25. Hoàn

Khâu Đỉnh Kiệt không cho Hoàng Tinh cơ hội từ chối. Ngay lúc hắn còn định mở miệng nói “không cần”, ánh mắt của anh đã lạnh xuống.

Sau khi lấy nước quay lại, anh đứng khoanh tay ở một bên giường, không giục, cũng không nói thêm câu nào, chỉ đơn giản đứng nhìn. Ánh mắt đó không dịu dàng, thậm chí còn có chút bực bội chưa tan. Nhưng chính cái kiểu im lặng ấy lại khiến người ta áp lực hơn bao giờ hết.

Hoàng Tinh ngồi dựa vào đầu giường, tay cầm hộp cháo, ngón tay vẫn còn hơi run. Hơi nóng từ cháo bốc lên làm tầm nhìn hắn mờ đi một chút, giống như mọi thứ trước mắt đều không thật sự rõ ràng. Hắn cúi đầu, chậm rãi múc một muỗng đưa lên miệng. Động tác chậm chạp, không phải vì không muốn ăn, mà là cơ thể dường như không còn phối hợp tốt nữa, mỗi lần nuốt đều phải dừng lại một chút.

Cháo đưa vào miệng, nhạt đến mức gần như không có vị giác, nhưng vẫn còn ấm. Cái ấm đó lan từ đầu lưỡi xuống cổ họng, rồi trượt vào dạ dày, làm dịu đi phần nào cảm giác trống rỗng và khó chịu bên trong.

Hoàng Tinh ăn từng muỗng nhỏ, rất chậm, giống như đang cố kéo dài thêm chút thời gian.

Khâu Đỉnh Kiệt vẫn đứng đó, không thúc giục, cũng không quay đi. Anh cứ nhìn hắn như vậy, im lặng nhưng lại tạo áp lực rất rõ ràng. Không khí trong phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn lại tiếng muỗng chạm nhẹ vào thành hộp.

Hoàng Tinh không dám ngẩng đầu lên.

Hắn không chắc đây có phải là hiện thực hay không. Từ lúc tỉnh lại đến giờ, đầu óc vẫn còn mơ hồ, những hình ảnh trong cơn mê man cứ chồng chéo lên nhau.

Nhưng người trước mặt… vẫn còn ở đây.

Anh vẫn chưa rời đi, vẫn chưa dùng ánh mắt chán ghét mà nhìn hắn…

Chỉ cần như vậy thôi… đã đủ để hắn không dám không nghe lời.

Hoàng Tinh chậm rãi ăn từng muỗng cháo, cho đến khi hắn thật sự không ăn nổi nữa, Khâu Đỉnh Kiệt đang khoanh tay bên cạnh mới đưa tay lấy lại hộp cháo.

Anh xoay người đặt hộp cháo sang một bên, rồi cầm lấy túi giấy trên bàn. Tiếng giấy sột soạt vang lên rõ ràng trong căn phòng yên tĩnh. Anh lấy ra vài viên thuốc hạ sốt, đổ vào lòng bàn tay, sau đó cầm lấy cốc nước, đưa đến trước mặt hắn.

“Uống.” Một chữ ngắn gọn, không cho thương lượng.

Hoàng Tinh nhìn những viên thuốc trong tay anh một lúc, đầu óc có hơi trống rỗng. Mọi thứ trước mắt vẫn còn khá mơ hồ, làm hắn có cảm giác như đây lại là một giấc mộng khác của hắn.

Một giấc mộng đẹp đến không muốn tỉnh lại.

Hắn không muốn nghĩ nhiều, đưa tay nhận lấy thuốc, ngửa đầu uống. Nước trôi qua cổ họng, mang theo vị đắng nhàn nhạt.

Từ đầu đến cuối, Khâu Đỉnh Kiệt đều đứng đó, chờ Hoàng Tinh uống thuốc xong mới lấy lại ly nước trên tay hắn.

Đầu óc Hoàng Tinh vẫn chưa tỉnh hẳn. Những ký ức hỗn loạn cứ chập chờn, thật giả lẫn lộn. Có lúc hắn cảm thấy mình đang ở hiện tại, có lúc lại giống như quay về những đoạn ký ức trước đó, lúc Khâu Đỉnh Kiệt lạnh nhạt quay lưng với hắn, không chút do dự. 

Nhưng người trước mặt lúc này lại không như vậy. Sau khi đặt ly nước xuống bàn, Khâu Đỉnh Kiệt lại dịu giọng nói với hắn.

“Ngủ đi.”

Hoàng Tinh nghe lời nằm xuống giường, nhưng mắt vẫn mở ra. Hắn nhìn lên trần nhà trắng nhạt, ánh đèn hắt xuống khiến mọi thứ có cảm giác xa xôi.

Mi mắt đã bắt đầu nặng dần, nhưng hắn vẫn không dám nhắm lại.

Hắn sợ. 

Sợ rằng chỉ cần nhắm mắt lại một lần, tất cả những thứ trước mắt sẽ biến mất, giống như những lần trước đây. Khi mở mắt ra, căn phòng vẫn vậy, nhưng Khâu Đỉnh Kiệt sẽ không còn ở đó nữa, hoặc tệ hơn, anh sẽ đứng ở một khoảng cách rất xa, dùng ánh mắt lạnh nhạt nhìn hắn như người xa lạ.

Khâu Đỉnh Kiệt đứng bên giường, nhìn Hoàng Tinh một lúc. Thấy hắn vẫn cố mở mắt, anh khẽ nhíu mày.

“Nhắm mắt lại.” Giọng anh hạ thấp xuống, mang theo chút ra lệnh.

Hoàng Tinh lại không nghe theo. Mi mắt hắn run nhẹ, rõ ràng đã không còn chống đỡ nổi, nhưng vẫn cố gắng không nhắm mắt lại. 

Thuốc bắt đầu phát huy tác dụng. Cơn buồn ngủ ập đến nhanh hơn hắn tưởng, từng chút một nuốt lấy ý thức còn sót lại. Những suy nghĩ dần trở nên rời rạc, chỉ còn lại cảm giác nặng nề và mơ hồ.

Trước khi hoàn toàn mất đi tỉnh táo, hắn vẫn cố giữ mắt mở thêm một chút, ánh nhìn mờ đi nhưng vẫn hướng về phía Khâu Đỉnh Kiệt, như muốn xác nhận lần cuối.

Hình bóng đó vẫn sẽ ở đó. Sẽ không biến mất.

Chỉ đến khi không thể chống đỡ thêm được nữa, mi mắt mới dần dần khép lại. Hơi thở hắn dần ổn định, cả người thả lỏng, một lần nữa chìm vào bóng tối…

……

Khâu Đỉnh Kiệt đứng bên giường một lúc lâu, đến khi chắc chắn hơi thở của Hoàng Tinh đã thật sự ổn định, không còn đứt quãng như trước, anh mới cử động. Ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt người đang ngủ thêm vài giây, rồi mới xoay người đi ra ngoài.

Cánh cửa phòng ngủ khép lại rất nhẹ.

Khâu Đỉnh Kiệt bước ra hành lang, đi vào trong phòng khách, cầm lấy một túi nhỏ trên bàn trà, hình như đã được mua cùng với túi giấy đựng cháo và thuốc trước đó. 

Không dừng lại, anh đi thẳng đến cánh cửa dẫn xuống tầng hầm, lần nữa mở ra, rồi chậm rãi đi xuống.

Không khí ở dưới vẫn lạnh và nặng nề như trước, hơi ẩm và mùi kim loại lẫn vào nhau.

Khi bước đi bậc thang cuối cùng, anh dừng lại một chút, sau đó với tay bật đèn lên. Ánh sáng liền soi rõ từng góc nhỏ trong căn phòng.

Mọi thứ hiện ra rõ ràng hơn, cũng trần trụi hơn.

Ánh mắt Khâu Đỉnh Kiệt dừng lại rất lâu ở bốn sợi xích gắn trên tường.

Những móc sắt cố định ở ngang vai và gần mặt đất, từng vết đỏ sẫm và trầy xước trên nền bê tông, tất cả đều quá rõ ràng, không cần phải suy đoán cũng biết nơi này từng dùng để làm gì.

Khâu Đỉnh Kiệt lặng người một lúc thật lâu. Sau đó mới chậm rãi đeo bao tay, bước đến gần.

Anh gỡ từng sợi xích ra khỏi tường, kim loại cọ vào nhau phát ra tiếng “leng keng” khe khẽ trong không gian yên tĩnh.

Một sợi.
Hai sợi.
Ba sợi.
Bốn sợi.

Sau khi tháo xuống, anh đặt chúng sang một bên, lấy một cái khăn, cẩn thận lau sạch những dấu vân tay có thể còn sót lại trên đó.

Xử lý xong, anh mới chuyển sang tấm bảng lớn ở phía đối diện.

Tấm bảng dán kín ảnh chụp, giấy tờ, những dòng chữ và đường gạch đen đỏ chằng chịt nối với nhau.

Khâu Đỉnh Kiệt đứng trước nó vài giây, rồi bắt đầu tháo từng tờ giấy xuống.

Từng tờ được xếp gọn, gom thành một chồng. 

Bật lửa được bật lên.

Ngọn lửa nhanh chóng bén vào từng mép giấy, lan dần, nuốt trọn từng bức ảnh, từng dòng chữ. Màu mực co lại biến dạng, rồi cuối cùng chỉ còn lại tro đen.

Khâu Đỉnh Kiệt không rời mắt cho đến khi tờ cuối cùng cháy hết.

Phần bảng phía sau vẫn còn lưu lại vết mực.

Anh đổi sang khăn ẩm, lau từng chút một. Những nét mực cũ, những nét bút từng được viết rất mạnh tay, in sâu vào bề mặt, không thể xóa ngay lập tức. Anh kiên nhẫn lau, đổi khăn, lau lại lần nữa, cho đến khi bề mặt gần như trở lại nguyên trạng.

Chiếc bảng từng nặng nề chi chít chữ, hiện tại như được giải thoát, không còn lại vết tích nào cũng việc đã một mình treo trên bức tường lạnh lẽo trong tầng hầm, bị viết lên đó những kế hoạch trả thù điên rồ nữa.

Khâu Đỉnh Kiệt sau khi lau xong cũng tháo tấm bảng xuống, đặt sang một bên.

Căn phòng dần trở nên “bình thường” hơn.

Phần còn lại… chỉ có căn phòng còn vương lại phấn bướm và những vết máu chưa kịp xử lý trên nền xi măng.

Hoàng Tinh chưa từng bị đưa vào diện tình nghi. Cảnh sát cũng không có lý do gì để lục soát nhà hắn rồi phát hiện ra tầng hầm này.

Vết máu có thể dùng sơn để xử lý, phủ đè lên bằng nhiều lớp là được. 

Còn căn phòng chứa đầy phấn bướm kia… Khâu Đỉnh Kiệt đứng ở cửa một lúc, nhìn vào bên trong.

Anh nhớ lại cảm giác choáng váng vừa rồi, đầu óc thoáng căng lên. 

Anh đành phải bỏ cuộc.

Vẫn còn một việc quan trọng hơn cần phải làm.

Xử lý xong mọi thứ, anh gom những sợi xích đã tháo xuống, mang lên trên.

Đặt tạm chúng trên sàn nhà, Khâu Đỉnh Kiệt lần nữa nhẹ nhàng mở cửa phòng ngủ.

Hoàng Tinh vẫn nằm yên trên giường.

Anh đứng ở cửa vài giây, xác nhận người kia vẫn ổn, sau đó mới lặng lẽ đóng cửa lại.

Bao tay vẫn chưa tháo ra. Khâu Đỉnh Kiệt lấy một túi đen dày, mở ra, nhét toàn bộ xích vào trong, rồi buộc chặt miệng túi.

Sau đó, anh mang theo nó, rời khỏi căn hộ.

.

.

.

Năm giờ chiều.

Văn phòng của Thẩm Tri Hành vẫn sáng đèn.

Gã ngồi sau bàn làm việc, trước mặt là một chồng hồ sơ còn chưa xử lý xong. Cả ngày hôm nay gã không tập trung được, đầu óc cứ bị những chuyện lặt vặt kéo đi.

Điện thoại trên bàn đột nhiên rung lên.

“Reng… reng… reng…”

Là một số máy lạ.

Thẩm Tri Hành liếc nhìn một cái, không có ý định nghe máy.

Tiếng chuông dừng lại. Nhưng chưa đến vài giây sau, lại vang lên lần nữa.

Đến khi số máy lạ ấy gọi đến lần thứ ba, Thẩm Tri Hành mới nhíu mày, cuối cùng mới vươn tay cầm điện thoại lên.

“Tôi nghe. Là ai đó?”

Đầu dây bên kia im lặng một giây. Sau đó một giọng nói bị biến đổi vang lên, méo mó, không phân biệt được nam hay nữ.

“Tôi có bằng chứng về việc ông buôn ma túy.”

Ánh mắt Thẩm Tri Hành lập tức thay đổi, sự mất kiên nhẫn ban nãy cũng biến mất hoàn toàn.

Giọng nói kia vẫn tiếp tục.

“Nếu không muốn bị bắt, thì lập tức đến địa điểm tôi gửi.”

“Một mình.”

Nói xong, cuộc gọi liền bị cắt đứt.

Thẩm Tri Hành nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, sắc mặt dần trở nên khó coi. Chưa kịp định thần, điện thoại lại rung lên.

Gã lập tức mở ra.

Bên trong là tên các danh sách giao dịch, những người có liên quan,… tất cả đều là những thứ không nên tồn tại trên giấy tờ.

Tiếp theo đó là một địa chỉ được gửi đến.

Thẩm Tri Hành siết chặt điện thoại. Tim đập nhanh hơn.

“Mẹ kiếp…!”

Gã không có lựa chọn. Nếu những thứ này bị lộ ra… không chỉ là sự nghiệp, mà cả mạng sống cũng khó giữ. 

Không thể báo cảnh sát…

Gã đứng bật dậy, đi vào bên trong lấy theo một thứ gì đó, rồi vội vàng rời khỏi văn phòng.

……

Chiếc xe dừng lại trước một tòa nhà bỏ hoang.

Trời đã ngả tối, ánh sáng yếu dần. Thẩm Tri Hành bước xuống xe, một tay giấu trong túi áo, mắt đảo quanh một vòng, sau đó mới từ từ đi vào trong.

Bên trong tối om.

“Có ai không?” Gã gọi.

Không có tiếng trả lời.

Gã gọi thêm vài lần nữa. Vẫn là im lặng.

Bàn tay đang đặt trong túi áo càng siết chặt hơn.

Một khẩu súng được giấu bên trong đã được mở chốt an toàn, có thể sẵn sàng nổ súng bất cứ lúc nào.

Thế nhưng…

Năm phút trôi qua, vẫn không có ai xuất hiện.

Sự yên tĩnh đó bắt đầu khiến người ta khó chịu.

Thẩm Tri Hành cau mày, bắt đầu mất kiên nhẫn. Gã lấy điện thoại ra, gọi lại số lúc nãy.

Không liên lạc được.

Gã đứng thêm một lúc, rồi cuối cùng chửi thề.

“Mẹ kiếp. Chơi tao à?” 

Không thể làm gì khác, gã đành xoay người rời đi.

Ngồi vào ghế lái, gã thở càng gấp hơn. Cảm giác bị chơi một vố khiến đầu óc gã rối loạn, nhưng điều đáng sợ hơn là… gã không biết kẻ đứng sau là ai.

Gã bực bội đập mạnh vào vô lăng.

Chiếc xe đậu ở đó thêm một lúc nữa, sau đó mới từ từ lăn bánh, nhanh chóng rời khỏi khu nhà bỏ hoang. 

Thế nhưng, gã đàn ông lại không hề biết rằng, phía sau xe của mình đã có thêm một cái túi đen từ lúc nào không hay…

……

Trên đường cao tốc, trời đã tối hẳn.

Đèn xe nối dài thành một dải sáng chói. 

Điện thoại lúc này lại bất ngờ sáng lên.

Là số máy lạ ban nãy.

Thẩm Tri Hành lập tức bắt máy.

“Rốt cuộc mày muốn gì?!” Gã gắt lên.

Đầu dây bên kia không trả lời ngay. Vài giây sau, giọng nói méo mó kia mới vang lên.

“Tao đang bám theo mày đấy.”

“Cái gì?!” Thẩm Tri Hành lạnh sống lưng. Theo phản xạ, gã nhìn vào gương chiếu hậu.

Ánh đèn của những chiếc xe phía sau chiếu sáng, trong đêm tối lại càng không thể nhìn rõ ràng.

Không biết là thật hay giả. Nhưng trong trạng thái hiện tại, Thẩm Tri Hành không còn khả năng phán đoán.

Gã liền tin thật sự có một chiếc xe đang bám theo mình. 

Thẩm Tri Hành siết chặt vô lăng.

“Mày là ai?” Gã hỏi, giọng đã bắt đầu mất kiểm soát.

Không có câu trả lời. Chỉ có vài tiếng nhiễu nhẹ, rồi cuộc gọi lại bị ngắt.

Thẩm Tri Hành càng thêm hoảng loạn. Cảm giác có người đang theo dõi khiến toàn thân gã căng cứng.

Gã bất giác đạp mạnh chân ga. Chiếc xe phóng nhanh trên cao tốc.

Chạy được một đoạn, phía trước xuất hiện một chiếc xe tải lớn, khoảng cách nhanh chóng bị rút ngắn. Thẩm Tri Hành muốn phanh lại, chuyển làn để vượt qua.

Nhưng…

“Cạch!… cạch!… cạch!…”

Chân phanh dù đạp thế nào cũng không thể thắng lại…

Sắc mặt gã trắng bệch, càng dùng sức hơn, nhưng vẫn vô ích.

“Không! Không thể nào…!”

“Không!!!”

ẦM!!!

Tiếng va chạm vang lên chát chúa, xé toạc màn đêm.

Kim loại bị ép cong, kính vỡ tung trong chớp mắt. Lực va chạm quá lớn khiến toàn bộ phần đầu xe gần như bị nghiền nát. Túi khí ngay lập tức được bung ra, nhưng cũng không thể giữ an toàn đối với vận tốc kinh khủng đó.

Cơ thể Thẩm Tri Hành bị đẩy mạnh về phía trước. Kính chắn gió nổ tung, vô số mảnh vỡ bắn ngược vào trong khoang xe, găm thẳng vào da thịt. Những mảnh nhỏ cắm vào mặt, vào cổ, vào cánh tay.

Một thanh kim loại từ phần đầu xe bị biến dạng bật ngược vào trong, xuyên thẳng qua lồng ngực gã.

Mọi thứ xảy ra quá nhanh, nhanh đến mức ý thức còn chưa kịp phản ứng.

Đồng tử Thẩm Tri Hành mở lớn, nhưng đã không còn tiêu điểm, máu tràn ra, thấm đẫm áo, lan dọc theo ghế ngồi rồi nhỏ xuống sàn xe.

Không có giãy dụa. 

Cũng không có tiếng rên rỉ đau đớn.

Sau khi âm thanh va chạm chói tai qua đi, mọi thứ rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối.

Thẩm Tri Hành tử vong ngay tại chỗ.

~~~HOÀN CHÍNH VĂN~~~
12.02.26 ~ 18.03.26

Thu Phong Ảnh Điệp

[Tinh Kiệt] Sát Nhân

<< 24.

26. Bày Tỏ >>

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *