Hôm đó, Hoàng Tinh lái xe của Khâu Đỉnh Kiệt đưa anh về nhà. Chiếc xe của hắn vì xì lốp nên vẫn nằm lại ở bãi đỗ trong công viên, chờ được kéo đi xử lý.
Trên đường về, Khâu Đỉnh Kiệt ngồi ở ghế phụ, phần lớn thời gian đều im lặng. Cơn choáng lúc trước dường như đã dịu xuống, sắc mặt anh cũng không còn tái nhợt như khi vừa rời khỏi công viên. Chỉ là nhìn kỹ vẫn thấy hơi mệt, như người vừa trải qua một trận cảm nặng.
Xe dừng trước tòa nhà, Khâu Đỉnh Kiệt tự mở cửa bước xuống. Động tác của anh đã ổn định hơn nhiều, không còn lảo đảo.
“Cảm ơn cậu đã đưa tôi về.” Giọng anh đã bình thường, thậm chí còn mang theo chút ý cười rất nhẹ, giống như chuyện vừa rồi chỉ là một sự cố nhỏ.
Hoàng Tinh sau khi đưa anh lên nhà, cũng không nán lại.
Dị ứng đôi khi không chỉ là vài cái hắt hơi đơn giản, nó có thể khiến cơ thể rã rời, đầu óc choáng váng cả ngày.
Khâu Đỉnh Kiệt vốn không phải kiểu người thích than phiền. Anh càng không quen để người khác nhìn thấy mình trong trạng thái yếu ớt. Dù khó chịu đến đâu, anh cũng sẽ cố tỏ ra bình thường, cố tự mình chịu đựng.
Hoàng Tinh hiểu điều đó.
Ở lại lúc ấy chưa chắc là quan tâm, có khi lại thành làm phiền.
Vậy nên hắn chọn rời đi, cho anh có không gian riêng để nghỉ ngơi.
Ngày hôm sau, khi đến trụ sở vẫn không thấy bóng dáng Khâu Đỉnh Kiệt đâu, Hoàng Tinh nhanh chóng xử lý xong công việc, sau đó liền lái chiếc xe vừa thuê đến thẳng khu nhà anh.
Tầng hầm quen thuộc hiện ra trước mắt. Nhưng chiếc xe mà hôm ấy hắn lái về cho anh đã không còn đỗ ở đó nữa.
Hoàng Tinh nhìn thoáng qua rồi bước vào thang máy.
Cửa thang máy khép lại, không gian chật hẹp chỉ còn tiếng động cơ chạy khe khẽ, các con số trên bảng điều khiển chậm rãi nhảy lên từng tầng.
Đến trước cửa căn hộ quen thuộc, Hoàng Tinh đưa tay nhấn chuông.
Âm thanh chuông cửa vang lên rõ ràng trong hành lang yên tĩnh, sau đó tắt dần.
Không có ai ra mở cửa.
Hắn đứng chờ thêm một lúc. Hành lang vẫn yên ắng như cũ, không có tiếng bước chân, cũng không có động tĩnh nào từ bên trong.
Hoàng Tinh rút điện thoại ra, nhìn màn hình rồi lại thôi. Cuối cùng, hắn nhét điện thoại vào túi, xoay người rời khỏi hành lang.
Trong đầu hắn thoáng nghĩ một khả năng.
Có lẽ Khâu Đỉnh Kiệt đã về nhà ông bà.
Trước đây anh từng nói qua với hắn. Mỗi khi cảm thấy quá mệt mỏi, anh sẽ lái xe về đó ở vài ngày.
Ngôi nhà ở ngoại ô rất yên tĩnh. Không có công việc, cũng không có điện thoại đổ chuông liên tục. Ông bà già rồi, cuộc sống cũng chậm rãi, ở đó vài hôm đủ để đầu óc thả lỏng.
Nghĩ như vậy, Hoàng Tinh cũng không định làm phiền anh nữa.
Nhưng đến hết ngày thứ hai, cảm giác bất thường bắt đầu rõ ràng hơn.
Với tính cách của Khâu Đỉnh Kiệt, anh không thể chỉ vì dị ứng mà nghỉ dài như vậy. Dù cơ thể khó chịu, anh cũng không nên mất liên lạc như thế.
Sau đó, Hoàng Tinh mới từ miệng Đại Bảo biết được.
Khâu Đỉnh Kiệt đã xin nghỉ phép.
“Nghỉ phép?” Hoàng Tinh nhíu mày. “Cậu có biết bao lâu không?
Đại Bảo lắc đầu. “Không rõ. Khâu ca chỉ thông báo sẽ tạm thời nghỉ vài ngày thôi.”
Hoàng Tinh im lặng một chút, rồi hỏi tiếp: “Anh ấy có nói với mọi người à?”
“Ừ.” Đại Bảo gật đầu, nghĩ nghĩ rồi bổ sung. “Hình như một hai ngày trước vụ của Cố Văn Khiêm, Khâu ca đã nói qua với cả đội rồi. Tôi còn tưởng anh biết chứ.”
Hoàng Tinh không đáp lại.
Một khoảng lặng rơi xuống giữa hai người.
Đại Bảo đứng đó thêm vài giây, thấy Hoàng Tinh vẫn không nói gì liền có hơi lúng túng. Y gãi gãi sau gáy, định nói thêm gì đó cho đỡ gượng, nhưng đúng lúc ấy phía sau có người gọi.
“Tiểu Bảo, qua đây giúp tôi một tay.”
Lý Cường đang ôm một chồng hồ sơ đứng ở cửa phòng làm việc, nhìn sang phía này.
“A, tới liền!” Đại Bảo vội đáp.
Y quay lại nhìn Hoàng Tinh, giơ tay vẫy vẫy hai cái. “Tôi qua kia giúp cậu ấy.”
Hoàng Tinh khẽ gật đầu, xem như đã nghe thấy.
Đại Bảo đã chạy qua chỗ Lý Cường. Hai người chia nhau chồng hồ sơ dày, vừa bước đi vừa nói chuyện gì đó, giọng nói nhỏ dần khi ra khỏi hành lang.
Trong chốc lát, trước bàn làm việc chỉ còn lại một mình Hoàng Tinh.
Hắn vẫn trầm mặc ngồi đó, cúi đầu nhìn điện thoại trong tay.
Khâu Đỉnh Kiệt không nói với hắn.
Ngay cả một tin nhắn cũng không có…
Màn hình sáng lên, đoạn trò chuyện cuối cùng của bọn họ vẫn dừng lại ở vài dòng thảo luận sáng mai sẽ ăn gì, ngay trong ngày thi thể Cố Văn Khiêm được phát hiện.
Khâu Đỉnh Kiệt khi đó gửi sang một cái nhãn dán, còn bảo nếu chạy xong sớm thì sẽ đi ăn mì, còn không thì sẽ mua bánh bao ở đầu cổng.
Không có thêm bất kỳ tin nhắn mới nào.
Hoàng Tinh nhìn màn hình một lúc lâu. Ngón tay hắn khẽ dừng lại trên ô nhập tin nhắn, nhưng cuối cùng vẫn không gõ gì.
Một lát sau, hắn khóa màn hình lại, đứng lên rời khỏi văn phòng.
Khâu Đỉnh Kiệt đã đi đâu…?
.
.
.
Thành phố A, nước P.
Bệnh viện nằm ngay khu trung tâm cũ của thành phố.
Những tòa cao ốc mới xây san sát xung quanh, các tấm kính thủy tinh phản chiếu ánh nắng chói chang của buổi trưa. So với chúng, tòa nhà bệnh viện trông trầm lặng hơn hẳn, giống như một phần ký ức bị thời gian bỏ lại giữa khu đô thị đang thay da đổi thịt.
Lớp sơn bên ngoài đã phai màu theo năm tháng.
Từ xa nhìn lại chỉ thấy tòa nhà mang một màu trắng xám nhạt. Nếu nhìn kỹ hơn, một vài góc tường đã lộ ra những vết nứt nhỏ, chạy ngoằn ngoèo như những đường chỉ mảnh. Tuy vậy, kết cấu của tòa nhà vẫn vô cùng vững chãi, những khối bê tông dày nặng mang theo cảm giác bền bỉ của những công trình được xây dựng từ nhiều thập kỷ trước.
Trước cổng bệnh viện là tấm biển kim loại cũ.
Chữ khắc trên đó đã hơi mòn, mép biển bị gió mưa bào nhẵn theo thời gian. Nắng gắt của buổi trưa chiếu xuống, phản lên lớp kim loại đã xỉn màu, khiến những nét chữ càng trở nên nhạt hơn.
Bên trong hành lang sáng trưng, mùi thuốc sát trùng quen thuộc thoang thoảng trong không khí.
Lý Gia Thành đi phía trước nửa bước, vừa dẫn đường vừa nói nhỏ.
“Thông tin tôi tra được, thật ra chỉ có từng đó thôi.”
Y quay sang nhìn Khâu Đỉnh Kiệt một cái.
“Hồ sơ cũ của bệnh viện không dễ tra. Với lại vụ này đã qua nhiều năm rồi. Muốn biết thêm, chỉ còn cách hỏi người từng ở đây lúc đó.”
Khâu Đỉnh Kiệt gật đầu, ánh mắt lướt qua dãy phòng bệnh bên hành lang.
“Chị họ của tôi làm ở đây hơn mười lăm năm rồi. Nếu Hoàng Hâm từng điều trị lâu như vậy thì khả năng cao chị ấy sẽ biết.”
Y dừng một chút rồi nói tiếp.
“Nhưng nói trước nhé, chị ấy rất nguyên tắc. Tôi cũng không chắc chị ấy có chịu tiết lộ gì hay không.”
“Không sao. Hỏi được bao nhiêu hay bấy nhiêu.” Khâu Đỉnh Kiệt hiểu ý, khẽ gật đầu.
“Dù sao cũng cảm ơn cậu đã đi cùng tôi.”
Lý Gia Thành quay sang vỗ nhẹ vai anh một cái. “Khách sáo cái gì. Chỉ là hỏi giúp cậu chút chuyện thôi.”
Hai người rẽ qua một góc hành lang, dừng lại trước cửa một văn phòng có bảng tên “Y Tá Trưởng”.
Lý Gia Thành gõ cửa.
Không lâu sau, cánh cửa được mở ra từ bên trong.
Người phụ nữ bước ra trông khoảng hơn bốn mươi tuổi. Tóc buộc gọn sau gáy, mặc áo blouse trắng, cổ áo gấp rất ngay ngắn. Ánh mắt cô khá sắc sảo, vừa nhìn đã có cảm giác là người làm việc cẩn thận và nghiêm túc.
“Em gọi điện nói có việc gấp?” Cô nhìn em họ mình.
“Ừ, có chút chuyện muốn hỏi chị.” Lý Gia Thành cười xòa.
Ánh mắt người phụ nữ lúc này mới chuyển sang Khâu Đỉnh Kiệt đang đứng bên cạnh.
“Đây là người bạn cảnh sát của em?”
“Vâng.” Lý Gia Thành gật đầu. “Bạn em muốn hỏi thăm một chút về một bệnh nhân cũ từng điều trị ở đây.”
“Bệnh nhân cũ?” Cô hơi nhíu mày.
“Chuyện từ lâu lắm rồi.” Lý Gia Thành nói khẽ. “Tên là Hoàng Hâm. Chị còn nhớ không?”
Người phụ nữ đứng yên một chút.
Ánh mắt ban đầu có vẻ hơi mơ hồ, như đang lục lại ký ức cũ. Nhưng chỉ vài giây sau, chân mày cô khẽ nhíu lại.
Rõ ràng là đã nhớ ra.
“Chuyện đó lâu rồi.” Cô từ tốn nói. “Hồ sơ chắc cũng đã chuyển vào kho lưu trữ.”
Khâu Đỉnh Kiệt lúc này mới lên tiếng.
“Chào chị.”
Giọng anh rất bình tĩnh, thái độ cũng rất lễ phép.
“Chúng tôi không phải đến để điều tra. Tôi chỉ muốn hỏi về tình trạng của cậu ấy lúc đó như thế nào.”
Người phụ nữ nhìn anh càng kỹ hơn, ánh mắt có phần dò xét.
“Xin lỗi.” Cô lắc đầu. “Thông tin bệnh nhân cần được bảo mật. Tôi không thể tùy tiện nói với người ngoài.”
Nói xong, cô hơi gật đầu coi như kết thúc cuộc trò chuyện, rồi xoay người định quay lại văn phòng.
“Xin chị chờ một chút.”
Giọng Khâu Đỉnh Kiệt vang lên phía sau. Không lớn, nhưng rất thành khẩn.
Người phụ nữ dừng bước, quay lại nhìn anh.
Khâu Đỉnh Kiệt đứng thẳng người, ánh mắt vẫn rất bình tĩnh, chỉ là trong đó có thêm một chút gì đó khó nói rõ. Không để cô chờ lâu, anh chậm rãi lên tiếng.
“Cậu ấy… là người yêu của tôi.”
Câu nói vừa dứt.
Không chỉ người phụ nữ kinh ngạc, mà ngay cả Lý Gia Thành đứng cạnh cũng mở to mắt nhìn sang.
Khâu Đỉnh Kiệt bỏ qua phản ứng ngạc nhiên của người bên cạnh, tiếp tục nói.
“Tôi không đến đây để tò mò chuyện riêng tư của cậu ấy.”
“Chỉ là… tôi biết trước đây cậu ấy từng trải qua một khoảng thời gian rất khó khăn.”
Anh dừng một chút.
“Nhưng cậu ấy gần như chưa từng nói gì về nó.”
“Tôi không muốn ép cậu ấy kể lại.”
“Nhưng lại muốn hiểu thêm một chút.”
Giọng anh rất thấp, nhưng rõ ràng,
“Ít nhất khi cậu ấy gặp lại những chuyện khiến bản thân khó chịu… tôi cũng có thể hiểu được mà ở bên chia sẻ.”
Hành lang lúc này vừa có một chiếc xe đẩy đi ngang qua, bánh xe lăn trên nền gạch phát ra tiếng lạch cạch rất khẽ.
Người phụ nữ nhìn anh rất lâu.
Ánh mắt ban đầu mang theo sự đề phòng, dần dần dịu lại một chút.
Người đàn ông trước mặt trông rất trẻ, dáng vẻ sạch sẽ sáng sủa, nói chuyện cũng rất chừng mực. Ánh mắt anh không có sự tò mò tọc mạch của người ngoài, mà là một loại quan tâm rất chân thật.
Một lát sau, cô khẽ thở ra.
Người này là bạn của em họ cô, lại còn là cảnh sát. Anh đến đây để hỏi thăm về tình hình người yêu của mình. Nhìn thế nào cũng rất chân thành.
“Chuyện đó… cũng đã nhiều năm rồi.”
Giọng cô mềm xuống một chút.
“Có vài điều tôi không thể nói quá chi tiết.”
“Nhưng nếu chỉ là tình trạng lúc đó thì vẫn có thể.”
“Ở hành lang nói chuyện cũng không tiện.” Cô mở cửa văn phòng ra, nghiêng người nhường lối.
“Hai cậu vào trong đi.”
Leave a Reply