Chương 45

Hơi thở của Hoa Vịnh càng lúc càng nặng nề. Trong không gian đóng kín của chiếc xe lao vun vút giữa màn đêm, mùi máu tanh lại càng rõ rệt, dày đặc đến mức như muốn bóp nghẹt lấy phổi người ngồi trong xe. 

Tầm nhìn trước mắt dần nhòe đi. Ánh đèn đường xuyên qua cửa kính tạo thành vô số vệt sáng uốn cong méo mó, trượt dài trong đồng tử như những mặt cười chế giễu sự chật vật của Enigma trong lúc này. Mỗi lần cậu chớp mắt, cảnh vật bên ngoài liền nghiêng ngả, cả thế giới trước mắt như chỉ chờ cơ hội để đổ sụp xuống trước mặt cậu.

Chiếc Bentley phía trước vẫn lạnh lùng xuyên qua đường phố phồn hoa. Những biển hiệu sáng chói cùng những tòa cao óc trọc trời lần lượt bị bỏ lại phía sau. Bầu trời đêm tối dần, như một tấm lưới khổng lồ, từng chút một nuốt lấy tất cả ánh sáng trong im lặng. Chỉ còn lại những dải đèn xe lạnh lẽo lướt qua, vẽ nên những vệt sáng chói kéo dài đến bất tận.

Không biết đã qua bao lâu, trong ánh nhìn cố chấp không chịu rời của Hoa Vịnh, chiếc xe phía trước rẽ vào một con đường lớn dẫn đến khu thương mại xa hoa, cuối cùng chậm rãi dừng lại trước một khách sạn sang trọng. Ánh đèn vàng rực rỡ trước sảnh chiếu lên từng bậc thềm cẩm thạch, lấp lánh như vô số ánh mắt đang chờ đợi để chứng kiến một vở bi kịch sắp sửa được diễn ra.

Xe Hoa Vịnh còn chưa dừng hẳn, một nữ Omega xinh đẹp đã bước ra từ một chiếc xe khác. Gót giày cao gõ lên sàn đá trơn nhẵn, mỗi bước đi đều toán lên vẻ tự tin, từng bước kiêu hãnh hướng về phía chiếc Bentley vừa đỗ lại.

Thịnh Thiếu Du chậm rãi bước xuống. Dưới ánh đèn rực rỡ, gương mặt của anh lại càng hiện rõ từng đường nét tuấn mỹ và hoàn hảo, sắc sảo đến mức như được một bàn tay điêu khắc khéo léo tạc nên, không một lỗi sai cũng không một chi tiết thừa. 

Thế nhưng trên gương mặt ấy lại không mang theo một tia cảm xúc nào. Dáng người lẫn khí chất đều xa cách đến mức khiến người khác chỉ dám ngước nhìn từ xa, khao khát chạm tới nhưng lại chẳng ai có đủ tư cách để đến gần.

Nữ Omega tiến đến cạnh anh, môi cong lên một nụ cười quyến rũ. Bàn tay nhẹ nhàng đặt lên cánh tay Alpha một cách tự nhiên, động tác thân mật đến mức như thể vị trí ấy vốn dĩ vẫn luôn thuộc về cô.

Khoảnh khắc nhìn thấy hình ảnh ấy…

Thế giới nhỏ bé mà Hoa Vịnh đang cố gắng chắp vá… dường như sắp sửa vỡ nát một lần nữa.

Trần Phẩm Minh đứng cạnh cửa xe, khẽ liếc mắt nhìn về chiếc xe dừng không xa. Một tia do dự lướt qua đáy mắt y, nhưng rất nhanh bị lý trí đè xuống. Y nhanh chóng nhìn thẳng, theo sau Thịnh Thiếu Du và Omega đang thân mật khoác lấy cánh tay anh, bước vào sảnh tiệc sang trọng.

Chiếc xe bị bỏ lại phía sau cuối cùng cũng dừng hẳn. Nhiệt độ điều hòa trong xe vẫn như thế, nhưng cơ thể thanh niên ngồi trong xe không nhịn được vẫn khẽ run lên, một cảm giác lạnh lẽo từ tim lan dần ra khắp tứ chi, không cách nào có thể ấm lên được… 

Cậu vô thức siết chặt tay, từng sợi dây thần kinh lập tức bị cơn đau nhói như lưỡi dao cắt xuyên qua. Hơi thở liền trở nên hỗn loạn, như bị từng nhịp co thắt của vết thương ép nghẹn lại trong lồng ngực. Bàn tay dính máu của cậu khẽ run, chậm rãi lấy ra điện thoại từ trong túi, đầu ngón tay đã lạnh buốt đến mức gần như mất cảm giác. 

Màn hình điện thoại vừa sáng lên, ánh sáng ấy lập tức phản chiếu lên khuôn mặt tái nhợt, càng phơi bày rõ vẻ yếu ớt mà Enigma vẫn cố giấu đi dưới lớp vỏ bình thản của mình.

Cậu bấm gọi cho ai đó. Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh, Hoa Vịnh điều chỉnh nhịp thở, trầm giọng lạnh lùng nói gì đó với đối phương, sau đó liền cúp máy. Cánh tay cậu hơi vô lực rơi xuống ghế, điện thoại tuột khỏi tay. Cậu ngả người tựa đầu ra sau. Vết thương trên vai vẫn tiếp tục rỉ máu, thấm qua lớp áo sơ mi, loang ra từng chút một, sau đó ngấm dần vào ghế ngồi đắt tiền dưới lưng.

Cả cơ thể như bị rút cạn năng lượng. Enigma vô lực nhắm mắt lại, cố gắng che đi những cảm xúc xao động đang dâng lên cuồn cuộn phía sau mi mắt. Cậu không cho phép bản thân để lộ bất kỳ chút yếu đuối nào trước mặt người khác, đặc biệt là sự đau đớn và tuyệt vọng vẫn đang gào thét trong lòng…

Hơi ấm duy nhất mà Enigma từng có, lại một lần nữa lạnh lùng rời đi…

Trái tim đau đớn như bị một bàn tay tàn nhẫn bóp chặt, đến mức mỗi nhịp đập đều trở thành một cực hình. Dù người kia có vô tình và tàn nhẫn đến đâu, ánh mắt của Enigma vẫn trung thành hướng về anh, như một loại bản năng đã khắc sâu vào máu.

Nhưng tất cả những gì cậu có thể làm lúc này…

Chỉ là ngồi một chỗ chờ đợi… trong sự bất lực khiến người ta muốn phát điên… 

Thời gian trôi chậm đến mức như ngừng lại.

Một phút…
Năm phút…
Hay là cả một đời người…

Tiếng nhịp tim hỗn loạn vang trong lồng ngực, từng cú đập đau nhói kéo cậu khỏi cơn choáng váng. Đôi vai run lên theo từng đợt đau rát từ vết thương, lan dọc xuống cánh tay. Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, nhưng cậu cũng chỉ hơi cau mày, chịu đựng tất cả trong im lặng. 

Cuối cùng, một bóng dáng vội vã xuất hiện trước cửa khách sạn. Gương mặt lão quản gia căng thẳng đến mức da thịt cũng như đang kéo ra từng đường gân, cặp mắt lão quét nhanh qua hàng xe đỗ phía trước, rồi lập tức dừng lại ở chiếc xe của Hoa Vịnh. Lão bước nhanh đến, gần như khom lưng đến mức thấp nhất.

Hòa trong tiếng nhạc xa xăm vọng ra từ đại sảnh, giọng lão trở nên đầy nịnh nọt và cung kính:

“Hoa tiên sinh, bữa tiệc rất vinh hạnh được ngài đến tham dự. Xin mời ngài vào trong.”

Ánh mắt lão khi cúi đầu mang theo sự kính sợ kỳ quái. Rõ ràng không biết người trong xe là ai, nhưng chỉ có thể hành lễ với một thái độ cung kính nhất, vì ông chủ đã đích thân lệnh lão phải ra đón tiếp vị khách đặc biệt này.

Tài xế mở cửa xe.

Gió đêm tràn vào, luồn qua mái tóc của người đang bước ra, thổi tung vài sợi tóc hơi ướt trên trán. Hoa Vịnh khoác thêm một chiếc áo vest trên người, bàn tay chống lên mép ghế để nâng cơ thể dậy. Chỉ một động tác nhỏ ấy thôi, vết thương trên vai liền co giật dữ dội, đau đến mức trước mắt cậu tối sầm đi trong chốc lát.

Nhưng trên gương mặt Enigma vẫn bình thản như không có gì xảy ra. Cậu bước xuống xe, từng bước đi đều để lại cơn đau như dao cứa mỗi khi cơ bắp cử động. Máu ấm nóng dưới lớp vải lại rịn ra, ngấm vào áo sơ mi, cũng sắp loang dần ra chiếc vest dày bên ngoài.

Sàn đá cẩm thạch trong sảnh phản chiếu bóng dáng cao gầy của cậu. Ánh đèn pha lê rực rỡ rơi xuống làn da tái nhợt, khiến nét đẹp ấy càng thêm mong manh giống một tuyệt tác điêu khắc, nhưng lại dễ dàng nứt vỡ chỉ vì một cái chạm nhẹ.

Dưới ánh đèn pha lê rực rỡ treo cao, cả đại sảnh như khoác lên một tấm áo xa hoa lộng lẫy. Những người bên trong đều khoác lên mình nụ cười hoàn hảo, nhưng trong đáy mắt họ chỉ toàn là sự toan tính và lợi ích.

Tiếng nhạc giao hưởng vang lên du dương, hòa cùng mùi rượu đắt tiền và nước hoa xa xỉ. Tiếng cười nói, tiếng ly chạm nhau vang lên lanh lảnh như những mảnh thủy tinh vụn cứa vào tai người vừa bước vào.

Nhưng mọi thứ đều trở nên mờ nhạt. Bởi vì ngay khoảnh khắc bước qua ngưỡng cửa, ánh mắt Hoa Vịnh đã chạm phải người kia.

Thịnh Thiếu Du đang đứng giữa trung tâm ánh sáng. Anh nâng ly rượu với dáng vẻ ung dung và kiêu ngạo. Sống lưng thẳng tắp, từng cử chỉ đều toát lên sự tự tin tuyệt đối của người luôn đứng trên đỉnh cao quyền lực, được vô số ánh nhìn ngưỡng mộ vây quanh, như một ngôi sao chói lọi đứng trên đài cao, không ai có thể với tới.

Bên cạnh anh, nữ Omega kia nghiêng người thân mật. Cô tựa sát vào anh, vòng tay mềm mại quấn lấy cánh tay anh, như đang tuyên bố chủ quyền trước toàn bộ khách mời có mặt trong buổi tiệc. 

Thịnh Thiếu Du hơi cúi đầu xuống, nghiêng người nói gì đó bên tai cô.

Ngay giây tiếp theo, nụ cười của cô bỗng rạng rỡ đến mức chói mắt. Ánh sáng lấp lánh phản chiếu trong đôi mắt ấy, càng làm nổi bật sự đắc ý đang phô bày đầy kiêu hãnh của cô.

Nụ cười ấy, sinh động và rực rỡ như pháo hoa nổ giữa đêm tối…

Lại vô tình trở thành lưỡi dao xuyên thẳng vào trái tim đang vỡ nát của Hoa Vịnh.

Đồng tử cậu khẽ co lại, lồng ngực như bị ép đến mức không còn chỗ cho không khí len vào. Mỗi nhịp hô hấp đều trở nên nặng nề. Một luồng lạnh băng từ lòng bàn chân dọc theo sống lưng len lỏi đến tận tim, siết chặt lấy trái tim vốn đã nứt toác của cậu.

Trên vai, máu còn chưa kịp khô.

Trong tim, vết thương mới đã rách thêm một đường còn sâu hơn.

Mà vết thương lần này, không còn ai có thể cầm máu giúp cậu được nữa…

Thu Phong Ảnh Điệp

EABO [Hoa Thịnh] Cạm Bẫy

<< Chương 44

Chương 46 >>

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *