trên môi hắn dần tắt đi, chỉ còn lại sự lạnh lẽo.

“Sau đó vài ngày nữa lại mang cái video ghế tởm kia ra ép tôi?”

Đầu Khâu Đỉnh Kiệt lúc này thật sự rất đau. Có một thoáng, suýt chút nữa anh đã quên mất lý do vì sao bọn họ có thể dính lấy nhau đến tận nhiều năm như vậy…

Lồng ngực như bị bóp nghẹt, mỗi một nhịp thở đều trở nên khó khăn. Trái tim vốn đã rạn nứt từ lâu, đến lúc này cũng hoàn toàn vỡ vụn.

Sự cố chấp mà anh vẫn luôn bám vào… cũng theo đó mà sụp đổ.

Khâu Đỉnh Kiệt đã từng ngây thơ nghĩ rằng, hết thảy mọi chuyện rồi sẽ tốt lên. Chỉ cần anh kiên trì thêm một chút, nhẫn nhịn thêm một chút, có lẽ một ngày nào đó, Hoàng Tinh nhất định sẽ chấp nhận anh.

Hắn sẽ ở lại bên anh không phải vì bị ép buộc.

Và sẽ… yêu anh.

Chỉ là… 

Những thứ như vậy.

Ngay cả trong tiểu thuyết, người ta còn không viết được như thế. Vậy mà anh vẫn luôn ôm hy vọng, cứ thế hèn mọn mà quấn lấy hắn năm năm…

Đến mức tự biến mình thành một trò cười mà vẫn không chịu tỉnh lại…

Mệt mỏi chống tay vào thành sofa, chậm rãi đứng dậy. Động tác dù đã rất chậm chạp, nhưng vẫn khiến tầm nhìn của anh chao đảo một chút. Máu dồn lên đầu, tai hơi ù đi, Khâu Đỉnh Kiệt phải đứng yên tại chỗ vài giây, đợi cơn choáng qua đi mới có thể nhấc chân bước tiếp.

Anh lảo đảo đi vào phòng ngủ. Cánh cửa vừa mở ra, mùi hỗn tạp trong không khí lập tức ập vào khứu giác, có chút buồn nôn…

Tầm mắt anh theo bản năng muốn né tránh, nhưng vẫn không tránh khỏi việc nhìn thấy đống hỗn loạn còn chưa kịp dọn dẹp trên giường.

Chăn ga nhăn nhúm, vài vỏ bao cao su đã bị xé ra sử dụng đang nằm trên sàn…

Khâu Đỉnh Kiệt không muốn nhìn thấy chúng, nhanh chóng đi thẳng đến tủ đầu giường, cúi người xuống. Ngăn tủ cuối cùng được kéo mở rất dễ dàng.

Hít sâu một hơi, ngón tay anh chậm rãi mò tìm thứ nằm ở góc trong cùng. Một chiếc usb nhỏ, nhỏ đến mức nếu không để ý kỹ, thật sự sẽ bị bóng tối trong ngăn tủ nuốt mất.

Anh cầm nó lên, đầu óc bỗng trống rỗng vài giây.

Năm năm qua, thứ này vẫn luôn ở đây.

Rõ ràng là công cụ để anh giữ người kia lại, rõ ràng là thứ khiến mối quan hệ này kéo dài một cách méo mó như vậy… Nhưng sâu trong lòng, Khâu Đỉnh Kiệt lại từng hy vọng một ngày nào đó, Hoàng Tinh sẽ tự mình phát hiện ra nó.

Phát hiện ra, rồi nổi giận, rồi kết thúc tất cả.

Ít nhất sẽ không phải để mọi thứ kéo dài lâu đến hiện tại.

Bởi vì khi đó, Khâu Đỉnh Kiệt vẫn còn tin rằng căn nhà này là của riêng hai người. Tin rằng dù thế nào đi nữa, hắn vẫn sẽ chạm vào những thứ thuộc về anh, sẽ bước vào thế giới của anh, dù chỉ là vô tình.

Nhưng thực tế lại đơn giản đến mức tàn nhẫn.

Hoàng Tinh chưa từng động vào đồ của anh. Chiếc usb này cứ thế nằm yên trong góc tủ suốt năm năm, giống như một trò đùa mà chỉ có một mình anh biết đến.

Khâu Đỉnh Kiệt khẽ siết chặt tay, rồi lại buông lỏng.

Anh đóng ngăn tủ lại, quay người rời khỏi phòng ngủ.

Bước ra ngoài, anh đi thẳng đến trước mặt Hoàng Tinh, không vòng vo, cũng không do dự. Chiếc usb được đặt xuống bàn, phát ra một tiếng rất nhỏ.

Sắc mặt anh lúc này đã trắng bệch.

“Đây là bản gốc của đoạn video đó.”

Giọng anh không lớn, nhưng lại rất rõ ràng.

“Tôi không giữ bản sao nào khác.”

Anh dừng lại một chút, như đang sắp xếp lại câu chữ, hoặc có lẽ là đang gom chút sức lực còn sót lại.

“Cậu… tự do rồi.”

Hoàng Tinh nhìn Khâu Đỉnh Kiệt, ánh mắt lạnh đến mức gần như không có nhiệt độ. Cũng không có khinh bỉ hay tức giận, chỉ là một loại thờ ơ lạnh nhạt. Việc làm của Khâu Đỉnh Kiệt như một vở kịch cũ kỹ, lặp đi lặp lại đến mức nhàm chán.

Trong mắt hắn, Khâu Đỉnh Kiệt lúc này chẳng khác gì một kẻ hề đang nhảy nhót muốn giành lấy sự chú ý. Dù anh đã nói đến như vậy, dù giọng nói đã khàn đi, sắc mặt đã trắng bệch đến mức nhìn thôi cũng thấy không ổn… Thì với hắn, tất cả cũng chỉ là làm trò.

Như hiểu được Hoàng Tinh đang nghĩ gì, trái tim Khâu Đỉnh Kiệt như bị ai bóp chặt.

Giống như anh cuối cùng cũng hiểu ra một chuyện mà đáng lẽ đã phải hiểu từ rất lâu rồi. Anh nhìn lại hắn vài giây, rồi khẽ bật ra một tiếng cười.

Cũng không trách được Hoàng Tinh.

Người sai trong câu chuyện này, ngay từ đầu đã là anh.

Anh chuốc say hắn, cùng hắn phát sinh quan hệ, rồi dùng đoạn video dơ bẩn đó uy hiếp hắn phải ở bên mình.

Một cách làm vừa bẩn thỉu, vừa hèn hạ.

Đó là chuyện làm đê tiện duy nhất trong đời mà Khâu Đỉnh Kiệt không thể biện minh cho bản thân. Thậm chí đến bây giờ nghĩ lại, anh cũng không hiểu nổi lúc đó mình đã nghĩ cái gì…

Chỉ nhớ là sau khi nghe thấy đám bạn của Hoàng Tinh nói chuyện. Họ cười cợt, bàn tán, hỏi nhau rằng sau khi Khâu Đỉnh Kiệt tốt nghiệp ra trường, Hoàng Tinh sẽ chọn mục tiêu tiếp theo là ai để thay thế.

Giống như vị trí của anh vốn dĩ chỉ là một chỗ trống tạm thời được lắp vào…

Trong lúc thiếu suy nghĩ, anh liền làm ra một chuyện ngu xuẩn.

Một quyết định sai lầm. Đổi lấy năm năm như địa ngục.

Đã dùng thủ đoạn dơ bẩn như thế để giữ người. Vậy thì trong mắt đối phương, anh mãi mãi cũng chỉ là loại người đó.

Một kẻ không đáng tin.

Một kẻ có thể làm bất cứ điều gì để đạt được mục đích.

Ngay cả khi anh thật sự buông tay… cũng giống như đang giăng một cái bẫy khác cho hắn.

“Hoàng Tinh.” Anh lại gọi tên hắn.

“Cậu có thể không tin.”

Anh nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt không còn dao động như trước nữa.

“Nhưng lần này là thật.”

Anh dừng lại một chút, cổ họng khô khốc.

“Tôi cam đoan…” 

“Nếu tôi còn tiếp tục dây dưa với cậu… thì tôi sẽ chết không được yên.”

Giọng nói ngày càng thấp dần.

“Vậy nên…”

“… làm ơn rời khỏi đây.”

Không khí trong phòng như đông lại.

Không ai nói gì.

Chỉ có sự im lặng lan ra, nặng nề đến mức khiến người ta gần như không thở nổi.

Hoàng Tinh lạnh lẽo nhìn anh, một lúc sau mới gằn lên từng chữ một.

“Anh nói cái gì?”

Khâu Đỉnh Kiệt rời tầm mắt khỏi người Hoàng Tinh. Anh có hơi choáng váng, đến khi mở miệng lần nữa, giọng đã khàn đi rất nhiều.

“Xin cậu rời khỏi đây.” Anh kiên nhẫn lặp lại.

“Khâu Đỉnh Kiệt!” Hoàng Tinh gọi thẳng tên anh.

Khâu Đỉnh Kiệt liền có hơi mất tập trung.

Đã bao lâu rồi nhỉ.

Bao lâu rồi hắn mới gọi tên anh, dù chỉ là trong cơn bực bội.

Một ý nghĩ rất buồn cười thoáng qua.

Hóa ra, đến cả việc bị hắn tức giận gọi tên… cũng là thứ xa xỉ đối với anh.

Khâu Đỉnh Kiệt khẽ cụp mắt xuống, tự giễu chính mình trong lòng. Lúc anh còn đang mất tập trung, lời nói tiếp theo của Hoàng Tinh lại giáng xuống mặt anh một cú tát đau điếng.

“Một kẻ ghê tởm như anh có tư cách gì để nói ra những lời đó?”

“Chết tiệt, anh có đối tượng mới rồi à?”

Hắn tiến thêm một bước, giọng nói mang theo rõ ràng sự châm chọc lẫn phẫn nộ.

“Lại định bỏ thuốc rồi leo lên giường người ta, giống cái cách anh đã làm với tôi?”

“Hoàng Tinh!”

Khâu Đỉnh Kiệt trừng mắt nhìn hắn, anh hít sâu một hơi, trái tim đau đớn như sắp chết. 

Rất nhiều lời muốn nói, lại không thể thốt lên một câu nào.

Đến cuối cùng, anh chỉ chậm rãi buông lỏng vai, nhỏ giọng nói.

“Muốn nghĩ sao cũng được. Mau lấy đồ của cậu rồi rời khỏi đây đi.”

“Anh–!”

Hoàng Tinh bật ra một tiếng, rõ ràng còn muốn nói gì đó. Nhưng chưa kịp nói hết, đã bị cắt ngang.

“Đây là nhà của tôi…” 

Anh phải rất cố gắng mới có thể giữ cho giọng mình không run lên.

Đây là căn nhà của anh.

Là căn nhà mà anh đã ảo tưởng rằng sẽ cùng hắn cứ như thế day dưa đến cuối đời. Dù cho hắn đối với anh lạnh nhạt như thế nào, nhưng hắn vẫn đến đây cùng anh làm tình, cùng anh trải qua thế giới chỉ của riêng hai người.

Nhưng hiện tại, đến cả ảo tưởng nhỏ bé đó cũng đã bị hắn phá nát.

Hoàng Tinh lạnh lẽo nhìn anh. 

Có lẽ chính hắn cũng không ngờ người trước mặt lại có thể nói ra những lời như vậy.

Hoặc cũng có thể… hắn chỉ đơn giản là không quen với việc bị người mình chán ghét “đá” đi trước.

Cái đầu đang nóng lên của Hoàng Tinh dần dần bình tĩnh lại. Hắn đưa tay cầm lấy chiếc usb trên bàn, động tác dứt khoát. Ánh mắt liếc qua Khâu Đỉnh Kiệt, giống như đang nhìn một thứ đã hết giá trị.

Sau đó hắn quay người, đi vào phòng thay đồ. Không lâu sau, hắn đã quần áo chỉnh tề mà bước ra. 

Từ đầu đến cuối đều không nhìn Khâu Đỉnh Kiệt thêm lần nào.

“Rầm!” một tiếng. Bản lề cũ kỹ phát ra tiếng kêu khô khốc, có lẽ sắp không chịu nổi với sự phẫn nộ của hai người vừa mới rời đi.

Căn phòng sau khi cánh cửa đóng lại, lại trở nên yên tĩnh.

Khâu Đỉnh Kiệt vẫn đứng đó bất động. Đầu anh khẽ cúi, mái tóc rũ xuống, vài cọng che mất một phần tầm nhìn.

Một lúc sau, anh mới chậm rãi xoay người, từng bước một đi về phía sofa. Bước chân của anh rất nhẹ, gần như không phát ra tiếng động, nhưng lại nặng nề đến mức mỗi bước đi đều giống như đang kéo lê chính mình.

Anh ngồi xuống, rồi như không còn chống đỡ nổi, cả người thả lỏng, lần nữa ngả ra phía sau.

Trần nhà trắng toát đập vào tầm mắt.

Khâu Đỉnh Kiệt lại cảm thấy nhẹ nhõm. Cảm giác như một sợi dây đã siết quanh cổ anh suốt nhiều năm, cuối cùng cũng được nới lỏng ra một chút.

Vừa rồi… có lẽ là lần cuối cùng.

Lần cuối cùng Hoàng Tinh bước ra khỏi nơi này.

Lần cuối cùng hai người bọn họ ở cùng một không gian. 

Một vài ý nghĩ mơ hồ lướt qua trong đầu, nhưng lại không mang theo quá nhiều cảm xúc.

Không đau đớn như tưởng tượng, cũng không tiếc nuối như những gì anh từng nghĩ suốt bao nhiêu năm qua.

