24.

Nhắc lại: truyện đã gắn tag “phản đạo đức”, “tâm lý méo mó”, “tam quan lệch lạc”,… ngay từ đầu. Vậy nên hãy chắc chắn rằng bạn vẫn muốn đọc nó. Nếu cảm thấy không hợp, xin hãy lặng lẽ rời đi, cảm ơn.

.

.

.

Hoàng Tinh nhắm mắt lại, toàn bộ sức lực như bị rút sạch. Cơ thể vốn đang gồng lên chống đỡ, giờ lại trở nên mềm nhũn. Nếu không phải Khâu Đỉnh Kiệt đang giữ cổ áo hắn, có lẽ người đã trực tiếp ngã xuống sofa.

“Hoàng Tinh!”

Giọng Khâu Đỉnh Kiệt trầm xuống, mang theo một tia hoảng loạn hiếm thấy.

Anh lập tức buông cổ áo ra, động tác chuyển đổi gần như theo bản năng, tay nhanh chóng đỡ lấy vai người trước mặt. Chỉ là ngay khi lòng bàn tay chạm vào da thịt của người trong lòng, anh liền không khỏi giật mình.

Cơ thể người kia nóng đến mức bất thường, xuyên qua lớp vải mỏng truyền thẳng vào xúc giác của anh.

“Chết tiệt…” Khâu Đỉnh Kiệt thấp giọng chửi một câu, lông mày nhíu chặt lại.

Không cần đo nhiệt độ cũng biết, đây tuyệt đối không phải sốt nhẹ. Nhiệt độ cơ thể này, rõ ràng đã vượt qua mức bình thường rất xa. Hô hấp của Hoàng Tinh lúc này cũng không còn ổn định, từng nhịp thở gấp gáp đứt quãng, như thể từ trước đến giờ vẫn luôn cố kìm nén, cố giữ cho không lộ ra, nhưng đến lúc này đã hoàn toàn không thể chống đỡ thêm nữa.

Khâu Đỉnh Kiệt nghiến chặt răng. Trong đầu thoáng qua hình ảnh vừa rồi, khi người này vẫn còn ngồi đối diện anh, từng câu từng chữ nói ra rõ ràng, mạch lạc, thậm chí còn có thể dùng giọng điệu bình tĩnh đến đáng ghét mà khiêu khích anh. Nghĩ đến đó, trong lòng anh bỗng dâng lên một cảm giác khó chịu khó nói thành lời, không rõ là tức giận vì bị lừa, hay là bực bội vì chính mình đã không nhận ra sớm hơn.

Anh hít sâu một hơi, ép bản thân bình tĩnh lại. Lúc này không phải lúc để nghĩ mấy chuyện đó.

Khâu Đỉnh Kiệt cúi người xuống, một tay vòng qua lưng, tay kia đỡ lấy vai Hoàng Tinh, chậm rãi kéo người đứng dậy. Sức nặng của người kia nhẹ hơn anh tưởng. Khi da thịt tiếp xúc với diện tích lớn hơn, cảm giác nóng bỏng từ cơ thể của Hoàng Tinh càng trở nên rõ ràng.

“Cứng đầu đến mức này…” Anh lẩm bẩm một câu, giọng rất thấp.

Khâu Đỉnh Kiệt nhanh chóng dìu hắn vào phòng ngủ. Cửa bị đẩy ra, anh cẩn thận đặt người xuống giường, sau đó lập tức quay người đi vào phòng tắm.

Tiếng nước chảy vang lên, phá vỡ bầu không khí nặng nề trong căn phòng yên tĩnh. Anh vặn vòi, để dòng nước lạnh chảy qua lòng bàn tay, sau đó nhanh chóng thấm ướt một chiếc khăn sạch. 

Khi quay lại phòng ngủ, Hoàng Tinh vẫn nằm yên trên giường. Lông mày hắn hơi nhíu lại, như thể cơn đau đầu vẫn chưa chịu buông tha, hơi thở vẫn còn đứt quãng. Gương mặt vốn bình tĩnh, thậm chí có phần lạnh lùng kia, giờ đây lại lộ ra một chút mệt mỏi không thể che giấu.

Khâu Đỉnh Kiệt bước đến, ngồi xuống mép giường, đưa tay đặt chiếc khăn ướt lên trán hắn.

Từ khoảng cách này, anh có thể nhìn rõ từng đường nét trên gương mặt của người đàn ông kia. Trong vô thức, lông mày hắn vẫn nhíu chặt, sắc môi nhợt nhạt, hơi thở nặng nề. Một người vừa rồi còn có thể ngồi trước mặt anh, bình tĩnh mà thừa nhận mọi thứ, thậm chí còn cố tình chọc giận anh, giờ lại nằm ở đây, yếu ớt đến mức khiến người khác không khỏi khó chịu.

Nhớ lại những lời khiêu khích kia, bàn tay đang cầm khăn lau của Khâu Đỉnh Kiệt khẽ siết lại.

“Tên nhóc điên…” anh khẽ mắng, nhưng giọng lại nhỏ chỉ như thì thầm.

Ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt đang tái đi vì sốt của người đang mê man trên giường. Những lời vừa rồi của hắn, từng câu từng chữ, rõ ràng đều là cố ý. Cố ý chọc giận anh, cố ý đẩy anh ra xa, như thể chỉ cần làm anh tức giận, thì mọi thứ sẽ trở nên đơn giản hơn.

Khâu Đỉnh Kiệt hít sâu một hơi, cảm giác trong lòng vừa nặng nề vừa bực bội.

“Cậu đúng là…”

Anh thở dài, đưa tay lật mặt khăn trên trán, ánh mắt phức tạp nhìn hắn rất lâu…

.

.

.

Ý thức của Hoàng Tinh rất nhanh lại chìm xuống một khoảng tối sâu không thấy đáy. Cơn sốt đến bất ngờ, nóng ran từ trong xương tủy lan ra ngoài da thịt, từ lồng ngực, dạ dày, rồi tràn lên cổ họng, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khô rát.

Vì dùng thuốc an thần quá liều, lượng thuốc vẫn còn sót lại trong cơ thể không những không giúp hắn dễ chịu, mà ngược lại làm cho mọi thứ trở nên méo mó và rối loạn, không còn phân biệt đâu là thực, đâu là ảo giác.

Đầu hắn rất đau, như có thứ gì đó đang không ngừng khuấy lên bên trong. Những mảnh ký ức vốn đã bị hắn ép xuống rất sâu, lúc này lại như bị ai đó lật tung lên, từng mảnh từng mảnh tràn ra, vụn vỡ, sắc nhọn, chen chúc không theo bất cứ trật tự nào.

Hắn không muốn nhớ, nhưng lại không có cách nào ngăn lại. Những hình ảnh cũ kỹ, mùi máu tanh buồn nôn, ánh đèn trần lạnh lẽo, ánh lửa cháy đỏ rực, tất cả đều cùng lúc tràn về.

Hắn lại nhìn thấy căn nhà năm đó. Sàn nhà lạnh đến mức xuyên qua lòng bàn chân, lan thẳng lên sống lưng. Không gian im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng thở nặng nề, đứt quãng, không rõ là của ai. 

Tiếng kim loại kéo lê trên sàn, khô khốc đến rợn người. Lưỡi kiếm chạm vào da thịt, máu bắn lên tay, lên cổ, dính vào khóe mắt, khiến tầm nhìn đỏ ngầu.

Cơn đau đầu tăng lên, như có ai đó dùng tay bóp chặt lấy não hắn, ép những ký ức đó phải tiếp tục chạy qua. 

Nhưng rồi tất cả đột ngột sụp xuống, giống như một sợi dây bị cắt ngang. Không gian đổi màu, ánh sáng thay đổi, và khi hắn mở mắt ra lần nữa, mọi thứ trước mặt đã không còn là căn nhà đó nữa.

Giữa cơn mê man, hắn nhìn thấy Khâu Đỉnh Kiệt đứng trước mặt mình.

Ánh sáng phía sau lưng người kia rất mạnh, hắt ngược vào khiến biểu cảm trên gương mặt bị che đi một phần, nhưng ánh mắt nhìn thẳng về phía hắn vẫn rất rõ ràng đến tàn nhẫn.

Ánh mắt người kia nhìn hắn, không còn sự dịu dàng, không còn vẻ nhẫn nại quen thuộc, mà chỉ còn lại sự chán ghét trần trụi, như đang nhìn một thứ gì đó khiến người ta không thể chấp nhận nổi.

Môi Khâu Đỉnh Kiệt khẽ động, dường như đang chất vấn điều gì đó. Nhưng trong cơn mê, Hoàng Tinh lại không nghe rõ được từng câu chữ. Chỉ cảm nhận được áp lực nặng nề đè lên ngực, như mỗi lời nói đều là một nhát dao, không cần nghe rõ nội dung cũng đủ khiến người ta nghẹt thở.

Hắn không giải thích, cũng không phản bác. Những lời cần nói, hắn đã nói hết từ trước. Những gì cần làm, hắn cũng đã làm xong. Giờ đây, không còn gì để biện minh nữa. Hắn chỉ đứng đó, lặng im nhìn người trước mặt, như thể đây là điều sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra, chỉ là bây giờ nó thật sự xuất hiện trước mắt hắn mà thôi.

Hắn đã lợi dụng anh.

Lợi dụng sự tin tưởng, lợi dụng tình cảm mà Khâu Đỉnh Kiệt dành cho mình, từng bước từng bước đạt được mục đích trả thù. Đã đi đến nước này, thì việc bị chán ghét, bị căm giận, thậm chí bị hận đến tận xương tủy, cũng đều là thứ hắn đáng phải nhận.

Vậy nên hắn không nói gì.

Để mặc cho ánh mắt kia dừng lại trên người mình, lạnh đến mức khiến tim hắn co thắt lại từng chút một.

Kế đến, Khâu Đỉnh Kiệt không nói gì nữa, anh chậm rãi quay lưng rời đi.

Bóng lưng ấy từng bước từng bước rời xa, dứt khoát đến mức không để lại một chút vướng bận gì.

Khoảnh khắc đó, trong lòng Hoàng Tinh bỗng trống rỗng.

Hắn vốn nghĩ rằng mình đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc này. Nhưng khi thật sự nhìn thấy người kia quay lưng bước đi, một cảm giác lạnh buốt lại không thể kiềm chế được mà lan ra từ tận đáy lòng, len lỏi vào từng khe hỡ, khiến hắn không thể thở được.

Hắn thậm chí còn hi vọng… người kia có thể tức giận.

Chỉ cần còn tức giận, còn chất vấn, còn muốn đối chất, thì ít nhất cũng chứng minh rằng Khâu Đỉnh Kiệt vẫn còn để tâm.

Thế nhưng, sự im lặng ấy, sự quay lưng dứt khoát ấy, lại giống như một sự cắt đứt hoàn toàn.

Ý nghĩ đó khiến lồng ngực hắn siết chặt. Nhưng rồi, hắn lại ép bản thân phải chấp nhận.

Như vậy càng tốt. 

Một kẻ như hắn, vốn dĩ không nên có bất kỳ liên hệ nào với Khâu Đỉnh Kiệt…

Hình ảnh trước mắt bắt đầu vỡ ra, ánh sáng bị kéo giãn, bóng lưng kia nhòe đi rồi biến mất hoàn toàn. Cơ thể lúc nóng lúc lạnh, như bị ném qua lại giữa hai thái cực, mồ hôi thấm ướt lưng áo. Hơi thở nặng nề, từng nhịp đều mang theo cảm giác nóng rát ở cổ họng.

Ý thức như bị ai đó nhẹ tay kéo ngược lên khỏi vực sâu. Những hình ảnh hỗn loạn vừa rồi dần dần tan ra, không còn sắc nét, chỉ còn lại cảm giác nặng nề bám dính trong đầu.

Hoàng Tinh nằm trên giường, mí mắt run lên vài cái rồi mới miễn cưỡng mở ra. Tầm nhìn trước mắt mơ hồ. Hắn mất một lúc lâu mới nhận ra trần nhà quen thuộc phía trên, hơi thở vẫn còn nặng, cổ họng khô khốc đến mức nuốt nước bọt cũng đau. 

Cơ thể vẫn còn nóng, nhưng không còn bốc lên dữ dội như lúc nãy. Đầu vẫn còn đau, nhưng ít nhất đã không còn cảm giác bị xé toạc ra như trước. Hắn chậm rãi chống tay ngồi dậy, động tác chậm chạp, như thể mỗi một cử động đều phải mất thêm vài giây để truyền lệnh từ não xuống cơ thể.

Đến khi lưng dựa vào đầu giường, hắn mới thật sự ý thức được mình đang ở đâu.

Đây là phòng ngủ của hắn.

Khâu Đỉnh Kiệt không có ở đây.

Ánh mắt Hoàng Tinh khẽ động, vô thức quét một vòng quanh phòng. Những hình ảnh vừa rồi chồng chéo giữa thực và ảo. Bóng lưng quay đi của Khâu Đỉnh Kiệt trong cơn mê vẫn còn rõ ràng đến mức khiến lồng ngực hắn đau nhói.

Là mơ… hay là thật?

Hắn không phân biệt được.

Hoàng Tinh đưa tay lên, xoa nhẹ thái dương, đầu ngón tay hơi run, không biết là do sốt hay do dư âm của những thứ vừa trải qua. Hắn nhắm mắt lại một chút, sau đó lại mở ra, ép bản thân phải tỉnh táo.

Dù là mơ hay là thật… kết cục cũng không khác nhau.

Khâu Đỉnh Kiệt quay lưng rời đi, vốn dĩ là chuyện sớm muộn.

Hắn chậm rãi thở ra một hơi, ánh mắt dần dần trở nên bình tĩnh lại.

Nếu đã vậy… thì cũng nên kết thúc cho gọn gàng.

Khâu Đỉnh Kiệt bắt cũng không thèm bắt, vậy thì để hắn tự đến đồn cảnh sát tự thú. Nếu anh đã không muốn dính dáng gì đến hắn, chắc sẽ không can thiệp đến chuyện vào tù của hắn nữa.

Hoàng Tinh chống tay xuống giường định đứng dậy. Chỉ là ngay lúc hắn vừa nhích đến mép giường, ngoài cửa liền vang lên tiếng động rất khẽ.

Âm thanh mở cửa nhà phát ra. Tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang, không nhanh không chậm, từng bước tiến lại gần.

Cửa phòng ngủ liền bị đẩy ra.

Khâu Đỉnh Kiệt xuất hiện ở ngưỡng cửa, trên tay còn cầm một túi giấy nhỏ, như vừa từ bên ngoài trở về. Áo khoác vẫn còn mặc trên người, tóc có chút rối nhẹ vì gió.

Hai người nhìn nhau.

Không gian yên tĩnh đến có hơi ngột ngạt.

Ánh mắt Khâu Đỉnh Kiệt dừng lại trên người hắn, rõ ràng có một thoáng ngạc nhiên, sau đó nhanh chóng chuyển thành căng thẳng. Anh bước nhanh vào trong, đặt túi giấy xuống bàn, không nói một lời đã đưa tay lên trán hắn.

Hoàng Tinh theo phản xạ hơi nghiêng đầu tránh đi, nhưng động tác chậm hơn anh một nhịp.

Lòng bàn tay Khâu Đỉnh Kiệt chạm vào trán hắn. Cảm nhận nhiệt độ đã không còn nóng đến mức đáng sợ như trước, anh khẽ thở ra một hơi rất nhẹ.

“Đỡ hơn rồi.” 

Hoàng Tinh ngẩng đầu lên nhìn anh, không biết người trước mặt đang định làm gì, nhưng theo bản năng lại nói ra mấy lời khó nghe.

“Không chết được đâu.” Hắn nói, giọng khô khốc, mang theo chút mỉa mai. “Làm anh thất vọng rồi à?”

Động tác của Khâu Đỉnh Kiệt khựng lại một giây. Anh không đáp ngay, chỉ nhìn hắn, ánh mắt hơi tối xuống.

“Ngồi cho ngay ngắn vào.” Anh đưa tay ấn nhẹ vai hắn xuống.

Hoàng Tinh đang nhổm người lên bị ép ngồi lại giường. Hắn khẽ nhíu mày.

Khâu Đỉnh Kiệt nói xong liền quay người mở túi giấy, lấy ra một hộp cháo còn ấm. Hơi nóng bốc lên rất nhẹ, mang theo mùi thơm nhàn nhạt.

Anh mở nắp, sau đó đưa cho hắn.

“Ăn một ít.” 

Hoàng Tinh nhìn hộp cháo, không đưa tay nhận.

Khâu Đỉnh Kiệt đứng yên vài giây, sau đó đặt luôn hộp cháo xuống tay hắn, giọng vẫn lạnh nhạt.

“Ăn xong rồi nói.”

“Không cần.” Hoàng Tinh lập tức đẩy nhẹ ra, ánh mắt lạnh đi. “Không cần làm những điều thừa thải này. Anh đừng cản trở kế hoạch giết Lý Thừa Khải của tôi là được.”

Không gian lập tức im lặng.

Ánh mắt Khâu Đỉnh Kiệt dừng lại trên mặt hắn, như đang cố nhìn xuyên qua lớp bình tĩnh giả tạo kia.

“Đáng sao?” Anh hỏi.

Hoàng Tinh không trả lời.

“Vì một tên sát nhân.” Khâu Đỉnh Kiệt tiếp tục, từng chữ rõ ràng. “Thay đổi cả một kế hoạch gây án hoàn hảo… Chỉ để có thể giết hắn, mà chấp nhận hủy hoại cả một cuộc đời?”

Không khí trong phòng trở nên nặng nề.

Hoàng Tinh vẫn im lặng.

Ánh mắt Khâu Đỉnh Kiệt hơi đỏ lên.

“Tôi hỏi cậu, có đáng không?”

Lần này, Hoàng Tinh khẽ cười.

“Anh nghĩ thì sao?” Hắn ngẩng đầu lên. “Giết người đã hại chết cả gia đình mình… có đáng không?”

Hoàng Tinh nhìn thẳng vào anh, ánh mắt không né tránh.

“Tôi đã điều tra anh, biết được anh công tác ở đây, liền lợi dụng anh để vào tổ chuyên án.” Giọng hắn vẫn đều đều. “Mục đích chỉ để biết vị trí của Lý Thừa Khải.”

“Lý Thừa Khải chết rồi.”

Câu nói của Khâu Đỉnh Kiệt cắt ngang những lời Hoàng Tinh định nói tiếp.

“Bị tù nhân khác dùng muỗng đâm nhiều nhát vào cổ và ngực.” Khâu Đỉnh Kiệt tiếp tục, ánh mắt không rời khỏi hắn. “Trong tù không có đồ nhọn, đâm bằng muỗng vừa lục vừa nông, hắn bị đâm rất nhiều lần mới chết.”

Anh dừng một chút.

“Hắn chết như vậy.” Khâu Đỉnh Kiệt hỏi. “Cậu có hài lòng không?”

Lông mày Hoàng Tinh nhíu chặt lại. “Anh đã làm gì?”

“Có cần tôi làm gì sao?” Khâu Đỉnh Kiệt đáp lại, giọng nhàn nhạt. “Toàn là tù nhân chung thân. Không ai quan tâm. Ở đó, ai sống, ai chết… đôi khi không phải do pháp luật quyết định.”

Anh nhìn hắn.

“Một tù nhân nhỏ bé không có tiếng nói, không chọc giận ai thì vẫn còn được lây lất mà sống, bị ai ghim thù rồi thì liền chết lúc nào cũng không hay.”

Không gian lại rơi vào im lặng.

Khâu Đỉnh Kiệt tiếp tục hỏi.

“Sao rồi, cậu còn muốn vào tù nữa không?”

Hoàng Tinh không trả lời câu đó. Hắn chỉ nhìn anh, ánh mắt sâu hơn một chút.

“Anh đã nghi ngờ tôi từ lúc nào?”

“Từ lúc xem tài liệu nhà họ Hoàng cùng cậu.” Khâu Đỉnh Kiệt nói. “Cậu đưa ra quá nhiều giả thuyết, làm lệch hướng điều tra. Lúc đó tôi nghĩ mình suy diễn. Nhưng sau khi gặp lại người giúp việc trong vụ Lục Đình Tu… tôi không thể giả vờ không thấy nữa.”

Hai người nhìn nhau.

Không ai nói thêm gì trong một lúc rất lâu.

Cuối cùng, Khâu Đỉnh Kiệt đặt hộp cháo vào tay hắn lần nữa.

“Ăn.”

Lần này giọng anh lạnh lùng hơn, không cho phép cự tuyệt.

“Ăn xong rồi uống thuốc.”

Anh đứng dậy, không nhìn hắn nữa.

“Tôi đi lấy nước cho cậu.”

Thu Phong Ảnh Điệp

[Tinh Kiệt] Sát Nhân

<< 23. Thú Nhận

25. Hoàn >>

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *