Khâu Đỉnh Kiệt bị phân đến một bàn toàn những kẻ có tiền, nhưng ánh mắt và thái độ của bọn họ lại không được tốt lắm.
Anh cúi người rót rượu, vừa nghiêng chai xuống, đã cảm nhận được một bàn tay say xỉn chạm lên eo mình.
Bàn tay đó thô lỗ xoa nắn, thấy anh không phản kháng liền càng được đà, trượt dần ra sau, bóp mạnh một cái lên phần mông đang căng lên sau lớp quần đồng phục.
Khâu Đỉnh Kiệt khẽ hít sâu. Cổ họng dâng lên cảm giác buồn nôn, nhưng bị anh ép xuống. Anh lặng lẽ né đi một chút, rồi tiếp tục rót rượu như chưa có gì xảy ra.
Nếu là một tuần trước… khi chưa đón Nhiên Nhiên về nhà. Có lẽ Khâu Đỉnh Kiệt đã đấm thẳng vào mặt gã đó, rồi tiêu soái quay lưng rời đi, cùng lắm thì tìm một công việc khác.
Nhưng bây giờ thì không được. Khâu Đỉnh Kiệt không dám đánh đổi. Anh sợ mình sẽ không kiếm được việc làm sau khi nghỉ công việc này, sẽ không thể chăm sóc tốt cho Nhiên Nhiên, nên liền nhẫn nhịn.
Dù sao anh cũng là đàn ông, chỉ là bị chạm vào vài cái, cũng không mất miếng thịt nào, sau đó còn được một khoản tiền boa không nhỏ.
Không thiệt.
Mọi động tác né tránh yếu ớt của anh, trong mắt người khác có lẽ chẳng khác gì một kiểu nửa từ chối, nửa mời gọi.
Và tất cả… đều lọt vào mắt Hoàng Tinh.
Hắn vốn chỉ đi cùng Bạch Ngôn đến đây ăn mừng khu nghỉ dưỡng nhỏ mới mở của người bạn nào đó của y, lại không ngờ… sẽ gặp Khâu Đỉnh Kiệt ở chỗ này.
Hắn từng nghĩ, lời chia tay hôm đó của anh chỉ là cảm xúc bốc đồng nhất thời.
Chỉ cần một, hai ngày… Khâu Đỉnh Kiệt sẽ lại hèn mọn mà quay về bên hắn như trước.
Nhưng lần này, Khâu Đỉnh Kiệt lại thật sự biến mất.
Với năng lực của hắn, muốn tìm một người không phải chuyện khó. Chỉ là, hắn không muốn tìm, cũng không định tìm.
Hoàng Tinh sẽ vì Khâu Đỉnh Kiệt mà cho người tìm anh về sao?
Câu trả lời đương nhiên là không.
……
Ánh mắt người đàn ông dần tối lại.
Hắn nhìn chằm chằm vào bàn tay đang ngang nhiên đặt trên cái eo thon gọn của Khâu Đỉnh Kiệt, vuốt ve không chút kiêng dè. Rồi lại nhìn đến dáng vẻ yếu ớt né tránh như đang mời gọi của anh, ngón tay liền siết chặt ly rượu đến trắng bệch.
“Choang” một tiếng.
Chiếc ly vỡ tan trong lòng bàn tay.
“Chết tiệt!…”
“Cậu… tay cậu…”
“Hoàng thiếu gia ơi, cậu làm gì vậy?!”
“Chảy máu rồi!”
Âm nhạc trong bar rất lớn, nhưng những tiếng xì xào vẫn chen được vào tai của Khâu Đỉnh Kiệt. Anh cắn răng, cố hoàn thành nốt động tác rót rượu, rồi như bắt được cơ hội, liền lập tức đặt chai rượu xuống. Nói một tiếng “Tôi qua xem bàn bên một chút.”, liền không đợi người trong bàn phản ứng, đã nhanh chóng rời đi.
Đèn trong bar chập chờn, ánh sáng đỏ tím quét qua từng gương mặt, làm mọi thứ trở nên nửa thật nửa ảo. Tiếng nhạc dồn dập, người chen người. Một bàn gần đó lại tụ thành một vòng nhỏ, ồn ào khác thường, vừa nhìn liền biết có chuyện.
Khâu Đỉnh Kiệt bước nhanh về phía đó, đan hai tay vào nhau hơi khom người xuống, một bộ dáng phục vụ chuẩn mực lên tiếng.
“Xin hỏi–…”
Đám đông phía trước nhận ra có phục vụ tới, lục tục tản ra một chút, để lộ người đang ngồi ở trung tâm.
Tầm mắt Khâu Đỉnh Kiệt vừa chạm vào người đó, toàn bộ câu chữ đều bị mắc kẹt lại trong cổ họng, không thể thốt ra.
“Này, còn đứng đó làm gì?” Một giọng nói thiếu kiên nhẫn vang lên, cắt ngang sự im lặng của anh. “Mau đi lấy dụng cụ y tế tới đây, rồi dọn dẹp cả chỗ này đi chứ.”
“… Vâng, xin lỗi.”
Khâu Đỉnh Kiệt như bừng tỉnh, vội cụp mắt xuống, che đi dao động vừa thoáng qua. Anh cúi đầu xin lỗi, rồi nhanh chóng xoay người vào trong lấy dụng cụ y tế xử lí vết thương.
Chỉ là, bước chân vừa rời đi chưa được mấy bước liền không nhịn được khẽ run lên. Sắc mặt Khâu Đỉnh Kiệt dưới ánh đèn vốn đã nhợt nhạt, lúc này càng trắng bệch.
Một cậu phục vụ khác thấy vậy liền tiến lại gần. Ánh mắt cậu ta lướt qua hướng đám đông phía sau, biết rằng bàn bên đó có rất nhiều ông lớn, vừa có tiền vừa đẹp trai, liền hạ giọng làm ra vẻ quan tâm.
“Anh trông không ổn lắm. Hay vào trong nghỉ một chút đi, để tôi qua đó xử lý cho.” Giọng điệu nghe thì ân cần, nhưng ánh mắt lại không giấu được chút nóng lòng.
Khâu Đỉnh Kiệt lúc này đầu óc rối loạn, không còn đủ tỉnh táo để nghĩ nhiều. Nghe có người nhận việc thay, anh liền thở phào, chân thành nói một tiếng “cảm ơn” với cậu ta. Sau đó liền xoay người, trốn vào nhà vệ sinh.
Cánh cửa đóng lại, tiếng ồn ào bên ngoài lập tức bị chặn đứng. Chỉ còn lại sự yên tĩnh ngột ngạt.
Khâu Đỉnh Kiệt ngồi xuống nắp bồn cầu đã đóng, hai tay chống lên đầu gối, vùi mặt vào lòng bàn tay. Hơi thở vẫn rối loạn, từng nhịp nặng nề kéo dài đứt quãng. Một lúc lâu vẫn không thể bình tĩnh lại.
Thời gian trôi qua từng chút một.
Rất lâu sau, người đang run rẩy bên trong mới dần ổn định lại.
Anh hít sâu một hơi. Nghĩ rằng, với vết thương trên tay của người kia, có lẽ bọn họ đã tàn tiệc ra về. Hoặc nếu chưa, thì cũng chẳng còn liên quan gì đến anh nữa.
Chỉ cần tránh đi là được.
Nghĩ vậy, Khâu Đỉnh Kiệt đứng dậy, đưa tay mở cửa.
Thế nhưng, khi cánh cửa vừa mở ra. Hoàng Tinh đã đứng sẵn ở đó.
Hắn tựa lưng vào tường, ánh mắt lạnh lẽo theo tiếng động mà nhìn thẳng về phía anh.
Tầm mắt Khâu Đỉnh Kiệt vô thức hạ xuống. Dừng lại ở bàn tay hắn. Nơi đó đã được băng bó kỹ lưỡng. Không hiểu sao… trong lòng anh lại nhẹ đi một chút.
Ngay lập tức, anh tự ép mình dời mắt đi.
Không gian bên trong chỉ có hai người, trở nên càng thêm ngột ngạt.
Hoàng Tinh chậm rãi lấy ra một điếu thuốc, cắn vào môi, sau đó châm lửa.
Khâu Đỉnh Kiệt chỉ khựng lại một nhịp. Sau đó, anh coi như không quen biết đối phương, chuẩn bị lướt qua hắn.
“Phù.”
Ngay khi anh đi ngang qua, liền bị người kia cố ý mà phả thẳng khói thuốc vào mặt. Khâu Đỉnh Kiệt bị thổi đến hơi cay mắt, nhưng vẫn không nói gì, tiếp tục bước đi.
Phía sau, Hoàng Tinh lại rít một hơi thuốc, giọng khàn khàn lên tiếng.
“Không ngờ anh lại thiếu hơi đàn ông đến thế.”
Bước chân đang hướng về phía bồn rửa tay của Khâu Đỉnh Kiệt hơi loạng choạng một chút, nhưng vẫn không dừng lại. Anh biết hắn đang nói về mình, nhưng không muốn quan tâm nữa.
Ngón tay đang kẹp điếu thuốc của Hoàng Tinh khẽ siết lại, men rượu khiến cảm xúc trong hắn dường như bị phóng đại ra, cơn khó chịu dồn lại thành một thứ bực bội không rõ lý do.
Hắn nghiến răng vì Khâu Đỉnh Kiệt không để ý tới mình, giọng trầm xuống tiếp tục nói ra những lời khó nghe.
“Nói xem…”
“Anh đã dạng chân cho bao nhiêu người rồi?”
“Nhận được nhiều tiền không?”
“……”
“Cậu có ý gì?” Bước chân Khâu Đỉnh Kiệt dừng lại, anh không nghe nổi nữa.
“Ý gì?” Hoàng Tinh cười lạnh.
“Ý tôi là trong khoảng thời gian qua lại với tôi, anh con mẹ nó có lên giường với thằng khác không?”
Điếu thuốc bị hắn ném xuống sàn, dùng chân giẫm nát. Ánh mắt Hoàng Tinh lạnh đến đáng sợ, nhìn chằm chằm vào bóng lưng đang xoay về phía hắn.
“Tôi không dơ bẩn như cậu.” Khâu Đỉnh Kiệt xoay người lại, tức giận vì lời nói trở trẽn của đối phương.
Lời anh vừa nói ra, không gian liền yên tĩnh.
Trong tích tắc, Hoàng Tinh đã tiến tới, túm cổ áo anh, ép mạnh vào tường.
“Anh vừa nói cái gì?!”
Giọng hắn trầm thấp, đầy bạo liệt.
“Để thằng khốn kia sờ mó lâu như vậy… Còn dám nói tôi dơ bẩn?”
Hắn khẽ nhếch khóe môi, khinh miệt mà nghiến ra từng chữ.
“Có dơ bẩn bằng đồ đĩ thõa dạng chân cho đàn ông chơi là anh không?”
“Anh không dơ bẩn? Vậy cái loại mặc kệ người khác chạm vào để kiếm tiền như anh, thì gọi là gì?”
Cả người Khâu Đỉnh Kiệt bị Hoàng Tinh ép mạnh lên tường liền kịch liệt run lên. Cảm xúc vừa mới được ép xuống lại không có cách nào kiềm chế được nữa, mạnh mẽ dâng trào.
Hai mắt anh nóng lên, nhìn thật sâu vào người trước mặt, lần đầu tiên mang theo một chút mơ hồ.
Đây là người anh từng nâng niu suốt năm năm sao?
Sao giờ đây… lại xa lạ đến mức, anh không thể nhận ra.
Mọi lời muốn nói đều nghẹn lại nơi cổ họng. Khâu Đỉnh Kiệt không muốn tranh cãi vô nghĩa, cũng không muốn giải thích gì thêm.
Một chữ cũng không muốn.
Anh dùng sức đẩy hắn ra, bàn tay trước đó không biết đã chạm vào đâu, khiến chiếc áo đắt tiền của Hoàng Tinh bị dính một vệt bẩn nhỏ.
Vệt bẩn như đang khẳng định lời nói vừa rồi của người kia, rằng anh thật sự rất bẩn…
Khâu Đỉnh Kiệt tự trào phúng trong lòng, rồi bình tĩnh đưa tay chỉnh lại cổ áo, gương mặt trở về vẻ vô cảm.
“Cậu nói đúng.”
“… Là tôi dơ bẩn.”
Anh bình tĩnh đáp.
“Vậy nên đừng chạm vào tôi.”
“Sẽ làm bẩn tay của Hoàng thiếu.”
Nói rồi, anh xoay người một lần nữa dứt khoát rời đi…
Leave a Reply