Căn phòng khách sạn tối đó, Thịnh Thiếu Du gần như vừa chạm lưng xuống giường đã rơi vào giấc ngủ sâu hiếm thấy. Cả người anh như bị rút cạn sức lực, vai nặng đến mức không muốn nhúc nhích, hàng mi dài khẽ run sau đó chậm rãi khép lại, hơi thở cũng dần ổn định theo từng nhịp đều đặn.
Có thể vì anh đã kiệt sức.
Cũng có thể vì anh rốt cuộc đã xác nhận người kia thật sự tỉnh lại. Không còn là hình bóng mơ hồ nằm bất động trên giường bệnh, Hoa Vịnh đã thật sự đứng ngay trước mặt anh, bằng xương bằng thịt, có hơi thở, có mùi máu, không phải là mớ ảo giác đeo bám anh trong suốt nhiều ngày dài đằng đẵng.
Dù là lý do nào đi nữa, thì đêm nay, vị Alpha ấy cuối cùng cũng có thể cho phép bản thân mình thả lỏng.
Ánh sáng yếu ớt từ đèn ngủ chiếu lên gương mặt anh, làm dịu đi những đường nét sắc lạnh vốn có. Hàng mi khép chặt, giấu đi những cảm xúc không thể gọi thành tên, cũng không thể xua đi vẻ mệt mỏi ẩn sâu nơi khóe mắt.
Bàn tay anh buông lỏng trên ga giường, các ngón tay hơi cong lại, khớp xương nổi rõ, ngón cái vô thức vuốt ve, tựa như muốn nắm lấy thứ gì đó. Một thứ đã từng nằm gọn trong lòng bàn tay anh suốt một quãng thời gian dài, đủ để anh lầm tưởng rằng nó sẽ luôn ở đó. Một thứ mà giờ đây, dù có cố bắt lấy thế nào, cũng đã không còn nữa.
Tất cả những cố chấp, đều là chính tay Thịnh Thiếu Du, từng chút một đẩy người kia ra xa hơn. Để rồi trong vô thức, chính bản thân anh cũng không thể nào quên đi hơi ấm từng quen thuộc ấy.
Nỗi sợ hãi cắm rễ sâu trong linh hồn Thịnh Thiếu Du từ rất sớm. Những ký ức rời rạc của tuổi thơ, những điều từng chứng kiến lúc nhỏ, đã âm thầm bóp méo quan điểm tình cảm của anh.
Thịnh Thiếu Du đã quen với những mối quan hệ không ràng buộc, cũng chưa từng nghĩ rằng mình sẽ thật sự cần một người ở lại.
Cho đến khi anh tưởng rằng cuối cùng mình đã có được một tình cảm chân thành.
Thế nhưng, sự thật lại lạnh lùng nói cho anh biết, từ đầu đến cuối, anh chưa từng thật sự hiểu rõ người kia. Những lời nói yêu thương, những cái hôn nâng niu, giờ đây khi nghĩ đến, lại giống như từng mảnh ghép rời rạc. Khiến anh không ngừng tự hỏi, trong những khoảnh khắc ấy Hoa Vịnh rốt cuộc đã nghĩ gì. Sau ánh mắt dịu dàng kia, cậu đã che giấu bao nhiêu điều. Hay ngay từ đầu, mọi thứ đã được sắp đặt sẵn, từng bước từng bước dẫn anh rơi vào, chỉ có anh là kẻ ngây thơ tin rằng đó là chân thành.
Nếu không có vụ tai nạn ấy, cậu sẽ còn giấu anh đến khi nào. Nếu mọi thứ không bị phơi bày, liệu khi đạt được mục đích, Hoa Vịnh có phải sẽ lặng lẽ rời đi, để lại anh ở phía sau, cả đời này vẫn không hay không biết…
Thịnh Thiếu Du thật ra không oán hận việc bị lừa dối đến thế.
Điều anh sợ hãi chỉ là, liệu bản thân có phải sẽ lại bị bỏ rơi một lần nữa?
Những câu hỏi ấy vẫn luôn quấy rầy Thịnh Thiếu Du, bám riết lấy anh không buông, lặp đi lặp lại đến mức khiến Alpha gần như phát điên.
Nhưng đêm nay, những nỗi băn khoăn ấy cũng không còn sức để tiếp tục giày vò anh nữa.
Thịnh Thiếu Du ngủ suốt cả đêm, không tỉnh lại lần nào. Thế nhưng, đó không phải là một giấc ngủ yên ổn. Chỉ là cơ thể anh cuối cùng cũng đã kiệt quệ đến mức không còn đủ sức gồng mình tỉnh táo thêm được nữa.
Mãi cho đến khi trời sáng, Thư Hân được Thịnh Thiếu Du sắp xếp cho nghỉ ngơi trong một căn phòng khác, vẫn chưa thể chấp nhận được, rằng cô chỉ được gọi đến như một tấm chắn cho một mối quan hệ rối ren khác…
Mộng tưởng được quay trở về bên cạnh Thịnh Thiếu Du, về những ngày tháng tiêu xài xa xỉ như trước đây, cũng theo làn sương sớm của buổi sáng, tan vào trong hư vô…
Đến khi nhận được khoản thù lao lớn từ buổi tiệc tối hôm ấy, những ngày sau đó, Thư Hân vẫn chưa từng một lần được gặp lại Thịnh Thiếu Du.
Tựa như Thịnh Thiếu Du, cũng không còn nhìn thấy bóng dáng của Hoa Vịnh nữa.
Cậu biến mất sạch sẽ khỏi thế giới của anh. Như thể lời phán quyết tàn nhẫn của anh vào đêm ấy, thật sự đã nghiền nát hoàn toàn tất cả những hy vọng mong manh của Hoa Vịnh.
Bề ngoài, cuộc sống của Thịnh Thiếu Du dường như vẫn trôi qua theo quỹ đạo cũ. Anh vẫn là một người đứng đầu quyết đoán, lượng công việc khổng lồ trong tay vẫn được xử lý nhanh chóng và chính xác. Chỉ là tất cả những điều ấy, giống như chỉ được duy trì thuần túy bằng bản năng.
Thịnh Thiếu Du không có ai quản, không ai dám quản. Không có khẩu vị, anh bắt đầu bỏ bữa thường xuyên. Chỉ khi dạ dày co thắt, cơn đau âm ỉ truyền đến cảnh báo, anh mới miễn cưỡng dừng công việc trong tay, ép buộc bản thân nuốt xuống vài miếng thức ăn đã sớm nguội lạnh.
Vóc dáng từng luôn giữ ở trạng thái săn chắc, chỉ vài ngày ngắn ngủi đã gầy đi trông thấy. Những đường nét giờ đây thanh thoát hơn, cơ bắp theo nhịp sống buông thả của bản thân, cũng không còn phô trương áp lực nữa.
Tâm trạng không tốt khiến Alpha thường xuyên tìm đến rượu như một cách để giải tỏa. Thuốc lá trước kia rất ít khi chạm đến. Sau một lần nhả khói trước mặt đóa hoa lan khiến cậu bị sặc, ho đến mắt cũng đỏ ửng. Nhìn khuôn mặt xinh đẹp của người kia mím môi, do dự nói rằng “hút thuốc không tốt cho sức khỏe”. Từ đó về sau, Thịnh Thiếu Du cũng không còn động đến thuốc lá nữa, cũng không có áp lực gì quá lớn khiến anh phải tìm đến thứ thuốc làm tê liệt thần kinh ấy.
Thế nhưng hiện tại, mùi thuốc lá lại bám chặt trên người Alpha, ngày một nặng hơn. Chỉ mới vài ngày ngắn ngủi, tàn thuốc trong gạt tàn đã chồng chất lên nhau, xám xịt và vụn nát.
Thời gian trôi qua một cách vô nghĩa.
Vào một buổi chiều, khi Thịnh Thiếu Du đang xử lý tài liệu, Trần Phẩm Minh mang vào văn phòng một bức thư mời gặp mặt đến từ X-Holding, nhịp sống làm việc vô cảm như một con rối của Thịnh Thiếu Du mới kết thúc.
Nhìn vào miếng bánh ngon tự nhiên rơi lên trên người mình, Thịnh Thiếu Du lâm vào trầm mặc. Mãi cho đến khi nhìn thấy địa điểm cùng thời gian gặp mặt trong thư mời, ánh mắt anh chợt tối đi.
Khách sạn X.
Khách sạn bí ẩn, thuộc quyền sở hữu của X-Holding, nổi tiếng là nơi trụy lạc và nguy hiểm trong giới thượng lưu. Việc mời Thịnh Thiếu Du đến khu vực thuộc quản lý của họ để bàn chuyện hợp tác, vốn không có gì bất thường. Ngay cả thời gian gặp mặt vào tối muộn cũng là điều hết sức bình thường đối với một nơi được vận hành theo nhịp sống về đêm như thế.
Thế nhưng, căn phòng mang số 9901 được viết rõ ràng ngay trong bức thư khiến Thịnh Thiếu Du không thể không nghĩ nhiều.
Địa điểm quá mức trùng hợp, trùng hợp đến mức khiến nhịp tim Alpha cũng hẫn đi một nhịp. Đối mặt với lời đề nghị hợp tác của một X-Holding gần như nắm mọi quyền sinh sát, Thịnh Thiếu Du dù không muốn đi cũng không thể từ chối, chỉ có thể thuận theo.
Đặt tấm thư mời lên mặt bàn, ngón tay Alpha khẽ gõ vào cạnh giấy. Ánh đèn phản chiếu lên đôi mắt đen sâu không thấy đấy, che giấu toàn bộ suy nghĩ phía sau dáng vẻ bình thản kia.
Thịnh Thiếu Du không muốn lý giải vì sao trong khoảnh khắc nhìn địa điểm trên thư, trái tim vốn đã tê liệt suốt mấy ngày qua lại bất chợt co rút một nhịp.
Rõ ràng chính Alpha đã đẩy người kia ra khỏi thế giới của mình.
Rõ ràng là anh đã tự tay cắt đứt mọi liên quan đến cậu.
Vậy mà trong một thoáng, một ý nghĩ không nên tồn tại vẫn lặng lẽ len vào trong tâm trí, giống như vết nứt nhỏ trên lớp băng dày, khiến nền tảng lý trí vốn tưởng kiên cố cũng thoáng chốc dao động.
Ý nghĩ đó lập tức bị anh cưỡng ép dập tắt. Thịnh Thiếu Du khép mắt lại, cứng rắn không cho bản thân tiếp tục nghĩ thêm.
Chỉ là, trái tim lại phản bội lý trí, không chịu nghe theo. Nhịp đập hỗn loạn vang lên trong lồng ngực Alpha, gấp gáp đến mức gần như mất kiểm soát, mang theo một tia chờ đợi mơ hồ, yếu ớt đến đáng khinh.
Một tia mong chờ mà Thịnh Thiếu Du tuyệt đối không muốn thừa nhận…
…
Cùng lúc đó, tại khách sạn X.
Căn phòng 9901 nằm trên tầng cao nhất của khách sạn. Ánh sáng vàng nhạt từ chiếc đèn trần đổ xuống, phủ một tầng sáng dịu nhẹ lên gương mặt thanh niên đang thẳng lưng ngồi trên sofa.
Hoa Vịnh hơi nghiêng người, tay phải đặt lên thành ghế, nút áo sơ mi buông thỏng, đang để trần nửa thân trên bên trái.
Một vị bác sĩ được gọi đến đang cẩn thận thay băng. Vết thương sau mấy ngày không bị chủ nhân “ngược đãi” đã ngừng rỉ máu, viền da khép lại, vảy mỏng bắt đầu hình thành, không đẹp mắt nhưng rõ ràng đang hồi phục rất nhanh.
Vị bác sĩ già ngoài năm mươi đã gặp qua không ít bệnh nhân với đủ loại tính cách kỳ lạ. Thế nhưng khi đối diện với thanh niên trước mắt, ông vẫn không khỏi ngạc nhiên trước sức chịu đựng của người này.
Đã mấy ngày liên tiếp đến xử lý vết thương cho Hoa Vịnh, nhưng mỗi khi nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy vết thương trên vai cậu, trong lòng ông vẫn dâng lên cảm giác khó nói thành lời.
Khi ấy, lớp băng vải quấn quanh vết thương đã hoàn toàn khô cứng, nhuộm một màu nâu sẫm, dính chặt vào phần mô thịt bên dưới. Máu khô kết thành từng mảng cứng, kéo theo cả chỉ khâu và da thịt, chỉ cần chạm nhẹ cũng đủ khiến vết thương rách ra thêm.
Bác sĩ buộc phải thấm ướt từng lớp một, chờ cho băng vải mềm ra, rồi mới cẩn thận gỡ từng chút. Mỗi lần kéo, những mô thịt non bị lôi theo, vết thương hở ra rõ ràng, da thịt đỏ sẫm, rách nham nhở, chỗ sâu còn có thể nhìn thấy thớ cơ bị tổn thương, máu tươi theo động tác mà chậm rãi trào ra, hòa lẫn với dung dịch sát trùng, chảy dọc xuống sống lưng.
Quá trình ấy kéo dài gần một tiếng đồng hồ. Mỗi lần băng vải được tách ra, mùi máu tanh nồng và mùi thuốc sát trùng càng tràn ra không khí, ngay cả người đã quen với cảnh tượng trước mắt như ông cũng phải cau mày.
Thế nhưng, suốt quá trình đó, thanh niên với sắc mặt tái nhợt vẫn không phát ra một tiếng rên. Cậu chỉ nhắm mắt, để mặc quá trình động chạm lặp đi lặp lại kéo dài tưởng như vô tận, lặng lẽ chịu đựng cơn đau do chính mình gây ra.
Cũng giống như lúc này, khi lớp băng gạc được quấn chặt quanh vai, kéo theo cảm giác căng tức lan dọc theo từng thớ thịt, siết lên lớp da vừa mới khép lại miệng vết thương, Enigma vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.
Tiếng gõ cửa vang lên đúng lúc bác sĩ vừa dán lớp băng cuối cùng. Thường Tự đẩy cửa bước vào, giọng nói đều đều báo cáo:
“Cậu chủ, bên Thịnh tổng vừa trả lời. Nói rằng sẽ đến vào tối mai.”
Hoa Vịnh không lập tức đáp lại. Đợi đến khi bác sĩ cố định xong băng gạc, đầu ngón tay rời khỏi da cậu, cậu mới chậm rãi lên tiếng.
“Được.”
Bác sĩ vừa thu dọn dụng cụ, vừa liếc qua lớp băng mới dán. Theo thói quen, ông định nhắc nhở vài câu hạn chế cử động. Nhưng nhìn dáng vẻ lãnh đạm của Hoa Vịnh, cuối cùng những lời đó liền bị nuốt ngược trở lại.
Đối với Enigma, vết thương trên vai chưa từng là điều khiến cậu bận tâm. Thứ khắc sâu vào trí nhớ của cậu, chính là khoảnh khắc bị Thịnh Thiếu Du ghét bỏ mùi máu trên người mình. Lúc đó, Enigma chỉ hận không thể lập tức khiến vết rách ngừng chảy máu.
Vì thế vết thương trên vai chỉ là một phiền phức cần được xử lý, để cậu có thể nhanh chóng gặp người kia mà không bị anh chán ghét.
Thường Tự sau khi báo cáo xong đã dẫn bác sĩ kia rời đi. Cửa phòng khép lại, không gian lập tức trở nên yên tĩnh đến khó thở.
Hoa Vịnh ngả đầu ra sau tựa vào sofa, cổ họng khẽ chuyển động một cái, đuôi mắt cậu hạ thấp, hàng mi dài rủ xuống. Ngực trái bỗng nhói lên, cơn đau bất ngờ kéo đến, khiến hô hấp cũng nặng nề theo.
Mùi thuốc sát trùng vốn nhạt dần lại trở nên gay gắt, chui thẳng vào mũi, khiến dạ dày co thắt khó chịu. Enigma hơi nghiêng người, sắc mặt tái đi trông thấy. Pheromone trong cơ thể theo dao động cảm xúc mà hơi hỗn loạn tản ra. Hình ảnh Thịnh Thiếu Du hai lần xoay người rời đi, bỏ lại cậu một mình phía sau lại hiện ra, mỗi lần nhớ đến, đều khiến người ta bất lực đến phát điên.
Khó chịu.
Rất khó chịu.
Enigma lặng lẽ chịu đựng tinh thần bị bào mòn từng chút một, đếm thời gian bằng nhịp tim rối loạn và những cơn đau âm ỉ, chờ đợi đến tối ngày hôm sau.
Leave a Reply