22. Phía Sau Cánh Cửa

Khâu Đỉnh Kiệt lái xe một mạch đến khu căn hộ của Hoàng Tinh.

Trên đường đi, anh đã tưởng tượng ra không ít tình huống.

Hoàng Tinh có lẽ sẽ ngồi ở phòng khách, dáng vẻ vẫn bình tĩnh như mọi khi, sau đó từng chút một nói ra tất cả. Cũng có khả năng người kia sẽ cố ý giữ vẻ lạnh nhạt, thậm chí sẽ nói ra những lời khó nghe, chỉ để khiến anh tức giận mà chủ động rời đi.

Nghĩ đến đây, Khâu Đỉnh Kiệt lại khẽ siết tay lái chặt hơn một chút.

Chiếc xe nhanh chóng dừng lại trước khu căn hộ quen thuộc.

Anh không lập tức xuống xe ngay, mà vẫn ngồi yên bên trong thêm một chút. Động cơ đã tắt, trong khoang xe trở nên yên tĩnh. Từ vị trí này có thể nhìn thấy cửa ra vào của tòa nhà, thỉnh thoảng có vài cư dân đi ngang qua.

Khâu Đỉnh Kiệt khẽ thở ra một hơi, sau đó mới mở cửa bước xuống.

Gió thu thổi qua khoảng sân nhỏ trước tiểu khu, mang theo chút hơi lạnh nhàn nhạt. Lá cây trong bồn hoa ven đường đã ngả vàng, một vài chiếc bị gió cuốn lên rồi lại rơi xuống mặt đất.

Ánh nắng buổi trưa chiếu lên mặt đất, sáng đến mức có chút chói mắt.

Khâu Đỉnh Kiệt đi vào tòa nhà, quen thuộc bấm thang máy. Cửa thang khép lại, không gian bên trong lập tức trở nên yên tĩnh.

Anh dựa lưng vào vách kim loại phía sau, ánh mắt vô thức nhìn vào bảng hiển thị số tầng phía trên cửa.

Những con số chậm rãi nhảy lên.

Một tầng.
Hai tầng.
Ba tầng.

Thang máy đều đều đi lên, nhưng đối với Khâu Đỉnh Kiệt lúc này lại có cảm giác như rất chậm, rất chậm.

Trong đầu anh bất giác hiện lên gương mặt của Hoàng Tinh. Lúc người đàn ông kia khẽ cười khi nói chuyện với anh. Lúc ánh mắt dịu dàng của hắn nhìn về phía anh. Lúc lại bình tĩnh đến mức khiến người ta không thể đoán được hắn đang nghĩ gì.

Nghĩ đến đây, Khâu Đỉnh Kiệt liền không biết hôm nay Hoàng Tinh sẽ trưng ra loại biểu cảm nào cho anh xem.

Thang máy cuối cùng cũng “ting” một tiếng, dừng lại.

Khâu Đỉnh Kiệt bước ra ngoài, hành lang yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng bước chân anh. Anh men theo lối đi quen thuộc, đi thẳng đến trước cửa căn hộ của Hoàng Tinh.

Đứng trước đó vài giây, Khâu Đỉnh Kiệt không bấm chuông. Anh đưa tay vào túi áo, lấy ra một tấm thẻ khóa.

Tấm thẻ này Hoàng Tinh đã đưa cho anh từ khá lâu trước đây.

Hôm ấy, khi Hoàng Tinh lái xe đưa anh về nhà, lúc xuống xe Khâu Đỉnh Kiệt không chú ý đã để quên lại một tập hồ sơ trên xe của hắn.

Đến hôm sau, khi phát hiện ra, anh nhắn một tiếng với Hoàng Tinh, sau khi tan làm liền tiện đường ghé qua lấy lại.

Tuy nhiên, trên đường cao tốc Hoàng Tinh lái về hôm ấy đã xảy ra một vụ tai nạn giữa hai chiếc xe tải lớn, gần như chặn kín tất cả các làn đường. Xe cộ ùn lại một đoạn rất dài, ai cũng chỉ có thể nhích từng chút một.

Cho nên Hoàng Tinh đã về muộn hơn gần nửa tiếng.

Khi hắn về đến nơi, Khâu Đỉnh Kiệt vẫn còn đứng đợi ở trước cửa. Anh đứng tựa lưng vào tường, nhìn thấy Hoàng Tinh bước ra từ thang máy, câu đầu tiên Khâu Đỉnh Kiệt hỏi là vụ tai nạn có va đến hắn hay không, dáng vẻ rất kiên nhẫn, hoàn toàn không có biểu hiện khó chịu nào.

Hoàng Tinh nói hắn không sao, sau khi trả lại tập hồ sơ, liền mất tự nhiên mà đưa ra thêm một chiếc thẻ khóa. Hắn lúc đó chỉ nói rất tùy tiện, rằng nếu khi nào anh muốn đến mà không có hắn ở nhà, thì cứ trực tiếp mở cửa đi vào.

Khâu Đỉnh Kiệt lúc ấy chỉ cười, thuận tay cất nó vào ví, từ đó đến giờ vẫn chưa từng dùng đến.

Hoàng Tinh vốn rất ít khi vắng nhà. Cho dù có bận đến đâu, chỉ cần anh đến, hắn cũng luôn là người ra mở cửa. Lần kẹt xe hôm đó chỉ là một ngoại lệ hiếm hoi, từ sau hôm ấy cũng không xảy ra thêm lần nào nữa. Cho nên tấm thẻ này gần như chỉ nằm yên trong ví anh như một vật dự phòng chưa từng có cơ hội sử dụng.

Cho đến hôm nay.

Khâu Đỉnh Kiệt đưa thẻ lên quét vào bộ cảm ứng ở cửa. Tấm thẻ chạm vào khe đọc khóa, phát ra một tiếng “tích” khẽ. 

Ngay sau đó, khóa cửa liền mở ra.

Khâu Đỉnh Kiệt đẩy cửa bước vào. Cảnh tượng bên trong lại không giống với những gì anh đã tưởng tượng.

Trong căn hộ lúc này lại không có ai.

Khâu Đỉnh Kiệt đứng yên vài giây, sau đó mới chậm rãi đi vào.

Tấm rèm cửa sổ ở phía đối diện bị kéo hẳn sang hai bên, ánh sáng ban trưa tràn vào phòng khách.

Ở gần cửa sổ có một chiếc kệ nhỏ. Trên kệ đặt một cái gạt tàn.

Gạt tàn đã đầy đến mức gần như không còn chỗ chứa. Bên trong chất kín các đầu lọc thuốc, tro thuốc dày đặc, vài điếu còn chưa hút hết đã bị dập đi. Tro tàn rơi vãi ra cả mặt kệ, thậm chí phủ xuống sàn nhà. Quanh chân kệ là một khoảng vụn thuốc rải rác.

Khâu Đỉnh Kiệt đứng nhìn cảnh đó một lúc, lông mày chậm rãi nhíu lại.

Hoàng Tinh hút thuốc, chuyện đó anh biết.

Nhưng sao có thể hút nhiều như thế này.

Anh gần như có thể tưởng tượng ra cảnh người đàn ông kia đã đứng ở cửa sổ bao lâu, hết điếu này đến điếu khác, cứ thế hút liên tục, cho đến khi gạt tàn đầy lên như vậy.

Trong căn phòng vẫn còn phảng phất mùi thuốc lá nhàn nhạt.

“Hoàng Tinh?”

Khâu Đỉnh Kiệt lên tiếng gọi. Giọng anh không lớn, nhưng trong không gian yên tĩnh của căn hộ lại nghe rất rõ.

Không có ai trả lời.

Sự yên tĩnh ấy khiến người ta cảm thấy hơi khó chịu.

Ánh sáng ban trưa chiếu qua cửa sổ, rọi xuống sàn nhà. Căn phòng sáng bừng nhìn qua vẫn gọn gàng sạch sẽ, giống hệt mọi ngày. Nhưng chính vì quá bình thường như vậy, lại càng khiến người ta cảm thấy bất an.

Khâu Đỉnh Kiệt đưa mắt nhìn quanh một vòng.

Không có bóng dáng của Hoàng Tinh.

Vừa định lấy điện thoại ra gọi cho hắn, tầm mắt anh liền bị cánh cửa đang mở hờ ở cuối hành lang thu hút.

Cánh cửa ấy từ trước đến nay luôn bị khóa.

Mỗi lần Khâu Đỉnh Kiệt đến đây, anh đều thấy nó đóng chặt, giống như một phần không gian mà Hoàng Tinh không bao giờ cho người khác bước vào.

Nhưng hôm nay. Cánh cửa ấy lại không khóa.

Khâu Đỉnh Kiệt đứng yên nhìn nó một lúc. 

Một cảm giác rất khó nói chậm rãi dâng lên trong lòng anh. Không phải tò mò, cũng không phải nghi ngờ đơn thuần. Mà giống như một thứ linh cảm mơ hồ. Như chỉ cần mở cánh cửa kia ra, anh sẽ nhìn thấy một phần con người thật sự của Hoàng Tinh. Một phần mà người đàn ông kia chưa từng để ai nhìn thấy.

Khâu Đỉnh Kiệt đứng thêm vài giây nữa, sau đó mới nhấc chân đi tới.

Càng đến gần, anh lại có cảm tưởng như không gian xung quanh dường như càng yên tĩnh.

Đến khi dừng trước cửa, bàn tay anh hơi do dự đưa ra, bất động trên không trung một lúc rồi mới đẩy nhẹ.

Cánh cửa phát ra một tiếng “kẽo kẹt” khô khốc khi mở.

Phía sau nó không phải là một căn phòng. Mà là một cầu thang.

Một dãy cầu thang hẹp, bê tông thô ráp, dẫn thẳng xuống dưới. Không có đèn, không có ánh sáng. Bên dưới tối đen như một cái hố sâu.

Khâu Đỉnh Kiệt đứng ở trên nhìn xuống, sau đó anh mới chậm rãi bước xuống từng bậc.

Bóng tối rất nhanh nuốt lấy anh.

Khâu Đỉnh Kiệt lấy điện thoại ra bật đèn.

Ánh sáng từ điện thoại chiếu thẳng xuống lối đi phía trước, soi rõ từng bậc thang xi măng.

Tiếng bước chân của anh vang lên rất nhẹ trong không gian kín, mỗi bước đi đều có tiếng vang khô khốc vọng lại.

Không gian càng lúc càng kín, càng xuống sâu, không khí cũng trở nên lạnh lẽo và nặng nề hơn. Cho đến khi anh bước hẳn xuống bậc cuối cùng.

Ánh sáng từ điện thoại chậm rãi quét qua không gian xung quanh, căn phòng trong bóng tối mơ hồ dần hiện ra.

Đó là một không gian kín, không lớn nhưng trống trải. Không có cửa sổ, chỉ có bốn bức tường bê tông lạnh lẽo. Tường bê tông trần trụi, gần như không có bất kỳ vật trang trí nào. Trần thấp, ánh sáng điện thoại chiếu lên khiến bóng của Khâu Đỉnh Kiệt kéo dài trên tường.

Ánh sáng từ điện thoại lướt qua bức tường bên trái.

Khâu Đỉnh Kiệt lập tức dừng lại.

Trên bức tường ấy có gắn xích khóa. Không phải một cái, mà là bốn cái.

Hai cái cố định ở vị trí ngang vai của một người trưởng thành, hai cái khác ở gần mặt đất. Những sợi xích sắt dày gắn chặt vào tường bê tông bằng những móc khóa kim loại.

Dưới ánh sáng yếu ớt của điện thoại, mặt sàn bê tông phía dưới hiện ra những vệt màu đỏ sẫm đã khô lại từ lâu.

Những vệt màu loang lổ kéo dài trên sàn. Giống như thứ gì đó từng bị kéo lê qua đây.

Khâu Đỉnh Kiệt nhìn cảnh đó vài giây. Một cảm giác lạnh lẽo liền chậm rãi lan ra dọc sống lưng.

Anh dời ánh mắt đi, tiếp tục bước sâu vào trong.

Ở bước tường đối diện, khi ánh đèn điện thoại chiếu đến, một tấm bảng trắng rất lớn liền hiện ra.

Khâu Đỉnh Kiệt bước lại gần.

Trên tấm bảng dán chi chít ảnh chụp và tài liệu. Những đường bút đỏ, đen chằng chịt nối các điểm lại với nhau, đan xen chồng chéo như một mạng lưới dày đặc.

Khâu Đỉnh Kiệt nhìn kỹ từng tấm ảnh. Rất nhanh, anh liền nhận ra những gương mặt quen thuộc.

Tất cả đều là nạn nhân của vụ án liên hoàn gần đây.

Một vài tấm ảnh đã bị gạch chéo bằng bút đỏ rất mạnh. Những đường gạch gần như che lấp hoàn toàn gương mặt trong hình, nhưng vẫn đủ để nhận ra họ là ai.

Ở chính giữa bảng là một bức ảnh có phần lớn hơn những tấm còn lại.

Gương mặt của Lý Thừa Khải ở vị trí trung tâm chưa được gạch. Bên cạnh bức ảnh, phần địa điểm từng được khoanh tròn bằng dấu chấm hỏi đã bị gạch đi. Thay vào đó là một dòng chữ được viết thêm.

[Nhà tù số Một Bắc Kinh].

Ánh sáng điện thoại rọi xuống khiến nét mực càng hiện lên rõ ràng hơn trên nền bảng trắng.

Khâu Đỉnh Kiệt im lặng nhìn dòng chữ ấy một lúc lâu, sau đó bắt đầu đọc từng ghi chú xung quanh.

Từ bức ảnh của Lý Thừa Khải, nhiều đường nối kéo dài ra các hướng khác nhau.

Ở phía trên bên trái là ảnh của Diệp Tư Viễn. 

Bức ảnh này đã bị gạch chéo đỏ. Bên dưới là một loạt ghi chú chi tiết về lịch trình sinh hoạt hằng ngày của ông ta, những địa điểm thường xuyên lui tới, và các mốc thời gian ra ngoài một mình.

Một vài ngày cụ thể đã được khoanh tròn.

Ngay bên dưới phần mục đề hai chữ [Chuộc tội] được viết rõ ràng. Khâu Đỉnh Kiệt đọc từng dòng về cách thức gây án được lên kế hoạch tỉ mỉ trên tấm bảng, ánh mắt càng trầm xuống.

Anh tiếp tục nhìn sang tấm ảnh bên cạnh.

Người tiếp theo là Lục Đình Tu.

Bên dưới cũng là những ghi chú chi tiết tương tự. Giờ giấc sinh hoạt, tuyến đường di chuyển, thói quen hằng ngày.

Và phương thức gây án…

Mọi thứ đều được viết ra rất rõ ràng.

Các tấm ảnh tiếp theo cũng giống như vậy.

Từng nạn nhân một, từng kế hoạch một. Hoàn chỉnh, tỉ mỉ, gần như không có sơ hở.

Nhưng ngoài bức ảnh của Lý Thừa Khải vẫn chưa bị gạch bỏ, ở góc dưới bên trái của tấm bảng còn có một tấm ảnh khác cũng chưa bị gạch chéo.

Khâu Đỉnh Kiệt hơi cúi người xuống nhìn kỹ.

Là Thẩm Tri Hành – người luật sư đã đến cho lời khai trong vụ án của Tống Minh Hầu.

Bên dưới bức ảnh cũng là lịch trình sinh hoạt chi tiết của ông ta.

Nhưng phần ghi chú phía dưới lại có chút khác biệt. Những dòng chữ ban đầu ở phần phương thức gây án dường như từng được viết rất nhiều thứ. 

Nhưng tất cả đều đã bị gạch bỏ.

Những đường gạch mạnh tay gần như che kín phần chữ cũ.

Thay vào đó, ngay phía dưới chỉ còn lại một chữ được viết lại.

Chữ viết cẩu thả hơn hẳn so với những chỗ khác, giống như người viết lúc đó đã không còn quá quan tâm đến việc giữ bình tĩnh.

Chỉ một chữ [Giết] đơn giản.

Khâu Đỉnh Kiệt nhíu mày nhìn chỗ đó khá lâu.

Nét mực ở đây cùng với dòng chữ [Nhà tù số Một Bắc Kinh] khá mới so với những nét mực cũ trên bảng.

Rõ ràng hai chỗ này mới được viết sau đó.

Khâu Đỉnh Kiệt im lặng suy nghĩ một lúc, rất nhanh đã hiểu ra.

Hoàng Tinh ban đầu đã tính toán mọi thứ rất cẩn thận. Hắn lên kế hoạch cho từng người một, từng bước một, gần như loại bỏ hoàn toàn khả năng cảnh sát có thể lần ra hắn.

Nếu Lý Thừa Khải không ở trong tù…

Có lẽ cho đến tận bây giờ, cảnh sát vẫn sẽ không thể tìm ra hung thủ thực sự của vụ án liên hoàn này.

Nhưng Lý Thừa Khải lại đang ở trong tù.

Một nơi mà Hoàng Tinh không thể dễ dàng tiếp cận.

Cho nên…

Người đàn ông vốn cẩn thận từng bước, luôn tính toán cách để bản thân đứng ngoài mọi nghi ngờ ấy, cuối cùng lại đưa ra một ý định điên rồ như thế.

Khâu Đỉnh Kiệt hít sâu một hơi. Anh đứng trước tấm bảng thêm vài giây nữa, nhưng đầu óc vẫn chưa thể hoàn toàn tiêu hóa hết những gì vừa nhìn thấy.

Anh biết Hoàng Tinh rất thông minh.

Nhưng đến mức này… vẫn khiến người ta khó lòng tiếp nhận ngay lập tức.

Khâu Đỉnh Kiệt khẽ nhắm mắt một chút rồi mở ra. Ánh dời ánh mắt khỏi tấm bảng.

Ánh sáng từ điện thoại theo động tác đó lướt sang bức tường bên cạnh. Lúc này anh mới phát hiện ở đó còn có một cánh cửa khác.

Cánh cửa kim loại thấp hơn bình thường một chút, sơn đã hơi cũ.

Khâu Đỉnh Kiệt đứng nhìn nó vài giây, sau đó bước tới. Anh không vội vàng mở cửa ngay. Theo bản năng, anh hơi nép người sang một bên, tay đẩy nhẹ cánh cửa ra.

Cánh cửa mở ra rất chậm.

Bên trong không có ánh sáng, cũng không có động tĩnh.

Chỉ là một căn phòng tối.

Khâu Đỉnh Kiệt đứng ở cửa nhìn vào một lúc, xác nhận bên trong không có ai, lúc đó mới chậm rãi bước vào.

“Hắt xì–!”

Chân vừa bước qua ngưỡng cửa chưa được bao nhiêu, anh đã không nhịn được mà hắt xì một cái thật mạnh.

Âm thanh vang lên trong không gian kín, nghe càng rõ hơn. Khâu Đỉnh Kiệt nhíu mày, đưa tay dụi dụi mũi.

Trong không khí có một mùi rất khó tả, khi hít phải, cổ họng liền ngứa lên.

Anh cố nén cảm giác đó, tiếp tục bước vào trong.

Căn phòng này nhỏ hơn phòng bên ngoài một chút.

Dọc hai bên tường là những giá kim loại cao gần chạm trần. Những khung sắt được lắp thành từng tầng, mỗi tầng đặt sát nhau những chiếc hộp nuôi bằng kính trong suốt. Nhưng phần lớn bên trong hộp đã trống. Có hộp chỉ còn lại lớp đất khô nứt, có hộp thì vẫn cắm vài cành cây khô. Lá đã héo quắt, thậm chí có chiếc chỉ còn trơ lại cuống.

Không có đèn sưởi, không có hệ thống duy trì nhiệt độ. Cũng không có ánh sáng nhân tạo.

Nhìn vào liền biết căn phòng này đã bị bỏ không một thời gian.

Khâu Đỉnh Kiệt che mũi bước sâu hơn vào trong.

“Hắt xì–!”

Anh lại không nhịn được hắt xì thêm một cái.

Lần này đầu óc hơi choáng váng.

Không biết là do bụi trong không khí quá nhiều hay vì mùi thực vật mục nát kia quá nặng. Khâu Đỉnh Kiệt vô thức đưa tay chống ra sau lưng để giữ thăng bằng.

Nhưng phía sau anh là giá kim loại.

Cú va nhẹ khiến một chiếc hộp kính ở tầng trên bị xô lệch.

“Xoảng!” một tiếng, rơi xuống.

Âm thanh kính vỡ vang lên chói tai trong không gian kín, dội lại một lúc mới tắt hẳn.

Khâu Đỉnh Kiệt theo phản xạ nhắm mắt lại.

“Hắt xì–!”

Anh lại hắt xì thêm một cái nữa. Mũi đã bắt đầu hơi cay. Nhưng anh vẫn không quay ra ngoài, cố chấp muốn biết căn phòng này trước đây dùng để làm gì.

Khâu Đỉnh Kiệt hơi lắc đầu để đầu óc tỉnh táo lại, tay vẫn che kín mũi.

Anh cúi người xuống.

Chiếc hộp kính đã vỡ thành nhiều mảnh, nhưng một góc vẫn còn khá nguyên vẹn. Bên trong là lớp đất khô cùng một cành cây nhỏ đã mục.

Vài chiếc lá rách nát dính lẫn trong đất. Ngoài ra chỉ còn lại những mảnh kính vụn.

Khâu Đỉnh Kiệt nhặt một phần còn nguyên của chiếc hộp lên, nhìn qua một chút.

Không có gì đặc biệt.

Anh tiện tay đặt nó lên lại vị trí cũ trên giá. Sau đó định xoay người nhìn sang những chiếc hộp khác.

Nhưng đúng lúc đó, từ ngoài phòng bỗng truyền đến từng đợt âm thanh càng lúc càng rõ dần.

Tiếng bước chân đều đều vang lên từ cầu thang.

Khâu Đỉnh Kiệt hơi khựng lại. Anh lại hắt xì thêm một cái…

Vừa quay đầu nhìn ra cửa, đã thấy một bóng người xuất hiện ở lối vào căn phòng bên ngoài.

Ánh sáng từ điện thoại trong tay Khâu Đỉnh Kiệt chiếu sáng ra cửa phòng, vừa vặn rơi lên người đàn ông mới bước xuống khỏi bậc thang cuối cùng ấy…

Thu Phong Ảnh Điệp

[Tinh Kiệt] Sát Nhân

<< 21. Trở Về

23. Thú Nhận >>

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *