Chương 20. Hoa Vịnh mất tích

Thịnh Thiếu Du đã không liên lạc được với Hoa Vịnh từ sau bữa trưa hôm nay.

Gọi điện vào giờ trưa đã là thói quen thường ngày của hai người. Hoa lan nhỏ trong màn hình điện thoại cười tươi, tíu tít kể lại những chuyện lặt vặt của hôm nay cho Thịnh Thiếu Du nghe, còn buộc miệng nói sắc mặt hôm nay của Thẩm Văn Lang rất đáng sợ, sau đó biết mình lỡ lời liền nhanh chóng đổi chủ đề, dỗ cho Thịnh Thiếu Du đang xụ mặt vui lên, rồi hào hứng nói hôm nay không cần tăng ca, ra về cậu sẽ đi mua cá cho món canh cá tối nay. Hai người tranh thủ trong giờ trưa nói chuyện được một lúc liền tạm biệt nhau.

Hiện tại là cuối tháng, Thịnh Thiếu Du không được ‘may mắn’ không cần tăng ca như Hoa Vịnh, có rất nhiều báo cáo tổng kết anh cần phải xem, vậy nên khi về đến nhà đã là tám giờ tối.

Những tưởng mở cửa ra sẽ thấy được gương mặt xinh đẹp, tươi cười chào đón của đóa hoa lan khi thấy anh về. Nhưng không, trong nhà thế mà lại không bật đèn, yên tĩnh tới ngột ngạt, chỉ có ánh đèn tự động tại cửa ra vào yếu ớt phát sáng. Thịnh Thiếu Du nhíu mày, với tay bật đèn lên đi vào nhà, cởi áo khoác treo lên móc, sau đó lấy điện thoại ra gọi cho Hoa Vịnh.

Cuộc gọi đầu tiên, Thịnh Thiếu Du chờ đến hết chuông vẫn không có ai bắt máy. Anh kiên nhẫn gọi thêm một lần nữa nhưng kết quả vẫn như cũ. Trong lòng Thịnh Thiếu Du hơi hoảng hốt, Hoa Vịnh chưa từng vắng mặt mà không thông báo với anh như thế này.

Thịnh Thiếu Du lại gọi thêm mấy cuộc nữa. Đến cuộc gọi lần thứ năm, rốt cuộc bên kia không còn kiên nhẫn mà trực tiếp ngắt máy. Sau đó Thịnh Thiếu Du liền không thể gọi được cho Hoa Vịnh nữa, gọi đến đều bị máy bận…

Alpha cấp S hơi lo lắng, anh gọi điện cho thư ký đắc lực của mình.

“Tôi không liên lạc được với Hoa Vịnh, điện thoại em ấy đang đổ chuông bình thường sau đó thì máy bận không gọi được nữa. Gọi cho bộ phận thư ký bên HS cũng không được. Đến cả Thẩm Văn Lang cũng máy bận nốt! Trần Phẩm Minh, cậu nói xem, dạo gần đây cậu điều tra được gì bên HS, xảy ra chuyện gì mà cả công ty cùng nhau mất tích hết là như thế nào?”

Thịnh Thiếu Du dứt lời, Trần Phẩm Minh bên kia đầu dây im lặng trong chốc lát, trong lòng y đột nhiên trỗi lên một suy nghĩ khiến y lạnh sống lưng, run giọng lên tiếng: “Thịnh tổng, có lẽ thư ký Hoa đã xảy ra chuyện.”

Tim Thịnh Thiếu Du đập hơi nhanh, anh siết chặt tay, cố gắng giữ bình tĩnh, trầm mặt hỏi: “Em ấy có thể xảy ra chuyện gì?”

Trần Phẩm Minh run rẩy kể lại toàn bộ sự việc về máy nghe lén hôm đó.

Thịnh Thiếu Du siết chặt điện thoại, hít một hơi thật sâu, nghiến răng nói: “Đi điều tra.”

Trần Phẩm Minh toát mồ hôi lạnh, sau khi cúp điện thoại y liền lập tức tìm thám tử tư và gọi điện báo cảnh sát.

Nhưng không hiểu sao, một người sống sờ sờ như Hoa Vịnh lại biến mất không dấu vết.

Camera giám sát ở cổng chính của tập đoàn HS đã quay rõ cảnh cậu tan làm lúc 5 giờ, sau đó lên một chiếc xe taxi, nhưng chiếc xe đó không đi theo lộ trình thông thường, lòng vòng vào một con hẻm không có camera giám sát rồi không xuất hiện nữa.

Cảnh sát tra ra đó là chiếc xe mất cắp, biển số cũng là giả, toàn bộ manh mối theo đó mà rơi vào ngõ cụt.

Máy nghe lén Trần Phẩm Minh để vào cặp của Hoa Vịnh sau hai giờ chiều hôm đó liền mất kết nối.

Để tìm Hoa Vịnh, Thịnh Thiếu Du đã đầu tư rất nhiều nhân lực và vật chất. Mà cái tên duy nhất anh nghi ngờ hiện tại chỉ có Thẩm Văn Lang. Con sói gian xảo thích giở trò sau lưng người khác này rất đáng ngờ.

Điện thoại của Thẩm Văn Lang đến giờ cũng không được bật lại. Giữa trưa ngày thứ hai sau khi Hoa Vịnh mất tích, Trần Phẩm Minh cuối cùng đã liên lạc được với bộ phận quan hệ đối tác của HS. Y lấy lý do bày tỏ Thịnh Phóng Sinh Vật muốn có một cuộc hẹn với Thẩm Văn Lang để bàn chuyện hợp tác, nhưng bên đó ái ngại báo lại, Thẩm Văn Lang đang có chuyến công tác bảo mật, hiện không thể liên lạc được với hắn. Mọi việc quan trọng điều được hắn ủy quyền giao lại cho vị thư ký theo bên cạnh hắn mười năm ra mặt xử lý.

Mấy hôm liền sau đó, Thịnh Thiếu Du tìm mọi cách vẫn không liên lạc được với Thẩm Văn Lang, hắn như bốc hơi trong không khí, kể cả thám tử điều tra cũng không tra được tung tích của hắn. Nghĩ đến những tin đồn về lý lịch của Thẩm Văn Lang được lan truyền mấy năm trước, hiện tại còn biến mất cùng lúc với Hoa Vịnh, Thịnh Thiếu Du càng lo lắng.

Thẩm Văn Lang không phải là người Giang Hỗ, hắn đến từ nước P – một quốc gia mà đồng tiền là trên hết, dùng tiền để giẫm đạp nhau, xã hội đen hoành hành, mối quan hệ phức tạp. Có tin đồn cha hắn là một ông trùm xã hội đen, gia thế nhà hắn vô cùng bí ẩn. 

Con trai của một ông trùm buôn lậu vũ khí, Thẩm Văn Lang muốn giấu một người sống là chuyện dễ như trở bàn tay.

Thịnh Thiếu Du mỗi ngày đều sống trong những tưởng tượng và giả thuyết khác nhau.

Hoa Vịnh là một Omega thanh cao, cậu nhất định sẽ không đồng ý xảy ra chuyện gì với Thẩm Văn Lang!

Nhưng…

Có Omega nào có thể thoát khỏi sức mạnh của Alpha, còn là Alpha cấp S. Dù cậu không muốn đến đâu cũng chỉ có thể khuất phục trước bản năng, mềm nhũn mở rộng chân mặc hắn chà đạp.

Thịnh Thiếu Du đau khổ ôm đầu, không muốn nghĩ tiếp nữa…

Anh bắt đầu hối hận vì quá khứ luôn tự hào mình là một doanh nhân trong sạch, chưa từng dính đến đồng tiền nhuốm máu, cũng luôn khinh thường những thế lực đen tối kiếm lợi bằng thủ đoạn tàn ác. Để rồi giờ đây, vào thời khắc quan trọng, anh lại bất lực không thể xoay chuyển, như mãnh thú sa bẫy, bị lồng sắt giam cầm, chỉ còn biết đỏ mắt giãy dụa trong tuyệt vọng.

Cứ thế lo lắng bất an đến ngày thứ mười, ngay khi Thịnh Thiếu Du sắp phát điên, bắt đầu muốn bành trướng thế lực của mình vào ‘thế giới ngầm’, thì thám tử báo lại đã có tung tích của Thẩm Văn Lang. Hắn sau mười ngày bốc hơi thì hôm nay đã quay lại công ty. 

Thịnh Thiếu Du lập tức thử gọi điện cho Thẩm Văn Lang. Lần này không còn máy bận nữa, chuông đổ vài tiếng liền có người bắt máy. Giọng nói cợt nhả mà Thịnh Thiếu Du căm ghét vang lên.

“Chào Thịnh tổng.”

Thịnh Thiếu Du mím môi, mấy ngày dồn nén, anh không thể nào khách khí với Thẩm Văn Lang được, giọng điệu hơi mỉa mai nói: “Thẩm tổng bận rộn thật đấy, mấy hôm nay muốn nói một câu với anh cũng thật khó.”

Đầu dây bên kia cười một tiếng, lười biếng nói: “Gần đây đúng là hơi bận, không có nhiều thời gian lãng phí cho những người không quan trọng.”

Thịnh Thiếu Du siết chặt điện thoại, cảm thấy mình đang bị sỉ nhục, nhưng vẫn kìm nén cơn giận nói: “Thẩm tổng bận trăm công nghìn việc, thời gian đương nhiên quý báu. Chỉ là tôi có vài vấn đề quan trọng muốn hỏi Thẩm tổng.”

Thẩm Văn Lang ồ một tiếng, giọng điệu thân thiện hơn nói với Thịnh Thiếu Du: “Vấn đề quan trọng sao? Chỉ cần không liên quan đến bí mật nội bộ của HS, tôi biết bao nhiêu sẽ nói hết với Thịnh tổng bấy nhiều.”

Mấy nhân viên của HS mà Trần Phẩm Minh mua chuộc vào sau ngày Hoa Vịnh mất tích đều đã bị sa thải. Lúc này, lời nói ám chỉ của Thẩm Văn Lang càng khiến Thịnh Thiếu Du lo lắng hơn. Anh biết chắc chắn một điều, Thẩm Văn Lang đã biết được chuyện máy nghe lén trong cặp của Hoa Vịnh.

Thịnh Thiếu Du hít sâu một hơi, giữ bình tĩnh nói: “Thẩm tổng, chúng ta là người thẳng thắn, không vòng vo nữa. Hoa Vịnh đang ở đâu?”

Thẩm Văn Lang như nghe được chuyện cười, ha ha cười lớn: “Thịnh tổng nói đùa gì vậy, chẳng phải người mỗi ngày đều ăn nằm với anh sao? Hiện tại mất tích lại chạy đi hỏi tôi?”

Chưa đợi Thịnh Thiếu Du lên tiếng, Thẩm Văn Lang lại nói: “Không giấu gì anh, mấy hôm nay tôi bận cùng Omega của mình trải qua kỳ phát tình với em ấy. Thư ký Hoa đi đâu sao tôi biết được?”

Omega của mình???

“Anh nói cái gì!!”

“Haha, Thịnh tổng sao hoảng hốt vậy? Tôi nói là mấy hôm nay tôi giúp Omega của mình trải qua kỳ phát tình. Anh biết không, pheromone của em ấy là hương lan, rất thơm.”

Thẩm Văn Lang sau đó hào hứng kể lại trải nghiệm của mình cho Thịnh Thiếu Du: “Đêm đầu tiên hình như bị bệnh, hơi sốt, còn yếu ớt chống cự với tôi, bị tôi dùng một chút pheromone kích thích vẫn cứng đầu vùng vẫy. Sau đó tôi ‘lỡ tay’, thả pheromone ra hơi nhiều, em ấy liền bị cưỡng chế phát tình.” Hắn ngừng lại, rồi thích thú nói tiếp: “Thịnh tổng không biết đâu, đã phát tình rồi vậy mà em ấy còn có thể giữ được chút tỉnh táo, chơi trò thà chết không khuất phục, cào rách luôn cả tuyến thể của mình, giả vờ trinh liệt với tôi.” Thẩm Văn Lang cười khinh bỉ: “Nhưng Omega mà, dù em ấy không muốn thế nào cũng bị pheromone của Alpha chúng ta làm cho khuất phục mở rộng chân mà thôi.”

“Nhưng đáng ghét! Suốt kỳ phát tình tôi ở cùng em ấy, vậy mà trong miệng của em ấy cứ gọi tên của thằng khác.”

Thịnh Thiếu Du bên này tức đến run rẩy, anh không thể giữ bình tĩnh nữa quát lên: “Thẩm Văn Lang!”

Thẩm Văn Lang đầu dây bên kia như bừng tỉnh, ra vẻ xin lỗi, nhưng lời nói ra lại thiếu đánh: “Ngại ghê, tôi nói hơi nhiều thì phải. Nhưng Thịnh tổng có biết, em ấy đã gọi tên ai trong lúc mê man kh–“

‘Tút Tút Tút…’

Thịnh Thiếu Du tức giận ném vỡ điện thoại. 

Một tiếng sau, Thịnh Thiếu Du xuất hiện trước cổng chính tập đoàn HS. Gương mặt lạnh lẽo như muốn giết người, khí tức âm trầm lan tỏa. Pheromone Alpha cấp S bạo liệt phóng ra, ép cho đám nhân viên xung quanh không ai dám tiến lên ngăn cản, sải bước thẳng lên văn phòng chủ tịch.

Thu Phong Ảnh Điệp

EABO [Hoa Thịnh] Cạm Bẫy

<< Chương 19

Chương 21 >>

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *