15. Dị Ứng

Kể từ sau cuộc gọi với Lý Gia Thành, thái độ của Khâu Đỉnh Kiệt vẫn không nhìn ra chút bất thường nào. Anh cũng không tỏ ra khác lạ với Hoàng Tinh, thậm chí còn vô thức quan tâm đến cảm xúc của hắn nhiều hơn trong lúc làm việc.

Một ngày tiếp theo trôi qua trong yên ổn.

Đến ngày thứ hai. 

Sáu giờ sáng. 

Tiết trời vào thu vương một lớp sương mỏng, Khâu Đỉnh Kiệt lái xe chậm rãi vào bãi đỗ quen thuộc tại công viên. Trong bãi giờ này chưa đông, mới chỉ lác đác vài chiếc xe.

Chiếc xe màu đen của Hoàng Tinh đã đỗ ở đó từ trước như mọi ngày.

Chỉ là hôm nay khi xuống xe, lúc tầm mắt Khâu Đỉnh Kiệt vô thức lướt qua thân xe của hắn, lại thấy trên nắp capo phủ một lớp sương mỏng, hơi nước đọng lại li ti, mép kính bên hông cũng có những giọt nước kéo thành từng vệt dài. 

Không phải là kiểu vừa mới đỗ lại đây.

Khâu Đỉnh Kiệt không tỏ vẻ gì, chỉ đóng cửa xe lại rồi bước đi.

Không khí buổi sớm mang theo mùi ẩm của đất và mùi lá mục nhàn nhạt. Lối đi lát đá còn đọng hơi nước. Lá khô phủ kín một phần. Những chiếc lá vàng sẫm xếp chồng lên nhau, mỗi bước chân giẫm xuống đều phát ra âm thanh giòn khô. Gió nhẹ thổi qua, kéo theo vài chiếc lá khô lăn dọc trên mặt đường, cọ vào nhau phát ra tiếng xào xạc rất khẽ.

Hai bên đường, những đống lá đã được công nhân vệ sinh đêm hôm trước gom lại thành từng ụ nhỏ, xếp dọc theo lối đi, chờ được chở đi xử lý. Hàng cây cổ thụ ven đường đã rụng gần hết lá, cành cây khẳng khiu vươn lên nền trời xám nhạt.

Khâu Đỉnh Kiệt đi theo lối vào quen thuộc, chưa được bao xa, anh đã nhìn thấy Hoàng Tinh.

Hắn đang tựa lưng vào một góc cây lớn. Một chân co nhẹ, vai thả lỏng, đầu ngẩng lên nhìn những tán lá còn sót lại đang lay động trên cao. Ánh sáng mờ mờ của buổi sớm rọi nghiêng qua gò má, làm nổi rõ sống mũi và đường cằm sắc nét.

Nghe tiếng bước chân giẫm lên lá khô tiến lại gần, hắn đoán được người đến là ai, liền thẳng lưng xoay người lại.

Ánh mắt cả hai chạm nhau.

Khâu Đỉnh Kiệt cười nhẹ. “Đến sớm vậy?”

“Cũng vừa mới đến thôi.” Hoàng Tinh đáp.

Khâu Đỉnh Kiệt liếc nhìn hắn, không tiếp lời, nét mặt vẫn bình thường nhưng nụ cười đã nhạt đi một chút. Anh xoay người bước ra khỏi lớp đất ẩm dưới chân, đứng trên nền xi măng bắt đầu giãn cơ.

Hoàng Tinh theo sau bước đến, hai người liền khởi động một chút rồi bắt đầu chạy.

Con đường quen thuộc vòng qua một khuôn viên nhỏ đã trụi cỏ, bên trong gần như bị nhét đầy lá khô. Khâu Đỉnh Kiệt chạy đến gần, bụi lá bị gió hất lên một chút.

“Hắt xì–!”

Anh hắt hơi một cái, rồi lại thêm một cái.

Hoàng Tinh quay sang nhìn.

“Không sao.” Khâu Đỉnh Kiệt khịt mũi. “Mũi tự nhiên lại ngứa.”

Hoàng Tinh không nói gì thêm, chỉ khẽ “ừ” một tiếng.

Họ tiếp tục chạy, âm thanh giẫm lên lá khô lạo xạo phát ra liên tục dưới chân. Ở nơi hai người không nhìn đến, một vài con bướm nhỏ màu nâu nhạt khẽ lay động, bay lên từ trong đám lá sau lưng, lượn vòng vài cái rồi lại yếu ớt đáp xuống, nằm im.

Vòng thứ nhất kết thúc.

Cả hai theo nhịp chạy quen thuộc, tiếp tục rẽ vào lối cũ để chạy vòng thứ hai. 

Khi còn cách khu đất trụi cỏ kia chừng mười mấy mét, Khâu Đỉnh Kiệt liền phát hiện có gì đó không đúng.

Trong tầm mắt anh, giữa đống lá vốn bị gió dồn lại thành một ụ lớn, xuất hiện một vật to với hình dáng bất thường.

So với vòng chạy đầu, trong khu đất trụi cỏ ấy không còn lá khô lổn nhổn chất chồng lên nhau nữa, mà giống như có thứ gì đó nặng và dài vừa bị vứt xuống, ép lớp lá mỏng lõm sâu.

Anh hơi nheo mắt. Càng lại gần, đường nét càng hiện rõ.

Đó là hình dáng của một người.

Khâu Đỉnh Kiệt gần như phản xạ tăng tốc, sải chân dài hơn lao thẳng về phía khu đất. Lá khô dưới chân bị giẫm mạnh phát ra tiếng lạo xạo dồn dập. Hoàng Tinh chạy bên cạnh cũng theo sau anh chạy đến.

Khi tiến lại gần, cảnh tượng hiện ra rõ ràng.

Giữa lớp lá bị xô lệch, một cơ thể đàn ông nằm ngửa, da tái xanh đến mức gần như mất hết sắc máu. Lồng ngực phẳng lặng, không hề có nhịp thở. Hai tay buông xuôi hai bên, đầu ngón tay tím tái, ngón tay hơi cong lại trong tư thế cứng đờ.

Toàn thân của thi thể không một mảnh vải che thân, bị phơi ra giữa đường đi như một món đồ bị vứt bỏ.

“Hắt xì–“

Khâu Đỉnh Kiệt vừa dừng lại gần đó đã hắt hơi một cái, sống mũi lại ngứa ran. Anh đưa tay lên xoa nhẹ mũi, ánh mắt không rời khỏi thi thể.

Thi thể là của một người đàn ông trưởng thành, dáng người tầm trung. Trên ngực và bụng rải rác những vết bầm tím đậm nhạt khác nhau. Có chỗ sưng lên, có chỗ đã chuyển sang màu tím sẫm. Hai bên sườn và đùi trong cũng có những dấu vết tương tự.

Khâu Đỉnh Kiệt cúi người thấp hơn một chút để quan sát kỹ.

Cổ tay và cổ chân có vết hằn rõ ràng, da bị siết đến tróc nhẹ, dấu trói buộc vẫn còn in sâu. Mép vết hằn hơi thẫm màu, chứng tỏ người này từng bị khống chế trong thời gian không ngắn.

Mắt nạn nhân mở hé, tròng mắt đục lại. Môi tím sẫm, khóe môi có một vệt rách nhỏ đã khô.

Khâu Đỉnh Kiệt nhìn gương mặt đó thêm vài giây, sắc mặt dần trầm xuống.

“Cố Văn Khiêm…?”

Giám đốc điều hành của một công ty chuyên xử lý khủng hoảng dư luận, từng xuất hiện không ít trên các diễn đàn kinh tế. Gần đây còn dính vào vài lùm xùm liên quan đến hợp đồng mờ ám.

Hoàng Tinh đứng phía sau anh nửa bước, nhíu mày.
“Anh quen?”

“Từng gặp trong một vụ hợp tác điều tra.” Khâu Đỉnh Kiệt rút điện thoại. “Lùi lại đi.”

Giọng anh lúc này đã hoàn toàn chuyển sang trạng thái công việc. Hoàng Tinh nghe lời, lùi về phía sau vài bước, đứng sau lưng Khâu Đỉnh Kiệt, ánh mắt hắn dừng trên thi thể không biểu lộ cảm xúc gì rõ ràng.

Khâu Đỉnh Kiệt vừa gọi báo án, vừa tiếp tục quan sát hiện trường.

Thi thể không có dấu hiệu phân hủy mạnh. Lớp lá bên dưới thi thể bị ép xẹp, nhưng xung quanh lại không có nhiều dấu chân lộn xộn. Không có dấu kéo lê rõ rệt quanh khu đất. 

Xa xa, những người chạy bộ buổi sáng nhận ra có chuyện không ổn, bắt đầu tụ tập lại gần xì xào bàn tán. 

Không lâu sau, tiếng còi xe cảnh sát xé ngang khoảng lặng buổi sáng trong công viên, vang lên từ phía cổng công viên, mỗi lúc một rõ hơn.

Hiện trường nhanh chóng được phong tỏa.

Băng cảnh giới được văng lên, chia cắt khu đất trụi cỏ với phần còn lại của công viên. Không khí buổi sáng vốn yên tĩnh giờ trở nên hỗn tạp, những tiếng bán tán xen lẫn trong tiếng bộ đàm báo cáo và tiếng bước chân dồn dập.

Đội pháp y cũng đã có mặt, bắt đầu tiến hành kiểm tra sơ bộ thi thể. Đại Bảo đứng bên cạnh ghi chép, thỉnh thoảng trao đổi vài câu ngắn gọn.

Trong lúc đó, các đội viên khác cũng tản ra xung quanh, ghi nhận lời khai của những người có mặt gần đó.

Nhưng càng hỏi, lại càng thấy kỳ lạ…

Dựa vào lời khai của Khâu Đỉnh Kiệt, thi thể được phát hiện vào khoảng gần bảy giờ sáng. Thời điểm đó, công viên đã bắt đầu đông. Người chạy bộ, người tập dưỡng sinh, người dắt chó đi dạo, lác đác khắp các lối đi.

Để vác xác của một người đàn ông trưởng thành vào đây,ít nhất cũng phải dùng đến một chiếc túi lớn hoặc vật dụng che chắn. Sáng sớm mang theo một vật như vậy đi lại trong công viên, khó có thể không gây được chú ý.

Thế nhưng tất cả lời khai đều phủ nhận việc nhìn thấy có kẻ đáng nghi như thế xuất hiện.

Cái xác như có thuật dịch chuyển, cứ thế đột nhiên xuất hiện ở giữa công viên…

Khâu Đỉnh Kiệt đứng tại hiện trường, nghe đồng đội báo lại từng nhóm lời khai, còn chưa kịp tổng hợp thêm thông tin gì, anh đã cảm thấy đầu hơi choáng.

Anh vẫn giữ nét mặt bình thường, chỉ có môi đã hơi tái đi một chút, trán cũng bắt đầu lấm tấm mồ hôi.

Hoàng Tinh vừa cho lời khai xong, liền quay lại đứng cạnh anh. Vừa nhìn đã nhận ra điều khác thường.

“Anh có sao không?” Hắn nhíu mày. “Sắc mặt sao lại tệ như vậy?”

Khâu Đỉnh Kiệt đang nghe Đại Bảo báo cáo, qua loa lắc lắc tay với Hoàng Tinh. 

“Không sao.”

Nhưng thực tế, anh đã không còn nghe rõ Đại Bảo nói gì nữa.

Bước chân Khâu Đỉnh Kiệt hơi hụt một nhịp, trước mắt bỗng tối sầm. Hoàng Tinh ở ngay phía sau liền phản ứng rất nhanh, đưa tay đỡ lấy anh.

“Khâu đội?” Đại Bảo cũng giật mình. “Anh không sao chứ?”

“Còn nói là không sao?” Hoàng Tinh lạnh giọng. “Mặt anh trắng bệch rồi.”

Khâu Đỉnh Kiệt thở ra một hơi, cố giữ lại thăng bằng.

“Ở đây giao lại cho mọi người.” Hoàng Tinh dứt khoát nói. “Tôi đưa anh ấy đi nghỉ.”

Đại Bảo nhìn mồ hôi thấm trên áo hai người, sợ Khâu Đỉnh Kiệt đứng bên ngoài lâu sẽ càng khó chịu, liền đề nghị. 

“Khâu ca, không ấy anh về thay một bộ đồ khác đi.” Y nhìn Hoàng Tinh. “Cả cậu nữa. Ở đây có chúng tôi lo rồi.”

Khâu Đỉnh Kiệt biết mình thật sự không ổn. Cơn choáng tuy không nặng nhưng kéo dài, sống mũi vẫn ngứa rát.

Anh không cố nữa, liền gật đầu đồng ý, quay sang nói với Hoàng Tinh.

“Được, vậy đành nhờ cậu đưa tôi về nhà.”

Hoàng Tinh hơi mất tự nhiên mà “ừ” một tiếng, đỡ anh đi ra khỏi khu vực phong tỏa.

Con đường dẫn về phía bãi đỗ xe chỉ còn lác đác vài người, phần lớn đã tụ tập ở hiện trường. Đi được nửa đường, Hoàng Tinh dìu anh ngồi xuống băng ghế ven lối đi. Chỉ còn một quãng ngắn nữa là đến, xe có thể lái vào đây.

“Anh ngồi đây đi.” Hắn nói. “Để tôi qua đó chạy lại.” Rồi không cho anh có cơ hội phản bác, hắn đã quay người bước đi.

Khâu Đỉnh Kiệt ngồi xuống, dựa lưng vào ghế. Ra khỏi khu vực đám đông, không khí có vẻ thoáng hơn một chút. Cơn chóng mặt theo đó cũng dịu đi.

Anh nhắm mắt lại vài giây, điều chỉnh nhịp thở, đợi Hoàng Tinh mang xe lái đến.

Con đường nhựa dẫn đến bãi đỗ xe rải rác vài chiếc lá. Hoàng Tinh giẫm lên chúng, bước đi không nhanh không chậm. 

Khi đến gần xe của mình, hắn vòng qua cửa ghế lái, cũng không có ý định mở cửa mà cẩn thận nhìn quanh một lượt.

Bãi đỗ xe hiện tại rất yên tĩnh, hầu hết mọi người đều bị thu hút về phía hiện trường.

Sau khi xác nhận xung quanh không có ai, hắn mới cúi người xuống. Dùng vậy nhọn nhất hiện tại có được trên người là chìa khóa xe, không do dự dùng đầu kim loại đặt sát vào phần hông lốp trước, lựa đúng vị trí mỏng nhất không có lưới thép, rồi đâm mạnh xuống.

Một tiếng “xì” rất nhỏ vang lên khi cao su bị đâm thủng.

Hoàng Tinh không rút chìa khóa ra ngay. Hắn giữ nguyên vài giây, để luồng hơi thoát ra ổn định hơn, rồi mới thả tay.

Không khí trong lốp chậm rãi xì ra. Cao su từ từ xẹp xuống, mất đi độ căng ban đầu.

Làm xong, Hoàng Tinh mới chậm rãi đứng thẳng người dậy. Hắn đưa tay phủi nhẹ, như chỉ vừa chạm vào chút bụi bẩn không đáng kể, rồi tự nhiên mà nhét chìa khóa lại vào túi quần, xoay người bước trở lại con đường trước đó.

Khâu Đỉnh Kiệt dị ứng với phấn bướm. 

Hắn không nghĩ anh sẽ phản ứng dữ dội như thế với chúng, cũng không muốn anh hít phải thứ đó thêm một lần nào nữa. 

Bởi vì ngay trên xe hắn lúc này đây.

Có một bộ đồ chứa đầy phấn bướm, chưa kịp xử lý…

Thu Phong Ảnh Điệp

[Tinh Kiệt] Sát Nhân

<< 14. Hé Lộ

16. Biến Mất >>

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *