Warning: có cảnh chết chóc nặng đô…
.
.
.
Căn hộ cao cấp tầng mười sáu vốn yên tĩnh vào buổi sáng. Thế nhưng, một tiếng hét thất thanh đã phá vỡ toàn bộ sự tĩnh lặng ấy.
Tiếng hét vang lên từ căn hộ ở góc cuối hành lang, cao vút, run rẩy, mang theo sự hoảng loạn không thể kìm nén, kéo dài đến khản giọng.
Người phát hiện hiện trường là một người giúp việc theo giờ.
Cô vừa tra chìa khóa vào ổ, cửa còn chưa kịp mở hẳn, thì một mùi tanh nồng đã ập thẳng vào khoang mũi, nồng nặc đến mức khiến người ta buồn nôn.
Cửa từ từ được mở ra.
Ánh sáng lờ mờ từ hành lang hắt vào phòng khách, đủ để nhìn thấy những vệt sẫm màu loang lổ trên sàn gỗ. Máu đã khô lại một phần, chồng chéo lên nhau, tạo thành những dấu vết hỗn loạn, như thể ai đó đã cố gắng giãy giụa trong tuyệt vọng.
Người giúp việc đưa tay che miệng, cố nuốt cơn buồn nôn xuống, bước từng bước nhỏ vào bên trong.
Ở giữa phòng khách, một người bị trói chặt trên ghế, đầu gục xuống, cơ thể bất động, đã không còn bất kỳ dấu hiệu sinh mệnh nào.
Đêm trước, tổ của Khâu Đỉnh Kiệt vừa mới thả lỏng ăn uống một bữa vui vẻ chào đón thành viên mới. Còn chưa kịp tiêu hóa hết chút men rượu trong dạ dày, thì một cuộc gọi khẩn đã kéo tất cả quay lại với thực tại lạnh lẽo.
Xe cảnh sát nối đuôi nhau dừng dưới tòa nhà cao tầng.
Hiện trường nhanh chóng được phong tỏa.
Khi cảnh sát vào trong căn hộ, trời cũng đã sáng hơn, trong phòng không bật đèn, chỉ có ánh sáng trắng từ đèn chuyên dụng chiếu xuống. Trên sàn là những dấu chân dính máu đã bị giẫm loạn, chứng tỏ người phát hiện hiện trường đã hoảng loạn đến mức nào.
Nạn nhân được phát hiện chết trong tư thế ngồi, bị buộc cố định vào ghế bằng dây thừng bản to. Dây trói quấn qua ngực và bụng, siết chặt đến mức lún sâu vào da thịt. Hai cánh tay bị kéo thẳng ra, cố định ở hai bên thành ghế, cổ tay ngửa lên, lộ rõ những vết rạch sâu, mép vết thương đã bắt đầu thâm đen.
Bên trong vết rạch, từng mảng mô thịt bị phá hủy nham nhở. Những con ấu trùng trắng đục chen chúc, chậm rãi uốn mình trong các khe hở, tạo nên một cảnh tượng chỉ cần liếc qua cũng đủ khiến người ta ám ảnh rất lâu.
Trên bắp tay nạn nhân có một vết khắc kỳ dị.
Là một con số 5.
Đường cắt gọn gàng, mép vết khắc hơi sưng, xung quanh xuất hiện phản ứng viêm sớm. Dấu hiệu cho thấy vết thương được tạo ra khi nạn nhân vẫn còn sống, trong tình trạng bị khống chế không có khả năng phản kháng.
Lý Cường đứng cạnh thi thể, khẩu trang kéo cao, lông mày nhíu chặt.
“Theo khám nghiệm sơ bộ” Hắn vừa ghi chép vừa nói “Thời điểm tử vong được xác định vào khoảng từ sáu giờ tối hôm qua.”
“Cổ tay hai bên bị cắt khi nạn nhân vẫn còn sống… Căn cứ vào mốc thời gian, ấu trùng chưa thể tự hình thành và xâm nhập vào mô, do đó có cơ sở cho thấy là hung thủ đã cố ý đặt vào các vết thương hở.”
Y dừng lại một chút, như thể cần thời gian để ổn định xuống cảm giác ghê tởm đang dâng lên.
“Nguyên nhân tử vong chính là mất máu cấp tính, xuất phát từ vết thương ở cổ tay. Không phát hiện dấu hiệu gây mê, nhiều khả năng nạn nhân hoàn toàn tỉnh táo trong phần lớn thời gian bị tra tấn…”
Khâu Đỉnh Kiệt gật đầu, ánh mắt lướt một vòng quanh hiện trường, rồi dừng lại ở người giúp việc đang được lấy lời khai ở góc phòng.
Cô ngồi co người trên ghế, hai tay nắm chặt vào nhau, mồ hôi thấm ướt tóc mai, sắc mặt trắng bệch. Khâu Đỉnh Kiệt cũng chỉ nhìn lướt qua, không quá để tâm. Trong những vụ án kiểu này, phản ứng như vậy quá đỗi bình thường.
Những người khác tiếp tục rà soát hiện trường, chụp ảnh, đánh dấu vị trí, thu thập dấu vết.
Hoàng Tinh lúc này mới từ ngoài đi vào. Thấy bóng dáng Khâu Đỉnh Kiệt đang ở giữa phòng liền chuyển hướng tiến đến. Khi ánh mắt lướt qua thi thể, hắn cũng như bao người khác mà khẽ nhíu mày.
Khâu Đỉnh Kiệt không đợi Hoàng Tinh lên tiếng, đã chủ động hạ thấp giọng thuật lại thông tin nạn nhân cho hắn nghe.
“Nạn nhân tên Lục Đình Tu. Một nhà hoạt động xã hội, hình ảnh công chúng rất tốt. Thường xuyên lên báo, tham gia các chiến dịch từ thiện. Nhưng tất cả đều là trên danh nghĩa.”
“Vợ con đều đang ở nước ngoài du lịch. Trong nhà chỉ có người giúp việc đến dọn dẹp buổi sáng.”
Hoàng Tinh gật đầu, đã nắm được đại khái. Hắn ho nhẹ hai tiếng sau lớp khẩu trang, rồi rẽ sang hướng người giúp việc.
Đại Bảo lúc này cũng vừa ghi chép xong lời khai của nhân chứng. Ngẩng đầu lên thấy Hoàng Tinh, y thở dài một hơi, cảm giác thân quen sau bữa ăn tối hôm qua khiến khoảng cách giữa họ giảm đi không ít, liền cảm khái một chút.
“Không ngờ lúc chúng ta còn đang ngồi ăn uống vui đùa… Thì ở đây lại xảy ra một vụ án như thế này…”
Đại Bảo đưa cuốn sổ ghi chép qua cho Hoàng Tinh, rồi chỉ tay hướng về phía người giúp việc.
“Đây là nhân chứng hiện trường. Thông tin cơ bản tôi đã hỏi xong rồi. Anh xem còn thiếu gì không, tôi qua hỗ trợ bọn Lý Cường bên kia.”
Hoàng Tinh nhận lấy sổ, đọc kỹ từng dòng. Sau đó hắn ngẩng đầu lên, nhìn người giúp việc đang run rẩy đối diện, lấy từ túi áo ra một tờ khăn giấy đưa qua.
“Cô ra nhiều mồ hôi quá.” Giọng hắn ôn tồn, không mang theo áp lực. “Chắc là vẫn còn rất sợ.”
“Vâng… thưa cảnh sát.” Người giúp việc nhận lấy khăn giấy, lau mồ hôi, hít sâu vài hơi. “Tôi chưa từng thấy chuyện như vậy… thật sự rất khủng khiếp.”
Vị cảnh sát vừa rời đi lấy lời khai của cô rất nghiêm túc, khiến cô sợ đến mức không dám nói sai một chữ, những lời nói ra đều phải suy nghĩ rất cẩn thận.
Thái độ ôn hòa của người trước mặt khiến cô dần thả lỏng hơn, không còn căng thẳng như lúc bị tra hỏi ban đầu. Rồi như nhớ ra điều gì đó, cô do dự mở miệng.
“À… còn một chuyện nữa.” Cô ngập ngừng. “Không biết có phải là ảo giác không, nhưng lúc tôi vừa mở cửa bước vào, tôi đã cảm thấy trong phòng rất nóng.”
Hoàng Tinh không ngẩng đầu, bắt đầu cầm bút ghi chép.
“Nóng như thế nào?”
“A?… Lúc mở cửa liền bị hơi nóng ập vào mặt.” Cô cố gắng giải thích. “Nhưng tôi không dám chắc, lúc đó hoảng sợ quá… Xin lỗi cậu cảnh sát.”
Nhiệt độ trong phòng hiện tại ở mức bình thường. Hoàng Tinh liếc nhìn cánh cửa ra vào cách đó không xa, đang được mở ra để cảnh sát dễ dàng tiếp cận hiện trường, trên mặt không có biểu tình gì.
“Không sao đâu, cảm ơn cô. Chừng ấy thông tin đã rất hữu ích rồi.” Hắn nói, giọng ôn hòa trấn an. “Trong trạng thái hoảng sợ, con người đôi khi có thể xuất hiện những ảo giác thoáng qua. Đó là phản ứng tâm lý bình thường khi phải đối mặt với một sự việc gây chấn động mạnh, nên cô không cần quá lo lắng.”
Người giúp việc nghe Hoàng Tinh nói vậy liền thấy có lý, trong lòng cũng dần yên tâm hơn. Bà gật đầu, tự thuyết phục rằng có lẽ bản thân đã bị cảnh tượng máu me lúc đó làm cho hoảng loạn, đến mức sinh ra ảo giác.
Sau khi hỏi thêm vài câu, xác nhận người giúp việc có bằng chứng ngoại phạm từ một đồng nghiệp vừa đi kiểm tra về, Hoàng Tinh coi như kết thúc phần lấy lời khai.
Bộ phận pháp y cũng đã hoàn tất công tác khám nghiệm tại chỗ. Thi thể nạn nhân được đưa lên cáng, phủ vải trắng, vận chuyển ra ngoài theo quy trình.
Căn hộ xảy ra án mạng nhanh chóng bị niêm phong, dán băng cảnh giới. Cảnh sát rút khỏi hiện trường theo từng tổ, kết thúc một buổi sáng nặng nề.
Hoàng Tinh ban nãy từ trường chạy qua, hiện tại liền tự mình lái xe theo sau đoàn xe cảnh sát trở về trụ sở.
Vừa về đến nơi, mọi người đã lập tức được triệu tập vào phòng họp.
Hoàng Tinh trả lại cuốn sổ ghi chép cho Đại Bảo. Đại Bảo nhận lấy, mở ra lật vài trang, phát hiện không có thêm dòng ghi chú mới nào, liền nghe Hoàng Tinh lên tiếng trước.
“Không có thông tin gì được khai thác thêm. Cậu đã tra hỏi đầy đủ hết rồi.” Giọng hắn bình thản, không mang theo cảm xúc gì.
Một cái bảng trắng khác được đẩy ra, đặt phía trước bảng thông tin vụ án Diệp Tư Viễn.
Khâu Đỉnh Kiệt đứng trước tấm bảng mới, xoay người đối diện với mọi người, dùng bút gõ nhẹ hai cái lên mặt bảng, kéo sự chú ý của cả tổ trở lại.
Trên bảng, thông tin của Lục Đình Tu đã được sắp xếp rõ ràng – thân phận, thời gian tử vong, phương thức gây án, đặc điểm hiện trường.
Khâu Đỉnh Kiệt khoanh tròn thời gian tử vong.
“Hung thủ ra tay vào khoảng sáu giờ tối.” Khâu Đỉnh Kiệt nói. “Đây là khung thời gian khá nhạy cảm. Đối với một căn hộ cao cấp, việc xâm nhập lúc này mang lại rủi ro rất lớn.”
“Khả năng cao hung thủ đã điều tra rất kỹ lịch sinh hoạt của nạn nhân, cũng như xác nhận việc vợ con của Lục Đình Tu đều không có ở nhà.”
Cây bút dịch sang ảnh chụp hiện trường, anh nói tiếp.
“Cổ tay bị rạch khi nạn nhân còn sống, không gây mê, không cắt đứt động mạch chủ, tài sản trong nhà vẫn còn nguyên. Điều này loại trừ khả năng giết người vì lợi ích trực tiếp, mà là hành vi tra tấn có chủ đích.”
Khâu Đỉnh Kiệt dừng lại một chút, lấy bút gõ gõ vào ảnh chụp cận vết thương nơi cổ tay nạn nhân.
“Có khả năng cao là tư thù cá nhân. Dùng ấu trùng đặt vào miệng vết thương hở, để chúng cắn nuốt mô sống trong thời gian dài trước khi mất máu quá nhiều dẫn đến tử vong. Hung thủ muốn kéo dài quá trình chịu đựng của nạn nhân. Hắn không chỉ muốn Lục Đình Tu phải chết, mà còn muốn tra tấn tinh thần của y.”
Anh quay đầu nhìn sang Hoàng Tinh.
“Cậu nghĩ sao?”
Hoàng Tinh đứng dựa cạnh bàn, hai tay đút túi áo khoác. Nghe gọi tên, hắn hơi nghiêng đầu, ánh mắt chậm rãi lướt qua bảng thông tin, rồi lên tiếng.
“Xét từ thân phận nạn nhân. Một nhà hoạt động xã hội, bên ngoài hình ảnh công chúng được xây dựng hoàn hảo, nhưng bên trong lại hoàn toàn trái ngược.”
“Hành vi này mang tính sỉ nhục rất rõ.” Hoàng Tinh nói tiếp. ” Bỏ ấu trùng vào cắn nuốt thịt sống, chiếu theo góc nhìn của hung thủ, tôi cảm thấy giống như cố tình bóc tách lớp vỏ đạo đức bên ngoài, phơi bày ra bên trong chỉ là thứ mục rữa, bẩn thỉu.”
Hắn dừng lại một nhịp.
“Xét từ hành vi gây án, hung thủ có tính kiểm soát rất mạnh.”
“Hắn không vội vàng, cũng không kích động.” Hoàng Tinh chậm rãi phân tích. “Từ việc khống chế nạn nhân, lựa chọn phương thức tra tấn, cho đến việc giữ hiện trường ở trạng thái gần như hoàn chỉnh cho người khác phát hiện. Tất cả đều được tính toán kỹ càng.”
Hắn bước lên trước một bước, chỉ vào một tấm ảnh chụp hiện trường.
“Sau khi gây án xong, hung thủ vẫn còn có thời gian dọn dẹp hiện trường, thậm chí còn nán lại để quan sát phản ứng của nạn nhân trong một khoảng thời gian.”
Một đội viên cau mày. “Ý anh là… hung thủ đã ở lại hiện trường rất lâu?”
“Khả năng cao.” Hoàng Tinh gật đầu. “Với phương thức để nạn nhân từ từ mất máu mà chết, hung thủ buộc phải chắc chắc rằng nạn nhân không còn khả năng tự cứu lấy chính mình, cũng phải đảm bảo rằng sẽ không có ngoại nhân bên ngoài can thiệp.”
Hắn dừng lại một chút, rồi trầm giọng.
“Tôi nghĩ dự đoán trước đó của mình đã đúng…”
Hoàng Tinh ho nhẹ vài tiếng, giọng hơi khàn đi, tiếp tục nói.
“Con số trên người nạn nhân Diệp Tư Viễn là sáu. Hiện tại lại xuất hiện thêm một con số năm… Rất khó để coi đây là trùng hợp.”
Khâu Đỉnh Kiệt cau mày, siết chặt cây bút trong tay, ánh mắt tối đi một chút.
“Nói như thế…” Anh chậm rãi nói. “Hắn sẽ còn ra tay với bốn người nữa.”
Không khí trong phòng họp lập tức trầm xuống.
Khâu Đỉnh Kiệt quay lại bảng trắng, dùng bút khoanh riêng hai con số 6 và 5, nhưng không nối chúng lại với nhau.
“Trước mắt.” Anh nói. “Tách hai vụ án ra phân tích song song.”
“Chia người rà soát lại các mối quan hệ xã hội của Lục Đình Tu. Đặc biệt là những dự án từ thiện, tổ chức xã hội, những người từng tiếp xúc gần.”
“Tan họp.”
Mọi người đứng dậy, áp lực vừa rồi theo đó tản đi một phần. Hoàng Tinh lại ho thêm vài tiếng, xoay người rời khỏi văn phòng của tổ một.
Phòng pha nước ở cuối hành lang khá yên tĩnh.
Hoàng Tinh đứng trước máy nước nóng, chờ dòng nước bốc hơi trắng xóa chảy vào cốc giấy. Cổ họng hắn vẫn hơi rát, vừa rồi trong cuộc họp có mấy lần không nhịn được mà ho nhẹ.
Hắn nâng cốc nước lên, nhấp một ngụm nhỏ, hơi nóng trượt xuống cổ họng, dễ chịu hơn hẳn. Sau lưng vang lên tiếng bước chân quen thuộc. Giọng của Khâu Đỉnh Kiệt cất lên.
“Cậu không sao chứ?”
Hoàng Tinh quay đầu, thấy Khâu Đỉnh Kiệt đứng cách mình không xa, áo khoác trên người vẫn chưa cởi, ánh mắt mang theo sự quan tâm không che giấu.
“Lúc nãy trong cuộc họp, tôi thấy cậu ho mấy lần.” Anh nói.
Hoàng Tinh khẽ cười, lắc nhẹ cốc nước trong tay.
“Không có gì nghiêm trọng.” Hắn đáp. “Tối qua về nhà ngủ quên, cửa sổ mở ra không đóng lại. Bị gió thổi cả đêm nên thành ra thế này.”
Khâu Đỉnh Kiệt nhíu mày.
“Uống nước nóng là ổn.” Hoàng Tinh qua loa nói.
Khâu Đỉnh Kiệt nhìn hắn thêm một giây, cuối cùng chỉ nói.
“Sức khỏe vẫn quan trọng. Lần sau nhớ chú ý hơn.”
Hoàng Tinh mỉm cười gật đầu, uống thêm một ngụm nước, nhìn theo bóng lưng Khâu Đỉnh Kiệt cho đến khi biến mất ở phía ngã rẽ hành lang.
Cảm giác được quan tâm…
Thật tốt.
Leave a Reply