19. Quá Khứ

Hoàng Tinh gửi tin nhắn xong thì đặt điện thoại xuống bàn.

Màn hình vừa tối đi, căn hộ lại chìm vào sự yên tĩnh quen thuộc. Ánh đèn thành phố ngoài cửa sổ vẫn sáng rực, nhưng tất cả dường như bị ngăn cách hoàn toàn với không gian bên trong. Hắn đứng yên một lúc, ánh mắt không còn dừng trên chiếc điện thoại nữa, cũng không chờ xem người kia có trả lời hay không.

Giống như sau khi đã đưa ra quyết định, những chuyện còn lại đã không còn quan trọng nữa.

Hoàng Tinh xoay người đi vào phòng ngủ.

Hắn ngồi xuống giường, cúi người mở ngăn tủ trên đầu nằm, từ bên trong lấy ra một hộp thuốc.

Đó là thuốc an thần. 

Nếu nhìn kỹ phần nhãn trên bao bì, sẽ biết được đó là loại có liều cực mạnh. Dùng trong thời gian dài sẽ gây ảnh hưởng không nhỏ đến cơ thể.

Hoàng Tinh lại quen thuộc mà mở nắp, nghiêng nhẹ hộp, đổ ra vài viên thuốc vào lòng bàn tay. Sau đó hắn ngửa đầu, cho tất cả vào miệng. Lưỡi vừa chạm vào thuốc, vị đắng đã lập tức lan ra. Các viên thuốc vì không được uống cùng với nước, có chút khó khăn mà hơi nghẹn lại trong cuống họng.

Hắn chậm rãi nằm xuống giường. Không lâu sau, thuốc liền phát huy tác dụng, ý thức của hắn đã bắt đầu trở nên nặng nề. Những suy nghĩ rối rắm trong đầu dần dần mờ đi, giống như bị một lớp sương mù dày đặc bao phủ.

Trước khi ý thức hoàn toàn chìm vào giấc ngủ, một vài ký ức đã rất lâu không bị chạm đến lại bắt đầu trồi lên.

Có lẽ vì tối nay hắn đã nghĩ quá nhiều.

Trong cơn mơ hồ do thuốc mang lại, hắn dường như quay trở về cái ngày kinh hoàng năm đó.

Ngày mà tất cả mọi thứ trong cuộc đời hắn đều vỡ nát.

.

.

.

Cha của Hoàng Hâm vốn là một thương nhân. 

Ít nhất ở bề ngoài, ông là một người làm ăn đứng đắn, có uy tín và tiếng nói trong giới kinh doanh.

Trong trí nhớ của Hoàng Hâm, cha hắn là kiểu người khá nghiêm khắc, ít khi nói được lời dịu dàng, nhưng lại là một người đàn ông của gia đình, luôn âm thầm lo liệu mọi thứ, và rất yêu vợ mình.

Nhiều năm trước, trong một lần hợp tác làm ăn, ông bị kéo vào một giao dịch vận chuyển hàng hóa. Ban đầu mọi thứ trông hoàn toàn bình thường. Nhưng chỉ đến khi giao dịch đã tiến hành được một nửa, ông mới phát hiện ra lô hàng đó thực chất có liên quan đến buôn bán hàng cấm.

Lúc nhận ra vấn đề, mọi thứ đã đi quá xa.

Cha của Hoàng Hâm không phải kiểu người liều lĩnh. Ngay khi biết được sự thật, ông lập tức bày tỏ sẽ rút lui. Ông chấp nhận lỗ vốn, không tố cáo bọn họ, cũng không giữ lại bất kỳ bằng chứng nào. Chỉ muốn kết thúc mọi thứ trong yên ổn, coi như chưa từng tham gia vào giao dịch này.

Nhưng đối với những kẻ đã dấn thân vào con đường đó, một khi đã kéo được người khác lên cùng thuyền với mình, làm sao họ có thể dễ dàng để người đó rời đi.

Bọn chúng bắt đầu gây áp lực.

Những hợp đồng làm ăn của cha hắn đột nhiên gặp trục trặc. Các đối tác lâu năm lần lượt cắt đứt hợp tác. Một vài lô hàng bị giữ lại vô lý. Thậm chí còn có những tin đồn bẩn thỉu bắt đầu lan ra trong giới kinh doanh, khiến công ty của ông rơi vào khủng hoảng tài chính.

Mục đích của những kẻ đó rất rõ ràng.

Hoặc là tiếp tục hợp tác với họ.

Hoặc là bị bức đến đường cùng.

Sau một thời gian dài bị chèn ép, cha của Hoàng Hâm cuối cùng cũng hiểu ra rằng con đường rút lui an toàn vốn dĩ chưa từng tồn tại.

Nếu tiếp tục im lặng, không chỉ công ty mà cả gia đình của ông sớm muộn cũng sẽ bị kéo xuống cùng.

 Cho nên ông bắt đầu âm thầm thu thập bằng chứng.

Những tài liệu về đường dây buôn bán, những giao dịch ngầm, những cái tên đứng phía sau mọi chuyện.

Ông biết rất rõ rằng nếu làm như vậy, bản thân mình cũng sẽ bị cuốn vào. Nhưng đó đã là lựa chọn cuối cùng.

Ít nhất nếu mọi thứ được đưa ra ánh sáng, đám người kia cũng không thể tiếp tục ung dung như trước. Cho dù phải trả giá, ông cũng phải kéo bọn chúng xuống cùng.

Chỉ là ông không ngờ rằng, đối phương ra tay còn nhanh hơn ông tưởng…

Cái đêm định mệnh ấy xảy ra khi Hoàng Hâm trở về nhà sau khi đi ăn tối với Khâu Đỉnh Kiệt.

Ký ức về buổi tối hôm đó vẫn còn rất rõ trong đầu hắn, rõ đến mức chỉ cần nhớ lại một chút thôi, mọi chi tiết dường như đều sống lại như vừa mới xảy ra ngày hôm qua.

Hai người đã ăn ở một quán nhỏ gần trường. Quán không lớn, nhưng ánh đèn vàng ấm áp khiến không khí rất dễ chịu. Khâu Đỉnh Kiệt ngồi đối diện hắn, vừa ăn vừa vui vẻ kể lể những chuyện linh tinh đã gặp trong ngày. Từ chuyện giáo viên trong lớp hôm nay nổi nóng vô cớ, đến việc một người bạn trong đội bóng làm rơi cả khay thức ăn trong căng tin.

Anh nói rất nhiều.

Thỉnh thoảng còn cười.

Giọng nói cứ líu ríu bên tai hắn, giống như một chú chim nhỏ không bao giờ chịu ngừng lại.

Hoàng Hâm vốn không phải người thích ồn ào, nhưng khi nghe Khâu Đỉnh Kiệt kể chuyện, hắn lại không thấy phiền. Thậm chí đôi khi còn thất thần nhìn vào đôi môi đã bị nồi lẩu cay làm cho căng lên của đối phương…

Trước khi tách ra, Hoàng Hâm còn hơi mất tự nhiên mà mở lời hẹn.

Hắn nói rằng cuối tuần này muốn đi công viên giải trí.

Khâu Đỉnh Kiệt lúc đó hơi ngạc nhiên.

Ánh mắt anh sáng lên một chút, dường như không ngờ Hoàng Hâm lại chủ động rủ mình đi những nơi náo nhiệt như vậy. Sau đó liền cười rất vui vẻ mà gật đầu đồng ý.

Anh rất mong đợi cuộc đi chơi ấy.

Nhưng đáng tiếc nó lại không được diễn ra…

Cho đến tận bây giờ, Khâu Đỉnh Kiệt vẫn không biết rằng cuộc hẹn cuối tuần năm đó, vốn dĩ đã được Hoàng Hâm chuẩn bị từ rất lâu.

Cũng không biết được rằng trong cuộc hẹn không bao giờ diễn ra ấy, hắn đã định mang đến cho anh một bất ngờ như thế nào.

Lúc đó chỉ còn đúng một tháng nữa Khâu Đỉnh Kiệt sẽ tốt nghiệp và rời khỏi trường.

Ba năm qua, hai người gần như ngày nào cũng ở bên cạnh nhau. Hoàng Hâm vốn không phải người giỏi biểu đạt cảm xúc, lại càng không phải kiểu người dễ dàng nhận ra tình cảm của mình.

Hắn là loại người nếu bị đem ra nói đùa, có lẽ sẽ bị gọi là kẻ “chậm phát triển các dây thần kinh yêu đương”.

Những người như vậy thường không dễ rung động. Nhưng một khi đã thật sự hiểu ra tình cảm của mình, ánh mắt họ sẽ không thể nhìn thấy ai khác nữa.

Hoàng Hâm lại chưa nhận ra, trong mắt hắn lúc đó đã chỉ có mỗi mình Khâu Đỉnh Kiệt.

Khâu Đỉnh Kiệt thông minh, thẳng thắn, lại rất tốt tính. Trong trường luôn có không ít người thích anh, cũng không ít người từng bày tỏ tình cảm. Nhưng với cái đầu gỗ của Hoàng Hâm khi ấy, hắn chưa từng nghĩ quá nhiều về chuyện đó.

Trong suy nghĩ đơn giản của hắn, dù có bao nhiêu người thích Khâu Đỉnh Kiệt đi nữa thì cũng chẳng sao cả.

Bởi vì Khâu Đỉnh Kiệt vẫn luôn giống như một cái đuôi nhỏ, ngày nào cũng dính lấy hắn.

Chỉ cần quay đầu lại, người kia nhất định sẽ ở đó.

Thế nhưng khi thời gian tốt nghiệp đến gần, khi nhận ra rằng Khâu Đỉnh Kiệt có thể sẽ rời khỏi cuộc sống của hắn bắt đầu hiện ra rõ ràng, chuông cảnh báo trong lòng Hoàng Hâm mới đột ngột vang lên.

Người vốn chậm chạp trong chuyện tình cảm cuối cùng cũng hiểu ra vì sao mấy tháng gần đây bản thân luôn bồn chồn và bối rối.

Vì sao mỗi khi nghĩ đến chuyện Khâu Đỉnh Kiệt sẽ không còn đến trường nữa, trong lòng hắn lại khó chịu đến vậy.

Bởi vì giữa bọn họ… thật ra vẫn chưa là gì của nhau.

Một mối quan hệ mong manh đến mức nếu một ngày người kia rời đi, hắn cũng không có quyền gì để giữ lại.

Hoàng Hâm đã quen có Khâu Đỉnh Kiệt ở bên cạnh. Chỉ đến khi sắp mất đi, hắn mới thật sự cảm thấy sợ hãi.

Vậy nên hắn liền quyết định.

Cho dù có hơi sến, cho dù có hơi ngốc nghếch, hắn cũng muốn thử một lần.

Hắn đã tưởng tượng rất nhiều lần.

Dưới ánh đèn rực rỡ của chiếc đu quay khổng lồ trong công viên, hắn sẽ nắm lấy tay Khâu Đỉnh Kiệt, nói cho anh biết tên thật của mình, nói cho anh biết rằng… hắn yêu anh.

Lúc đó suy nghĩ của hắn rất đơn giản. Chỉ cần người kia gật đầu. Chỉ cần Khâu Đỉnh Kiệt thật sự thuộc về mình. Như vậy hắn mới yên tâm mà cho ánh sáng của hắn thoải mái chiếu sáng cho tất cả mọi người.

Những ký ức tiếp theo trong giấc mơ của Hoàng Hâm không còn liền mạch nữa. Chúng vỡ vụn ra như những mảnh kính bị đập nát, lẫn lộn vào nhau, lúc rõ ràng đến tàn nhẫn, lúc lại mơ hồ như bị một lớp sương dày che phủ.

Có lúc hắn nhìn thấy gương mặt của tên sát thủ rất gần. Ánh mắt của gã không hề có sự vội vã hay căng thẳng, ngược lại còn mang theo một loại thích thú bệnh hoạn. Giống như tất cả những gì đang xảy ra trước mắt chỉ là một trò tiêu khiển khiến gã cảm thấy thú vị.

Trong ký ức hỗn loạn đó, Hoàng Hâm nhớ rất rõ khoảnh khắc mình đã đứng chắn trước mặt mẹ.

Hắn còn chưa kịp nghĩ gì nhiều, cơ thể đã tự động bước lên. Nhưng ngay lúc ấy, đứa em nhỏ hơn hắn bảy tuổi lại từ phía sau lao đến. Đứa bé còn quá nhỏ, căn bản không hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết người trước mặt đang cầm dao, nên theo bản năng muốn đưa tay gạt lưỡi dao đi.

Mọi thứ diễn ra chỉ trong một giây ngắn ngủi.

Lưỡi dao chỉ bị chệch đi một chút so với quỹ đạo ban đầu, nhưng vẫn đâm sâu vào ngực Hoàng Hâm.

Cơn đau dữ dội lập tức bùng lên như có thứ gì đó nổ tung trong lồng ngực. Hơi thở của hắn nghẹn lại, cả người lảo đảo về phía sau. Máu nóng tràn ra, thấm ướt lớp áo, mang theo cảm giác vừa nóng vừa dính, khiến người ta gần như chết lặng.

Ngay sau đó, hắn nghe thấy tiếng đứa em mình hét lên.

Nhưng tiếng hét ấy rất nhanh đã bị bóp nghẹt.

Trong tầm nhìn bắt đầu mờ đi vì choáng váng, Hoàng Hâm thấy gã sát thủ vươn tay túm lấy cổ áo đứa bé, rồi siết chặt cổ họng nó. Đứa nhỏ vùng vẫy trong tuyệt vọng, hai tay yếu ớt cố gắng bấu víu vào cánh tay của gã, nhưng sức lực của một đứa trẻ căn bản không thể chống lại.

Gương mặt nhỏ nhắn dần trở nên tím tái, đôi chân đạp loạn trong không khí, cho đến khi toàn thân mềm nhũn.

Hoàng Hâm muốn hét lên, nhưng cổ họng lại không phát ra được bất kỳ âm thanh nào.

Hắn ôm lấy ngực mình, từng bước lùi lại, rồi cuối cùng mất thăng bằng mà ngã xuống sàn nhà. Cơn đau trong lồng ngực lan ra khắp cơ thể, giống như có vô số lưỡi dao nhỏ đang cắt xé từng dây thần kinh. Máu nóng dồn thẳng lên đầu khiến tầm nhìn của hắn chao đảo, mọi thứ trước mắt càng lúc càng mơ hồ.

Trong trạng thái gần như sắp mất ý thức ấy, hắn vẫn nhìn thấy tất cả.

Hắn nhìn thấy cha mình lao đến, nhưng lại bị gã sát thủ đẩy ngã xuống sàn. Nhìn thấy mẹ mình cố gắng kéo đứa con nhỏ đã không còn động đậy vào lòng. Và rồi, tất cả những hình ảnh ấy nhanh chóng bị nhuộm đỏ bởi máu…

Từng nhát dao lạnh lẽo hạ xuống. Không có sự do dự, cũng không có chút thương hại nào.

Giống như việc giết người đối với gã sát nhân chỉ là một động tác lặp lại nhàm chán.

Nỗi đau thể xác cùng nỗi tuyệt vọng về tinh thần dồn đến cùng một lúc, nặng nề đến mức Hoàng Hâm gần như không thể chịu đựng nổi nữa. Ý thức của hắn dần chìm xuống, hơi thở yếu ớt đến mức chính hắn cũng cảm thấy sinh mệnh của mình đang từng chút một trôi đi.

Trong khoảnh khắc đó, hắn thật sự nghĩ rằng mình cũng sắp chết rồi.

Nếu như vậy… có lẽ cũng không tệ.

Ít nhất hắn sẽ không phải nhìn thấy cảnh tượng trước mắt nữa.

Hắn nhắm mắt lại, buông lỏng cơ thể, giống như đang chờ đợi khoảnh khắc cuối cùng của mình đến.

Nhưng cơn ác mộng vẫn chưa kết thúc.

Tên sát thủ sau khi xác nhận ba người trước mặt đã hoàn toàn mất đi hơi thở, dường như vẫn chưa thật sự yên tâm. Gã cúi xuống, cầm dao đâm thêm một nhát nữa vào lồng ngực của những cơ thể đã lạnh dần ấy.

Máu bắn ra, nhỏ giọt xuống sàn nhà.

Sau đó, gã mới chậm rãi đứng dậy.

Từng bước, từng bước một, tiến về phía góc phòng nơi Hoàng Hâm đang nằm.

Tiếng giày giẫm lên vũng máu phát ra âm thanh ẩm ướt khiến người ta rợn người.

Gã đứng trước mặt hắn, cúi đầu nhìn xuống.

Trong mắt gã, Hoàng Hâm lúc đó chỉ là một cái xác đã chết. Nhưng vì muốn chắc chắn, lưỡi dao lại một lần nữa được giơ lên.

Tuy nhiên vào đúng lúc ấy, chuông cửa lại đột ngột vang lên.

Âm thanh chói tai ấy phá vỡ bầu không khí chết chóc trong căn phòng. Ngay sau đó là tiếng mở khóa lách cách từ bên ngoài, giống như có người đang vội vã muốn bước vào.

Tên sát thủ khựng lại một giây.

Gã liếc nhìn Hoàng Hâm đang bất động trên sàn, xác nhận rằng hắn dường như đã không còn phản ứng nào nữa, rồi lập tức xoay người. Không một tiếng động, gã trèo qua cửa sổ, biến mất vào bóng tối của màn đêm.

Rất nhanh sau đó, cánh cửa chính được mở ra.

Trình Nguyên bước vào.

Ông vốn là bạn thân nhiều năm của cha Hoàng Hâm, đêm nay vội vã chạy đến chỉ vì nhận được tin rằng nhà họ Hoàng có thể gặp nguy hiểm. Thế nhưng ngay khi cánh cửa vừa mở ra, mùi máu tanh nồng nặc lập tức ập thẳng vào khứu giác khiến ông gần như nghẹn thở.

Trong bóng tối, mùi tanh ấy nặng nề đến mức khiến dạ dày quặn lại. Trình Nguyên run rẩy đưa tay bật đèn. Cảnh tượng trước mắt khiến cả người ông cứng đờ.

Sàn nhà, tường, thậm chí cả đồ đạc xung quanh cũng đều nhuốm đầy máu. Những cơ thể nằm rải rác trên nền nhà, bất động như những con rối đã bị cắt đứt dây.

Đó là cảnh tượng mà suốt phần đời còn lại ông cũng không thể quên đi…

Trình Nguyên lảo đảo lùi lại một bước, lưng đập mạnh vào tường. Ông cố gắng nuốt xuống cơn buồn nôn đang dâng lên trong cổ họng, run rẩy thò tay vào túi quần lấy điện thoại ra.

Ngón tay ông run đến mức mấy lần vẫn không bấm được.

Ông vốn định gọi cảnh sát, thế nhưng ngón tay vừa mở được nguồn, một giọng nói yếu ớt bỗng truyền đến trong không gian yên tĩnh.

“… Đừng… đừng báo cảnh sát…”

Trình Nguyên giật mình quay đầu lại. Ông cố gắng nhìn quanh căn phòng đẫm máu ấy lần nữa, cuối cùng mới nhận ra giọng nói kia phát ra từ góc tường.

Hoàng Hâm vẫn còn sống. Hắn nằm đó, sắc mặt trắng bệch như giấy, hơi thở yếu ớt đến mức gần như không thể nhận ra.

“A Hâm!” Trình Nguyên hoảng hốt lao tới. 

“A Hâm! Con có sao không?” Ông quỳ xuống bên cạnh hắn, nhìn thấy vết máu loang rộng trước ngực, trái tim cũng gần như ngừng đập.

“Sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này…”

Giọng nói của ông khàn đi.

Ông chỉ vừa nhận được tin tức liền lập tức chạy đến trong đêm, nhưng cuối cùng vẫn là đến muộn.

Quá muộn…

Ký ức trong giấc mơ đến đó bắt đầu trở nên méo mó.

Ngay cả trong vô thức, Hoàng Hâm dường như cũng không muốn nhớ lại những chi tiết tiếp theo.

Hắn chỉ mơ hồ thấy mình đã ngồi dậy.

Dù lồng ngực đau đến mức gần như không thể thở nổi, hắn vẫn không biết lấy đâu ra sức lực mà chống tay lên sàn nhà, từ từ ngồi dậy. 

Trình Nguyên khi đó bị hắn yêu cầu ra ngoài, nên không nhìn thấy những gì xảy ra tiếp theo.

Trong căn phòng chỉ còn lại mình hắn cùng ba thi thể lạnh lẽo.

Hoàng Hâm ngồi đó rất lâu. 

Ánh mắt hắn trống rỗng, không biết đang nhìn vào đâu. Trước mặt là cha mẹ và đứa em của mình, những người chỉ vài tiếng trước còn đang nói chuyện vui vẻ trong căn nhà này. 

Nhưng lúc này tất cả đều đã bất động, cơ thể nằm lặng lẽ trên nền nhà lạnh lẽo.

Nếu lúc này báo cảnh sát, mọi chuyện có lẽ sẽ kết thúc rất nhanh.

Nhưng đám người đứng phía sau vụ việc cũng sẽ lập tức biết rằng vẫn còn một người sống sót.

Chúng đã giết sạch cả nhà hắn để bịt miệng. Nếu biết vẫn còn một người thoát được, chúng tuyệt đối sẽ không để yên…

Trong đầu Hoàng Hâm lúc này chỉ còn một ý nghĩ.

Báo thù.

Báo thù cho cha mẹ.
Báo thù cho đứa em nhỏ chưa kịp lớn của hắn.

Nỗi đau và phẫn nộ như ngọn lửa thiêu rụi tất cả lý trí còn sót lại. Với một thanh niên vừa tận mắt chứng kiến cả gia đình bị sát hại, hai chữ “công lý” lúc này quá xa vời.

Hoàng Hâm không còn nghĩ đến việc tìm sự giúp đỡ.

Đầu óc hắn chỉ còn lại hình ảnh con dao đẫm máu của gã sát thủ… và một ý nghĩ lạnh lẽo đang dần hình thành.

Ý nghĩ đó dần dần bóp méo toàn bộ lý trí còn sót lại trong đầu hắn.

Hoàng Hâm cúi đầu nhìn xuống bàn tay của mình.

Máu đã khô lại trên da, tạo thành một lớp màu đỏ sẫm khiến ngón tay trở nên cứng lại khi cử động.

Vết thương trước ngực đau đến mức mỗi lần hít thở đều giống như có dao cắt vào phổi. Nhưng thật ra nhát dao ban nãy đã bị mặt dây chuyền kim loại trên cổ hắn cản lại một phần.

Có lẽ chính thứ nhỏ bé đó đã giữ lại mạng sống của hắn.

Một mạng sống mà ngay lúc này hắn cũng không biết nên cảm thấy may mắn hay nguyền rủa…

Hoàng Hâm chậm rãi đứng dậy.

Cơ thể loạng choạng như có thể ngã xuống bất cứ lúc nào. Nhưng hắn vẫn cố gắng bước từng bước một, tiến về phía những người thân của mình.

Sau đó, hắn bắt đầu làm một việc mà suốt nhiều năm sau đó vẫn trở thành cơn ác mộng ám ảnh hắn mỗi đêm.

Trong ký ức của Hoàng Hâm sau này, phần ký ức đó luôn mơ hồ như bị một lớp sương dày che phủ. Hắn không bao giờ có thể nhớ lại trọn vẹn toàn bộ quá trình.

Chỉ có những mảnh hình ảnh rời rạc. Ánh dao lạnh lẽo phản chiếu ánh đèn trần. Âm thanh kim loại va vào sàn nhà. Mùi máu tanh nồng nặc trong không khí. Và cảm giác lạnh buốt của làn da đã mất đi nhiệt độ khi đầu ngón tay chạm vào.

Thời gian trong căn phòng đó dường như đã ngừng trôi.

Không ai biết rốt cuộc bao lâu đã trôi qua.

Chỉ biết khi cánh cửa cuối cùng cũng được mở ra, người đứng bên ngoài đã gần như mất hết kiên nhẫn.

Trình Nguyên đang đi qua đi lại trước cửa thì đột nhiên nghe thấy tiếng khóa mở.

Cánh cửa chậm rãi hé ra.

Hoàng Hâm bước ra ngoài. Cả người hắn gần như đã bị máu nhuộm đỏ. Quần áo, hai tay, thậm chí cả gương mặt cũng lấm tấm những vệt máu đã khô lại.

Sắc mặt hắn trắng bệch, môi không còn chút huyết sắc nào, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể gục xuống.

Hắn nhìn Trình Nguyên bằng một ánh mắt trống rỗng đến đáng sợ, sau đó chỉ thì thầm một câu rất khẽ.

“Đưa con đi…”

Vừa nói xong, cơ thể hắn liền mềm nhũn, mất đi ý thức. 

Trình Nguyên vội vàng đỡ lấy hắn. Ngay sau đó, một luồng hơi nóng bất ngờ từ trong phòng ập ra ngoài. Ông theo bản năng quay đầu nhìn vào trong.

Ngọn lửa đã bắt đầu bùng lên.

Không biết từ lúc nào, lửa đã lan khắp căn phòng. Những tấm rèm cửa, thảm sàn và đồ gỗ nhanh chóng bị ngọn lửa nuốt chửng, ánh lửa đỏ rực phản chiếu lên trần nhà khiến toàn bộ không gian trở nên méo mó.

Trình Nguyên không dám chần chừ thêm một giây nào nữa. 

Ông vội vàng đỡ Hoàng Hâm đang bất tỉnh trên vai, đi vòng ra cửa sau của căn nhà. Tất cả động tác đều phải thật nhanh, bởi vì chỉ cần chậm thêm một chút, rất có thể sẽ có người phát hiện ra chuyện ở đây.

Hai người cứ thế biến mất vào màn đêm.

Đêm đó, cùng với ngọn lửa thiêu rụi căn nhà, cái tên “Hoàng Hâm” cũng biến mất khỏi thế giới này…

Thu Phong Ảnh Điệp

[Tinh Kiệt] Sát Nhân

<< 18. Tin Tức

20. Quá Khứ II >>

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *