14. Hé Lộ

Khâu Đỉnh Kiệt từ công viên lái xe về nhà, thay ra bộ đồ chạy bộ cùng Hoàng Tinh ban sáng, sau đó anh cũng không bỏ gì vào bụng đã lại chạy thẳng đến trụ sở. 

Buổi sáng ở cục cảnh sát luôn bắt đầu bằng sự bận rộn quen thuộc. 

Khi anh bước vào văn phòng, bên trong đã có vài người đến trước. Tiếng bàn phím gõ lách cách hòa cùng tiếng lật giấy sột soạt, xen lẫn vài câu trao đổi nhỏ vang lên đứt quãng.

Mọi người nhìn thấy anh liền lên tiếng chào hỏi như thường lệ. Khâu Đỉnh Kiệt cũng gật đầu đáp lại, thần sắc thản nhiên, không khác gì mọi ngày.

Manh mối điều tra vẫn đi vào ngõ cụt. Lại là một ngày không có tiến triển gì trôi qua.

Gần đến giờ tan ca, văn phòng làm việc của tổ 1 dần trở nên ồn ào. Khâu Đỉnh Kiệt vừa ký xong một bản báo cáo thì điện thoại trong túi rung lên.

Là tin nhắn của Lý Gia Thành. Chỉ có một dòng ngắn gọn.

[Có kết quả rồi. Gọi lại cho tôi khi cậu rảnh.]

Ánh mắt anh dừng lại trên hàng chữ ấy vài giây. Như thể đã đoán trước điều gì, nhịp tim cũng theo đó khẽ tăng lên.

Anh chưa gọi lại ngay mà đứng dậy, đi ra ngoài. 

“Khâu ca, đi đâu vậy?” Đại Bảo vừa lấy nước trở về, hỏi theo phản xạ khi thấy Khâu Đỉnh Kiệt bước ra, sau đó y nghe anh ngắn gọn đáp. 

“Nghe điện thoại.”

Khâu Đỉnh Kiệt rời khỏi khu làm việc, men theo hành lang dài dẫn về phía cầu thang bộ. Cuối hành lang có một ô cửa sổ mở hé. Gió cuối ngày lùa vào, mang theo chút hơi nóng còn sót lại của buổi trưa.

Anh cầm điện thoại trên tay một lúc, sau đó mới nhấn gọi cho Lý Gia Thành. Chuông chỉ vang lên vài tiếng đã được bắt máy.

“Khâu Đỉnh Kiệt…” Giọng Lý Gia Thành ở đầu dây bên kia lần này đã nghiêm túc hơn.

Khâu Đỉnh Kiệt tựa nhẹ lưng vào tường, khẽ “ừ” một tiếng.

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cửa khép lại, như thể Lý Gia Thành vừa bước vào một góc riêng.

“Tôi không biết người này liên quan thế nào với cậu. Nhưng mà…” Lý Gia Thành ngập ngừng.

Một linh cảm rất xấu, chậm rãi lan ra trong lồng ngực, bàn tay cầm điện thoại của Khâu Đỉnh Kiệt vô thức siết lại.

“Không sao, cậu nói đi.” Anh nói.

Đầu dây bên kia im lặng một chút, rồi mới thấp giọng mở miệng.

“Trong danh sách bệnh nhân của các bệnh viện lớn, tôi không tìm thấy cái tên cậu gửi.”

“Không thể ngoại trừ các bệnh viện nhỏ còn sót lại, nhưng muốn tra hết trong thời gian ngắn thì không khả thi.” Lý Gia Thành nói tiếp.

“Vậy nên, tôi trước tiên dùng quan hệ hỏi thăm danh sách các bệnh nhân yêu cầu bảo mật thông tin trước…”

Khâu Đỉnh Kiệt lơ đãng nhìn ra khoảng sân phía dưới, một chiếc xe cảnh sát vừa đi tuần trở về, thân xe phản chiếu lấp loáng dưới ánh nắng.

Cảm thấy Lý Gia Thành hơi do dự, anh liền lên tiếng. “Có kết quả?”

“Ừ.” Lý Gia Thành thở ra một hơi. “Tôi không nghĩ vậy mà tra ra được.”

“……” Khâu Đỉnh Kiệt im lặng một lúc, sau đó mới lên tiếng. “Cậu nói tiếp đi.”

Lý Gia Thành tiếp tục.

“Thông tin tôi lấy được không nhiều, hơn nữa cũng không hoàn toàn đúng quy trình.” Y dừng lại một chút, giọng cũng hạ thấp hơn. “Tôi tra được trong danh sách các người giám hộ đứng tên thay các bệnh nhân, thấy có được một cái tên trùng khớp.”

Vài chiếc lá khô bị gió cuốn đập vào kính cửa sổ đang mở, rồi từ từ rơi xuống. Giọng của Lý Gia Thành chậm rãi vang lên.

“… Là Hoàng Hâm.”

Thời gian dường như ngưng đọng. Khâu Đỉnh Kiệt khẽ “ừ” một tiếng, không thúc giục. Chỉ có bàn tay cầm điện thoại hơi siết lại thêm một chút, khớp ngón tay đã trắng đi trong chớp mắt.

“Hồ sơ được đứng tên của một người khác, gọi là Trình Nguyên. Thời gian hơi gấp nên tôi chưa tra sâu về người này.”

Khâu Đỉnh Kiệt không chen vào, đợi Lý Gia Thành nói tiếp.

“Thật ra, thông tin được bảo mật khá cao. Tên bệnh nhân cũng không được ghi trong hồ sơ. Chuyện này cũng coi như hợp lý, không ai muốn việc bản thân mắc chứng bệnh tâm lý cho người khác biết, vậy nên trong hồ sơ thường chỉ có tên của người giám hộ.” Lý Gia Thành lý giải.

“Nhưng may mà tôi có quen biết vài người trong bệnh viên, hỏi một chút liền tra ra.”

Một cơn gió nhẹ thoảng qua, lại khiến Khâu Đỉnh Kiệt cảm thấy toàn thân lạnh lẽo. Anh nhắm mắt lại hít sâu một hơi, kiềm chế sự run rẩy của bản thân, rồi thấp giọng hỏi.

“Cậu nói là… điều trị tâm lý?”

Lý Gia Thành “ừ” một tiếng. “Khoa tâm lý, khu điều trị độc lập.”

Lời vừa dứt, trong tai Khâu Đỉnh Kiệt, âm thanh xung quanh dường như bị kéo xa đi một chút.

Anh thấp giọng hỏi. “Chẩn đoán là gì?”

“Không xem được.” Lý Gia Thành nói. “Nội dung bị che hoàn toàn.”

“… Vậy thời gian điều trị?”

“Kéo dài gần hai năm.” Lý Gia Thành đáp. “Không phải liên tục nằm viện, nhưng tái khám định kỳ dày đặc, là kiểu theo dõi dài hạn… Tần suất như vậy không phải dạng nhẹ…”

Thêm một khoảng im lặng kéo dài giữa hai người.

Ở đầu dây bên kia, Lý Gia Thành khẽ hắng giọng.

“Đỉnh Kiệt, tôi nói thật nhé. Việc có hồ sơ điều trị tâm lý, bản thân nó không nói lên điều gì cả.”

Khâu Đỉnh Kiệt không nói gì.

“Những người cần điều trị tâm lý, đa số đều không muốn người khác biết. Giấu thông tin là chuyện quá bình thường.” Lý Gia Thành tiếp tục. “Chưa kể, làm nghề như chúng ta, ai mà chưa từng cần gặp bác sĩ tâm lý?”

Một câu nửa đùa nửa thật, nhưng không khí vẫn không được kéo lên. Lý Gia Thành ở đầu dây bên kia cũng không nói nữa, y biết anh cần thời gian để tiếp thu.

Khâu Đỉnh Kiệt nhìn xuống nền gạch dưới chân. Một vệt nắng cuối ngày kéo dài, cắt ngang mũi giày anh. Một lúc sau, anh mới nói khẽ.

“Ừ. Tôi hiểu.”

“Có muốn tôi tra tiếp về Trình Nguyên không?” Lý Gia Thành hỏi.

“Không cần.” Khâu Đỉnh Kiệt không chần chừ đáp.

“Được rồi. Nếu cần gì cứ nói với tôi, giúp được tôi sẽ giúp.”

“Ừ. Cảm ơn cậu.”

“Khách sáo cái gì.”

Cuộc gọi kết thúc sau lời tạm biệt.

Khâu Đỉnh Kiệt vẫn đứng yên ở đó thêm một lúc. Sắc mặt anh không thay đổi nhiều, chỉ là bàn tay cầm điện thoại đến khi màn hình tắt hẳn vẫn chưa buông lỏng.

Vài giây sau, điện thoại lại được bật sáng.

Ngón tay Khâu Đỉnh Kiệt lướt vài cái trên màn hình, thao tác khá dứt khoát. Giao diện đặt vé máy bay hiện ra. Anh xác nhận thời gian và địa điểm lại một lần, sau đó ấn thanh toán.

Màn hình hiển thị đã giao dịch thành công.

Thu Phong Ảnh Điệp

[Tinh Kiệt] Sát Nhân

<< 13. Vết Nứt

15. Dị Ứng >>

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *