Chương 49. Hoàn

Bíp

Âm thanh ngắn gọn vang lên trong không gian tĩnh lặng của văn phòng chủ tịch, đường dây nội bộ được nối thẳng đến điện thoại tại bàn làm việc của thư ký.

“Mang vào cho tôi một cốc cà phê.”

Giọng nói lạnh nhạt của Thịnh Thiếu Du vang lên đều đều trong ống nghe. Khoảng ba phút sau, Trần Phẩm Minh gõ cửa bước vào. Trên tay y là một ly cà phê nóng, hơi nước bốc lên mờ mịt. Y đặt cốc nước xuống bàn, ánh mắt liếc sang chiếc gạt tàn đặt bên cạnh. Chỉ mới qua một buổi sáng, bên trong đã đầy những đầu lọc bị dập tắt, chồng chất lên nhau, tỏa ra mùi thuốc lá nồng nặc. Trần Phẩm Minh không nói gì, thuận tay thay mới, sau đó đặt lại vị trí cũ rồi lặng lẽ lui ra ngoài.

Cánh cửa đóng lại, văn phòng lại chìm vào yên tĩnh.

Thịnh Thiếu Du ngồi sau bàn làm việc, dáng người thẳng tắp, ánh mắt dừng lại trên màn hình máy tính nhưng rõ ràng đã không còn tập trung. Đã qua vài ngày, sau cuộc hẹn với X Holding trở về, anh càng trở nên trầm mặc. 

Alpha dừng công việc trên tay, cầm cốc cà phê lên nhấp một ngụm. Vị đắng liền lan ra trong khoang miệng, kéo theo cảm giác khô rát nơi cổ họng. Đặt cốc nước xuống bàn, anh ngả người ra sau ghế, nhắm mắt lại, đưa tay day nhẹ thái dương, cố làm dịu bớt cơn đau đang âm ỉ.

Nhưng dường như không có tác dụng.

Cảnh tượng mất khống chế đêm hôm đó xuất hiện. Căn phòng ngập trong pheromone hỗn loạn cùng ánh mắt đỏ rực và tuyệt vọng của đóa hoa lan. 

Thịnh Thiếu Du hoảng loạn trước sự điên cuồng của Hoa Vịnh. Song sự điên cuồng ấy lại khiến Alpha cảm nhận được sự cố chấp của Enigma dành cho anh…

Alpha cảm thấy mình thật sự điên rồi.
Điên rồi mới có những suy nghĩ quái gở như thế…

Nhưng không đợi Alpha kịp sắp xếp lại mớ hỗn loạn trong đầu, vài tiếng sau đó, sự yên tĩnh của văn phòng đã bị phá vỡ. 

Cửa phòng bị đẩy mạnh một cách thô bạo, đập vào tường phát ra tiếng động chói tai. Còn chưa thấy người đã nghe được một giọng nói cáu gắt truyền đến.

“Nói lại với cậu ta những lời ông đã nói với chúng tôi.”

Người bị đẩy vào là một vị bác sĩ trung niên. Thẩm Văn Lang theo sát phía sau là người vừa lên tiếng cáu gắt, sắc mặt không mấy dễ coi. Tiếp theo là vẻ mặt khó xử của thư ký Trần, đã cố sức ngăn cản hai vị khách không mời nhưng bất thành.

“Xin lỗi Thịnh tổng, bọn họ…”

Lời còn chưa dứt, đã bị Thẩm Văn Lang cắt ngang.

“Năm phút.” Hắn nhìn thẳng vào Thịnh Thiếu Du, không nhịn được chửi thề một tiếng: “Mẹ kiếp! Cho tôi năm phút nói về tình hình của Hoa Vịnh. Nếu nghe xong anh vẫn không quan tâm, tôi liền lập tức rời đi, không làm phiền anh nữa.”

Vị Alpha nóng tính mới đến, không đợi Thịnh Thiếu Du trả lời, đã quay sang bác sĩ, ra hiệu ông lên tiếng.

Vị bác sĩ nuốt khan, nặng nề nói: “Tình trạng của Hoa tiên sinh hiện tại rất xấu.”

Căn phòng lập tức chìm vào yên lặng.

“Ngài ấy cưỡng ép phát tình như một Omega, trong tình trạng thể chất lẫn tinh thần đều báo động. Trước đó lại bị tiêm thuốc ức chế có độc tính, pheromone còn chưa kịp ổn định, lại phải tiếp nhận thêm một dạng thuốc biến đổi Gen khác. Cơ thể hoàn toàn không chịu nổi.”

Ông dừng lại một chút, như đang cân nhắc lời nói.

“Không giống những lần tự thương tổn trước đó. Lần này, các chỉ số sinh mạng của ngài ấy đều rất thấp. Trạng thái ảo giác kéo dài, thân nhiệt rối loạn, liên tiếp tự làm đau bản thân…”

Ánh mắt bác sĩ chậm rãi nâng lên, nhìn thẳng vào Thịnh Thiếu Du sắc mặt sớm đã tái nhợt.

“Chỉ có duy nhất pheromone của bạn đời đã định mới có thể ổn định. Nếu không, tình trạng ảo giác sẽ luôn kéo dài không dứt, cho tới khi… phát điên mà chết.”

Dừng lại một nhịp, ông nói tiếp.

“Mà bạn đời đã định của Hoa tiên sinh.” Giọng ông trầm xuống: “Là ngài.”

Chứng cuồng tìm bạn đời của Enigma ở các kỳ mẫn cảm trước đây đã rất nghiêm trọng, hiện tại lại càng tiêu cực hơn. Enigma gần như mất đi hoàn toàn lý trí, từng luồng pheromone hỗn loạn, điên cuồng gào thét đòi cắn nuốt tuyến thể của bạn đời để được xoa dịu. Cơ thể lúc nóng lúc lạnh sinh ra ảo giác, luôn tái hiện lại hình ảnh Alpha xoay người rời đi, từng đợt hương lan tuyệt vọng tản ra, bao trùm cả căn phòng trong trạng thái bi thương cùng cực.

Tìm đến Thịnh Thiếu Du đã là phương án cuối cùng của bọn họ. 

Nếu không vì hoa lan ma trước khi phát điên đã ra lệnh không được quấy rầy anh, thì ngay khi xảy ra chuyện, Thẩm Văn Lang đã xông đến tìm người, chứ không phải kéo dài đến hôm nay.

Nhìn Thịnh Thiếu Du thất thần ngồi bất động, Thẩm Văn Lang không kiên nhẫn đi thẳng đến trước bàn làm việc, chống hai tay xuống, hơi cúi người nhìn thẳng vào anh, trầm giọng nói:

“Thịnh Thiếu Du, chúng tôi thật sự không còn cách nào khác mới đến cầu xin anh.” Hắn dừng một nhịp, ánh mắt đã đỏ lên: “Hoa Vịnh thật sự sẽ chết đó…”

Câu nói của Thẩm Văn Lang như một nhát búa nện thẳng vào đầu, đánh thức con người đang chìm trong mộng. Bàn tay dưới bàn của Thịnh Thiếu Du đã siết đến trắng bệch. Một lúc sau, anh khô khốc lên tiếng.

“Đưa tôi đến gặp cậu ấy.” Lời nói được phát ra, ngay cả chính chủ nhân của nó cũng không nhận ra, giọng mình đã run rẩy đến mức nào…

.

.

.

Phòng giám sát liên tục nhấp nháy đèn đỏ cảnh báo. Những đường biểu đồ trên màn hình dao động hỗn loạn, các chỉ số sinh mệnh đều thấp đến mức báo động.

Thịnh Thiếu Du được dẫn tới trước một cánh cửa kim loại dày khóa kín. Đây là nơi cách ly Enigma trong trạng thái mất kiểm soát.

