13. Vết Nứt

Con đường rời khỏi công viên vẫn còn phủ một tầng hơi ẩm mỏng của sương sớm.

Khâu Đỉnh Kiệt không nhanh không chậm bước đi, chỉ là ánh mắt anh không đặt trên con đường phía trước. Điện thoại trong túi bỗng rung lên. Âm thanh rất khẽ, nhưng trong buổi sáng yên tĩnh lại trở nên đặc biệt rõ ràng.

Bước chân anh chậm dần, rút điện thoại ra nhìn thoáng qua màn hình rồi mới bấm nghe.

Ngay khi cuộc gọi được kết nối, đầu dây bên kia lập tức truyền đến tiếng ồn ào khe khẽ, lẫn trong đó là một giọng nói mang theo ý cười vang lên.

“Này, Khâu cảnh quan. Giúp cậu xong việc rồi có được thưởng gì không đây?”

Khâu Đỉnh Kiệt vừa mới tạm biệt Hoàng Tinh, cảm giác nặng nề trong lòng vẫn chưa tan hết. Anh không có tâm trạng đùa giỡn như mọi khi, nhưng dù sao đối phương đã giúp mình, giọng anh vẫn dịu đi mấy phần.

“Khi nào cậu từ nước P về đây rồi nói tiếp.”

“Tên nhóc vô tình. Tôi tra cho cậu tới hai giờ sáng đấy. Ít nhất cũng phải mời tôi một bữa rượu chứ.” 

Lý Gia Thành ở đầu dây bên kia lập tức bất mãn lải nhải thêm mấy câu, tiếng giấy tờ va chạm sột soạt vang lên xen lẫn tiếng người đi lại. Một lúc sau, y mới quay lại chủ đề chính.

“Thông tin tôi gửi cậu tối qua đã đọc chưa? Hôm qua gửi trễ quá nên sáng nay gọi hỏi luôn. Có cần tôi tra thêm gì không?”

Khâu Đỉnh Kiệt không trả lời ngay.

Anh đứng yên trên con đường lát đá, nắng sớm len lỏi qua hàng cây cổ thụ, chiếu lên vai áo anh thành những mảng sáng tối đen xen. Một chiếc lá khô rơi xuống trước mũi giày, khẽ lay động rồi nằm yên.

Phía xa xa, cổng công viên bắt đầu đông hơn. Vài người tập thể dục ra về, vài cụ già dừng lại nói chuyện. Dòng xe buổi sáng bắt đầu thưa thớt chạy ngang, để lại tiếng gió lướt qua rất nhẹ.

Vài giây sau, anh mới có chút cứng nhắc lên tiếng. 

“Thật sự… cái tên ‘Hoàng Tinh’ không có trong danh sách của Đại học P sao?”

“Ừ.” Lý Gia Thành đáp rất dứt khoát. “Tên người Trung Quốc bên này vốn đã ít, hơn nữa ngành học đó lại hiếm như vậy, nhìn một cái là biết có hay không. Tôi kiểm tra mấy lần rồi, không sót đâu.”

Lý Gia Thành cũng là cảnh sát. Hai người quen biết nhau trong một hội thảo liên quốc gia vài năm trước, từ chỗ xã giao rồi thành bạn bè có thể nhờ vả lẫn nhau.

Việc kiểm tra một cái tên, với cảnh sát bọn họ mà nói, vốn không phải chuyện khó.

Dù đã có suy đoán trước đó, nhưng khi chính tai nghe thấy, kết quả lại khó tiếp thu hơn Khâu Đỉnh Kiệt tưởng tượng.

Một khoảng im lặng kéo dài.

Khâu Đỉnh Kiệt nhìn xuống mặt đất. Một vũng nước đọng cách đó không xa, đang phản chiếu mảnh trời xanh nhạt phía trên, nhưng hình ảnh lại méo mó bởi một cơn gió bất ngờ thổi qua.

“Vậy…” Anh hơi ngập ngừng. “Cái tên ‘Hoàng Hâm’ thì sao?”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng lật giấy rõ ràng hơn trước. Có lẽ Lý Gia Thành đang đổi sang một tập hồ sơ khác, rồi tiếng bàn phím lạch cạch vang lên.

Khoảng chờ không lâu, rất nhanh sau đó, giọng nói của Lý Gia Thành liền truyền đến.

“Không có.”

Hai chữ nói ra rất nhẹ, lại như có một thứ gì đó nặng nề rơi thẳng xuống đáy lòng.

Tay cầm điện thoại của Khâu Đỉnh Kiệt khẽ siết lại. Gân xanh trên mu bàn tay hiện lên rõ ràng dưới ánh nắng.

Nhưng nét mặt anh vẫn bình tĩnh như cũ.

“Tôi biết rồi.” Anh nói khẽ. “Cảm ơn cậu.”

“Này.” Lý Gia Thành lên tiếng trước khi anh kịp cúp máy. “Có chuyện gì à?”

Khâu Đỉnh Kiệt nhìn về phía cổng công viên. Dòng người đang đi ngang qua, không ai chú ý đến anh.

“Không có gì.” Anh đáp. “Là một người quen cũ đã mất liên lạc thôi.”

Cuộc gọi kết thúc, âm thanh xung quanh bỗng trở nên rõ ràng trở lại.

Khâu Đỉnh Kiệt tiếp tục bước đi, điện thoại trong tay vẫn còn ấm. Chỉ là đi được vài bước, anh lại dừng chân. 

Màn hình điện thoại lại được bật sáng lần nữa. Khâu Đỉnh Kiệt lướt tìm trong dạnh bạ cái tên của Lý Gia Thành, ngón tay đặt trên màn hình khẽ run.

Sau vài giây dừng lại, anh bắt đầu gõ.

Từng chữ chậm rãi hiện lên.

Xóa đi.
Rồi gõ lại.

Cứ như thế mấy lần.

Cuối cùng, tin nhắn vẫn được gửi đi.

[Ngại quá, hai cái tên vừa rồi, phiền cậu tra thêm ở các hệ thống bệnh viện giúp tôi.]
[Cảm ơn.]

Màn hình trở về trạng thái tĩnh lặng. Khâu Đỉnh Kiệt nhìn tin nhắn đã gửi đi vài giây. Lý Gia Thành không có phản hồi ngay, có lẽ chắc đang bận việc khác. Anh hạ tay xuống, tắt màn hình điện thoại bỏ vào túi quần.

Dòng người bên ngoài công viên ngày càng đông. Một chiếc xe buýt chạy ngang, gió quét qua mang theo mùi khói nhạt. Một nhóm nhân viên văn phòng vội vã bước qua, giày cao gót gõ lộp cộp trên nền đá, tạo thành thứ âm thanh nhộn nhịp quen thuộc của buổi sáng.

Khâu Đỉnh Kiệt đi đến bãi đỗ xe, anh mở cửa ngồi vào ghế lái, chiếc xe rất nhanh hòa vào dòng phương tiện trên đường, từ từ rời khỏi công viên.

……

Không lâu sau đó.

Trong căn hộ cách công viên không xa, Hoàng Tinh đã trở về nhà được một lúc, đang đứng trước bồn rửa tay.

Nước từ vòi chảy xuống không ngừng, va vào thành sứ tạo thành âm thanh đều đều. Hắn cúi đầu, để dòng nước lạnh trôi qua các kẽ ngón tay, cuốn đi thứ chất lỏng màu đỏ sẫm đang bám trên da.

Hoàng Tinh rửa rất lâu, lâu đến mức các đầu ngón tay cũng hơi tái đi. Một lúc sau, hắn mới vặn tắt vòi nước. Âm thanh nước chảy ngừng lại đột ngột, căn phòng bỗng trở nên yên ắng khác thường.

Hắn lau khô tay, rồi xoay người bước dọc hành lang, dừng trước cánh cửa tầng hầm ở góc cuối.

Cánh cửa chậm rãi được khép lại.

Trong khoảnh khắc trước khi then cửa chạm khít, một luồng không khí ẩm thấp từ bên dưới vẫn kịp len qua khe hẹp, mang theo một mùi tanh nhàn nhạt.

Như là mùi kim loại rỉ sét lâu ngày.
Lại có thể như là… mùi tanh nồng của máu.

Sau khi khóa cửa, Hoàng Tinh liền trở vào phòng ngủ, thay ra một bộ quần áo mới. Bộ đồ vừa cởi ra bị hắn gấp sơ sài, nhét vào một cái bọc nilon đen rồi bỏ chung với túi rác sinh hoạt trong nhà.

Khi Hoàng Tinh rời căn hộ để đến trường, túi rác ấy cũng được hắn tiện tay mang theo, vứt bỏ.

Thu Phong Ảnh Điệp

[Tinh Kiệt] Sát Nhân

<< 12. Thói Quen Mới

14. Hé Lộ >>

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *