Thịnh Thiếu Du sau đó vẫn đến phòng bệnh của Thịnh Phóng.
Trong phòng không bật đèn. Ánh sáng yếu ớt hắt vào từ khe cửa, lẫn với thứ ánh sáng xanh nhợt nhạt phát ra từ màn hình máy theo dõi. Từng nhịp “tít… tít…” vang lên đều đều, như hơi thở yếu ớt đang cố níu lấy chút hơi tàn còn sót lại. Cả không gian chìm trong bóng tối, yên tĩnh đến mức tiếng hít thở của chính người vừa bước vào cũng trở nên xa lạ.
Thịnh Thiếu Du không có ý định bật đèn. Chỉ lặng lẽ đi vào, để mắt mình dần thích nghi với bóng tối. Ánh sáng xanh từ màn hình lúc sáng lúc tắt, quét lên gương mặt Thịnh Phóng, hiện rõ từng nếp nhăn cùng hốc mắt bị trũng sâu do thời gian bào mòn của ông. Những đường nét vốn từng sắc bén, theo năm tháng giờ chỉ còn lại sự mệt mỏi và tiều tụy.
Kéo ghế ngồi xuống cạnh giường, trong không gian vốn tĩnh lặng, tiếng chân ghế cọ nhẹ vào sàn gạch càng thêm khô khốc. Thịnh Thiếu Du ngồi đó, cả người hòa vào bóng tối. Cứ thế nhìn người đàn ông từng khiến tuổi thơ mình biến thành một chuỗi hỗn loạn. Khiến mẹ anh từ một người phụ nữ dịu dàng từng tin vào tình yêu, hóa thành một bóng hình héo úa giữa những đêm chờ đợi không hồi đáp.
Trong ánh sáng nhợt nhạt, những ký ức không muốn chạm đến như những thước phim cũ bị bụi phủ kín, chập chờn hiện về.
Anh nhớ người mẹ đã từng dịu dàng đến mức chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể thấy nụ cười của bà. Nhưng sau đó, không biết từ khi nào, nụ cười ấy dần biến mất. Những năm tháng còn lại, mẹ đã phải khổ sở chờ đợi như thế nào, mong ngóng bóng hình người thương quay lại như thế nào.
Người đàn ông hứa sẽ yêu thương bà suốt đời, đã vô tâm phản bội, đến cả lý do cũng lười đưa ra. Bà cứ thế chờ cho đến khi nỗi cô đơn hóa thành tâm bệnh, nước mắt cũng cạn khô, trong mắt chỉ còn bóng tối của tuyệt vọng.
Khi đó Thịnh Thiếu Du còn nhỏ, chỉ biết bất lực đứng bên, nhìn bóng lưng mẹ ngày một gầy đi mà không hiểu vì sao bà lại khổ sở như vậy. Mãi đến sau này anh mới hiểu, có những người, một khi đã dốc hết lòng tin vào tình cảm, khi bị lừa dối, sẽ chẳng còn đường để quay lại.
Đến tận lúc ngã xuống giường bệnh, bà vẫn còn mỉm cười bảo với anh, nói bằng hơi thở mong manh: “Đừng hận người ấy… chỉ cần con đừng giống như ông ta.”
Thịnh Thiếu Du nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Tiếng máy đo nhịp tim vẫn đều đều như cũ, vang lên trong bóng tối, hòa cùng tiếng thở nặng nề của người ngồi trong phòng. Hai âm thanh ấy đặt cạnh nhau, nghe như hai nhịp sống tách biệt cùng tồn tại trong một căn phòng đã bị thời gian quên lãng, xa cách như hai phần đời chưa từng giao nhau của một gia đình sứt mẻ.
Anh ngồi yên ở đó rất lâu. Đến khi ánh sáng xanh mơ hồ yếu dần, Thịnh Thiếu Du mới chậm rãi đứng dậy. Trong mắt anh, những xao động vừa bùng lên đã dần chìm xuống, chỉ còn lại sự bình thản và lạnh lẽo quen thuộc.
Anh cúi người, nhẹ tay chỉnh lại tấm chăn cho Thịnh Phóng, động tác chậm đến mức gần như không phát ra tiếng. Sau đó xoay người, thẳng lưng bước ra ngoài.
Hành lang bệnh viện dài hun hút. Ánh đèn lạnh lẽo quét lên bóng lưng cao lớn đang xa dần. Mỗi bước chân khô khốc vang lên lại càng khiến bóng lưng ấy thêm cô độc. Bước chân cứ thế dứt khoát rời khỏi bệnh viện.
Đêm đó.
Thịnh Thiếu Du không về nhà.
Anh lái xe thẳng đến công ty. Bên ngoài, thành phố về đêm đã chìm trong giấc ngủ muộn. Chỉ còn ánh đèn đường vàng nhạt hắt xuống mặt đường đọng sương, phản chiếu lên kính xe những vệt sáng lấp loáng. Bánh xe lăn đều qua từng giao lộ vắng, tiếng động cơ vang lên trầm thấp giữa khoảng không tĩnh lặng. Những tấm biển hiệu hai bên đường nhấp nháy chập chờn, như những nhịp tim yếu ớt còn sót lại trong cơ thể khổng lồ đang dần kiệt sức của trung tâm thành phố.
Ánh sáng từ ngoài trượt qua gương mặt Thịnh Thiếu Du, từng mảng sáng tối nối nhau lướt qua, soi rõ đôi mắt trống rỗng và sắc mặt nhợt nhạt của người ngồi trong xe.
Chiếc xe rẽ vào bãi đỗ dưới tòa nhà tập đoàn. Nhiệt độ ban đêm lạnh đến mức khi mở cửa bước ra, hơi thở liền phả ra thành một làn khói mỏng, rồi lại tan đi rất nhanh trong không khí.
Văn phòng tầng cao chìm trong im ắng. Cả tòa nhà đã tắt đèn từ lâu. Nhưng chỉ vì sự xuất hiện muộn màng của một người, nơi góc cao nhất của tầng lầu bỗng sáng lên một ô cửa duy nhất.
Ánh đèn từ phòng làm việc của văn phòng Chủ tịch lặng lẽ phát sáng giữa những dãy lầu tối đen, như để chứng minh rằng có người vẫn còn thức, vẫn còn đang gắng gượng bám vào công việc để chống lại cơn giằng co đang siết chặt lấy tâm trí.
Trong bóng tối bao quanh cả tòa nhà, ánh sáng ấy như một hơi thở đơn độc. Yếu ớt nhưng vẫn cố chấp không chịu tắt.
Kim giây trên đồng hồ treo tường trôi qua từng nhịp đều đặn. Ngoài khung cửa kính, bầu trời đêm phủ một lớp sương mỏng, thành phố phía xa chỉ còn lại những đốm sáng lẻ loi hắt qua làn mưa bụi. Bên trong, tiếng lật giấy khô khốc hòa cùng âm thanh gõ bàn phím tạo nên một thứ nhịp điệu vô cảm như được lập trình, máy móc như cách Thịnh Thiếu Du vẫn thường ép mình vận hành mỗi khi cảm xúc muốn vượt khỏi tầm kiểm soát.
Lại một đêm dài lặng lẽ trôi qua.
Khi những tia sáng đầu tiên len lỏi vào phòng, quét lên mặt bàn ngổn ngang giấy tờ, Thịnh Thiếu Du đang điên cuồng làm việc mới chậm rãi dừng lại. Mi mắt anh nặng trĩu, hai mắt đã đau rát. Thái dương căng lên, đau đến mức khiến anh phải khẽ xoa một lúc mới đẩy lùi được cơn choáng váng ra khỏi đầu.
Chậm rãi đứng dậy bước vào phòng tắm. Dòng nước lạnh lẽo chạm vào da thịt khiến anh không khỏi rùng mình. Cảm giác mệt mỏi và hỗn loạn cũng theo đó mà bị kéo đi trong cơn lạnh buốt lấn át.
Vết thương nơi cổ tay không được chủ nhân để tâm, bị nước thấm vào, từng luồng rát buốt lan ra tê dại. Thịnh Thiếu Du cũng không rên một tiếng, chỉ nhìn lớp băng trắng dần thấm nước rồi chuyển sang màu hồng nhạt, sau đó mới chậm rãi tháo bỏ.
Đến khi dòng nước cuốn trôi toàn bộ những cảm xúc hỗn loạn còn xót lại, anh mới khóa vòi bước ra ngoài. Qua loa băng lại vết thương nơi cổ tay mình, sau đó cũng không nghỉ ngơi mà tiếp tục ngồi vào bàn làm việc. Như một cỗ máy được khởi động lại sau vài phút bị cưỡng ép thả lỏng.
Ngoài cửa sổ, ánh sáng buổi sớm đã dần soi rõ cả căn phòng, cũng phơi bày sự mệt mỏi in hằn dưới hốc mắt của người bên trong.
Khi kim đồng hồ chỉ gần tám giờ, tiếng gõ cửa ngoài phòng vang lên. Trần Phẩm Minh bước vào, giọng y nhỏ hơn bình thường, hơi do dự lên tiếng:
“Thịnh tổng… Hoa tiên sinh muốn gặp ngài.” Giọng y cẩn trọng, có thể vẫn chưa hiểu được suy nghĩ của vị lãnh đạo trước mắt, lời nói ra cũng không được chắc chắn.
Thịnh Thiếu Du vẫn cúi đầu, mắt không rời khỏi tài liệu trong tay. Giọng anh trầm khàn, dứt khoát phun ra hai chữ:
“Không gặp.”
Lời vừa dứt, căn phòng lại chìm vào im lặng. Trần Phẩm Minh trong lòng liền sáng tỏ, khẽ gật đầu rồi lùi ra ngoài.
Cả ngày hôm đó, Thịnh Thiếu Du vẫn miệt mài giữa những cuộc họp và báo cáo. Anh xử lý công việc với phong thái điềm tĩnh như mọi khi, từng lời nói, từng ánh mắt đều bình thường, như thể con người vừa trải qua hai đêm mất ngủ và những cảm xúc giằng co đều không hề tồn tại.
Đến khi trời đổ nắng chiều vàng nhạt vào văn phòng. Trần Phẩm Minh lại gõ cửa, giọng đều đều nói ra lịch trình tiếp theo:
“Tối nay ngài có một buổi tiệc cần tham dự. Xe đã được chuẩn bị sẵn bên dưới.”
Thịnh Thiếu Du khẽ gật đầu. Đưa tay xoa nhẹ thái dương một chút, anh đứng dậy, chỉnh lại vạt áo vest, ngón tay kéo thẳng đường nếp trước ngực. Sau đó cùng Trần Phẩm Minh bước vào thang máy, đi xuống sảnh chính.
Tầng trệt của tập đoàn rộng lớn, nền đá trắng bóng phản chiếu từng đường sáng của dãy đèn trần. Khi cửa thang máy mở ra, ánh mắt Thịnh Thiếu Du vô thức lướt qua khoảng không phía trước. Bước chân anh khựng rất khẽ, chỉ trong thoáng chốc, nhưng vẫn đủ để người đang đợi từ sáng đến giờ nắm bắt được.
Hoa Vịnh nhanh chóng đứng dậy, động tác rụt rè, hai tay nắm vào nhau. Dáng đứng vô cùng ngoan ngoãn, nhưng lại khiến người ta thấy xót xa hơn mọi lời giải thích.
Thịnh Thiếu Du vẫn nhìn thẳng, ánh mắt không dừng lại lấy một giây, lạnh lùng mà bước đi.
Thế nhưng, dư quang nơi đáy mắt khi thanh niên tiến lại gần vẫn nhanh chóng lướt qua bàn tay phải của cậu.
Hoa Vịnh sắc mặt tái nhợt đi đến. Tay phải quấn băng trắng, được tay trái cố gắng che đi, nhưng vẫn không giấu nổi.
Hôm nay cậu không mặc đồ sáng màu như mọi khi, không còn là lớp áo trắng khiến người ta liên tưởng đến đóa lan trắng mỏng manh cần được nâng niu, chiều chuộng. Hoa Vịnh hôm nay xuất hiện với một chiếc áo sơ mi đen, cổ tay kéo thấp cố gắng che đi lớp băng vải. Vai áo hơi nhăn, đường vải bên dưới phồng nhẹ, ẩn hiện lớp băng dày quấn chặt tại vùng vai.
Có lẽ, không phải thanh niên muốn nhanh chóng bỏ đi hình tượng thuần khiết giả tạo mà bản thân đã dựng nên, để trần trụi đối diện với Thịnh Thiếu Du bằng chính con người thật của cậu.
Chỉ là…
Trong không khí phảng phất mùi máu nhạt, vết thương dữ tợn trên vai vẫn dai dẳng rỉ máu… Vậy nên, cậu buộc phải khoác lên mình chiếc áo tối màu, hy vọng lớp vải ấy có thể che đi mảng đỏ đang âm thầm loang rộng không kiểm soát bên dưới.
Thế nhưng sắc đen ấy cũng chỉ giúp cậu đỡ chật vật hơn phần nào, ngoài ra chẳng thể che giấu được gì. Dưới ánh đèn sáng rực của sảnh lớn, lớp dịch thấm qua vải khẽ ánh lên một vệt mờ. Mỗi lần cậu cử động, ánh sáng lại đổi góc, vết thương ấy lại càng trở nên rõ ràng hơn.
“Thịnh tiên sinh…” Giọng cậu vang lên rất khẽ.
Nhưng Thịnh Thiếu Du không dừng lại. Ánh mắt anh vẫn nhìn thẳng phía trước, không một cái liếc nhẹ, chỉ lạnh lùng lướt ngang qua.
Hoa Vịnh khựng lại nửa bước. Bàn tay phải quấn băng theo phản xạ co lại, kéo theo một cơn đau buốt lan thẳng lên vai. Dưới lớp áo đen, lớp gạc khẽ run lên, cái run mơ hồ đến mức khó thấy, nhưng đủ để khiến mặt cậu càng thêm trắng bệch.
Dù vậy thanh niên vẫn cố giữ tư thế đứng thẳng, cố gắng lấy hơi, cố giữ giọng không run, lần nữa lên tiếng.
“Thịnh tiên sinh…”
Lần này tiếng gọi gần như tan vào không khí, nhẹ đến mức giống một lời khẩn cầu, lạc vào trong gió.
Vẫn không có hồi đáp.
Chỉ có tiếng giày của Thịnh Thiếu Du vang đều trên nền đá, từng nhịp rõ ràng đến vô tình. Lưng anh thẳng tắp, bờ vai không hề dao động. Từng bước đi như kéo dài thêm khoảng cách giữa hai người, dựng lên một bức tường vô hình nhưng dày đến nghẹt thở.
Anh đi thẳng ra khỏi cửa chính. Gió chiều thổi qua làm vạt áo khẽ lay, sau đó ngồi vào trong chiếc xe đã được đậu sẵn phía trước. Từ đầu tới cuối, ánh mắt ấy chưa từng dừng lại trên người thanh niên thêm một lần nào nữa.
Mọi động tác của anh đều không một chút do dự, nhưng không ai biết được, bàn tay đang giấu trong túi quần đã siết đến trắng bệch như thế nào.
Leave a Reply