Chương 11.

“Muốn đi là đi sao?” 

Giọng Hoàng Tinh vang lên phía sau.

“Làm bẩn áo tôi rồi, giờ định coi như không có chuyện gì?”

Hắn tiến lên một bước, ánh mắt sắc lạnh dừng lại trên lưng Khâu Đỉnh Kiệt, như muốn đâm xuyên qua người phía trước.

“Bồi thường thế nào đây?”

… Câu nói vừa thốt ra, ngay cả chính hắn cũng biết nó trơ trẽn đến thế nào.

Vô nghĩa.

Hắn cần bồi thường sao?

Chỉ là… hắn không tìm được lý do.

Không có lý do nào để giữ chân Khâu Đỉnh Kiệt lại.

Không có…

Chính vì thế, kẻ luôn có được mọi sự quan tâm từ anh là hắn, càng trở nên khó chịu. Khó chịu đến phát điên. Lời nói ra tiếp theo lại càng trở nên mất kiểm soát.

“Hay là… anh lại tùy tiện tìm một người nào đó để ngủ cùng?”

“Chỉ cần có tiền, chuyện gì anh cũng làm được, đúng không?”

Hoàng Tinh biết mình càng nói càng quá đáng. Nhưng hắn không dừng lại được.

Bởi vì nếu không nói gì đó… Khâu Đỉnh Kiệt sẽ thật sự đi mất.

Lần này là thật.

Sẽ không quay lại nữa.

Ở phía đối diện, Khâu Đỉnh Kiệt đã đứng chết trân tại chỗ. Hai mắt nóng rát, nhưng không có nổi một giọt nước mắt rơi xuống.

Bàn tay đang siết chặt của anh từ từ buông lỏng. Cơ thể cũng không còn run lên không thể kiểm soát nữa. 

Anh chậm rãi xoay người lại.

Ánh mắt dừng lại trên người kia, nhìn người đã từng khiến con tim anh đập loạn, cũng là người đã khiến anh đau đến tận cùng.

Nhưng lúc này, tát cả cảm xúc của Khâu Đỉnh Kiệt… chỉ còn lại một khoảng trống lạnh ngắt, lan từ ngực ra khắp cơ thể, khiến đầu ngón tay cũng trở nên tê dại.

Anh đã từng nghĩ, chỉ cần rời xa hắn là đủ. Chỉ cần buông tay, mọi chuyện sẽ kết thúc. Dù cho trái tim có đau đến chết lặng, thì thời gian cũng sẽ bào mòn tất cả, bào mòn đi thứ tình cảm vốn đã không nên tồn tại này.

Nhưng hóa ra không phải… 

Người kia chưa từng có ý định buông tha anh dễ dàng như vậy.

Khâu Đỉnh Kiệt đứng đó, bình tĩnh đến mức gần như tê liệt.

“Ừ.” Anh khẽ đáp, ánh nhìn hơi tan rã.

“Cậu nói đúng.”

Giọng nói của anh nhẹ đến mức gần như thì thầm, phải dùng sức mới có thể phát ra.

“Vậy cậu có đợi được không?” Khóe môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt. “Tôi phải “ngủ” xong, thì mới có tiền mang đến cho cậu.”

“Khâu Đỉnh Kiệt!” 

Giọng Hoàng Tinh cao lên, từng chữ như bị nghiền nát giữa kẽ răng. Hắn chưa từng biết, người trước mắt khi không nghe lời… lại khiến người ta muốn bóp chết đến như vậy.

Khâu Đỉnh Kiệt lại một lần nữa bị đẩy lùi, va mạnh vào bồn rửa bên cạnh. Cơn đau ập đến khiến anh nhíu mày, còn chưa kịp phản ứng, đã nghe người kia chửi thề một tiếng.

“Mẹ nó…”

Hoàng Tinh nhìn anh, ánh mắt đỏ ngầu.

“Anh thật sự đã ngủ với thằng khác?”

“Muốn tiền lắm phải không?”

“Gặp ai cũng có thể dạng chân có phải không?”

Lời vừa dứt, những tờ tiền mệnh giá lớn liền bị ném xuống, rơi tán loạn trước mặt Khâu Đỉnh Kiệt.

“Ông đây có tiền.” Vừa nói, hắn vừa thô bạo mở khóa quần của đối phương.

Khâu Đỉnh Kiệt không kịp phản ứng, chiếc quần đồng phục liền bị người trước mắt nhanh chóng cởi ra. Da thịt trần trụi tiếp xúc với lớp gạch men lạnh lẽo, khiến anh không khỏi rùng mình, hai tay nhanh chóng vùng vẫy, muốn thoát ra.

“Buông ra… Cậu đang làm gì vậy?!”

Hoàng Tinh một tay có thể dễ dàng giữ chặt hai tay anh, tay còn lại bóp chặt lấy cằm Khâu Đỉnh Kiệt, ép anh nhìn thẳng vào mình.

“Tôi làm gì?” 

Hắn bật cười.

“Không phải anh càng rõ hơn sao? Đây là “công việc” quen thuộc của anh mà?”

“Chết tiệt! Mau buông ra!” Khâu Đỉnh Kiệt càng giãy giụa mạnh hơn, chân anh liền đạp trúng lên bụng hắn. 

Hoàng Tinh ăn đau hơi lùi lại, anh liền nhân cơ hội muốn giãy ra, nhưng đối phương phản ứng rất nhanh, mạnh mẽ kéo anh trở lại, lần nữa đè chặt anh lại trên mặt bồn.

Hoàng Tinh tức giận đưa tay bóp lấy cổ Khâu Đỉnh Kiệt.

“Mẹ nó… Ngủ với người khác thì được.” Giọng hắn khàn khàn, gằn từng chữ một. “Đến tôi lại làm ra vẻ?”

Không khí dần bị rút cạn.

Bàn tay trên cổ anh càng siết chặt, Khâu Đỉnh Kiệt bị siết đến đỏ mặt, cảm nhận rõ từng nhịp thở trở nên khó khăn, lồng ngực như bị bóp nghẹt, đau điếng.

Anh ban đầu còn giãy giụa một chút, nhưng rất nhanh sau đó liền từ bỏ. Trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ mơ hồ…

Nếu cứ thế này mà chết đi… vậy thì hay biết mấy.

Như vậy anh sẽ không làm trái lời dặn của mẹ, lại còn có thể được gặp lại bà…

Nhưng dường như ông trời cũng ghét anh, vẫn chưa muốn buông tha anh. 

Lực siết trên cổ đột ngột nới lỏng. Không khí liền ập vào phổi một cách dồn dập. Khâu Đỉnh Kiệt ho sặc sụa. Hơi thở hỗn loạn ngắt quãng, lồng ngực phập phồng dữ dội, đau đớn như sắp vỡ ra.

Một lúc sau, anh mới miễn cưỡng ổn định lại được.

Sau đó, anh không phản kháng nữa. Những giãy giụa vốn chỉ còn là phản xạ yếu ớt cũng dừng lại. 

Cơ thể chậm rãi buông lỏng, tựa vào thành bồn lạnh buốt phía sau. Cái lạnh thấm qua da, lan vào xương, nhưng gần như đã tê dại đến không còn cảm nhận được rõ ràng nữa.

Anh nhắm mắt lại, để mặc người kia muốn làm gì thì làm. Giống như tất cả đã không còn liên quan đến anh nữa. 

Muốn trút giận, muốn phát tiết, muốn chà đạp… gì cũng được.

Chỉ cần nhanh một chút.

Kết thúc sớm một chút.

Xong rồi, anh sẽ lập tức rời đi, sẽ đi thật xa, thật xa.

Cả đời này…

Cũng không muốn gặp lại hắn nữa.

Thu Phong Ảnh Điệp

[Tinh Kiệt] Vọng Ái Khó Cầu

<< Chương 10. Gặp Lại

Chương 12. >>

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *