Động tĩnh của Khâu Đỉnh Kiệt và Lý Gia Thành thật ra không lớn. Bọn họ chỉ đứng ở hành lang nói chuyện một lúc, giọng nói cũng không cao. Nhưng hành lang bệnh viện vốn là nơi người qua kẻ lại không ngừng, vài nhân viên y tế và người nhà bệnh nhân đi ngang qua đều ít nhiều nghe được vài câu.
Tin tức kiểu đó luôn lan đi nhanh hơn tưởng tượng.
Từ một câu thì thầm, đến một ánh mắt dò hỏi, rồi dần dần ghép lại thành một mẩu chuyện mơ hồ. Cuối cùng, câu chuyện ấy vẫn lọt vào tai Trình Nguyên, người đứng tên giám hộ trong hồ sơ bệnh án của Hoàng Hâm.
Một cuộc gọi lập tức được thực hiện.
Tin tức cứ thế nhanh chóng vượt qua nửa vòng trái đất.
…
Bắc Kinh.
Trời đã tối hẳn.
Căn hộ nằm trên tầng rất cao của một tòa nhà gần trung tâm thành phố. Từ cửa sổ sát đất nhìn xuống, đại lộ bên dưới kéo dài như một dải lụa sáng. Xe cộ vẫn tấp nập qua lại, ánh đèn pha nối nhau thành từng vệt dài, quấn quanh thành phố sống động đang về đêm.
Bên ngoài náo nhiệt bao nhiêu, bên trong căn hộ lại yên tĩnh bấy nhiêu.
Không có tiếng tivi, cũng không có tiếng nhạc. Chỉ có tiếng kim đồng hồ trên tường chậm rãi tích tắc, từng nhịp từng nhịp vang lên rõ ràng.
Ngay lúc đó, chiếc điện thoại đặt trên bàn khẽ rung lên.
Hoàng Tinh đang đứng bên cửa sổ. Hắn quay đầu nhìn sang. Màn hình điện thoại sáng lên, hiển thị một cái tên quen thuộc.
Ánh mắt hắn dừng lại trên cái tên đó vài giây. Sau đó mới bước tới, cầm điện thoại lên.
“Chú.” Hắn nhận cuộc gọi.
Đầu dây bên kia im lặng một giây, rồi giọng nói trầm khàn của người đàn ông lớn tuổi vang lên.
“A Hâm à…”
Ông gọi chậm rãi, giọng mang theo chút mệt mỏi, như đang cân nhắc nên bắt đầu từ đâu.
“… Có người điều tra đến bệnh viện rồi.”
Hoàng Tinh đứng yên bên cửa sổ. Ánh mắt vẫn nhìn ra thành phố ngoài kia, dường như không hề thay đổi.
“Bệnh viện nào?”
“… Chỗ con từng điều trị tâm lý trước đây.” Trình Nguyên đáp.
Một khoảng lặng rơi xuống giữa hai người. Hoàng Tinh không nói gì.
Ở đầu dây bên kia, Trình Nguyên thở ra một hơi nặng nề.
“Người của chú nghe ngóng được. Có hai người đến hỏi thăm chuyện của con năm đó.”
Ông ngừng lại một chút. “Có vẻ họ tìm đúng người rồi.”
Ánh mắt Hoàng Tinh khẽ hạ xuống. Ngón tay hắn vô thức chà sát vào nhau.
“Họ biết được đến đâu rồi?” Hắn hỏi.
“Không rõ.” Trình Nguyên trả lời.
“Người của chú chỉ nghe lại được vài câu khi họ đứng nói chuyện ở hành lang. Sau đó hai người kia được dẫn vào văn phòng nói chuyện riêng.”
Ông chậm rãi nói tiếp.
“Nhưng nếu đã tìm đúng người phụ trách năm đó… thì chắc cũng biết được kha khá rồi.”
Bên kia điện thoại yên lặng một lúc. Trình Nguyên dường như đang do dự. Cuối cùng ông thở dài.
“A Hâm à.”
“Chú biết nói ra mấy lời này… con cũng sẽ không nghe.” Giọng ông trầm xuống một chút. “Nhưng chú vẫn muốn nói.”
“Chuyện đã qua nhiều năm rồi.”
“Có những thứ nếu cứ tiếp tục đào lên, cuối cùng người bị thương lại chính là mình.”
Bên kia điện thoại không có tiếng trả lời ngay, chỉ có một tiếng cười rất nhẹ. Hoàng Tinh khẽ cong môi, nở một nụ cười nhạt gần như không có cảm xúc.
Trình Nguyên nghe thấy tiếng cười đó thì không nói tiếp nữa.
Ông hiểu quá rõ đứa trẻ này.
Một khi hắn đã quyết định chuyện gì, gần như không ai có thể khiến hắn thay đổi.
Một lúc sau, Hoàng Tinh mới lên tiếng.
“Cảm ơn chú đã thông báo cho con.”
Giọng hắn rất bình thản, dừng lại một chút, hắn nói tiếp.
“Con nghĩ kế hoạch của mình sắp hoàn thành rồi.”
“Về sau… nếu có cơ hội. Con sẽ bay qua thăm chú.”
Ở đầu dây bên kia, Trình Nguyên im lặng khá lâu. Cuối cùng chỉ thở ra một hơi.
“Được rồi.”
“Chú biết mình không ngăn được con.” Giọng ông có chút bất lực.
Sau đó ông lại nói thêm một câu. “Nghe nói một trong hai người kia sẽ lên chuyến bay, bay về Bắc Kinh ngay trong đêm nay.”
“Con cẩn thận một chút.”
Lời vừa dứt, bàn tay cầm điện thoại của Hoàng Tinh khẽ siết lại. Hắn vẫn đứng trước cửa sổ, nhìn dòng xe hối hả trên đại lộ kéo dài vô tận lướt qua trong mắt.
Rất lâu sau hắn mới mở miệng.
“Cháu biết rồi.”
“Cảm ơn chú.”
Trình Nguyên không nói thêm gì nữa.
Cuộc gọi kết thúc.
Hoàng Tinh chậm rãi hạ điện thoại xuống.
Bên ngoài cửa sổ, dòng xe trên đại lộ vẫn kéo dài thành những vệt sáng rực rỡ, giống như một dòng sông ánh sáng không ngừng chảy trong lòng thành phố. Từng chiếc xe lướt qua nhau trong đêm, đèn pha nối tiếp, vừa vội vã vừa vô cảm.
Tiếng còi xe, tiếng động cơ,… tất cả đều bị lớp kính dày ngăn lại, trở thành những âm thanh mơ hồ rất xa.
Trong phòng chỉ còn lại sự yên tĩnh.
Hoàng Tinh đứng trước cửa sổ rất lâu, ánh mắt trầm lặng nhìn xuống thành phố phía dưới. Những vệt sáng chuyển động phản chiếu trong đồng tử, nhưng dường như lại không thật sự lọt vào mắt hắn.
Nỗi mơ hồ về sự biến mất của người kia càng thêm rõ ràng.
Người nhận ra bất thường. Người sẽ vì chuyện này mà lập tức bay sang nước P.
Ngoài Khâu Đỉnh Kiệt…
Thật sự không nghĩ ra còn có thể là ai khác.
Ý nghĩ đó hiện lên rất nhanh, như một kết luận đã sớm có sẵn trong đầu hắn.
Cổ họng đột nhiên có chút khô.
Hoàng Tinh khẽ nuốt khan.
Đã rất lâu rồi hắn không hút thuốc.
Từ khi sớm tối ở cạnh Khâu Đỉnh Kiệt, đến cả thói quen chỉ cắn thuốc trong miệng mà không châm lên cũng dần dần không còn nữa.
Bởi vì ở cạnh anh đã là sự xoa dịu lớn nhất của hắn.
Giống như một con thú vốn quen sống trong bóng tối, bỗng nhiên gặp lại người đã từng kiên nhẫn vuốt ve nó.
Cho nên nó luyến tiếc. Không muốn người đó rời xa, cũng dần dần học được cách thu lại móng vuốt trước mặt người đó.
Thế nhưng tối nay, hắn đột nhiên lại muốn hút.
Hoàng Tinh quay người trở lại bàn làm việc, mở ngăn kéo. Bên trong vẫn còn một hộp thuốc khá đầy, nằm yên ở góc như một món đồ đã bị lãng quên rất lâu.
Ngón tay hắn dừng lại trên mép hộp vài giây, sau đó mới chậm rãi rút ra một điếu.
Tiếng bật lửa vang lên rất khẽ. Một ánh lửa nhỏ liền lóe lên trong màn đêm.
Đầu thuốc cháy đỏ, Hoàng Tinh hít vào một hơi sâu.
Khói thuốc theo nhịp hô hấp tràn vào phổi, mang theo vị cay nhàn nhạt quen thuộc. Cảm giác nóng nhẹ lướt qua cổ họng, trượt xuống lồng ngực, khiến cả cơ thể có một thoáng tê dại quen thuộc.
Những dây thần kinh vốn đang căng chặt dường như cũng dịu đi một chút.
Hắn trở lại bên cửa sổ, chậm rãi thở ra.
Khói trắng lửng lơ trong không khí, mơ hồ che đi ánh đèn thành phố phía xa.
Trong làn khói mỏng đó, ánh mắt của hắn dần trở nên sâu hơn, giống như vô thức xuyên qua màn đêm, nhìn vào một đoạn ký ức đã nằm rất lâu trong lòng.
Một đoạn thời gian rất bình yên, cũng rất hạnh phúc…
Hoàng Tinh cũng không bất ngờ về chuyện hôm nay.
Ngay từ lúc bắt đầu, hắn đã biết sớm muộn gì mọi chuyện cũng sẽ đi đến bước này. Những bí mật bị chôn vùi nhiều năm như vậy, chỉ cần có người thật sự muốn đào lên, thì sớm hay muộn cũng sẽ lộ ra.
Cho nên hắn không bất ngờ khi Khâu Đỉnh Kiệt bắt đầu điều tra.
Chỉ là…
Mọi chuyện dường như đến hơi nhanh.
Ngón tay cầm thuốc của hắn khẽ siết lại một chút. Khói thuốc chậm rãi bay lên, tản ra trong không khí.
Trong đầu hắn không tự chủ được hiện lên ánh mắt của Khâu Đỉnh Kiệt khi nhìn mình. Ánh mắt ấy luôn rất dịu dàng, rất thẳng thắn, lại mang theo một sự tin tưởng khiến người ta bối rối.
Giống như dù xảy ra chuyện gì, người kia cũng sẽ đứng về phía hắn.
Hoàng Tinh khẽ nhắm mắt lại.
Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó nói thành lời.
Lần tiếp theo gặp mặt.
Có lẽ ánh mắt dịu dàng đó sẽ không còn nữa.
Hắn chậm rãi thở ra thêm một làn khói. Khói thuốc tan dần trong không khí, thành phố trước mắt lại trở nên rõ ràng, vừa xa lạ lại vừa lạnh lẽo.
Hắn cứ đứng đó, không biết qua bao lâu, chỉ biết khi nhìn xuống, bao thuốc trong tay đã vơi đi khá nhiều.
Điện thoại lại lần nữa được bật sáng, màn hình chuyển đến giao diện trò chuyện với Khâu Đỉnh Kiệt.
Nhìn những đoạn tin nhắn vui vẻ trước đó, người đàn ông có chút không nỡ mà ấn vào ô nhập tin.
Ngón tay hắn dừng lại trên đó khá lâu, cuối cùng vẫn bắt đầu gõ chữ.
Ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại chiếu lên gương mặt hắn, khiến biểu cảm trở nên càng trầm tĩnh hơn.
Rất lâu sau, một đoạn tin nhắn ngắn gọn mới được gửi đi.
[Khâu đội.]
Hắn nghiêm túc nhắn.
[Nghe nói anh sắp về đến Bắc Kinh rồi.]
[Nếu ngày mai có thời gian. Anh có thể ghé qua chỗ tôi một chút không?]
Leave a Reply