Mà lại là… một sự trống rỗng. 

Một khoảng trống rất lớn đột nhiên xuất hiện trong lồng ngực, như thể có thứ gì đó bị cưỡng ép rút ra, bên trong chỉ còn lại một hố sâu lạnh lẽo.

Khâu Đỉnh Kiệt đưa tay lên che mắt.

Ngón tay khẽ run.

Anh nghĩ… mình nên khóc.

Ít nhất trong tình huống này, người bình thường sẽ khóc.

Nhưng anh không khóc được. Cũng không phải anh cố nhịn, mà là hốc mắt không có gì để trào ra.

Nước mắt đã cạn từ lâu rồi. Có lẽ là từ những lần nằm trên chiếc giường kia, cắn chặt môi đến bật máu cũng không dám phát ra tiếng, chỉ vì sợ người kia chán ghét.

Cũng có thể là từ lần đầu phát hiện hắn có người khác bên ngoài.

Hoặc chỉ là hiện tại đau đến mức cảm giác đau cũng đã vượt qua giới hạn có thể chịu đựng, đến mức tất cả đều tê dại.

Chỉ còn lại cảm giác nặng nề đè lên lồng ngực, khiến mỗi một lần hít thở đều trở nên khó khăn.

Khâu Đỉnh Kiệt khẽ hé môi, hít vào một hơi thật sâu. Không khí lạnh tràn vào phổi, nhưng lại không thể xua tan được cảm giác ngột ngạt bên trong.

Anh nhắm mắt lại.

Trong đầu bỗng nhiên hiện lên rất nhiều thứ lộn xộn.

Lần đầu bọn họ gặp nhau là ở cửa hàng tiện lợi, hắn đã giúp anh giải quyết khách hàng đang gây chuyện. Sau đó, anh lại bắt gặp hắn ở những chỗ làm thêm khác. Ánh mắt hắn lúc đó vẫn luôn mang theo sự thờ ơ, nhưng lại khiến anh nhớ mãi.

Sau đó.

Anh liền lẽo đẽo đi theo sau hắn vào mỗi buổi tan học, chỉ để có thể được đi cùng một đoạn đường với hắn.

Sẽ im lặng ngồi một góc, nhìn hắn chơi bóng rổ cùng với đám nam sinh trong giờ giải lao.

Hoặc sẽ lén đến trường sớm, rồi lẻn vào lớp hắn, tại chỗ ngồi học của hắn mà mỗi ngày đều đặn nhét vào từng chai nước uống đối với anh khi đó là rất đắt đỏ, đến cả chính anh cũng chưa dám uống qua.

……

Ký ức bị tua nhanh đến cái đêm định mệnh ấy.

Một sai lầm bắt đầu bằng sự bồng bột. Kết thúc bằng một đoạn video. Và kéo dài suốt năm năm.

Năm năm. 

Một khoảng thời gian đủ dài để một người trưởng thành. Cũng đủ dài để một trái tim bị mài mòn đến không còn hình dạng.

Từ đầu đến cuối, tất cả chỉ là anh tự mình vọng tưởng. 

Một mối quan hệ bắt đầu từ sai lầm, dùng uy hiếp để duy trì, vốn dĩ đã không có tư cách để tưởng đến “kết quả”.

Anh đã biết từ rất lâu rồi. Chỉ là vẫn không nỡ buông tay.

Bàn tay đang buông lỏng trên sofa khẽ siết lại. Móng tay cắm sâu vào da thịt, mang đến chút cảm giác đau nhói. Nhưng so với thứ đang rỉ máu trong lồng ngực, chút đau đớn này chẳng là gì.

Khâu Đỉnh Kiệt vẫn nằm yên trên sofa. Anh nghĩ mình nên đứng dậy, nên đi dọn dẹp căn phòng kia. Nhưng anh thật sự không còn sức lực nữa.

Anh muốn ngủ.

Chỉ cần ngủ một giấc thôi.

Đợi đến khi tỉnh lại… Có lẽ sẽ không còn đau như bây giờ nữa.

Hoặc ít nhất, anh có thể giả vờ như vậy.

Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, trong đầu anh chỉ còn lại một suy nghĩ rất mơ hồ.

Thật tốt.

Cuối cùng… cũng kết thúc rồi.

Không cần phải cố gắng.

Không cần phải giả vờ không nhìn thấy.

Không cần phải tiếp tục hèn mọn mà bám lấy một người không thuộc về mình nữa.

Cứ như vậy đi…

Thu Phong Ảnh Điệp

[Tinh Kiệt] Vọng Ái Khó Cầu

<< Giới Thiệu

Chương 2. >>

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *