Vị Y tá Trưởng rót hai cốc nước đặt lên bàn rồi ngồi xuống đối diện Khâu Đỉnh Kiệt.
Cô đã làm việc ở khoa tâm lý nhiều năm, gặp qua đủ loại bệnh nhân. Nhưng khi nhắc đến cái tên Hoàng Hâm, ánh mắt cô vẫn không khỏi trầm xuống.
“Chuyện đã rất lâu rồi.” Cô nói chậm rãi. “Nhưng tôi vẫn nhớ cậu ấy khá rõ.”
Khâu Đỉnh Kiệt không lên tiếng. Anh ngồi thẳng lưng, ánh mắt chăm chú nhìn người phụ nữ trước mặt.
Người phụ nữ hơi suy nghĩ một lúc, như đang lục lại những mảnh ký ức cũ.
“Hoàng Hâm được đưa đến trong tình trạng rất tệ.”
“Cơ thể thì không có quá nhiều vết thương nghiêm trọng. Nhưng trạng thái tinh thần thì gần như đã sụp đổ.”
Cô dừng lại một chút.
“Cậu ấy không phải kiểu khóc nháo điên loạn.”
“Mà chỉ lặng lẽ ngồi một góc.”
Ánh mắt trống rỗng giống như một người vừa bị rút hết linh hồn.
“Những ngày đầu nhập viện, Hoàng Hâm gần như không nói một lời.”
“Không trả lời câu hỏi, không phản ứng với bác sĩ, nhưng cũng không có bất kỳ biểu hiện chống đối nào.”
“Cậu ấy chỉ lặng lẽ ngồi trên giường, nhìn chằm chằm vào tay mình hoặc nhìn vào một điểm nào đó trong phòng.”
“Có khi ngồi hàng giờ liền mà không nhúc nhích.”
Cô khẽ thở ra.
“Chẩn đoán ban đầu cho rằng cậu ấy bị trầm cảm nặng kèm trạng thái tách rời tâm lý.” Vị y tá nói.
“Nhưng sau khi làm các bài đánh giá tâm lý chuyên sâu. Kết quả lại không hoàn toàn khớp.”
Hoàng Hâm không có hành vi tự làm hại bản thân.
Không kích động cũng không hoảng loạn.
Cậu chỉ là vô cảm với mọi thứ.
Giống như tự khóa mình ở một nơi rất sâu bên trong nội tâm.
Bác sĩ tâm lý đã nhiều lần cố gắng tiếp cận. Họ thử nhiều phương pháp. Từ trò chuyện nhẹ nhàng, trị liệu nhận thức, trị liệu bằng hình ảnh, thậm chí cả thôi miên dẫn dắt ký ức.
“Nhưng mỗi lần cuộc trò chuyện sắp chạm đến điểm mấu chốt. Tâm lý của Hoàng Hâm sẽ lập tức chống cự.”
“Cậu ấy không né tránh, cũng không tỏ ra căng thẳng. Chỉ đơn giản là im lặng không nói nữa.”
Vị y tá khẽ lắc đầu.
“Cậu ấy không hề chống đối việc điều trị.” Cô nói.
“Ngược lại, cậu ấy rất hợp tác.”
Hoàng Hâm tích cực phối hợp tham gia các buổi thư giãn tinh thần, học cách kiểm soát nhịp thở, học thiền, học các bài tập ổn định cảm xúc.
Cậu làm mọi thứ mà bác sĩ yêu cầu.
Nhưng chỉ riêng việc mở lời nói ra nguyên nhân của nỗi sợ hãi, thì không thể được.
Vị y tá thở dài.
“Thời gian đầu, cậu ấy có phản ứng rất mạnh với máu.”
Lầu đầu tiên xảy ra là trong phòng điều trị, không lâu sau khi Hoàng Hâm nhập viện.
Một bệnh nhân khác bị trầy tay. Chỉ là một vết xước nhỏ.
Nhưng khi Hoàng Hâm nhìn đến, sắc mặt cậu liền tái nhợt đi trông thấy. Cơ thể run lên mất kiểm soát, rồi bắt đầu thở gấp.
“Cậu ấy không la hét, chỉ lùi lại từng bước.” Cô nhớ lại.
Sau đó liền ngất đi.
“Kể từ lúc đó, chúng tôi mới phát hiện ra mức độ ám ảnh cực đoan của cậu ấy với màu đỏ.”
Không chỉ máu.
Ngay cả màu đỏ trên quần áo, tranh vẽ, hay biển báo… cũng khiến Hoàng Hâm căng thẳng rõ rệt.
“Chúng tôi phải bắt đầu một quá trình trị liệu dài hạn.”
“Quá trình đó rất chậm.”
Ban đầu chỉ là nhìn những màu đỏ nhạt cũng khiến Hoàng Hâm run rẩy mất kiểm soát. Sau đó đậm dần lên, rồi đến hình ảnh có máu nhưng làm mờ, các tình huống giả lập, video y khoa…
Cuối cùng là đứng ở ngoài nhìn vào phòng cấp cứu.
Từng bước, từng bước một.
“Lần đầu cậu ấy đứng trong phòng quan sát một ca xử lý vết thương nhỏ.”
“Chỉ là khâu vài mũi thôi. Nhưng khi bác sĩ cắt chỉ, cậu ấy đã run đến mức phải bám vào tường.” Vị y tá khẽ thở ra.
“Lúc đó chúng tôi còn tưởng cậu ấy sẽ bỏ cuộc.”
“Nhưng không.”
“Cậu ấy vẫn kiên trì đứng đó, chứng kiến toàn bộ quá trình khâu lại vết thương hở.”
Hai năm.
Cô nói khẽ.
“Cậu ấy mất gần hai năm…”
Hai năm để có thể bình tĩnh khi nhìn thấy máu.
Hai năm để khi màu đỏ xuất hiện trước mắt, cậu không còn run rẩy nữa.
Trong suốt hai năm đó, Hoàng Hâm thay đổi rất nhiều.
“Cậu ấy đọc rất nhiều sách.”
“Không chỉ sách tâm lý.”
“Mà còn cả tài liệu y khoa, cách xử lý khủng hoảng tâm lý, phản ứng của con người khi gặp sang chấn.”
Từ tâm lý học cơ bản, đến các tài liệu trị liệu hành vi, chấn thương tâm lý, phản ứng chống đối.
“Cậu ấy cũng hỏi bác sĩ rất nhiều câu hỏi.” Cô khẽ cười.
“Điều khiến chúng tôi ngạc nhiên là cậu ấy học rất nhanh.” Y tá nói.
Không chỉ học cách kiểm soát cảm xúc của mình.
Hoàng Tinh còn bắt đầu quan sát cách các bác sĩ làm việc.
“Thành thật mà nói.” Cô khẽ cười. “Chúng tôi còn từng đùa rằng, nếu không biết cậu ấy là bệnh nhân, có khi lại thật sự tin rằng cậu ấy là sinh viên tâm lý.”
Nhưng dù đã thay đổi nhiều.
Hoàng Hâm vẫn chưa từng kể điều gì đã xảy ra.
Vị y tá nói xong câu đó thì im lặng một lúc.
Ánh đèn trong văn phòng chiếu xuống mặt bàn gỗ đã cũ. Ngoài hành lang thỉnh thoảng có tiếng xe đẩy lăn qua, âm thanh rất khẽ, càng khiến căn phòng trở nên yên tĩnh.
“Ngày cuối cùng kết thúc việc điều trị, cậu ấy đã trưởng thành và trầm ổn hơn rất nhiều.”
Giọng bà không lớn, nhưng mang theo một chút cảm khái.
“Không còn vẻ trống rỗng như lúc mới đến nữa.”
Bà ngừng lại một chút, như đang tìm từ thích hợp.
“Ánh mắt… cũng có sức sống hơn.”
Rồi bà khẽ lắc đầu.
“Nhưng cũng không hoàn toàn là vậy…”
Khâu Đỉnh Kiệt ngồi im từ đầu đến giờ, bàn tay đã siết chặt đến trắng bệch. Ánh mắt anh rơi xuống mặt bàn, thật lâu không nhúc nhích.
Những lời y tá Lâm vừa nói dường như vẫn còn vang trong đầu anh.
Trong căn phòng bệnh ngột ngạt.
Một cậu thiếu niên ngồi ở góc giường, lưng dựa vào tường, ánh mắt vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ.
Một cậu thiếu niên run rẩy mất kiểm soát khi đối mặt với nỗi sợ tâm lý.
Một lần trị liệu.
Hai lần trị liệu.
Nhiều lần thất bại.
Thậm chí là ngất đi…
Những hình ảnh đó, dù Khâu Đỉnh Kiệt chưa từng tận mắt nhìn thấy, vẫn tự nhiên hiện lên trong đầu anh. Rõ ràng đến mức khiến người ta khó chịu.
Anh lại nhớ đến người đàn ông trầm ổn của hiện tại.
Người luôn giữ vẻ bình tĩnh trước mọi chuyện, có thể đứng trước một thi thể mà sắc mặt không đổi, có thể dựa vào vài chi tiết nhỏ đã phân tích ra tâm lý của hung thủ.
Người như vậy… đã từng run rẩy đến mức chỉ vì nhìn thấy máu.
Hai năm…
Không phải là khoảng thời gian dài trong đời của một con người.
Nhưng nếu dùng nó để đứng dậy từ một vực sâu, thì mỗi ngày đều có thể dài như một năm…
Một người đã dùng hai năm để tự kéo mình ra khỏi nơi mà rất nhiều người cả đời cũng không thoát được.
Không ai biết hắn đã trải qua những gì.
Không ai biết những đêm hắn một mình nằm trong phòng bệnh đã nghĩ gì.
Cũng không ai biết, hắn đã phải cố gắng đến mức nào để khiến bản thân trở lại như một người “bình thường”…
Khâu Đỉnh Kiệt khẽ nhắm mắt.
Trong lồng ngực anh dâng lên một cảm giác nặng nề khó tả.
Không phải sợ hãi.
Cũng không phải kinh hãi.
Mà giống như khi nhìn thấy một vết sẹo đã lành từ lâu, nhưng lại biết rõ rằng nó từng là một vết thương rất sâu.
Sâu đến mức chỉ cần tưởng tượng thôi cũng khiến người ta khó chịu…
Ngực Khâu Đỉnh Kiệt bỗng nhiên đau nhói. Một loại cảm giác vừa chua xót vừa nghẹn lại.
Anh gần như phải hít sâu một hơi mới có thể giữ cho mình bình tĩnh.
Nếu lúc này Hoàng Tinh đứng trước mặt anh. Khâu Đỉnh Kiệt cảm thấy mình có lẽ sẽ không nói được gì cả. Anh chỉ muốn kéo hắn lại. Sau đó ôm thật chặt…
Giống như sợ rằng chỉ cần buông tay ra một chút, người đàn ông kia lại phải quay về khoảng thời gian cô độc ấy.
Khâu Đỉnh Kiệt mở mắt ra. Ánh mắt anh không còn nặng nề như lúc nãy nữa, nhưng lại sâu hơn trước rất nhiều.
Vị y tá nhìn anh một lúc, dường như cũng hiểu anh đang nghĩ gì. Cô thở ra một hơi.
“Cậu ấy là một đứa trẻ rất kiên cường.”
“Trong nhiều năm làm việc ở đây, tôi đã gặp rất nhiều bệnh nhân bị chấn thương tâm lý.”
“Có người đã phải mất cả đời cũng không thoát ra được.”
Cô dừng lại.
“Nhưng Hoàng Hâm, là một trong số ít người thật sự tự mình bước ra.”
“Không phải vì bác sĩ giỏi.”
“Cũng không phải vì phương pháp điều trị đặc biệt.”
“Chỉ là…”
Bà khẽ nói.
“Cậu ấy chưa từng thật sự từ bỏ bản thân.”
Căn phòng lại im lặng.
Lý Gia Thành từ nãy đến giờ cũng không nói gì. Y ngồi bên cạnh, tay khoanh trước ngực, ánh mắt hơi trầm xuống.
Một lúc sau.
Khâu Đỉnh Kiệt mới chậm rãi nói.
“Cảm ơn chị.”
Giọng anh khàn đi một chút, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh.
“Những chuyện này, rất quan trọng với tôi.”
Vị y tá nhìn anh, khẽ gật đầu.
“Cậu ấy đã đi được một quãng đường rất dài.”
Cô chậm rãi nói với Khâu Đỉnh Kiệt.
“Nếu cậu thật sự là người ở bên cạnh cậu ấy…”
“Vậy thì sau này, nhớ đối xử tốt với cậu ấy một chút.”
Khâu Đỉnh Kiệt nghe vậy khẽ cười. Một nụ cười rất nhẹ. Nhưng trong ánh mắt lại có một sự kiên định hiếm thấy.
“Chuyện đó là đương nhiên.”
Anh khẳng định đáp.
Leave a Reply