Mối liên kết “bạn đời đã định” khiến anh không gặp phải nguy hiểm chí mạng khi trực tiếp tiếp xúc với pheromone đang điên cuồng tràn ra bên trong. Trái lại, Thẩm Văn Lang chỉ ở bên cạnh mở cửa cho anh cũng phải mang bảo hộ, tránh để pheromone bạo liệt của Enigma làm bị thương.

Cánh cửa cách ly chậm rãi mở ra.

Hương lan tuyệt vọng nồng đậm đến cực hạn, như cơn thủy triều cuộn trào, không hề báo trước mà ập thẳng vào đại não Thịnh Thiếu Du. Mùi hương lạnh lẽo xen lẫn điên loạn xâm nhập thô bạo, mang theo cảm xúc bi quan u ám, khiến tâm trạng của Alpha cũng bị kéo theo, tim đập rối loạn, ý thức hơi chao đảo.

Nóng rực. Hỗn loạn. Méo mó.

Ngột ngạt đến phát điên.

Lồng ngực bị đè ép khiến người ta sinh ra ảo giác bị nhấn chìm. Ngay khoảnh khắc cánh cửa được mở ra, hô hấp của Thịnh Thiếu Du như bị cướp đoạt. Tầm mắt Alpha tối sầm, anh choáng váng vài giây. Tuyến thể sau gáy truyền đến cảm giác tê buốt rõ rệt, đau rát như bị kim châm.

Pheromone của Enigma trong kỳ mẫn cảm hoàn toàn khác với pheromone kích thích của Omega trong kỳ phát tình ngày đó. Không mang tính dụ dỗ đơn thuần, cũng không chỉ là kích thích thuần túy, mà là sự điên dại và cực đoan hơn rất nhiều. Nó không cẩn thận thăm dò, mà trực tiếp thâm nhập vào từng dây thần kinh, cắn xé ý thức, cưỡng ép Alpha cảm nhận trọn vẹn sự tuyệt vọng đến sụp đổ cùng Enigma.

Thịnh Thiếu Du có cảm giác như bản thân bị ném xuống dòng nước lạnh thấu xương, rồi ngay sau đó lại bị lôi vào biển lửa bỏng rát. Cảm giác tê dại lan dọc theo sống lưng, tim đập càng lúc càng mạnh hơn.

Alpha nghiến răng chịu đựng, cưỡng ép bản thân tiết ra càng nhiều pheromone xoa dịu hơn, từng bước tiến sâu vào phòng, hướng đến nơi thanh niên đang bị xích trói, thân thể cuộn lại nằm trên giường.

Mấy ngày nay trải qua không khác gì địa ngục. Thời gian bị kéo giãn đến méo mó, mỗi một khoảnh khắc tỉnh táo đều là sự dày vò nối tiếp sự dày vò. Quần áo trên người Hoa Vịnh đã sớm xộc xệch, cổ áo mở rộng. Làn da vốn trắng mịn giờ đây bị phủ kín những mảng đỏ hồng rợn người. Các vết trầy xước kéo dài từ cổ xuống vai, men theo sống lưng. Vết thương cũ đã kết vảy, từng mảng vảy khô nứt, lộ ra bên dưới là lớp da tổn hại đỏ sẫm. Cánh tay và lồng ngực cũng chằng chịt những vết cào sâu, tuyến thể sau gáy sưng phồng đỏ bừng.

Enigma hệt như một con mèo nhỏ bị thương nặng, rúc mình trong bóng tối, cẩn thận liếm láp từng vết đau, nhưng càng liếm vết thương lại càng rách ra thêm…

Trong cơn mê loạn kéo dài, pheromone xoa dịu của Alpha đã nhẹ nhàng bao phủ lấy cơ thể thanh niên. Enigma cuối cùng cũng lấy lại được một tia tỉnh táo mong manh.

Hoa Vịnh khẽ rên lên một tiếng. Hàng mi dài run rẩy, chậm rãi mở mắt, ánh nhìn mờ mịt như phủ sương, từ từ hướng về nơi phát ra âm thanh. Phải mất một lúc lâu, mới dần lấy lại tiêu điểm.

Hình ảnh Thịnh Thiếu Du hiện ra trong tầm mắt, mờ ảo đến không chân thực. Enigma cũng không phân biệt được đây là thực tại hay chỉ là một ảo giác khác do cậu tự tạo ra.

Thế nhưng mùi Túy Chi nhàn nhạt, dịu dàng xoa dịu từng dây thần kinh căng thẳng của Enigma, tuyệt đối không thể là giả…

Pheromone điên loạn vốn tràn ngập trong phòng vì sự xuất hiện của người vừa đến liền bị người trên giường cố gắng ép xuống. Hoa Vịnh khàn giọng, yếu ớt lên tiếng:

“Thịnh tiên sinh…?”

Thịnh Thiếu Du bên này cũng không khá hơn là bao. Trán anh rịn một tầng mồ hôi mỏng, tuyến thể sau gáy nóng rực. Nhờ chút lý trí vừa trở lại của Enigma mà pheromone trong phòng cũng không còn quấn lấy anh điên cuồng như trước.

Thịnh Thiếu Du không trả lời, hình ảnh đóa hoa lan dập nát, bị xiềng xích trói buộc trong góc phòng khiến hai mắt anh nóng lên. Một cảm giác chua xót dâng tràn, nặng nề đến nghẹn thở.

Tất cả những kỳ mẫn cảm trước đây, Hoa Vịnh đã trải qua như thế nào?

Tâm trạng bị ảnh hưởng nghiêm trọng, Thịnh Thiếu Du từng bước tiến vào.

“Đừng lại gần.” 

Giọng nói của Hoa Vịnh run rẩy, mang theo hoảng loạn: “Anh mau ra khỏi đây. Em không muốn làm anh bị thương…”

Ánh sáng trong phòng lờ mờ, Hoa Vịnh khổ sở đè ép cơn điên cuồng đang gào thét muốn lao tới chiếm lấy người trước mặt. Cậu lùi về sau, vạt áo lỏng lẻo trên vai theo đó mà rơi xuống, cơ thể đầy thương tích của Enigma càng lộ rõ trong tầm mắt của Alpha.

Bước chân Thịnh Thiếu Du chợt khựng lại. Lồng ngực liền truyền đến cơn đau co thắt. Pheromone xoa dịu của Alpha theo bản năng càng tiết ra nhiều hơn, muốn trấn an sự hoảng loạn của Enigma đang run rẩy. 

“Tại sao có thể làm bản thân ra nông nỗi này…”

Giọng anh trầm thấp, thanh âm rất nhỏ, như đang tự nói với chính mình.

“Tên nhóc điên.”

Cơn đau và thần kinh căng chặt của Enigma như được một làn nước mát chảy qua, làm dịu đi đôi chút. Enigma kiềm chế dục vọng đang trổi dậy trong cơ thể, thấp giọng nói:

“Em không sao…” 

Thân thể cậu run lên. Dù đã cố kiểm soát, nhưng vẫn không khống chế được ham muốn được đến gần Thịnh Thiếu Du. 

Pheromone cuồng bạo được Alpha nhẹ nhàng xoa dịu, ban đầu sẽ mang lại thỏa mãn ngắn ngủi. Nhưng càng về sau, sẽ lại càng ham muốn, khát cầu càng dữ dội. Đến khi lý trí bị mài mòn hoàn toàn, Enigma sẽ chỉ còn lại bản năng chiếm hữu, cắn nuốt lấy Alpha.

Pheromone của Enigma bắt đầu không thể nghe theo lý trí, điên cuồng phóng tới người phía trước.

Thịnh Thiếu Du hơi loạng choạng, tuyến thể sau gáy lại nóng rát.

Hoa Vịnh mím môi, lần đầu tiên lớn tiếng với anh:

“Anh mau ra ngoài! Em không biết mình còn có thể tỉnh táo trong bao lâu. Mau đi đi… xin anh.”

Nhìn đóa hoa lan sắp héo úa vẫn nghĩ cho mình, Thịnh Thiếu Du càng tiết ra nhiều pheromone trấn an hơn. Vừa định mở miệng, thanh niên trên giường đã rũ mắt, giọng nói mang theo bất lực.

“Đừng tốn sức nữa, Thịnh tiên sinh. Vô ích thôi.”

Thịnh Thiếu Du nhíu mày: “Đừng cậy mạnh nữa! Nếu muốn nhận tội thì ngoan ngoãn một chút.”

Anh bước đến gần hơn, giọng trầm xuống, dỗ dành cảm xúc tiêu cực của người trên giường: “Để tôi giúp em.”

Alpha nói ra gần như không suy nghĩ. Lần đầu gặp phải tình huống hoang đường như thế, anh cũng không biết mình có thể làm gì, chỉ có thể nghe theo lời bác sĩ, tiết ra càng nhiều pheromone để trấn an người trước mắt.

Thế nhưng, Hoa Vịnh lại càng tuyệt vọng hơn.

“Anh không giúp được đâu, Thịnh tiên sinh.”

“Sao lại không được?”

Câu hỏi vừa ra, đóa hoa lan liền né tránh ánh mắt nhìn thẳng của Alpha. Cậu nhắm mắt lại, nước mắt không kìm được, thi nhau rơi xuống.

“Đánh dấu vĩnh viễn…”

Giọng nói Enigma gần như vỡ ra.

“Phải đánh dấu vĩnh viễn mới có tác dụng…”

Không khí hoàn toàn ngưng lại.

Thịnh Thiếu Du đứng yên tại chỗ, não bộ trống rỗng, chưa kịp hiểu hết ý nghĩa của mấy chữ trên.

Hoa Vịnh mở mắt, đôi mắt đỏ hoe, trong đó không có hy vọng, chỉ có sự tự giễu. Cậu cười nhẹ, nụ cười gượng gạo đến khó coi.

“Em tự biết điều đó là không thể. Anh còn giận em… Không phải giận, anh còn không muốn gặp em…”

Giọng cậu nghẹn lại, từng chữ như bị mắc kẹt trong cổ họng.

“Vậy nên đừng thương hại em mà đến. Em đã chấp nhận việc bị bỏ rơi rồi…” 

Hít một hơi thật sâu, pheromone dao động quanh người của Enigma lại bắt đầu hỗn loạn.

“Em sẽ không chết đâu. Xin lỗi vì để bọn họ đến làm phiền anh. Sẽ không có lần sau. “

Từng lời đều như những mũi kim nhọn, chậm rãi đâm vào tim Thịnh Thiếu Du.

Đánh dấu vĩnh viễn. 

Hai chữ “vĩnh viễn” đã nói lên tất cả. Đó là sự ràng buộc không thể tháo gỡ, trói buộc cuộc đời của hai con người lại với nhau.

Alpha cả đời phong lưu, khái niệm đánh dấu vĩnh viễn với anh gần như không hề tồn tại. Vậy mà giờ đây càng quá đáng hơn, lựa chọn của anh lại là có chấp nhận việc bị người khác đánh dấu hay không.

Thịnh Thiếu Du trong quá khứ đã nghĩ sẽ không ai dám đưa ra yêu cầu đó với anh, càng không thể nghĩ đến việc một Alpha cấp S như anh lại bị Alpha khác đánh dấu…

Vậy mà hiện tại, sự bài xích trong tưởng tượng lại không có. Sau khi nghe câu nói “em đã chấp nhận việc bị bỏ rơi”, đầu Alpha liền nóng lên, chỉ muốn tiến đến ôm lấy người kia.

Pheromone xoa dịu của Alpha càng tiết ra mạnh hơn, dịu dàng bao lấy đóa lan trong lòng, gỡ bỏ xiềng xích cho cậu.

Phòng cách ly vĩnh viễn mang lại sự thống khổ cho Enigma trong những kỳ mẫn cảm kéo dài. Giờ đây lại tái hiện những viễn cảnh chỉ xảy ra trong ảo giác của cậu.

Hơi thở rối loạn của hai con người dần hòa vào làm một. 

Ký hiệu định mệnh được trân trọng khắc lên.

Mối liên kết được ấn định.

Sự ràng buộc cả đời được xác lập.

Alpha chính thức thuộc về Enigma.

Khi tất cả kết thúc, Thịnh Thiếu Du đã bị lăn lộn đến mệt mỏi mà ngất đi trên giường, chỉ có Hoa Vịnh vẫn say mê nhìn anh không rời mắt.

Trong không gian yên lặng, lời xin lỗi lại một lần nữa bật ra. Enigma mím môi, đặt lên trán Thịnh Thiếu Du một nụ hôn, biết rằng anh không nghe được, nhưng vẫn thì thầm: 

“Xin lỗi, Thiếu Du. Đây là lần cuối em lừa anh…”

Cũng là lần cuối em đánh cược vào tình yêu của chúng ta…

Thịnh Thiếu Du sẽ không biết được, nếu lúc đó anh chọn cách quay lưng rời đi, thanh niên trên giường sẽ ngồi đó chờ anh biến mất, sau đó sẽ không do dự mà chấm dứt mạng sống của chính mình… 

Tám năm sống trong địa ngục, đã quen với bóng tối và máu tanh. Đột nhiên một ngày, trong màn đêm tối tăm chết chóc ấy, bỗng gặp được một ánh sáng nhỏ để theo đuổi. Ban đầu chỉ là tò mò, sau đó là lưu luyến không thể dời mắt. Lại dùng thêm mười lăm năm trèo ra khỏi cái địa ngục ấy, để có thể tự do theo đuổi ánh sáng của đời mình.

Enigma sống chỉ vì theo đuổi thứ ánh sáng duy nhất ấy, nếu ánh sáng ấy thật sự biến mất, vậy cậu cũng không cần phải có mặt trên đời này nữa. 

Thật may…

Vì Thịnh Thiếu Du đã chấp nhận ở lại. Chấp nhận sự tồn tại của Enigma. Chấp nhận một người luôn hướng về anh, bất chấp tất cả, chỉ cần được ở bên anh, đến mức có thể chết đi nếu anh không cần.

Enigma điên tình đã đặt cược luôn cả mạng sống của mình chỉ để đổi lại cái quay đầu của Thịnh Thiếu Du.

Tuy nguy hiểm, nhưng đã thành công.

Hoa Vịnh muốn cho Thịnh Thiếu Du biết rằng, cậu sẵn sàng chấp nhận biến thành Omega, chỉ để có thể ở cạnh anh. Cũng muốn anh nhìn thấy, tình cảm của cậu với anh từ đầu đến cuối vĩnh viễn không thay đổi.

Tất cả mọi người đều nằm trong ván cược của Enigma.
Kể cả Thẩm Văn Lang.

Hoa lan ma đánh cược luôn cả tính tình nóng nảy của hắn, trước sống chết của cậu, Thẩm Văn Lang sẽ không nhịn được mà đến đối chất với Thịnh Thiếu Du.

Nếu không có Thẩm Văn Lang, thì Thường Tự luôn đi theo và nghe lời Hoa Vịnh cũng sẽ bất chấp đi đến mà cầu xin Thịnh Thiếu Du.

Dù cho thế nào, kết quả cuối cùng vẫn là Thịnh Thiếu Du đi đến và định đoạt.

Đoạt định mạng sống của Hoa Vịnh.

Cũng may ở ván bài sinh tử này, Enigma điên tình đã chiến thắng.

Tuy trong lòng vẫn khó chịu vì lại lừa Thịnh Thiếu Du, nhưng đây là cách duy nhất Enigma có thể giữ được anh, để anh bằng lòng trói buộc cả đời này với cậu.

Trước lúc đánh dấu vĩnh viễn Alpha của mình, Enigma đã nhiều lần xác nhận lại với anh, đến mức khiến Thịnh Thiếu Du phát điên tự tay kéo cậu đến gần tuyến thể của mình.

Có lẽ Thịnh Thiếu Du vẫn chưa hoàn toàn hiểu được tầm quan trọng của việc cho một Enigma đánh dấu vĩnh viễn lên chính mình là thế nào.

Nhưng hai chữ “vĩnh viễn” đã nói lên tất cả.

Ngón tay Enigma khẽ lướt qua từng đường nét trên gương mặt đang say giấc của Alpha. Niềm vui và sự khó chịu đan xen, quấn lấy nhau không dứt. Hoa Vịnh đột nhiên không biết phải đối diện với Thịnh Thiếu Du ra sao khi anh tỉnh lại.

Cậu mím môi nhìn anh rất lâu, rồi không kìm được mà suy nghĩ lung tung. Sợ rằng dù đã đánh dấu vĩnh viễn, Thịnh Thiếu Du vẫn có thể không cần mình.

Hít một hơi thật sâu, Enigma sợ hãi đáp án tệ nhất sẽ diễn ra, cậu trốn tránh mà nhẹ tay nhẹ chân bước xuống giường, định bụng sẽ đi nấu cháo đợi Thịnh Thiếu Du tỉnh lại.

Hoa Vịnh nhẹ nhàng ra khỏi cửa.

Đợi đến khi cửa phòng vừa khép lại. Người vốn đang say giấc trên giường bỗng chậm rãi mở mắt…

Mãi cho đến nhiều năm về sau, Alpha trong buổi tiệc đầy tháng của Đậu Phộng Nhỏ vui đến say mềm. Khi tiệc đã tàn, trong lúc mơ màng được Enigma dịu dàng lau người cho, không biết bị điều gì kích thích, đôi mắt đang nhắm lại của Alpha đột nhiên mở ra, trừng to nhìn Enigma, sau đó nhíu mày rồi lại hơi bĩu môi.

Hoa Vịnh nhìn biểu cảm sinh động khi say của người thương mà bật cười, dịu dàng hỏi anh:

“Sao vậy? Sao lại trừng em.”

Alpha trong lúc say đã nói ra một câu, làm chấm dứt nổi day dứt của Enigma trong suốt thời gian qua.

Anh nói.

“Không cho em lấy tính mạng mình ra đặt cược nữa, chúng ta có con rồi.” 

~~~~~~~~~~~~~~

Tiểu kịch trường:

Đóa hoa lan héo úa đang quỳ trước Alpha yêu dấu của cậu nhận lỗi. 

Chuyện sẽ không có gì nếu mỗi lời nói dối trong quá khứ sẽ phải tương ứng với mỗi ngày bị bắt “ăn chay”. 

Enigma mới được ăn “sơn hào hải vị”, còn chưa nếm đủ, đã bị Alpha yêu dấu của mình hạ xuống chiếu chỉ, đầy vào lãnh cung…

Hoa lan trắng yếu ớt đáng thương: “Thịnh tiên sinh ~~~”

Vị Alpha đau mông nào đó: “Nói thêm tiếng nữa liền tăng thêm một ngày!”

Nhóc điên: “……” 

~~~~~~~~~~~~~~

Đôi lời của tác giả 🐧

Thiết lập nhân vật Hoa Vịnh – trà xanh chúa!!! 🍵
Thiết lập nhân vật Thịnh Thiếu Du – vì yêu cứ đâm đầu…💔


~~~HOÀN CHÍNH VĂN~~~

*tung bông* 🎉🎉🎉

Bộ truyện kéo dài 5 tháng với độ lết rùa bò đã chính thức kết thúc.

Cảm ơn những bạn đã yêu thích và theo dõi Cạm Bẫy ❤️  

18.01.26

Thu Phong Ảnh Điệp

EABO [Hoa Thịnh] Cạm Bẫy

<< Chương 48

PN 1. Ngày sinh nhật của Thịnh Thiếu Du >>
HINT PASSWORD PN 2, PN 3
🔒 PN 2. 🔞🔞🔞 >>
🔒 PN 3. 🔞 Kỳ ‘Phát Tình’ Của Thịnh Thiếu Du >>

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *