Giữa quý II năm nay, tiến độ nghiên cứu ứng dụng kéo Gen của Thịnh Phóng Sinh Vật vẫn rất đáng lo ngại. Báo cáo kinh doanh khó coi khiến Thịnh Thiếu Du vừa mới ngồi vào ghế chủ tịch không lâu cảm thấy mất mặt. Cổ phiếu của Thịnh Phóng giảm mạnh, Thịnh Thiếu Du chịu áp lực lớn từ mọi phía, yêu cầu bộ phận nhân sự cấp tốc đưa ra những lời mời chào hấp dẫn đến nhiều chuyên gia trong và ngoài nước trong các lĩnh vực ứng dụng.
Ngay lúc này, bộ phận kinh doanh quốc tế của X-Holding đột nhiên đến Giang Hỗ, bắt đầu tiếp xúc với nhiều tập đoàn sinh học tiềm năng nhằm hợp tác tại đây.
Trong danh sách được mời, tập đoàn HS mới bật lên hai năm gần nay cũng bất ngờ có mặt. Ngoài HS, X-Holding còn khó hiểu hơn khi mời loạt các doanh nghiệp có quy mô, năng lực sản xuất và thành tích kinh doanh trước đây kém xa Thịnh Phóng.
Nhưng tuyệt nhiên, trong danh sách khách mời, lại thiếu mất Thịnh Phóng Sinh Vật, doanh nghiệp dẫn đầu về mọi mặt?
Nghe nói người phụ trách là Thường Tự.
Nghĩ đến khuôn mặt góc cạnh, đường nét cứng rắn của thư ký Thường, Thịnh Thiếu Du gần như nghi ngờ mình đã làm sai điều gì đó khiến đối phương phật lòng trong bữa tiệc lần trước.
Cố gắng nhớ lại biểu hiện của mình tối hôm đó, tuy không thể nói là hoàn hảo nhưng ít nhất cũng vừa phải và lịch sự, không hiểu sao lại đắc tội với cánh tay phải đắc lực của người đứng đầu X-Holding hiện nay?
Xui xẻo cứ tìm đến Thịnh Thiếu Du, ngay khi anh đang đau đầu với mớ hỗn độn chưa biết giải quyết ra sao, thì kỳ mẫn cảm của anh lại đến.
Kỳ mẫn cảm này dường như đặc biệt khó chịu, Thịnh Thiếu Du cảm thấy mình hơi mất kiểm soát. Ngay cả lần mẫn cảm đầu tiên, anh cũng chưa bao giờ gặp phải tình trạng không thể kiểm soát việc giải phóng pheromone. Mỗi ngày tan làm về nhà, Thịnh Thiếu Du đều rất mệt mỏi, đừng nói là ra ngoài giao lưu tiệc tùng, anh mệt đến mức không muốn nói chuyện.
May mà hoa lan nhỏ nhà anh thật hiểu chuyện, thấy Thịnh Thiếu Du mệt mỏi cũng ngoan ngoãn không đến làm phiền. Còn mỗi ngày tan làm về tranh thủ làm cơm, cùng nhau ăn với Thịnh Thiếu Du, sau đó còn dành khoảng một tiếng để massage cho anh.
Thế nên, hầu hết thời gian của Hoa Vịnh, trừ bỏ đi làm, còn lại luôn xoay quanh việc săn sóc cho Thịnh Thiếu Du.
Nhìn đóa hoa lan không than mệt mỏi làm mọi thứ vì anh. Thịnh Thiếu Du vừa thương vừa xót. Cảm thấy may mắn vì cái ngày đóa hoa lan kiên quyết bỏ nhà ra đi đã được anh kiên nhẫn dỗ dành trở về. Hoa lan hiếm như vậy, nếu hôm đó bỏ lỡ, sau này biết kiếm đâu ra một đóa lại xuất sắc như vậy nữa.
Thế nhưng, dù có liều thuốc tinh thần là sự chăm sóc tận tình của đóa hoa lan, tình trạng của Thịnh Thiếu Du vẫn không khá hơn. Song, anh cho đó chỉ là việc nhỏ, cũng không đi khám bác sĩ. Đổ lỗi cho dạo gần đây liên tiếp gặp nhiều chuyện không suôn sẻ nên mới áp lực đến mệt mỏi như vậy.
.
Những tưởng sẽ không có cơ hội được hợp tác với X-Holding. Nào ngờ, vào ngày đầu tiên trong kỳ mẫn cảm của Thịnh Thiếu Du, Thịnh Phóng Sinh Vật bất ngờ nhận được lời mời hợp tác từ X-Holding gửi đến các đối tác tiềm năng. Đáng tiếc, lúc đó anh đang bận cùng với Omega khác tận hưởng kỳ mẫn cảm, nên không biết được.
Vào ngày công bố danh sách tham dự, giá cổ phiếu đang tuột không phanh của Thịnh Phóng Sinh Vật tăng mạnh trở lại và tiếp túc tăng cao, liên tiếp đạt sáu phiên trần.
Kỳ mẫn cảm lần này của Thịnh Thiếu Du đặc biệt dài. Vào ngày mẫn cảm, anh lo lắng mình sẽ mất kiểm soát làm tổn thương đóa hoa lan mỏng manh ở nhà, lấy lý do đi công tác xa, đưa Thư Hân đến hòn đảo thường lui tới, cùng cô trải qua kỳ mẫn cảm dài đằng đẵng.
Vậy nên, đến khi anh biết được tin tức cổ phiếu trong công ty đã là chuyện của một tuần sau.
Thịnh Thiếu Du tinh thần sảng khoái trở về, trực tiếp đi đến công ty, nghe Trần Phẩm Minh báo cáo về suất tham dự diễn đàn và những lời chúc mừng của mọi người xung quanh. Tâm trạng liền đặc biệt tốt.
Bận rộn đối phó với kỳ mẫn cảm, Thịnh Thiếu Du đã một tuần không liên lạc với Hoa Vịnh, anh rất nhớ đóa hoa lan xinh đẹp kia, rất muốn nhanh chóng tan làm để về gặp cậu.
Hôm nay mọi chuyện đều rất thuận lợi. Thịnh Thiếu Du thả lỏng không ít, đến khi về tới nhà, lúc bấm chuông, anh mới nhớ ra lúc trưa trở về mình đã quên không tắm…
Cánh cửa được mở ra, Hoa Vịnh bên trong lộ ra khuôn mặt nhỏ xinh đẹp, nhìn thấy Thịnh Thiếu Du cậu liền vui vẻ, đôi mắt lấp lánh nhìn anh gọi một tiếng: “Anh Thịnh!”
Thịnh Thiếu Du cũng không nhịn được cười: “Có nhớ anh không?”
“Nhớ!” Hoa Vịnh tiến lại gần, muốn ôm anh, nhưng vừa chạm vào tay anh, sắc mặt bỗng tái đi…
Chết tiệt.
Hôm nay lúc bay về Thư Hân ngồi quá gần anh, lúc chia tay còn nũng nịu đòi hôn. Thịnh Thiếu Du không ngờ, vì thấy cô phiền mình mãi, chỉ miễn cưỡng hôn cô có hai cái mà vẫn bị ám mùi.
Thấy sắc mặt Hoa Vịnh thay đổi, Thịnh Thiếu Du vẫn vờ như không biết, anh ôm vai Hoa Vịnh, đẩy cậu vào nhà. Sau đó cởi chiếc áo khoác bị dính mùi của Omega đó ra, thản nhiên hỏi hoa lan nhỏ: “Mấy ngày nay làm gì rồi? Có tăng ca nhiều không, để anh xem có gầy đi không?”
“Không gầy.” Hoa Vịnh không còn hào hứng như lúc mới gặp anh, giọng hơi uể oải nói: “Tăng ca cả tuần, mệt lắm.”
Hoa Vịnh tính toán thời gian kỳ mẫn cảm của Thịnh Thiếu Du, gần như mỗi ngày đều bỏ việc về nhà sớm, nhưng Thịnh Thiếu Du đã bỏ cậu lại một mình vào đúng ngày mẫn cảm!
Mất tích mấy ngày liền, không nghe điện thoại cũng không trả lời tin nhắn. Còn lấy lý do đi công tác. Chỉ cần nghĩ đến việc Thịnh Thiếu Du đang mây mưa với Omega khác ở nơi cậu không nhìn thấy được, Hoa Vịnh liền tức đến nghiến răng.
Biết Thịnh Thiếu Du đã trở về, cậu kiềm chế nỗi đau và cơn giận đợi anh ở nhà. Ai ngờ, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, Thịnh Thiếu Du còn lười giả vờ, mang một thân nồng nặc mùi do Omega khác cố tình phát ra trở về nhà.
Hoa Vịnh tức đến muốn ói máu! Nhưng trên mặt vẫn tỏ vẻ thản nhiên, chỉ là ánh mắt không còn lấp lánh nhìn Thịnh Thiếu Du nữa.
Thịnh Thiếu Du cũng biết mình không đúng, muốn tiến đến ôm cậu nhưng lại sợ đóa hoa lan ngửi thấy mùi của Omega khác lại không vui, đành phải cười gượng nói: “Anh đi tắm trước đã.”
Nhưng Thịnh Thiếu Du không biết được, sau khi anh quay lưng đi. Đóa hoa lan yếu đuối mà anh đặt ở đầu tim dùng ánh mắt nguy hiểm như thế nào nhìn mình.
Hoa Vịnh vẻ mặt lạnh tanh đứng nhìn theo bóng lưng chột dạ rời đi của Thịnh Thiếu Du. Vốn đang lo lắng tìm cách dẫn anh sang nước P để tiện điều động bác sĩ kiểm tra lại một lượt tình trạng cơ thể của Thịnh Thiếu Du. Thư mời còn chưa kịp gửi đến thì anh đã chạy mất…
“Mùi Omega hôi chết đi được. Anh Thịnh à, không ngoan phải bị phạt …”
Leave a Reply