23. Thú Nhận

Hoàng Tinh vừa bước xuống bậc thang cuối cùng, đèn trong tầng hầm liền được bật sáng.

Ánh đèn không quá mạnh, nhưng trong tầm nhìn vẫn còn hơi mơ hồ của Khâu Đỉnh Kiệt, anh phải nheo mắt lại một chút mới nhìn rõ được người đang đứng trước mặt.

Sắc mặt Hoàng Tinh tái nhợt. Tóc hơi rối, vài sợi rũ xuống trán. Trong đôi mắt vốn luôn bình tĩnh kia có một màu đỏ nhạt, như thể vừa bị thứ gì kích thích.

Khi vừa nhìn thấy Khâu Đỉnh Kiệt đang đứng bên trong căn phòng đó, lông mày hắn lập tức nhíu chặt, liền bước nhanh về phía anh.

Khâu Đỉnh Kiệt còn chưa kịp mở miệng, cổ tay đã bị nắm lấy. Lực nắm không quá mạnh, nhưng rất dứt khoát mà kéo anh ra ngoài.

“Đừng ở trong này.”

Giọng hắn khàn đi một chút.

“Anh bị dị ứng với phấn bướm.”

Khâu Đỉnh Kiệt hơi choáng váng bị kéo đi. Không khí bên ngoài lập tức dễ thở hơn nhiều. Nhưng ngay khi vừa ra khỏi cửa, bàn tay đang nắm cổ tay anh liền buông ra.

Nhanh đến mức như chưa từng chạm vào.

Hoàng Tinh ở phía trước quay lưng về phía anh. Giọng nói của hắn đã trở về vẻ lạnh nhạt quen thuộc.

“Chúng ta lên trên nói chuyện.”

Hắn nói xong liền đi lên cầu thang.

Khâu Đỉnh Kiệt đứng yên vài giây. Cảm giác choáng váng trong đầu đã dịu đi khá nhiều, cũng may anh không ở bên trong lâu.

So với lần ở công viên, lần này nhẹ hơn rất nhiều. Có lẽ vì bên trong đã bỏ trống lâu ngày, chỉ còn sót một ít bụi phấn mỏng vương lại trong không khí.

Chỉ là…

Nhờ vậy mà anh mới biết được. Thì ra mình dị ứng với phấn bướm.

Khâu Đỉnh Kiệt vô thức xoa nhẹ sống mũi. Sau đó ánh mắt rơi lên bóng lưng của Hoàng Tinh. Người đàn ông kia đã đi lên vài bậc thang trước anh. Khoảng cách giữa hai người liền kéo giãn ra vài bước.

Nhớ lại lúc nãy khi vừa kéo được anh ra ngoài, hắn đã nhanh chóng buông tay ra… Trong lòng Khâu Đỉnh Kiệt vẫn không khỏi có một cảm giác hụt hẫng rất nhỏ.

Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ đi lên theo.

Hai người trở lại phòng khách.

Ánh nắng ban trưa xuyên qua cửa sổ chiếu vào phòng. Mọi thứ nhìn qua vẫn bình thường như trước, giống như tầng hầm kia hoàn toàn không tồn tại.

Hoàng Tinh đi thẳng đến sofa rồi ngồi xuống.

Khâu Đỉnh Kiệt đứng ở đối diện. Lúc này anh mới nhìn rõ hơn dáng vẻ của hắn.

Tóc Hoàng Tinh hơi rối. Ánh sáng chiếu vào khiến con ngươi trong mắt hắn có vẻ đỏ hơn bình thường. Hai gò má cũng ửng lên một chút, giống như đang sốt nhẹ.

Hai người im lặng vài giây. Sau đó Hoàng Tinh lên tiếng trước, giọng hắn rất bình tĩnh.

“Chắc anh đã biết tôi tên là gì rồi.”

Hắn không nhìn Khâu Đỉnh Kiệt. Ánh mắt chỉ rơi vào mặt bàn trước mặt.

Khâu Đỉnh Kiệt không trả lời. Hoàng Tinh dường như cũng không định chờ. Hắn tiếp tục nói, giọng điệu vẫn thản nhiên như đang nói về một chuyện rất bình thường.

“Anh cũng nhìn thấy những thứ dưới tầng hầm rồi.” Lúc này hắn mới hơi ngẩng đầu lên, ánh mắt chậm rãi dừng trên người Khâu Đỉnh Kiệt.

“Có gì muốn hỏi không?”

Không gian trong phòng liền yên tĩnh. 

Khâu Đỉnh Kiệt nhìn người đàn ông đang ngồi trên sofa. Biểu cảm trên gương mặt hắn quá bình tĩnh. Bình tĩnh đến mức khiến người khác không thể đoán được trong đầu hắn đang nghĩ gì.

“Cậu…” 

Khâu Đỉnh Kiệt ngập ngừng, rồi dừng lại. 

Câu hỏi đã ở ngay đầu lưỡi, nhưng đến cuối cùng vẫn không thể nói ra. Nó đã theo anh suốt cả chuyến đi, sau khi biết về tình trạng tâm lý của Hoàng Tinh. Khâu Đỉnh Kiệt liền có một suy đoán mà ngay cả anh cũng cảm thấy lạnh sống lưng.

Nhưng khi đứng trước mặt người đàn ông này… anh lại không biết nên hỏi thế nào.

Nếu như Hoàng Hâm còn sống. Vậy thì bốn cái xác trong vụ án năm đó, thật ra chỉ có ba… 

Nhưng nếu là như thế, thì việc phân xác… chỉ có một khả năng.

Người còn sống lúc đó đã tự tay chặt xác, cố ý tạo ra thêm một “thi thể” thứ tư…

Khâu Đỉnh Kiệt nhìn Hoàng Tinh. 

Cổ họng anh khẽ động. Nhưng cuối cùng vẫn không thể hỏi ra câu đó.

Bởi vì chỉ cần hỏi ra… cũng giống như tự tay xé toạc vết thương đã mục nát từ rất lâu của hắn.

Anh không muốn..

Nhưng…

Nếu không hỏi, tất cả sẽ mãi mơ hồ.

Mà anh thì không muốn tiếp tục đứng ngoài, nhìn hắn một mình chịu đựng tất cả.

Sự im lặng kéo dài vài giây.

Hoàng Tinh nhìn anh. Ánh mắt hắn rất bình tĩnh, như một mặt hồ phẳng lặng không gợn sóng. Sau đó như đoán được suy nghĩ của anh, khóe môi hắn khẽ nhếch lên.

“Anh muốn hỏi vụ án của nhà tôi trước, đúng không?”

Khâu Đỉnh Kiệt im lặng. Hoàng Tinh cũng không cần nghe câu trả lời của anh. Hắn hơi ngả lưng ra sau, tựa lên sofa.

“Tại sao phát hiện ra bốn cái xác, nhưng tôi vẫn còn sống.”

Hắn chậm rãi nói.

“Anh đang thắc mắc về chuyện này nhỉ?”

Ánh mắt hắn nhìn thẳng vào Khâu Đỉnh Kiệt. Không né tránh, cũng không có chút cảm xúc nào. Chỉ có một sự bình tĩnh đến lạnh lẽo.

“Bởi vì thi thể thứ tư…”

Hoàng Tinh khẽ nghiêng đầu.

“Là tôi làm ra.”

Khâu Đỉnh Kiệt siết chặt tay.

Hoàng Tinh vẫn nói tiếp, giọng hắn đều đều, như chỉ đang kể lại một câu chuyện rất bình thường.

“Trong nhà có một thanh kiếm.”

“Cha tôi rất thích nó.”

“Hầu như ngày nào ông ấy cũng lấy ra lau. Lau rất kỹ, từ chuôi đến lưỡi, lau xong còn ngồi ngắm một lúc, sau đó mới treo lại ngay ngắn trên kệ.”

Hắn dừng một chút, như đang nhớ lại.

“Ông ấy còn dạy tôi cách cầm kiếm.”

“Cách đứng, cách vung tay.”

“Từ nhỏ đã muốn tôi sau này lớn lên có thể học kiếm đạo.”

Khóe môi Hoàng Tinh khẽ cong lên. Nụ cười đó lại khiến người ta lạnh sống lưng.

“Ông ấy chắc không ngờ…”

“Thứ ông ấy thích nhất lại là thứ cắt đứt tay chân mình.”

Căn phòng im lặng đến mức ngột ngạt.

Hoàng Tinh hơi rũ mắt, nói một câu không đầu không đuôi.

“Xương người rất khó chặt.”

Hắn khẽ lắc đầu.

“Ban đầu tôi nghĩ chỉ cần chém một nhát là xong.”

“Sau đó mới phát hiện không phải.”

Hắn đưa tay lên, làm một động tác như đang cầm kiếm.

“Phải chặt rất nhiều lần.”

“Đặc biệt là chỗ khớp.”

“Chỗ đó cứng hơn tôi tưởng.”

Giọng hắn vẫn rất bình thản.

“Thanh kiếm đó đúng là rất sắc.”

“Nhưng vẫn mất khá nhiều thời gian.”

Hắn khẽ nhếch môi.

“Không thể để cảnh sát nhìn ra số lượng thi thể không đúng.”

“Cho nên tôi phải dùng lửa để đốt–…”

“Đủ rồi!”

Giọng Khâu Đỉnh Kiệt đột ngột cắt ngang. Không lớn, nhưng rất dứt khoát.

Anh không muốn nghe thêm, không phải vì cảm thấy ghê sợ, mà chỉ đơn giản là không muốn phần ký ức đó tiếp tục bị đào lên.

Anh không muốn Hoàng Tinh phải nhớ lại mớ ký ức kinh hoàng ấy…

Hoàng Tinh dừng lại, hắn nhìn Khâu Đỉnh Kiệt. Ánh mắt hai người liền chạm nhau.

Phòng khách lại rơi vào im lặng. Trong vài giây, không ai nói gì.

Một lát sau, Hoàng Tinh khẽ nhếch khóe miệng, mang theo chút điên cuồng.

“Anh không muốn nghe nữa à?”

Hắn hỏi.

“Hay là… không dám nghe tiếp?”

Hắn nhìn thẳng vào mắt Khâu Đỉnh Kiệt.

“Có phải anh thấy rất ghê tởm không?” 

Ánh mắt hắn rất sáng, nhưng dưới ánh sáng đó lại giống như có thứ gì đó vỡ vụn.

“Cũng đúng.” Hắn tự gật đầu.

“Tự tay chặt xác người thân.”

“Xong còn có thể nghĩ cách dàn dựng hiện trường, qua mặt cảnh sát.”

Một tiếng cười khẽ được bật ra.

“Nghe giống cái gì nhỉ…”

Hắn ngẩng đầu.

“Quái vật?”

“Làm những chuyện kinh tởm như thế. Vậy mà vẫn có thể sống tiếp.”

Nụ cười trên môi hắn dần nhạt đi. Ánh mắt cũng hạ xuống, nhìn lên mặt bàn trà. Giọng nói khi vang lên lần nữa đã nhỏ đi rất nhiều.

“Nhưng nếu không tiếp tục sống…”

“Thì ai trả thù cho họ?”

Một khoảng lặng kéo dài.

Ký ức trong đầu hắn bắt đầu hỗn loạn. Những hình ảnh đã cố quên đi nhiều năm lại lần nữa bị kéo ra khỏi bóng tối.

Đầu Hoàng Tinh bắt đầu đau.

Không phải kiểu đau âm ỉ, mà là từng cơn nhói lên, như có thứ gì đó đang từ bên trong đập vào hộp sọ hắn. Tầm nhìn trước mắt dần mờ đi, ánh sáng trong phòng khách bị kéo giãn thành từng mảng nhòe. Hơi thở hắn nóng lên, không khí đi vào phổi mang theo từng luồng nhiệt nóng ran. 

Nhưng hắn vẫn ngồi thẳng. Lưng không tựa vào sofa nữa. Bàn tay đặt trên đầu gối siết lại, các khớp xương đã trắng bệch.

Hắn cố giữ cho giọng mình ổn định, tiếp tục nói.

“Ban nãy… chắc anh đã đọc được nội dung trên tấm bảng dưới tầng hầm rồi.”

Hắn ngẩng mắt lên, nhìn về phía Khâu Đỉnh Kiệt, ánh nhìn không còn rõ tiêu cự.

“Những người đó…”

“Đều đáng phải chết.”

Hắn nói rất chậm, giống như đang lần lượt đọc lại từng cái tên đã được khắc sâu trong đầu mình suốt nhiều năm.

“Diệp Tư Viễn, phụ trách rửa tiền.”

Hắn khẽ bật cười, giọng nói mang theo một chút châm biếm rõ ràng.

“Nếu thích tiền như thế, tôi liền nhét tiền vào bụng ông ta, để ông ta mang theo nó xuống địa ngục.”

Hắn hơi nghiêng đầu, giọng vẫn đều đều.

“Lúc rạch bụng, ông ta đã bị tôi bịt kín miệng, đau đớn đến trợn lòi cả mắt.”

Khâu Đỉnh Kiệt mím môi không nói gì, chỉ im lặng đứng đó nhìn hắn.

Hoàng Tinh nhìn anh vẫn chưa tức giận. Trong lòng hắn bỗng nổi lên một cảm giác khó chịu.

Như đấm vào bông vậy…

Hắn cau mày rất nhẹ, rồi tiếp tục.

“Lục Đình Tu vừa tạm biệt vợ con ở sân bay, mới về đến nhà đã bị tôi đánh ngất.”

“Tôi chỉnh nhiệt độ phòng lên cao, làm tăng thời gian phân hủy. Cảnh sát các người vừa đến hiện trường đã mở lớn cửa, dĩ nhiên là bỏ qua vấn đề đó.”

Hắn khẽ nhếch môi.

“Tối hôm hắn ta chết, cũng là hôm tôi được cả tổ của anh chào mừng gia nhập đội, cùng nhau đi ăn.”

Dừng lại một chút, hắn tiếp tục nói.

“Sau khi tạm biệt anh, tôi liền đến trước cửa nhà chờ Lục Đình Tu trở về.”

Ở quá lâu trong một không gian vừa kín vừa nóng, nhìn con mồi giãy giụa trong đau đớn dần dần mất đi sinh mệnh. Vậy nên đó là nguyên nhân sau khi ra ngoài thời tiết lạnh, hôm sau Hoàng Tinh liền bị cảm nhẹ.

Khâu Đỉnh Kiệt ngoài mặt vẫn đứng bất động, nhưng trong đầu lại nhớ đến Hoàng Tinh ho liên tục vào hôm sau, liền hiểu ra được lí do vì sao. 

Hoàng Tinh nhíu mày, hơi bất ngờ với phản ứng của Khâu Đỉnh Kiệt, liền muốn làm anh mau tức giận.

“Anh cứ đứng im như thế, không định lấy giấy bút ra ghi lại lời khai sao?”

Giọng hắn mang theo chút châm chọc.

“Tôi không muốn khi về sở rồi phải nói lại lần nữa.”

Khâu Đỉnh Kiệt hít sâu một hơi. Đúng lúc đó, điện thoại trong túi lúc này lại đột nhiên vang lên. 

Trong không khí căng thẳng như vậy, anh lại không để ý đến Hoàng Tinh nữa, rất tự nhiên đưa tay vào túi lấy điện thoại ra xem thông báo.

Hoàng Tinh nghĩ đến rất nhiều trường hợp, nhưng lại không nghĩ đến Khâu Đỉnh Kiệt lại có thể bình thản như thế.

Trong đầu hắn thoáng trống rỗng.

Khâu Đỉnh Kiệt xem điện thoại xong, còn có thời gian nhắn tin trả lời lại. Sau đó mới cất điện thoại đi. 

Anh nhìn thẳng vào Hoàng Tinh, không tức giận vì câu hỏi của hắn, mà lại nói sang vấn đề khác.

“Vậy nên hôm cùng nhau đi ăn ở Tây Thành, là cậu đi gặp Tống Minh Hầu?”

Hoàng Tinh cảm thấy thái độ hỏi tội này của Khâu Đỉnh Kiệt mới hợp lý. Hắn liền gật gật đầu.

“Đúng.”

“Hôm đó anh còn nói với tôi ông ta mất tích.”

Hắn cười nhạt.

“Giờ nghĩ lại… có thấy buồn cười không?”

Đầu hắn càng lúc càng đau. Hắn không muốn kéo dài nữa. Hắn muốn nhanh chóng kết thúc, lời nói ra càng không thèm khống chế nữa.

Khâu Đỉnh Kiệt không phản ứng với câu châm chọc đó. Chỉ tiếp tục hỏi.

“Vụ của Cố Văn Khiêm là như thế nào?”

Hoàng Tinh hơi choáng váng, hai tay hắn chống xuống đệm sofa, dùng lực giữ mình không nghiêng đi. 

“Tôi nuôi Mộc Diệp điệp.”

Hắn nói.

“Rủ anh chạy bộ cùng, là để anh làm nhân chứng với tôi.”

Hắn bật cười.

“Trêu đùa đám cảnh sát các anh rất vui.”

“Các người cứ xoay vòng vòng tìm hung thủ.” 

“Còn tôi thì đứng ngay trước mặt, chỉ cần nói vài câu… là có thể bẻ hướng điều tra.”

Khâu Đỉnh Kiệt siết chặt tay.

Anh biết Hoàng Tinh muốn chọc giận mình, lời nói ra đều là cố ý khiêu khích. Nhưng vẫn không nhịn được muốn đi đến nắm lấy cổ áo hắn.

Tên nhóc này từ khi nào miệng lại có thể nói ra những lời tức chết người khác như thế…

Nghĩ đến nét mặt lo lắng của Hoàng Tinh lúc anh hít phải phấn bướm đến choáng váng vào hôm ở công viên, Khâu Đỉnh Kiệt tiếp tục truy vấn.

“Cậu biết tôi bị dị ứng với phấn bướm, còn làm tôi phải ở hiện trường cả một buổi với cậu?”

Đến lúc anh hỏi tội rồi.

Hoàng Tinh hơi cụp mắt, chuyện này là lỗi của hắn, hắn không nghĩ Khâu Đỉnh Kiệt lại phản ứng mạnh như vậy với phấn bướm. Nhưng dù nghĩ thế, hắn vẫn không giải thích rõ với anh.

“Tôi đã nói rồi.”

“Trêu đùa các người rất vui.”

Hắn ngẩng lên. Ánh mắt lại trở nên sắc lạnh.

 “Anh chỉ là không may bị tôi chọn trúng thôi.”

Khâu Đỉnh Kiệt siết chặt nắm tay. Thật sự muốn đến bịt lại cái miệng toàn nói những lời khó nghe của tên kia. Nhưng anh còn vài thắc mắc.

Hít sâu một hơi, anh tiếp tục hỏi.

“Tại sao muốn đầu thú với tôi?”

Hoàng Tinh lúc này gần như không còn nhìn rõ nữa. Trước mắt hắn chỉ còn một bóng người mờ mờ, ánh sáng phía sau kéo thành từng vệt sáng chói mắt. Đầu hắn nặng trĩu, từng nhịp đập ở thái dương như muốn nổ tung.

Nhưng hắn vẫn cười.

“Tôi biết anh rất thông minh.”

Giọng hắn khàn đi thấy rõ, mỗi chữ bật ra đều kéo theo từng trận đau rát ở cổ họng.

“Nếu đã điều tra đến nước P…”

“Thì chắc anh cũng biết được, người tôi muốn giết nhất là ai.”

Hắn dừng một chút, cổ họng nóng rát, nhưng vẫn cố chấp nói tiếp.

“Tôi đầu thú với anh…”

“Là muốn cùng anh bàn một điều kiện.”

Khâu Đỉnh Kiệt không ngắt lời. Hoàng Tinh tiếp tục nói.

“Những việc tôi làm…”

“Đều không để lại chứng cứ.”

“Nếu chỉ lảm rõ được thân phận của tôi, cùng lắm tôi sẽ chỉ bị bắt vì tội làm giả giấy tờ.”

Hắn chậm rãi nhìn thẳng vào Khâu Đỉnh Kiệt, dù tầm nhìn hiện tại đã không thể nào nhìn rõ nữa.

“Cho nên…”

“Nếu anh muốn bắt tôi.”

“Thì đừng cản tôi vào nhà tù số Một.”

Khâu Đỉnh Kiệt tức giận, anh siết chặt tay, đến mức gân xanh nổi lên rõ ràng.

“Vậy nên, cậu từ bỏ giết Thẩm Tri Hành.”

“Là vì biết tôi sẽ quay về Bắc Kinh, sẽ bắt cậu.”

“Biết được kế hoạch của cậu, sẽ chuyển cậu sang nhà tù khác. Không để cậu gặp được Lý Thừa Khải.”

Anh nhìn hắn. “Cậu nghĩ tôi sẽ làm vậy?”

Hoàng Tinh mỉm cười.

“Anh sẽ không sao…”

Giọng hắn rất nhẹ, nhưng rất chắn chắc.

“Khâu cảnh quan?”

Câu hỏi thực chất như một lời khẳng định. Hắn tin rằng Khâu Đỉnh Kiệt sẽ quay lưng với hắn.

Khâu Đỉnh Kiệt không thế nhịn nổi nữa. Anh bước nhanh tới, đưa tay nắm lấy cổ áo hắn, kéo mạnh lên.

“Cậu–“

Nhưng ngay khi chạm vào, ngón tay anh đã đụng phải da thịt nóng đến bất thường của Hoàng Tinh.

Khâu Đỉnh Kiệt lập tức đổi sắc mặt.

“Cậu sao lại nóng như vậy?”

Anh cúi người xuống, đưa tay chạm vào trán hắn.

Nóng.
Rất nóng.

Khâu Đỉnh Kiệt nhíu chặt mày.

“Chết tiệt.”

Giọng anh trầm xuống, mang theo tức giận thật sự.

“Sốt cao như vậy còn ngồi đây cứng đầu với tôi?”

“Cậu–!!”

Lời mắng còn chưa được nói ra, cơ thể Hoàng Tinh đã mất hết sức lực.

Đầu hắn nghiêng xuống, người trực tiếp ngã vào lòng Khâu Đỉnh Kiệt.

Hoàn toàn bất tỉnh.

Thu Phong Ảnh Điệp

[Tinh Kiệt] Sát Nhân

<< 22. Phía Sau Cánh Cửa

24. >>

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *