Giảng đường tầng hai buổi chiều ngập trong ánh nắng nhạt màu.
Cửa sổ mở hé, gió thổi vào man mát. Sinh viên ngồi kín gần hết các dãy ghế, phần lớn đều đang nghiêm túc ghi chép, chỉ vài người ở hàng cuối tựa lưng vào ghế, ánh mắt lơ đãng trôi theo bóng cây bên ngoài cửa sổ.
Hoàng Tinh đứng trước bục giảng, áo sơ mi nhạt màu, tay áo xắn gọn đến khuỷu tay. Trên bảng là một sơ đồ đơn giản về quá trình phân hủy tử thi.
“Rất nhiều người khi nhắc đến thời gian tử vong, thường nghĩ đến một mốc thời gian cụ thể.” Hắn nói, giọng đều đều. “Nhưng trong thực tế, đó chỉ là một khoảng ước lượng.”
Một dòng chữ mới xuất hiện trên bảng.
[Nhiệt độ môi trường]
“Nhiệt độ là yếu tố quan trọng nhất ảnh hưởng đến tốc độ phân hủy.”
Hoàng Tinh không nhanh không chậm tiếp tục nói.
“Cho nên khi xác nhận thời điểm tử vong, không thể chỉ dựa vào một dấu hiệu đơn lẻ. Chúng ta phải tổng hợp nhiều yếu tố khác nhau, bao gồm mức độ co cứng tử thi, màu sắc da, trạng thái mô mềm, cùng với điều kiện môi trường cụ thể tại hiện trường.”
Một sinh viên giơ tay. “Thưa thầy, yếu tố nhiệt độ có thể ảnh hưởng đến việc ước tính thời điểm tử vong đến mức nào? Sai số thông thường sẽ rơi vào khoảng bao nhiêu ạ?”
Hoàng Tinh nhìn về phía sinh viên vừa lên tiếng, khẽ gật đầu.
“Ảnh hưởng rất đáng kể.” Hắn đáp.
“Nếu điều kiện môi trường tương đối ổn định, sai số ước tính có thể nằm trong khoảng vài giờ. Nhưng chỉ cần nhiệt độ thay đổi rõ rệt, mức sai lệch đó hoàn toàn có thể kéo dài đến hai mươi bốn, thậm chí bốn mươi tám giờ.”
“Nhiệt độ thấp sẽ làm chậm quá trình tự tiêu và phân hủy, khiến thời điểm tử vong thực tế sớm hơn so với kết luận ban đầu. Ngược lại, trong môi trường nhiệt độ cao, các quá trình này sẽ bị đẩy nhanh, dễ dẫn đến việc đánh giá muộn hơn thực tế.”
Chuông tan học vang lên không lâu sau đó, cắt ngang không khí yên tĩnh trong giảng đường.
Sinh viên thu dọn sách vở, từng nhóm nhỏ rời khỏi giảng đường. Hoàng Tinh đứng lại thêm vài phút, chỉnh lại tài liệu, rồi mới khoác áo rời đi.
Xe của hắn rời khỏi khuôn viên trường, chạy trên giao lộ quen thuộc, nhập vào dòng xe tấp nập của giờ tan tầm. Đến một ngã tư lớn, Hoàng Tinh lại bất ngờ rẽ lái sang hướng khác.
Dòng xe phía trước vẫn kẹt cứng, ánh đèn phanh nối tiếp nhau kéo dài. Hoàng Tinh đặt tay lên vô lăng, ngón trỏ thỉnh thoảng gõ nhẹ vãi cái, ánh mắt lạnh nhạt nhìn dòng người bất động bên ngoài.
Khoảng nửa tiếng sau, giao thông mới dần thông thoáng.
Con đường dần dẫn về phía bắc khu Tây Thành, là một đoạn phố cũ, nhà dân san sát, xen giữa là vài tiệm ăn nhỏ đã tồn tại nhiều năm. Biển hiệu phai màu, dây điện chằng chịt, mặt đường không quá sạch sẽ nhưng lại mang một cảm giác rất quen thuộc xưa cũ.
Chiếc xe rẽ vào một con hẻm nhỏ rồi biến mất. Gần hai tiếng sau, nó lại xuất hiện từ một hướng khác, rồi dừng trước một cửa hàng tiện lợi nhỏ ven đường.
Hoàng Tinh xuống xe, định vào trong mua nước. Vừa đóng cửa lại, đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên từ bên kia đường.
“Hoàng Tinh.”
Hắn hơi khựng lại, rồi xoay người.
Khâu Đỉnh Kiệt đứng bên kia đường, trên tay còn cầm điện thoại, dường như vừa kết thúc cuộc gọi. Ánh mắt hai người chạm nhau, đều có chút ngạc nhiên.
Thấy Khâu Đỉnh Kiệt ở bên kia đường đang chuẩn bị đi qua, Hoàng Tinh nhìn lướt quanh một vòng, ánh mắt dừng lại ở quán nướng gần đó. Khói trắng bốc lên nghi ngút, mùi thịt nướng lan ra trong không khí. Hắn bước vài bước tới, đứng ngay trước quán, chờ Khâu Đỉnh Kiệt sang đường.
“Sao lại đứng sát quán thế này.” Khâu Đỉnh Kiệt đang bước tới lên tiếng. “Khói bám hết lên người cậu rồi.”
Khi đến gần, anh liền ngửi thấy một mùi ẩm mốc thoang thoảng, cúi xuống mới thấy một đoạn cống thoát nước ngay dưới đường. Anh không quá để tâm, chỉ cho rằng mùi từ đó phát ra.
Hoàng Tinh lúc này mới như để ý đến, hắn lùi bước tránh khỏi làn khói, thấp giọng đáp.
“Trùng hợp thật. Không ngờ lại gặp anh ở đây.”
“Tôi có chút việc phải chạy sang khu này.” Khâu Đỉnh Kiệt đáp. “Cậu thì sao?”
“Tôi không có việc gì.” Hoàng Tinh nói. “Nghe nói gần đây có quán ăn không tệ, nên ghé qua xem thử.”
“Quán nào thế?” Khâu Đỉnh Kiệt hỏi.
“Quán này.” Hoàng Tinh chỉ tay vào quán nướng trước mặt.
Một cơn gió thổi qua, cuốn theo lá khô rơi lả tả, vài chiếc rơi xuống vỉ thịt nướng vừa chín, rồi nhanh chóng bị người nướng thịt cau mày hất ra.
“……”
Khâu Đỉnh Kiệt nghiêng đầu nhìn quán nướng nhỏ trước mặt, rồi liếc xuống đoạn cống bốc mùi bên dưới chân.
Anh im lặng vài giây, rồi thấp giọng.
“… Ai giới thiệu cho cậu đến đây vậy?”
Hoàng Tinh giữ vẻ mặt bình thản, bán đứng sinh viên của mình.
“Sinh viên của tôi.”
Sau đó chữa cháy. “Chắc là tôi nghe nhầm tên đường rồi…”
Khâu Đỉnh Kiệt bật cười thành tiếng, sự mệt mỏi cả ngày dường như cũng tan đi không ít.
“Có muốn đi ăn cùng nhau không? Gần đây thật ra có một quán khá ngon.” Anh đề nghị.
Hoàng Tinh nghe thấy liền gật đầu.
“Được, vậy bữa tối hôm nay của tôi đành nhờ anh rồi.”
Hắn cởi bỏ áo khoác.
“Ở đây hơi nóng, tôi quay lại xe cất áo khoác đã.”
Khâu Đỉnh Kiệt đang tìm địa chỉ quán ăn trên điện thoại, chỉ qua loa gật đầu. Đến khi anh ngẩng đầu lên, Hoàng Tinh đã quay trở lại. Trên người hắn thoang thoảng thêm một mùi hương nhàn nhạt, rất nhẹ.
Ánh mắt Khâu Đỉnh Kiệt thoáng sâu hơn.
– Nước hoa sao?
Chưa kịp nghĩ thêm gì, anh đã thấy Hoàng Tinh khẽ hắng giọng lên tiếng.
“… Mùi khói bám trên người hơi khó chịu. Tôi tiện tay xịt chút nước hoa.”
Hiếm khi thấy hắn lộ ra vẻ ngượng ngùng như vậy, Khâu Đỉnh Kiệt cong môi cười, trong lòng bất giác mềm đi vài phần.
Quán ăn không xa, hai người chọn đi bộ. Trời chiều vẫn còn oi, hơi nóng ban ngày chưa kịp tan hết, đèn đường vừa bật lên, ánh sáng dịu nhẹ hắt xuống mặt đường, soi rõ dòng người qua lại thưa thớt.
Hôm nay không phải cuối tuần, quán không quá đông. Vừa bước vào, họ đã được phục vụ dẫn đến một bàn gần cửa sổ. Bên ngoài, khu phố cũ chìm trong ánh đèn vàng nhạt, những dãy nhà thấp tầng im lìm nối tiếp nhau, tiếng xe cộ không rõ ràng vọng lại từ xa, như bị lớp kính mờ lọc bớt. Tất cả tựa như một bức tranh phong cảnh, tĩnh lặng và bình yên.
Quán không lớn. Bàn ghế gỗ đặt sát nhau, mặt bàn đã được lau sạch nhưng vẫn còn lưu lại vài vết xước cũ. Trên tường treo mấy bức ảnh đen trắng đã ngả màu theo năm tháng, không rõ là chụp phong cảnh hay con người, chỉ còn lại cảm giác hoài niệm mơ hồ. Điều hòa chạy không quá mạnh, tiếng máy đều đều, vừa đủ xua đi cảm giác oi nóng còn vương lại trên da.
Phục vụ đưa menu tới. Hoàng Tinh rất tự nhiên giao quyền gọi món cho Khâu Đỉnh Kiệt, còn mình thì rút khăn giấy ra, cẩn thận lau sạch đũa và muỗng cho cả hai, động tác quen thuộc và trôi chảy như đã làm nhiều lần trước đây.
Khâu Đỉnh Kiệt gọi vài món ít cay, đem menu trả lại cho phục vụ. Anh nhận lấy bát đũa đã được Hoàng Tinh lau qua, mỉm cười nói cảm ơn.
“Ở đây theo tôi nhớ thì món xào khá ổn.” Anh nói thêm. “Không quá nhiều dầu.”
Hoàng Tinh rót một cốc nước, đẩy sang phía anh, khẽ gật đầu.
“Hôm nay may mà gặp được anh.” Hắn nói. “Nếu không tôi đã phải chạy tới đây một chuyến vô ích rồi.”
Khâu Đỉnh Kiệt bật cười, tâm trạng thoải mái thấy rõ.
“Hôm nay cậu dạy cả ngày à?” Anh hỏi. “Có mệt không?”
“Cũng ổn.” Hoàng Tinh đáp. “Sinh viên năm nay khá tập trung, không quá khó quản.”
Khâu Đỉnh Kiệt cảm thấy mới mẻ, hỏi thêm vài câu về chuyện đứng lớp. Hoàng Tinh kiên nhẫn trả lời từng thắc mắc của đối phương, cuộc trò chuyện cứ thế trôi đi một cách tự nhiên.
Không lâu sau, món ăn được mang lên. Mùi thơm lan ra trên bàn, hòa lẫn với hơi nóng nhè nhẹ bốc lên từ bát đĩa. Hai người im lặng ăn vài miếng đầu tiên. Không khí trên bàn ăn rất hài hòa, hệt như trong quá khứ, như thể không có gì thay đổi.
“Quán này đúng là ổn thật.” Hoàng Tinh gật đầu cho nhận xét.
“Thấy chưa.” Khâu Đỉnh Kiệt tỏ ra đắc ý, vui vẻ trêu. “Ít nhất là tốt hơn cái quán nướng ban nãy nhỉ?”
Hoàng Tinh cong khóe môi, khẽ nhún vai không cho ý kiến.
Ăn được nửa chừng, câu chuyện dần chậm lại. Khâu Đỉnh Kiệt buông đũa xuống, uống một ngụm nước, thuận miệng nói.
“Hai vụ án kia vẫn chưa có tiến triển gì.”
Hoàng Tinh khẽ nhíu mày, cũng không mấy ngạc nhiên.
“Hiện trường bị xử lý gọn gàng, rất khó để truy ra dấu vết của hung thủ.”
“Ừ.” Khâu Đỉnh Kiệt thở ra một hơi. “Dấu vết của hung thủ thì không tra được gì, nhưng hai nạn nhân thì ngược lại. Tra ra được cả đống mối quan hệ phức tạp ngoài dự đoán.”
Hoàng Tinh không tiếp lời ngay, chỉ nhấp một ngụm nước, quen thuộc ngồi nghe Khâu Đỉnh Kiệt than thở.
“Lục Đình Tu thế mà có mốc nối với Diệp Tư Viễn, lợi dụng danh nghĩa từ thiện để che đậy những giao dịch bất chính.”
Hoàng Tinh không mặn không nhạt nói.
“Nhưng như vậy ít nhất cũng giúp thu hẹp đối tượng điều tra.”
Khâu Đỉnh Kiệt suy nghĩ một lát, rồi gật đầu.
“Đúng là đau đầu mà.”
Anh im lặng vài giây. Điện thoại trên bàn bỗng sáng lên, là một tin nhắn được gửi đến.
Khâu Đỉnh Kiệt liếc qua màn hình, đọc nhanh nội dung rồi úp máy xuống. Làm xong còn ngẩng đầu lên làm trò với Hoàng Tinh, dõng dạc nói.
“Đang là thời gian thư giãn, không tiếp tin nhắn công việc!”
Hoàng Tinh bật cười, rồi lại nghe Khâu Đỉnh Kiệt thở dài.
“Gần đây lại có thêm một án mất tích.”
“Tổ của các anh cũng phụ trách án mất tích sao?” Hoàng Tinh hỏi.
“Không.” Khâu Đỉnh Kiệt lắc đầu. “Là tổ 3. Người mất tích đã hơn ba ngày, gia đình gây áp lực rất lớn, yêu cầu phải tìm ra sớm nhất có thể.”
“Nhân vật đặc biệt?”
“Ừ, cấp trên cũng vào cuộc. Hôm nay tổ 3 bị gây sức ép đến mức vò đầu bức tóc.”
Khâu Đỉnh Kiệt uống thêm một ngụm canh cá.
“Hôm nay tôi chạy một chuyến sang đây cũng vì chuyện này.”
Hoàng Tinh lại múc thêm một chén canh nữa đặt trước mặt anh. Khâu Đỉnh Kiệt cũng rất tự nhiên cầm lấy uống thêm vài ngụm, sắc mặt giãn ra thấy rõ.
“Thôi, sơ hở là cứ nói sang chuyện công việc. Làm cậu mất ngon rồi, không nói nữa, không nói nữa.”
Hoàng Tinh khẽ lắc đầu mỉm cười, muốn múc thêm một ít canh nữa cho đối phương nhưng bị anh chặn lại.
Canh cá ngon thật đấy, nhưng mà hắn cho anh uống hai chén rồi!
Cuộc nói chuyện sau đó dần chuyển sang những chủ đề vụn vặt khác. Có lúc cả hai chỉ ngồi ăn, nghe tiếng chén đĩa va nhẹ, nhìn dòng người lướt qua bên ngoài cửa sổ.
Bữa tối cứ thế trôi qua, chậm rãi và nhẹ nhàng. Hai người ngồi đối diện nhau, ăn một bữa cơm bình thường, nói vài chuyện không quan trọng, nhưng lại khiến người ta cảm thấy rất dễ chịu.
____________________Giảng đường tầng hai buổi chiều ngập trong ánh nắng nhạt màu.
Cửa sổ mở hé, gió thổi vào man mát. Sinh viên ngồi kín gần hết các dãy ghế, phần lớn đều đang nghiêm túc ghi chép, chỉ vài người ở hàng cuối tựa lưng vào ghế, ánh mắt lơ đãng trôi theo bóng cây bên ngoài cửa sổ.
Hoàng Tinh đứng trước bục giảng, áo sơ mi nhạt màu, tay áo xắn gọn đến khuỷu tay. Trên bảng là một sơ đồ đơn giản về quá trình phân hủy tử thi.
“Rất nhiều người khi nhắc đến thời gian tử vong, thường nghĩ đến một mốc thời gian cụ thể.” Hắn nói, giọng đều đều. “Nhưng trong thực tế, đó chỉ là một khoảng ước lượng.”
Một dòng chữ mới xuất hiện trên bảng.
[Nhiệt độ môi trường]
“Nhiệt độ là yếu tố quan trọng nhất ảnh hưởng đến tốc độ phân hủy.”
Hoàng Tinh không nhanh không chậm tiếp tục nói.
“Cho nên khi xác nhận thời điểm tử vong, không thể chỉ dựa vào một dấu hiệu đơn lẻ. Chúng ta phải tổng hợp nhiều yếu tố khác nhau, bao gồm mức độ co cứng tử thi, màu sắc da, trạng thái mô mềm, cùng với điều kiện môi trường cụ thể tại hiện trường.”
Một sinh viên giơ tay. “Thưa thầy, yếu tố nhiệt độ có thể ảnh hưởng đến việc ước tính thời điểm tử vong đến mức nào? Sai số thông thường sẽ rơi vào khoảng bao nhiêu ạ?”
Hoàng Tinh nhìn về phía sinh viên vừa lên tiếng, khẽ gật đầu.
“Ảnh hưởng rất đáng kể.” Hắn đáp.
“Nếu điều kiện môi trường tương đối ổn định, sai số ước tính có thể nằm trong khoảng vài giờ. Nhưng chỉ cần nhiệt độ thay đổi rõ rệt, mức sai lệch đó hoàn toàn có thể kéo dài đến hai mươi bốn, thậm chí bốn mươi tám giờ.”
“Nhiệt độ thấp sẽ làm chậm quá trình tự tiêu và phân hủy, khiến thời điểm tử vong thực tế sớm hơn so với kết luận ban đầu. Ngược lại, trong môi trường nhiệt độ cao, các quá trình này sẽ bị đẩy nhanh, dễ dẫn đến việc đánh giá muộn hơn thực tế.”
Chuông tan học vang lên không lâu sau đó, cắt ngang không khí yên tĩnh trong giảng đường.
Sinh viên thu dọn sách vở, từng nhóm nhỏ rời khỏi giảng đường. Hoàng Tinh đứng lại thêm vài phút, chỉnh lại tài liệu, rồi mới khoác áo rời đi.
Xe của hắn rời khỏi khuôn viên trường, chạy trên giao lộ quen thuộc, nhập vào dòng xe tấp nập của giờ tan tầm. Đến một ngã tư lớn, Hoàng Tinh lại bất ngờ rẽ lái sang hướng khác.
Dòng xe phía trước vẫn kẹt cứng, ánh đèn phanh nối tiếp nhau kéo dài. Hoàng Tinh đặt tay lên vô lăng, ngón trỏ thỉnh thoảng gõ nhẹ vãi cái, ánh mắt lạnh nhạt nhìn dòng người bất động bên ngoài.
Khoảng nửa tiếng sau, giao thông mới dần thông thoáng.
Con đường dần dẫn về phía bắc khu Tây Thành, là một đoạn phố cũ, nhà dân san sát, xen giữa là vài tiệm ăn nhỏ đã tồn tại nhiều năm. Biển hiệu phai màu, dây điện chằng chịt, mặt đường không quá sạch sẽ nhưng lại mang một cảm giác rất quen thuộc xưa cũ.
Chiếc xe rẽ vào một con hẻm nhỏ rồi biến mất. Gần hai tiếng sau, nó lại xuất hiện từ một hướng khác, rồi dừng trước một cửa hàng tiện lợi nhỏ ven đường.
Hoàng Tinh xuống xe, định vào trong mua nước. Vừa đóng cửa lại, đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên từ bên kia đường.
“Hoàng Tinh.”
Hắn hơi khựng lại, rồi xoay người.
Khâu Đỉnh Kiệt đứng bên kia đường, trên tay còn cầm điện thoại, dường như vừa kết thúc cuộc gọi. Ánh mắt hai người chạm nhau, đều có chút ngạc nhiên.
Thấy Khâu Đỉnh Kiệt ở bên kia đường đang chuẩn bị đi qua, Hoàng Tinh nhìn lướt quanh một vòng, ánh mắt dừng lại ở quán nướng gần đó. Khói trắng bốc lên nghi ngút, mùi thịt nướng lan ra trong không khí. Hắn bước vài bước tới, đứng ngay trước quán, chờ Khâu Đỉnh Kiệt sang đường.
“Sao lại đứng sát quán thế này.” Khâu Đỉnh Kiệt đang bước tới lên tiếng. “Khói bám hết lên người cậu rồi.”
Khi đến gần, anh liền ngửi thấy một mùi ẩm mốc thoang thoảng, cúi xuống mới thấy một đoạn cống thoát nước ngay dưới đường. Anh không quá để tâm, chỉ cho rằng mùi từ đó phát ra.
Hoàng Tinh lúc này mới như để ý đến, hắn lùi bước tránh khỏi làn khói, thấp giọng đáp.
“Trùng hợp thật. Không ngờ lại gặp anh ở đây.”
“Tôi có chút việc phải chạy sang khu này.” Khâu Đỉnh Kiệt đáp. “Cậu thì sao?”
“Tôi không có việc gì.” Hoàng Tinh nói. “Nghe nói gần đây có quán ăn không tệ, nên ghé qua xem thử.”
“Quán nào thế?” Khâu Đỉnh Kiệt hỏi.
“Quán này.” Hoàng Tinh chỉ tay vào quán nướng trước mặt.
Một cơn gió thổi qua, cuốn theo lá khô rơi lả tả, vài chiếc rơi xuống vỉ thịt nướng vừa chín, rồi nhanh chóng bị người nướng thịt cau mày hất ra.
“……”
Khâu Đỉnh Kiệt nghiêng đầu nhìn quán nướng nhỏ trước mặt, rồi liếc xuống đoạn cống bốc mùi bên dưới chân.
Anh im lặng vài giây, rồi thấp giọng.
“… Ai giới thiệu cho cậu đến đây vậy?”
Hoàng Tinh giữ vẻ mặt bình thản, bán đứng sinh viên của mình.
“Sinh viên của tôi.”
Sau đó chữa cháy. “Chắc là tôi nghe nhầm tên đường rồi…”
Khâu Đỉnh Kiệt bật cười thành tiếng, sự mệt mỏi cả ngày dường như cũng tan đi không ít.
“Có muốn đi ăn cùng nhau không? Gần đây thật ra có một quán khá ngon.” Anh đề nghị.
Hoàng Tinh nghe thấy liền gật đầu.
“Được, vậy bữa tối hôm nay của tôi đành nhờ anh rồi.”
Hắn cởi bỏ áo khoác.
“Ở đây hơi nóng, tôi quay lại xe cất áo khoác đã.”
Khâu Đỉnh Kiệt đang tìm địa chỉ quán ăn trên điện thoại, chỉ qua loa gật đầu. Đến khi anh ngẩng đầu lên, Hoàng Tinh đã quay trở lại. Trên người hắn thoang thoảng thêm một mùi hương nhàn nhạt, rất nhẹ.
Ánh mắt Khâu Đỉnh Kiệt thoáng sâu hơn.
– Nước hoa sao?
Chưa kịp nghĩ thêm gì, anh đã thấy Hoàng Tinh khẽ hắng giọng lên tiếng.
“… Mùi khói bám trên người hơi khó chịu. Tôi tiện tay xịt chút nước hoa.”
Hiếm khi thấy hắn lộ ra vẻ ngượng ngùng như vậy, Khâu Đỉnh Kiệt cong môi cười, trong lòng bất giác mềm đi vài phần.
Quán ăn không xa, hai người chọn đi bộ. Trời chiều vẫn còn oi, hơi nóng ban ngày chưa kịp tan hết, đèn đường vừa bật lên, ánh sáng dịu nhẹ hắt xuống mặt đường, soi rõ dòng người qua lại thưa thớt.
Hôm nay không phải cuối tuần, quán không quá đông. Vừa bước vào, họ đã được phục vụ dẫn đến một bàn gần cửa sổ. Bên ngoài, khu phố cũ chìm trong ánh đèn vàng nhạt, những dãy nhà thấp tầng im lìm nối tiếp nhau, tiếng xe cộ không rõ ràng vọng lại từ xa, như bị lớp kính mờ lọc bớt. Tất cả tựa như một bức tranh phong cảnh, tĩnh lặng và bình yên.
Quán không lớn. Bàn ghế gỗ đặt sát nhau, mặt bàn đã được lau sạch nhưng vẫn còn lưu lại vài vết xước cũ. Trên tường treo mấy bức ảnh đen trắng đã ngả màu theo năm tháng, không rõ là chụp phong cảnh hay con người, chỉ còn lại cảm giác hoài niệm mơ hồ. Điều hòa chạy không quá mạnh, tiếng máy đều đều, vừa đủ xua đi cảm giác oi nóng còn vương lại trên da.
Phục vụ đưa menu tới. Hoàng Tinh rất tự nhiên giao quyền gọi món cho Khâu Đỉnh Kiệt, còn mình thì rút khăn giấy ra, cẩn thận lau sạch đũa và muỗng cho cả hai, động tác quen thuộc và trôi chảy như đã làm nhiều lần trước đây.
Khâu Đỉnh Kiệt gọi vài món ít cay, đem menu trả lại cho phục vụ. Anh nhận lấy bát đũa đã được Hoàng Tinh lau qua, mỉm cười nói cảm ơn.
“Ở đây theo tôi nhớ thì món xào khá ổn.” Anh nói thêm. “Không quá nhiều dầu.”
Hoàng Tinh rót một cốc nước, đẩy sang phía anh, khẽ gật đầu.
“Hôm nay may mà gặp được anh.” Hắn nói. “Nếu không tôi đã phải chạy tới đây một chuyến vô ích rồi.”
Khâu Đỉnh Kiệt bật cười, tâm trạng thoải mái thấy rõ.
“Hôm nay cậu dạy cả ngày à?” Anh hỏi. “Có mệt không?”
“Cũng ổn.” Hoàng Tinh đáp. “Sinh viên năm nay khá tập trung, không quá khó quản.”
Khâu Đỉnh Kiệt cảm thấy mới mẻ, hỏi thêm vài câu về chuyện đứng lớp. Hoàng Tinh kiên nhẫn trả lời từng thắc mắc của đối phương, cuộc trò chuyện cứ thế trôi đi một cách tự nhiên.
Không lâu sau, món ăn được mang lên. Mùi thơm lan ra trên bàn, hòa lẫn với hơi nóng nhè nhẹ bốc lên từ bát đĩa. Hai người im lặng ăn vài miếng đầu tiên. Không khí trên bàn ăn rất hài hòa, hệt như trong quá khứ, như thể không có gì thay đổi.
“Quán này đúng là ổn thật.” Hoàng Tinh gật đầu cho nhận xét.
“Thấy chưa.” Khâu Đỉnh Kiệt tỏ ra đắc ý, vui vẻ trêu. “Ít nhất là tốt hơn cái quán nướng ban nãy nhỉ?”
Hoàng Tinh cong khóe môi, khẽ nhún vai không cho ý kiến.
Ăn được nửa chừng, câu chuyện dần chậm lại. Khâu Đỉnh Kiệt buông đũa xuống, uống một ngụm nước, thuận miệng nói.
“Hai vụ án kia vẫn chưa có tiến triển gì.”
Hoàng Tinh khẽ nhíu mày, cũng không mấy ngạc nhiên.
“Hiện trường bị xử lý gọn gàng, rất khó để truy ra dấu vết của hung thủ.”
“Ừ.” Khâu Đỉnh Kiệt thở ra một hơi. “Dấu vết của hung thủ thì không tra được gì, nhưng hai nạn nhân thì ngược lại. Tra ra được cả đống mối quan hệ phức tạp ngoài dự đoán.”
Hoàng Tinh không tiếp lời ngay, chỉ nhấp một ngụm nước, quen thuộc ngồi nghe Khâu Đỉnh Kiệt than thở.
“Lục Đình Tu thế mà có mốc nối với Diệp Tư Viễn, lợi dụng danh nghĩa từ thiện để che đậy những giao dịch bất chính.”
Hoàng Tinh không mặn không nhạt nói.
“Nhưng như vậy ít nhất cũng giúp thu hẹp đối tượng điều tra.”
Khâu Đỉnh Kiệt suy nghĩ một lát, rồi gật đầu.
“Đúng là đau đầu mà.”
Anh im lặng vài giây. Điện thoại trên bàn bỗng sáng lên, là một tin nhắn được gửi đến.
Khâu Đỉnh Kiệt liếc qua màn hình, đọc nhanh nội dung rồi úp máy xuống. Làm xong còn ngẩng đầu lên làm trò với Hoàng Tinh, dõng dạc nói.
“Đang là thời gian thư giãn, không tiếp tin nhắn công việc!”
Hoàng Tinh bật cười, rồi lại nghe Khâu Đỉnh Kiệt thở dài.
“Gần đây lại có thêm một án mất tích.”
“Tổ của các anh cũng phụ trách án mất tích sao?” Hoàng Tinh hỏi.
“Không.” Khâu Đỉnh Kiệt lắc đầu. “Là tổ 3. Người mất tích đã hơn ba ngày, gia đình gây áp lực rất lớn, yêu cầu phải tìm ra sớm nhất có thể.”
“Nhân vật đặc biệt?”
“Ừ, cấp trên cũng vào cuộc. Hôm nay tổ 3 bị gây sức ép đến mức vò đầu bức tóc.”
Khâu Đỉnh Kiệt uống thêm một ngụm canh cá.
“Hôm nay tôi chạy một chuyến sang đây cũng vì chuyện này.”
Hoàng Tinh lại múc thêm một chén canh nữa đặt trước mặt anh. Khâu Đỉnh Kiệt cũng rất tự nhiên cầm lấy uống thêm vài ngụm, sắc mặt giãn ra thấy rõ.
“Thôi, sơ hở là cứ nói sang chuyện công việc. Làm cậu mất ngon rồi, không nói nữa, không nói nữa.”
Hoàng Tinh khẽ lắc đầu mỉm cười, muốn múc thêm một ít canh nữa cho đối phương nhưng bị anh chặn lại.
Canh cá ngon thật đấy, nhưng mà hắn cho anh uống hai chén rồi!
Cuộc nói chuyện sau đó dần chuyển sang những chủ đề vụn vặt khác. Có lúc cả hai chỉ ngồi ăn, nghe tiếng chén đĩa va nhẹ, nhìn dòng người lướt qua bên ngoài cửa sổ.
Bữa tối cứ thế trôi qua, chậm rãi và nhẹ nhàng. Hai người ngồi đối diện nhau, ăn một bữa cơm bình thường, nói vài chuyện không quan trọng, nhưng lại khiến người ta cảm thấy rất dễ chịu.
Leave a Reply