Hoàng Tinh một lần nữa chậm chạp có lại ý thức.
Cảm giác đầu tiên là đầu rất nặng, nặng đến mức hắn không thể cử động. Hắn nhíu mày, phải mất một lúc lâu mới miễn cưỡng nâng lên mí mắt nặng trĩu.
Ánh sáng trong phòng đã dịu đi rõ rệt, không còn gay gắt như ban ngày, chứng tỏ trời đã tối. Tầm nhìn vẫn chưa rõ, mọi thứ như phủ một lớp sương mỏng, nhưng trong khoảng mờ đó, hắn vẫn nhận ra được một bóng người đang ngồi ngay cạnh giường.
Là Khâu Đỉnh Kiệt.
Anh ngồi tựa lưng vào ghế, đầu hơi ngửa ra sau, mắt nhắm lại. Hai tay khoanh hờ trước ngực, vai vẫn hơi căng lên. Dáng vẻ giống như đang nghỉ ngơi, nhưng lại không thật sự thả lỏng.
Hoàng Tinh không lên tiếng. Hắn chỉ nằm yên, khẽ nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào người trước mặt.
Trong đầu hắn vẫn còn mơ hồ. Đoạn đối thoại trước khi mất đi ý thức, cả những hình ảnh hỗn loạn trong cơn mê… tất cả đều chồng lên nhau, khiến hắn không phân biệt rõ thật giả.
Nhưng người trước mặt… lại quá rõ ràng.
Không phải hình ảnh bị bóp méo trong mơ. Không phải ánh mắt lạnh lẽo mà hắn tưởng tượng ra.
Là một người thật sự đang ở đây, ở ngay trước mặt hắn.
Sau khi dạ dày nạp vào một ít cháo và vài viên thuốc hạ sốt, đầu óc Hoàng Tinh lúc này mới tỉnh táo lại một chút. Đủ để làm hắn nhận thức được tình huống hiện tại, nhưng vẫn chưa đủ để xử lý nó.
Hắn cứ nhìn như vậy, nhìn Khâu Đỉnh Kiệt không dời mắt.
Có lẽ ánh nhìn đó quá rõ ràng, đến mức người đang nhắm mắt cũng cảm nhận được. Mí mắt Khâu Đỉnh Kiệt khẽ động, sau đó từ từ mở ra.
Ánh mắt anh không hề mơ màng, hoàn toàn tỉnh táo, giống như ngay từ đầu anh đã không ngủ.
Anh nhìn thẳng vào Hoàng Tinh vài giây, cũng không nói gì, chỉ như đang xác nhận tình trạng của hắn. Sau đó mới hơi nghiêng người về phía trước, đưa tay chạm lên trán hắn.
Nhiệt độ truyền đến mu bàn tay vẫn còn hơi ấm, nhưng đã không còn nóng rực như trước.
“Đỡ hơn nhiều rồi.” Giọng nói Khâu Đỉnh Kiệt rất nhỏ, như đang tự mình lẩm bẩm, sau đó liền thở ra một hơi.
Hoàng Tinh vẫn nằm im không né tránh. Hắn để mặc cho tay anh đặt trên trán mình, ánh mắt vẫn nhìn anh, nhưng không còn mơ hồ như lúc vừa tỉnh, mà bắt đầu có ý thức hơn.
Một lúc sau, hắn mới khàn giọng lên tiếng.
“Anh vẫn chưa đi?”
Lời nói vừa thốt ra, nghe rất bình thường, nhưng lại mang theo một sự chắc chắn cố chấp. Như thể hắn vốn dĩ đã nghĩ anh sẽ không ở đây.
Khâu Đỉnh Kiệt nhìn hắn, ánh mắt hơi trầm xuống.
“Cậu muốn tôi đi à?” Anh hỏi lại.
Hoàng Tinh không trả lời ngay. Ánh mắt hắn rời khỏi người đối diện, nhìn lên trần nhà, như đang sắp xếp lại suy nghĩ.
“Anh là cảnh sát.” Một lát sau, hắn chậm rãi nói.
Chỉ một câu đơn giản, nhưng ý nghĩa bên trong lại rất rõ ràng.
Khâu Đỉnh Kiệt không phản ứng ngay. Anh tựa lưng lại vào ghế, hai tay lại khoanh trước ngực, ánh mắt vẫn đặt trên người hắn, nhưng không đoán được đang nghĩ gì.
“Ừ.” Anh đáp.
“Vậy nên…” Hoàng Tinh khẽ nuốt khan, cổ họng khô rát. “Anh càng không nên ở đây.”
Không nên ở cạnh một kẻ giết người là hắn.
Khâu Đỉnh Kiệt nghe xong, lại không có phản ứng như Hoàng Tinh nghĩ. Anh chỉ hơi nghiêng đầu, nhìn hắn thêm một lúc, rồi đột nhiên cười khẽ. Không phải kiểu cười vui vẻ. Chỉ là hơi nâng nhẹ khóe môi, nhưng lại khiến người ta cảm thấy không yên.
“Cậu đang dạy tôi phải làm gì à?” Anh hỏi.
Hoàng Tinh nhíu mày. Hắn từ từ chống tay ngồi dậy, lưng tựa vào đầu giường. Cơ thể vẫn còn hơi yếu, nhưng ánh mắt nhìn vào Khâu Đỉnh Kiệt đã sắc bén hơn.
“Anh có biết mình đang làm gì không?”
Khâu Đỉnh Kiệt không trả lời câu đó. Anh chỉ với tay lấy cốc nước trên bàn, đưa về phía hắn.
“Uống ít nước trước đã.” Giọng anh vẫn bình thường, hoàn toàn không để tâm để cuộc đối thoại nặng nề đang diễn ra của bọn họ.
Hoàng Tinh không đưa tay nhận.
Hai người nhìn nhau.
Không khí trong phòng liền rơi vào im lặng.
Cuối cùng, Khâu Đỉnh Kiệt cũng không ép. Anh đặt cốc nước về chỗ cũ, rồi mới lên tiếng.
“Cậu muốn tôi phản ứng thế nào?”
Anh nhìn thẳng vào Hoàng Tinh, ánh mắt không dao động.
“Lập tức còng tay cậu lại?”
“Hay gọi người đến bắt cậu ngay bây giờ?”
Dừng một chút, anh nói tiếp.
“Hay là đứng khoanh tay, dùng cái giọng chính nghĩa mà hỏi cậu tại sao lại giết người?”
Mỗi câu anh nói ra đều rất bình tĩnh. Nhưng chính vì quá bình tĩnh, lại khiến người ta cảm thấy không ổn.
Hoàng Tinh nhìn anh, lông mày càng siết chặt.
“Đó mới là việc anh nên làm.” Hắn nói. “Không phải sao?”
Khâu Đỉnh Kiệt rũ mắt, im lặng vài giây, rồi mới khẽ “ừ” một tiếng.
“Đúng là nên làm vậy.”
Sau đó anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đối diện hắn.
“Nhưng tôi không muốn.”
Câu trả lời rất dứt khoát, không có do dự cũng không có giải thích, đơn giản đến mức gần như vô lý.
Hoàng Tinh nhìn chằm chằm người đang ngồi ngay trước mắt. Trong đầu hắn thoáng qua rất nhiều suy đoán, nhưng không có cái nào là hợp lý.
“Anh đang nói cái gì vậy…?”
Khâu Đỉnh Kiệt lại khoanh tay dựa lên lưng ghế.
“Yên tâm.” Anh chậm rãi nói. “Những người nên chết… đều đã chết hết rồi.”
Lời vừa nói ra, ánh mắt Hoàng Tinh đã thay đổi rõ rệt.
“Những người cậu bỏ qua…” Khâu Đỉnh Kiệt nói tiếp, giọng vẫn đều như cũ. “Tôi cũng đã giúp cậu xử lý.”
Anh nhìn thẳng vào đôi đồng tử đang co rút của hắn.
“Hình như…”
“Tôi trở thành đồng phạm của em rồi.”
Không khí trong căn phòng có hơi ngột ngạt.
“Vậy nên…” Khâu Đỉnh Kiệt tiếp tục hỏi, giọng khẽ thấp xuống.
“Em vẫn muốn đuổi tôi đi sao?”
Đầu óc Hoàng Tinh trống rỗng vài giây. Hắn nhìn anh, như không kịp hiểu hết những gì đang diễn ra.
“… Anh đã giết chết Thẩm Tri Hành?”
Khâu Đỉnh Kiệt khẽ nhướn mày, hơi nghiêng đầu, nụ cười trên môi sâu hơn một chút.
“Chuyện đó quan trọng sao?” Anh hỏi ngược lại.
“Em chưa trả lời câu hỏi của tôi?”
Hoàng Tinh nhìn vào người trước mặt thật lâu.
Hắn như muốn nhìn xuyên qua lớp vỏ bình tĩnh kia của anh, để xem bên trong anh rốt cuộc đang suy nghĩ gì. Càng nhìn, hắn càng cảm thấy khó hiểu, càng thấy không hợp lý, nhưng lại không thể dời mắt đi được…
Một lúc sau, hắn mới khàn giọng nói.
“… Anh điên rồi.”
Khâu Đỉnh Kiệt không phủ nhận, nụ cười trên môi anh càng rõ hơn. Ánh mắt nhìn hắn cũng không né tránh, cứ như đang thừa nhận một cách rất tự nhiên.
“Ừ.” Anh đáp, rồi hơi nghiêng đầu.
“Tôi còn có thể điên hơn em nghĩ…”
Nói rồi, anh rời khỏi ghế, tiến sát đến giường.
Hoàng Tinh còn chưa kịp phản ứng, Khâu Đỉnh Kiệt đã cúi người xuống, hôn lên môi hắn.
Khoảnh khắc môi chạm vào nhau đến quá đột ngột, đầu óc Hoàng Tinh vốn đã chưa kịp tiêu hóa hết những gì vừa nghe, nay lại bị người kia tiến đến bất ngờ. Giống như một nhát dao cắt thẳng vào dòng suy nghĩ vẫn còn đang hỗn loạn của hắn.
Đầu óc Hoàng Tinh liền trống rỗng, cơ thể theo bản năng muốn tránh đi, nhưng phản ứng lại chậm hơn bình thường nửa nhịp.
Khâu Đỉnh Kiệt liền giữ lấy gáy hắn.
Anh quỳ trên giường, một tay luồn vào sau tóc Hoàng Tinh, không cho hắn lộn xộn, một tay chống lên thành giường, bao lấy hắn trong lòng mình.
Nụ hôn không quá sâu, cũng không thô bạo, chỉ từ từ nhấm nháp, như cố tình kéo dài thêm một chút, để người đang trong lòng hiểu ra những chuyện anh làm đều không phải là bốc đồng.
Hơi thở hai người dần hòa vào nhau. Không gian vốn yên tĩnh lúc này chỉ còn lại tiếng hô hấp và một ít tiếng môi chạm môi rất khẽ.
Một lúc sau, Khâu Đỉnh Kiệt mới chậm rãi tách ra, khoảng cách giữa hai người vẫn rất gần, gần đến mức chỉ cần một chút cử động, sẽ lại có thể chạm vào nhau lần nữa.
Hoàng Tinh nặng nề thở dốc, lồng ngực hắn khẽ phập phồng, ánh mắt lần đầu tiên lộ ra sự mất kiểm soát rõ ràng. Hắn nhìn chằm chằm vào người trước mặt, như muốn xác nhận vừa rồi có phải thật hay không.
Nhưng càng nhìn, lại càng càng không có câu trả lời…
“… Anh đang làm cái gì vậy?” Giọng hắn khàn đi, đã không còn giữ được sự bình tĩnh như trước.
Tay Khâu Đỉnh Kiệt vẫn đặt sau gáy hắn, chưa hề rút lại. Ngón tay anh khẽ siết lại một chút.
“Không phải em nói tôi điên sao?” Anh đáp.
“Điên thì phải làm mấy chuyện như vậy chứ.”
Hoàng Tinh càng nhíu chặt mày. Hắn đưa tay lên, đặt lên ngực Khâu Đỉnh Kiệt, đẩy ra một chút. Lực không mạnh, nhưng đủ để tạo ra một khoảng cách nhỏ giữa hai người.
“Khâu Đỉnh Kiệt.”
“Ừ.” Người trước mặt tự nhiên đáp lại.
“Anh biết tôi đã làm gì không?”
“Biết.”
“Biết tôi đã lợi dụng anh không?”
“Biết.”
Hoàng Tinh nhìn anh, ánh mắt dần tối lại.
“Vậy anh còn làm mấy chuyện này làm gì?”
Lần này, Khâu Đỉnh Kiệt không trả lời ngay.
Anh nhìn hắn một lúc, trong mắt thoáng một tia dao động. Rồi anh gạt cánh tay đang đẩy mình ra của Hoàng Tinh, một lần nữa cúi xuống, hôn lên môi hắn.
Nụ hôn lần này càng dịu dàng hơn, không còn là thăm dò như ban đầu. Anh hơi nghiêng đầu, há miệng ngậm lấy môi trên của hắn. Trong lúc môi chạm môi, vài câu nói thì thầm liền được bật ra.
“Biết sao bây giờ…” Giọng Khâu Đỉnh Kiệt rất thấp.
“Ai bảo anh lại yêu em chứ…”