Thịnh Thiếu Du dành một buổi tối dỗ cho Hoa Vịnh vui vẻ trở lại. Sau đó mọi chuyện lại về đúng như quỹ đạo thường ngày. Đóa hoa lan vẫn rất yêu thích và phụ thuộc vào Thịnh Thiếu Du.
Tin tốt liên tục kéo đến với anh. Nhưng duy chỉ có tiến độ nghiên cứu ứng dụng kéo Gen vẫn không có tiến triển, gặp nhiều khó khăn.
Cuối tháng 5, trong ngành đột nhiên lan truyền tin đồn tập đoàn HS đang tiến hành một cuộc cải tổ nội bộ chưa từng có, điều tra sâu vào vấn đề tham nhũng trong nội bộ doanh nghiệp. Và đối tượng bị giám sát chủ yếu đến từ bộ phận nghiên cứu khoa học của HS.
Ngay khi nghe được tin tức, Thịnh Thiếu Du lập tức yêu cầu Trần Phẩm Minh nhanh chóng tìm cách lập ra danh sách những thành viên tham nhũng sắp bị HS thanh trừng. Anh phải nhân lúc bộ phận nghiên cứu khoa học của HS đang thay máu, nhanh chóng ném phao cứu sinh cho những ‘nhân tài’ khoa học đang lo sợ này.
Đây là cơ hội ngàn năm có một. Không đào góc tường của Thẩm Văn Lang lúc này còn đợi đến lúc nào nữa!
“Thư ký Trần, việc này anh cứ toàn quyền xử lý, trước khi có kết quả không cần báo cáo lại. Tôi chỉ xem kết quả, không hỏi quá trình, bất kể phải trả cái giá nào.”
Trần Phẩm Minh luôn là cấp dưới đắc lực nhất, lập tức gật đầu đồng ý.
Sang tuần tiếp theo, Trần Phẩm Minh bận đến mức chân không chạm đất. Y đã tốn rất nhiều công sức nhưng chỉ mua chuộc được một vài người bên lề, công tác bảo mật của HS rất tốt, vẫn chưa tìm hiểu được bất kỳ thông tin có giá trị nào.
Ngay khi đang sốt ruột, y bỗng nhớ đến cuộc điện thoại mà Thịnh Thiếu Du đã gọi cho Hoa Vịnh trong văn phòng sau khi kết thúc cuộc họp sáng hôm nay.
Trong điện thoại, Hoa Vịnh nói hôm nay sẽ về sớm, công ty đi teambuilding nhưng cậu đã lấy lý do không khỏe để không phải đi theo, hai giờ rưỡi chiều đã được tan làm.
Sau đó là một màn nói chuyện yêu đương mùi mẫn của sếp nhà mình với vị thư ký HS, Trần Phẩm Minh biểu thị đã quá quen với điều này, bình tĩnh đứng một góc trong văn phòng Thịnh Thiếu Du giúp anh sắp xếp lại nội dung quan trọng sau cuộc họp.
Hiện tại nhớ lại, Trần Phẩm Minh đột nhiên nảy ra một ý tưởng táo bạo…
Để lại công việc cho Phó thư ký, y liền lấy lý do đưa sách, quang minh chính đại đi đến nhà của Hoa Vịnh.
Hoa Vịnh về đến nhà, vừa mới đi đến phòng khách thì chuông cửa vang lên, cậu đặt đại chiếc cặp đi làm trên sofa, xoay người ra cửa chính.
Trần Phẩm Minh thấy Hoa Vịnh ra mở cửa liền lịch sự chào hỏi: “Chào Hoa tiên sinh, Thịnh tổng biết hôm nay cậu tan làm sớm, sợ cậu ở nhà một mình buồn chán, nên đặc biệt bảo tôi mang thêm vài quyển sách đến cho cậu.”
“Ồ.” Hoa Vịnh cười đáp: “Vậy cảm ơn thư ký Trần.” Sau đó nhường đường cho Trần Phẩm Minh đi vào nhà.
Đúng như những gì Trần Phẩm Minh điều tra trước đó, Hoa Vịnh rất biết cách cư xử. Cậu thể hiện sự tôn trọng với y. Điều này khác biệt hoàn toàn với những Omega chỉ biết dùng thẻ tín dụng của Thịnh Thiếu Du để mua sắm, nói chuyện dịu dàng với Thịnh Thiếu Du nhưng lại hống hách với Trần Phẩm Minh.
Lại nhìn căn hộ sạch sẽ trước mắt, Trần Phẩm Minh lại tiếp tục cảm khái.
So với những bạn tình trước đây chỉ có mỗi khuôn mặt xinh đẹp, lần này sếp của y đúng là nhặt được bảo bối rồi!
Sau khi Trần Phẩm Minh thay giày vào nhà, Hoa Vịnh theo sau hỏi: “Thư ký Trần, anh muốn uống trà hay cà phê?”
Tầm mắt của Trần Phẩm Minh lướt tới chiếc cặp đang nằm trên sofa, Hoa Vịnh nãy giờ đang nhìn Trần Phẩm Minh cũng theo tầm mắt y nhìn qua, sau đó ngại ngùng nói: “Thật ngại quá, mới vừa về đến nhà thì thư ký Trần liền tới, cặp của tôi còn chưa kịp cất đi. Để thư ký Trần chê cười rồi.”
Vận may gì thế này?
Chuyện tốt cầu mà không được, Trần Phẩm Minh trong lòng đang vui vẻ gào thét, ngoài mặt lại không biểu hiện gì, xui tay nói: “Không chê, không chê, là tôi tới sớm quá. Tôi uống gì cũng được, phiền Hoa tiên sinh rồi.”
“Không phiền đâu.” Đường đi đến bếp ngược lại với hướng phòng ngủ, Hoa Vịnh cũng không có ý định cất cặp trước, đi vào bếp nói: “Vậy để tôi pha cho anh một ly cà phê.”
Trần Phẩm Minh lịch sự cảm ơn cậu lần nữa. Xác định Hoa Vịnh đã vào bếp, y liền đi đến sofa. Vốn còn đang lo sợ không biết làm sao để lấy được cặp của Hoa Vịnh, hiện tại không tốn chút sức nào liền lấy được dễ dàng. Y nhanh chóng mở cặp, lấy cây bút in logo tập đoàn HS bên trong ra cất đi, rồi để thiết bị ghi âm giống hệt cây bút ấy vào lại trong cặp của Hoa Vịnh.
Sau khi hoàn thành loạt thao tác, Trần Phẩm Minh nhẹ nhõm thở phào.
Nói chuyện một lúc và đưa sách cho Hoa Vịnh, Trần Phẩm Minh liền kiếm cớ rời đi. Trước khi đi, còn được Hoa Vịnh nhiệt tình lấy ra một ít bánh quy đưa cho.
Đóa hoa lan ân cần và ngây thơ như thế. Làm Trần Phẩm Minh mới làm việc xấu không khỏi hổ thẹn, ôm lấy lương tâm đang âm ỉ đau mà rời khỏi.
Nhưng mà Trần Phẩm Minh không biết, hành động ngu ngốc mà y cho là không chút dấu vết của mình đã lọt hết vào tầm mắt của vị ‘Omega ngây thơ’ mà y đang cảm thấy tội lỗi.
.
Cứ như vậy nữa tháng trôi qua. Kế hoạch nghe lén của Trần Phẩm Minh đang diễn ra khá thuận lợi. Mặc dù vẫn chưa nắm được nhiều thông tin cốt lỗi của dự án nghiên cứu khoa học, song y vẫn tin tưởng mọi chuyện sẽ thành công, chỉ cần cố gắng nhẫn nại.
Mùa xuân qua đi, để lại khoảng trời xanh biếc cho mùa hạ.
Hôm nay là một ngày nắng đẹp, sáng sớm Thịnh Thiếu Du tâm trạng vui vẻ ‘tặng’ cho Hoa Vịnh một nụ hôn dài và ẩm ướt trước khi cậu ra cửa đi làm.
Hoa Vịnh vừa hôn xong vẫn chưa hết thở dốc, đỏ mặt vịn cửa hỏi Thịnh Thiếu Du: “Tối nay anh muốn ăn gì?”
Hiện tại đang chuyển mùa, đóa hoa lan thể chất ốm yếu không may bị cảm nhẹ. Thịnh Thiếu Du xót thay cậu, không muốn Hoa Vịnh vất vả, liền đề nghị cả hai ra ngoài ăn mấy hôm, nhưng đóa hoa lan vẫn kiến trì muốn nấu cho anh ăn, bảo rằng thức ăn bên ngoài không tốt cho sức khỏe.
Thịnh Thiếu Du cưng chiều nhìn cậu nói: “Món gì cũng được, em làm anh đều thích.”
Hoa Vịnh mỉm cười thẹn thùng: “Vậy canh cá nha.”
“Được, món đó em nấu rất ngon.”
Nụ cười của Hoa Vịnh càng tươi hơn, dịu dàng nói: “Được ạ.” Sau đó vẫy tay với Thịnh Thiếu Du: “Tạm biệt anh Thịnh, tối gặp.”
Thịnh Thiếu Du đúng lúc nhận được một cuộc gọi nên không trả lời, chỉ gật đầu nhẹ với cậu sau đó cúi đầu nhìn vào điện thoại, bỏ qua ánh mắt si mê đầy luyến tiếc của đóa hoa lan trước khi cánh cửa khép lại.
Khoảnh khắc ấy, nếu biết Hoa Vịnh sẽ không bao giờ trở về nữa, Thịnh Thiếu Du nhất định sẽ nghiêm túc giữ cậu lại, không cho cậu ra ngoài nữa.
Nhưng Thịnh Thiếu Du không có khả năng tiên tri, hiện tại anh vẫn vô tư, chẳng biết mình sắp phải đối mặt với biến cố lớn nhất trong đời.
Leave a Reply