Sáu giờ sáng, Công viên Uyên Đàm vẫn còn chìm trong lớp sương mỏng chưa tan hẳn.
Ánh nắng đầu ngày còn yếu, xuyên qua tán cây cổ thụ, rơi xuống mặt đất thành những vệt sáng nhạt. Những hàng cây đứng lặng, thân cây sẫm màu, rễ nổi lên khỏi mặt đất, ngoằn ngoèo như những vết nứt cũ kỹ hằn lại qua năm tháng. Con đường lát đá kéo dài, uốn lượn quanh bãi cỏ còn đẫm hơi sương.
Hai người đàn ông chạy song song nhau, không ai nói gì.
Chỉ có tiếng giày chạm đất đều đều, tiếng lá khô bị giẫm nhẹ vang lên rất khẽ, và hơi thở hòa lẫn vào tiết trời lành lạnh của buổi sớm.
“Anh có thường xuyên chạy như thế không?” Hoàng Tinh là người lên tiếng trước, giọng vẫn đều đều, không hề bị nhịp chạy ảnh hưởng.
“Trước đây thì có.” Khâu Đỉnh Kiệt đáp, nhịp thở vẫn ổn định, mắt nhìn thẳng về phía trước. “Gần đây thì không.”
Hoàng Tinh khẽ gật đầu, chủ động điều chỉnh nhịp chạy, chậm lại nửa nhịp để giữ cho cả hai song hành.
Khâu Đỉnh Kiệt liếc sang hắn một cái rất nhanh, rồi lại nhìn về phía trước. Vài tiếng chim hót vang lên trên những tán cây. Một con chim sẻ bay vụt lên khi hai người chạy ngang qua, để lại vài tiếng đập cánh vội vàng trong không khí yên tĩnh.
Họ chạy thêm một đoạn nữa.
Hơi thở bắt đầu nặng dần, mồ hôi thấm dần ra sau lưng áo. Khi hoàn thành một vòng lớn, cả hai cùng chậm lại, dừng bên băng ghế đá ven đường. Hai người cúi người chống tay lên đầu gối, chậm rãi điều chỉnh nhịp thở đang dồn dập.
“Cảm giác thế nào?” Hoàng Tinh hỏi.
“Khá hơn tôi tưởng.” Khâu Đỉnh Kiệt thẳng người dậy, đưa tay lau mồ hôi. “Lâu rồi mới chạy lại kiểu này.”
“Có thể chạy tiếp nếu anh muốn.”
Khâu Đỉnh Kiệt nhìn hắn, nhịp thở vẫn chưa ổn định lại. “Để lần sau đi. Tôi không nghĩ là cậu khỏe như thế đấy.”
Hoàng Tinh nhìn anh, khóe môi khẽ nhếch lên. Hắn cố ép nhịp thở trở lại bình thường nhanh hơn một chút, hiếm khi để lộ chút trẻ con như muốn chứng minh mình vẫn dư sức để chạy thêm một vòng nữa.
……
Từ hôm đó trở đi, buổi sáng của họ dường như có thêm một thói quen mới.
Cùng nhau chạy bộ, cùng đi ăn sáng ở các quán nhỏ gần cổng công viên, rồi mới tạm biệt nhau để trở về nhà tắm rửa, bắt đầu một ngày riêng biệt của mỗi người.
Chỉ là hôm nay, Khâu Đỉnh Kiệt rõ ràng có chút khác thường.
Ngay từ lúc bắt đầu chạy, anh đã lơ đãng. Nhịp thở không điều chỉnh kịp, bước chân cũng dần mất tiết tấu. Chưa chạy được nửa vòng, tốc độ đã chậm dần, rồi dừng hẳn.
Anh cúi đầu thở dốc, đưa tay lắc nhẹ ra hiệu mình không thể chạy tiếp.
“Hôm nay anh sao vậy?” Hoàng Tinh lập tức quay lại, bước đến cạnh anh. “Có chỗ nào không khỏe sao?”
Hắn mở nắp một chai nước, đưa tới.
Khâu Đỉnh Kiệt nhận lấy, chỉ uống một ngụm nhỏ rồi siết nhẹ thân chai trong tay, như đang nghĩ gì đó. Anh chuyển hướng, bước về phía băng ghế dài gần đó ngồi xuống, giọng nói vì chưa ổn định lại nhịp thở mà có hơi đứt quãng.
“Xin lỗi. Hôm qua thức hơi khuya, sáng nay có chút đau đầu.” Anh dừng lại một chút rồi nói tiếp. “Tôi không chạy nữa. Ngồi nghỉ một lát.”
“Ừ.” Hoàng Tinh theo sau, ngồi xuống bên cạnh. Hắn nhận lấy chai nước đang uống dở từ tay anh, tự nhiên uống một ngụm.
Khoảng lặng rơi xuống giữa hai người, có thể nghe thấy cả tiếng lá xào xạc trên những cành cao.
Một lát sau, Khâu Đỉnh Kiệt như lơ đãng lên tiếng.
“Này… cậu đang sống ở nước P, sao lại muốn quay về?”
Hoàng Tinh đặt chai nước xuống ghế, quay sang nhìn anh, im lặng một chút rồi mới nói.
“Vì ở đây có người tôi muốn gặp.”
Khâu Đỉnh Kiệt nghe xong, gương mặt không có biểu cảm gì đặc biệt. Anh không nhìn Hoàng Tinh nữa, ánh mắt dời sang cây cổ thụ phía sau hắn, thân cây phủ rêu xanh, đang đứng lặng lẽ dưới nắng sớm.
“Nghe nói viện Khoa học Hành vi của trường cậu toàn là học bá.” Anh hỏi tiếp, giọng đã bình thường hơn. “Cạnh tranh lắm phải không?”
“Cũng ổn.” Hoàng Tinh đáp, ánh mắt vẫn dừng trên gương mặt anh. “Chỉ là học thêm vài năm thôi. May là khi chuyển ngành cũng không có nhiều môn phải học lại.”
“Thế à…”
Khâu Đỉnh Kiệt gật đầu rất khẽ. Nhịp thở lúc này đã ổn định hoàn toàn, anh đứng dậy, xoay lưng về phía Hoàng Tinh.
“Thôi tôi về trước.” Anh lên tiếng. “Hôm sau trả cậu lại nửa vòng.”
Nói xong, Khâu Đỉnh Kiệt chỉ vẫy tay qua loa, không hề quay đầu, cứ thế bước đi dọc theo con đường phủ đầy ánh nắng sớm.
Bóng lưng ấy nhìn qua có vẻ bình thường. Nhưng lại giống như đang trốn chạy điều gì đó.
Hoàng Tinh ngồi yên trên ghế đá, nhìn theo cho đến khi bóng người kia khuất hẳn sau hàng cây. Ánh mắt dịu dàng ban nãy chậm rãi tan biến, trở nên tối hơn.
Không thể trì hoãn nữa.
Hắn sắp bị phát hiện rồi…
Leave a Reply