Chương 48

Hành lang tầng cao nhất của khách sạn X kéo dài dưới ánh đèn vàng nhạt, ánh sáng phủ lên lớp thảm dày một sắc ấm giả tạo, giống như một con đường được trải sẵn, lặng lẽ dẫn thẳng về phía vực sâu không đáy. 

Thịnh Thiếu Du bước ra khỏi thang máy, bóng dáng của anh in xuống mặt thảm, không gian yên tĩnh mang theo áp lực khiến từng bước chân cũng trở nên nặng nề. Thường Tự đi phía trước, yên lặng dẫn anh đến căn phòng đã hẹn.

Trước cánh cửa khép kín, Thường Tự đưa tay gõ nhẹ hai tiếng, rồi mở cửa, nghiêng người nhường lối. Giọng nói đều đều, lịch sự vang lên:

“Thịnh tổng, mời ngài vào.”

Thịnh Thiếu Du khẽ gật đầu, bước qua người kia tiến vào trong.

Cánh cửa khép lại phía sau lưng, âm thanh đóng cửa vang lên khẽ khàng, dường như cũng khép lại sự kết nối với toàn bộ thế giới bên ngoài. Thịnh Thiếu Du tiến vào đến giữa phòng, chưa kịp quan sát xung quanh, tầm mắt đã bị một bóng lưng ở cuối phòng thu hút.

Người kia ngồi đối diện với cửa sổ sát đất, lưng quay về phía anh. Ánh đèn trong phòng được điều chỉnh rất thấp, trong ánh sáng mờ ảo ấy, đèn thành phố bên ngoài lớp kính trở nên rực rỡ hơn, bao lấy người cậu trong một vòng sáng mờ nhạt.

Thịnh Thiếu Du cảm thấy viền mắt mình nóng lên. Một cảm giác tức giận không rõ nguồn cơn bất ngờ dâng trào, đánh thẳng vào lớp bình thản mà anh đã cố giữ suốt nhiều ngày qua. Bàn tay anh vô thức siết chặt lại, khớp ngón tay nổi rõ, lòng ngực phập phồng nặng nề.

Cảm giác bị người khác kiểm soát hết từng bước đi khiến Alpha sinh ra một loại khó chịu sâu sắc, giống như bị ép đứng trong một ván cờ đã an bài sẵn kết cục. Giọng nói anh trầm xuống, khàn đi vì đè nén cảm xúc mà lên tiếng.

“Thật sự là cậu.”

Bóng lưng kia hơi cứng lại chỉ trong một thoáng, sau đó chiếc ghế chậm rãi xoay lại.

Hoa Vịnh đứng dậy. 

Áo lụa mềm trên người theo động tác di chuyển mà rủ xuống, cổ áo hơi mở, lộ ra xương quai xanh tinh xảo, dưới ánh đèn mờ càng hiện rõ nét yếu đuối mong manh. Dáng vẻ so với lần cuối cùng gặp mặt đã có sức sống hơn, lại giống như một cành lan bị ép nở ra nhanh chóng trong gió lạnh. Cậu vẫn như những ngày tháng cả hai còn vui vẻ bên nhau, là một đóa lan trắng mềm mại, nhẹ nhàng cào vào tim khiến người ta ngứa ngáy.

Hoa Vịnh vòng qua bàn làm việc, dè dặt tiến từng bước nhỏ về phía Thịnh Thiếu Du đang không có ý định bước vào sâu hơn.

“Thịnh tiên sinh.” 

Giọng nói vang lên, khẽ đến mức gần như tan vào không khí. Gương mặt thanh tú dần hiện rõ từng đường nét dưới ánh đèn yếu ớt. Đặc biệt là đôi mắt đen nhánh của Enigma, ánh nhìn dừng lại trên người Alpha không hề che giấu, chứa đựng một sự si mê gần như đau đớn, giống như đã chờ đợi quá lâu, lâu đến mức chỉ cần nhìn thấy cũng đủ khiến trái tim run rẩy.

Hoa Vịnh dừng lại trước mặt anh, ngẩng đầu lên. Khoảng cách này khiến Thịnh Thiếu Du nhìn được quầng thâm nhạt dưới mắt cậu.

“Xin lỗi…”

Giọng Enigma hơi khàn, rõ ràng là nhiều ngày không nói chuyện. Từng chữ thoát ra đều mang theo sự tuyệt vọng nặng nề.

“Chỉ còn cách này, em mới có thể gặp được anh.”

Sắc mặt Thịnh Thiếu Du lập tức tối đi. Anh khẽ nghiến răng, cơ hàm nổi rõ, còn chưa kịp lên tiếng, Hoa Vịnh đã tiếp tục nói:

“Em không muốn lừa anh. Nhưng nếu không làm vậy, ngay cả một cái liếc mắt của anh, em cũng không thể có được…”

Thịnh Thiếu Du nghe xong, cơn tức giận càng bùng lên dữ dội: “Không thể có được liền muốn tiếp tục giăng thêm một cái bẫy khác?”

Giọng anh lạnh dần, nghiến răng nói: “Chơi đủ chưa. Bây giờ muốn dùng thân phận để ép buộc tôi?”

“Em không có.”

Hoa Vịnh mím chặt môi. Nước mắt gần như không thể kìm lại, từng giọt lặng lẽ tràn ra, rơi xuống không một tiếng động. Cậu không khóc thành tiếng, mà chỉ im lặng rơi nước mắt.

“Thịnh tiên sinh, lừa anh là em sai. Nhưng em thật sự rất yêu anh, từ trước đến nay đều rất yêu anh.” 

Hít một hơi sâu, cậu siết chặt tay, run rẩy thú tội: “Đêm ở đảo… vì mất khống chế, nên em đã không kiểm soát được… Xin lỗi, em hứa sẽ không có lần sau. Em–….”

“Đủ rồi.”

Tiếng quát vang lên, dứt khoát cắt ngang mọi lời nói của Enigma.

Không gian lập tức rơi vào tĩnh lặng. Thịnh Thiếu Du nhắm chặt mắt, hít sâu một hơi, cố gắng ép bản thân bình tĩnh lại. Khi mở mắt ra, ánh nhìn anh lại chạm phải đôi mắt đỏ hoe, run rẩy và tuyệt vọng của Hoa Vịnh. Những lời tàn nhẫn vốn đã lên đến cổ họng bỗng nghẹn lại, một chữ cũng không thể thốt ra.

Cuối cùng, chỉ có thể đổi thành chất vấn về thân phận của Enigma:

“Cậu là người nắm quyền của X Holding?”

Hoa Vịnh khựng lại một nhịp. Cậu đã chuẩn bị để nghe mọi lời nói tàn nhẫn, thậm chí đến cả khả năng bị anh tác động cũng đã được nghĩ đến. Thế nhưng, Alpha chỉ lạnh nhạt hỏi một câu không liên quan…

Thái độ bình thản lạnh lùng ấy lại khiến Enigma sợ hãi hơn bất kỳ cơn tức giận nào khác.

Hoa Vịnh mím môi, khẽ gật đầu xác nhận câu hỏi của anh. Thịnh Thiếu Du không nói gì thêm, anh nhìn Hoa Vịnh, rồi bật cười.

Nụ cười bất lực của một người cũng đã tuyệt vọng. 

Hoa Vịnh thật sự có quá nhiều bí mật, nhiều đến nổi dù trái tim Alpha đã chấp nhận chịu thua, vẫn không thể nào đủ dũng khí để có thể bước tiếp.

Thịnh Thiếu Du đã hy vọng, người hôm nay gặp mặt sẽ không phải là Hoa Vịnh. Chỉ cần không phải cậu, anh vẫn có thể giữ lại một chút chủ động cuối cùng trong ván cờ gần như đã thua cuộc này… 

Thế nhưng, sự thật lại rõ ràng. Từ đầu đến cuối, ván cờ trên chỉ là cuộc chơi của một người…

“Vậy thì không cần hợp tác nữa.”

Không gian yên tĩnh bị xé rách bởi giọng nói lạnh lùng của Alpha.

“Cảm ơn nhã ý của quý tập đoàn. Tôi không có ý định bàn chuyện làm ăn với các người.”

Nói rồi, Thịnh Thiếu Du xoay người rời đi. Nhưng chỉ vừa đi được vài bước, từng luồng pheromone vừa xa lạ lại quen thuộc đột ngột ập đến từ phía sau. 

Pheromone phát tình của Omega cuộn trào dữ dội, quấn chặt lấy Alpha không chút kiêng dè. Bước chân Thịnh Thiếu Du loạng choạng dừng lại, cảm giác như có dòng điện trượt dọc theo sống lưng, kích thích nơi tuyến thể, khiến đầu óc anh choáng váng trong thoáng chốc.

Thế nhưng…

Đây rõ ràng là pheromone kích tình của Omega.

Thịnh Thiếu Du xoay người lại, ánh mắt lập tức tối sầm.

“Đây là ý gì?”

Hoa Vịnh siết chặt tay, sắc mặt cậu tái đi trông thấy. Pheromone của Omega tiết ra ngày càng loạn. Cậu tiến lại gần anh hơn, vai khẽ run, cố chấp nói:

“Thịnh tiên sinh, ngay từ đầu em đã hy vọng mình có thể là một Omega, để có thể đường đường chính chính ở cạnh anh.” Giọng cậu khàn đi: “Hiện tại em đã nghiên cứu gần thành công dự án biến đổi Gen. Thịnh tiên sinh anh xem, em cũng có thể làm một Omega.” 

Enigma rũ mắt, mang theo sự cố chấp gần như cầu xin: “Có thể cho em một cơ hội nữa được không?”

Lời vừa dứt, pheromone trong phòng càng hỗn loạn hơn. Thịnh Thiếu Du cảm nhận rõ ràng sự tuyệt vọng trong từng đợt pheromone quấn lấy mình của đóa lan. Nó bám lấy từng tế bào thần kinh của Alpha, khiến đầu óc anh như bị kéo vào một vực sâu nóng bỏng.

Alpha bị kích thích gần như sắp mất đi lý trí, theo bản năng mà muốn tiến tới ôm lấy người kia. Muốn phá hủy đóa hoa lan đã lừa dối anh, muốn làm cho cậu phải run rẩy cầu xin anh dừng lại.

Nhưng phần lý trí ít ỏi còn xót lại không cho phép anh làm điều đó. 

Trong tầm mắt mơ hồ của Alpha, cây dao gọt hoa quả trên bàn trà bỗng lóe lên dưới ánh đèn.

Hoa Vịnh đang vật lộn với sự bài xích của từng đợt pheromone trong cơ thể. Hành động tiếp theo của Thịnh Thiếu Du khiến cậu không kịp phản ứng. Chỉ thấy anh nhanh chóng đi đến bàn trà, con dao đã nằm gọn trong tay anh.

Lòng bàn tay Alpha liền bị cứa sâu, máu tươi trào ra, chảy dọc xuống vết xẹo mờ trên cổ tay, rồi thấm vào tay áo. 

Căn phòng lập tức rơi vào yên tĩnh đến đáng sợ.

Mùi máu tanh nồng lan ra, gần như lấn át đi pheromone Omega mà Hoa Vịnh đang cố gắng duy trì. Từng luồng pheromone yếu ớt bị mùi máu nặng nề kia đè nát. Hoa Vịnh xoay người đối diện với Thịnh Thiếu Du, sắc mặt đã trắng bệch. Cậu muốn bước đến xem tình trạng vết thương của anh, nhưng đối phương vẫn đang cầm dao, liền sợ hãi mà không dám làm càn…

Cơn đau khiến Thịnh Thiếu Du tỉnh táo không ít. Anh nhìn Hoa Vịnh qua làn sáng vàng nhạt của đèn phòng, siết chặt cán dao chất vấn:

“Đây là cách cậu muốn xin lỗi?”

Câu hỏi ấy giống như một lưỡi dao khác cắm thẳng vào ngực người nghe.

Hoa Vịnh mấp máy môi, nhưng cổ họng như bị thứ gì đó vô hình bóp chặt. Không khí tràn vào phổi trở nên nặng nề, mỗi hơi thở đều mang theo đau đớn. Ngay cả một âm tiết cũng không thể phát ra.

Pheromone Omega quanh người cậu mỏng đi với tốc độ đáng sợ, như một ngọn đèn nhỏ sắp cạn dầu, run rẩy rồi lụi dần. Mùi hương vốn dĩ hỗn loạn giờ chỉ còn sót lại chút tàn dư nhạt nhòa, yếu ớt đến mức gần như không tồn tại.

Thịnh Thiếu Du ném cây dao xuống sàn. Tiếng kim loại va chạm vang lên lanh lảnh, rõ ràng đến mức khiến tim người ta khẽ co rút.

Anh không nhìn Hoa Vịnh nữa.

Chỉ xoay người rời đi.

Cánh cửa mở ra, ánh sáng ngoài hành lang tràn vào, chiếu lên bóng dáng cao lớn đang xa dần. Bóng lưng ấy thẳng tắp, bước đi dứt khoát, mang theo một loại tuyệt tình khiến người ta bất lực.

Cánh cửa chậm rãi khép lại, căn phòng rộng lớn chỉ còn lại Hoa Vịnh.

Cậu đứng yên tại chỗ, toàn thân như bị rút cạn sức lực. Ánh mắt dán chặt vào nơi bóng lưng kia vừa biến mất, nhìn rất lâu, lâu đến mức đồng tử khẽ run. Trong đầu có vô số ý nghĩ gào thét, muốn chạy theo anh, muốn giữ lấy anh, muốn trói anh lại, để anh chỉ có thể thuộc về cậu.

Nhưng hai chân như bị đóng chặt xuống sàn nhà, không thể nhúc nhích.

Ngực đau đến mức khiến việc thở cũng trở nên khó khăn. Nghĩ đến ánh mắt thất vọng của Thịnh Thiếu Du trước khi rời đi, pheromone trong cơ thể Enigma lại càng cuộn trào hỗn loạn. Cậu cắn chặt môi, vị tanh nhanh chóng tràn ra nơi đầu lưỡi.

Đau quá.

Cơn đau lặng lẽ, chậm rãi lan khắp cơ thể, từng chút một ép người ta đến bờ vực. Đau đến mức trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Enigma bỗng nghĩ, nếu cứ thế này mà chết đi, có lẽ sẽ dễ thở hơn một chút.

Tiếng bước chân của Thịnh Thiếu Du ngoài hành lang xa dần rồi biến mất. Hoa Vịnh liền như mất đi điểm tựa duy nhất, pheromone hỗn loạn trong cơ thể trực tiếp phản phệ.

Cơn đau bùng lên dữ dội từ tuyến thể, lan thẳng ra lồng ngực, giống như một bàn tay vô hình siết chặt trái tim rồi mạnh tay bóp nát. Hơi thở bị chặn đứng giữa chừng, phổi không kịp giãn ra, từng nhịp hít vào đều mang theo cảm giác đau nhói.

Hoa Vịnh khẽ cong người, đầu gối mềm ra, cơ thể loạng choạng rồi khụy xuống bên cạnh sofa. Cậu chống một tay xuống đất, nhưng cánh tay run rẩy không thể nâng nổi thân thể. Mồ hôi lạnh thấm ra nơi thái dương, trượt dọc theo đường nét trên gương mặt tái nhợt.

Thịnh Thiếu Du thà tự làm mình bị thương, còn hơn là chạm vào cậu.
Dù cậu đã cố biến bản thân thành một Omega.
Dù cậu đã từ bỏ cả tôn nghiêm.

Enigma siết chặt tay mình, móng tay ghim sâu vào da thịt. Nhưng cơn đau ấy quá nhỏ bé so với từng đợt phản phệ đang cào xé từ bên trong.

Tuyến thể đau đến tê dại, giống như bị xé rách rồi cưỡng ép khép lại. Mỗi lần tim đập đều kéo theo một cơn đau nhói lan ra, khiến Enigma run lên không kiểm soát. 

Cứng ngắc kéo lê cơ thể tựa vào sofa. Trong im lặng kéo dài, Enigma từ từ nhắm mắt lại, chật vật và suy nhược, giống như một đóa lan trắng sau khi bị bẻ gãy cành, lặng lẽ núp vào một góc tối.

Chỉ còn lại tiếng thở yếu ớt và mùi pheromone nhạt dần trong không khí.

Thu Phong Ảnh Điệp

EABO [Hoa Thịnh] Cạm Bẫy

<< Chương 47

Chương 49. Hoàn >>

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *