Chương 38. Bại lộ…

Thịnh Thiếu Du từ trong mê man tỉnh dậy. Đầu óc anh vẫn còn quay cuồng, ý thức như bị nhấn chìm trong lớp sương dày đặc. Nhưng ngay khi nhận ra cơ thể mình bị khóa chặt không thể cử động, một luồng khí lạnh liền chạy dọc theo sống lưng, khiến toàn thân anh căng cứng.

Khẽ nhíu mày, anh khó khăn mở mắt. Không gian phía trước chỉ là một mảnh mơ hồ, vài tia sáng yếu ớt lọt qua khe cửa sắt rỉ sét, hắt lên nền gạch loang lổ. Mùi ẩm mốc trộn với mùi kim loại tanh nồng khiến cổ họng anh nghẹn lại. Trong không gian thiếu đi ánh sáng ấy, tầm mắt vẫn chưa thích ứng kịp để nhìn mọi thứ trong bóng tối, nhưng Thịnh Thiếu Du cảm nhận được, bản thân có lẽ đang bị mắc kẹt trong một căn nhà kho bị bỏ hoang nào đó. 

Xung quanh yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng nước nhỏ giọt xuống nền gạch lạnh lẽo, rõ ràng và khô khốc. 

Cổ tay Thịnh Thiếu Du bị siết đau rát, hai tay bị trói chặt ra sau ghế, chân cũng bị khóa lại cố định, khiến anh không thể cử động dù chỉ một chút.

Thịnh Thiếu Du hít sâu, hơi dùng sức cố gắng tiết ra pheromone để thoát khỏi khống chế. Nhưng càng khiến anh bối rối hơn là bản thân không thể nào giải phóng được lượng pheromone đang lưu chuyển trong cơ thể. Từng luồng năng lượng như bị chặn lại, không thể phát tán, cuộn trào trong lòng ngực khiến thần kinh Thịnh Thiếu Du căng thẳng. 

Ngay lúc đó, một tiếng két chói tai vang lên, chậm rãi kéo dài từ cánh cửa sắt lâu ngày không sử dụng. Âm thanh ấy vang vọng trong không gian im ắng, nghe đến rợn người.

Cánh cửa lần nữa đóng lại, một giọng cười trầm thấp cất lên, lẫn trong bóng tối dày đặc. Theo từng bước chân nặng nề, một bóng người mơ hồ dần hiện ra.

Tách…cạch…

Tách…cạch…

Âm thanh của chiếc bật lửa bị mở ra đóng vào liên tục vang lên trong không gian tĩnh lặng. Tiếng bước chân mỗi lúc một gần hơn. Một đốm lửa nhỏ lóe sáng, lập lòe như con mắt xanh trong bóng đêm. 

Gã đàn ông trong bóng tối đưa chiếc bật lửa lên, ngọn lửa xanh nhợt run rẩy soi ra một phần khuôn mặt hắn. Ánh sáng mờ nhạt hắt lên, lướt qua làn khói lượn lờ như mạng nhện, phản chiếu trên đôi mắt sâu hoắm của kẻ đối diện.

Điếu thuốc trên môi hắn khẽ rung, lửa bén vào đầu thuốc, phát ra tiếng xèo nhỏ. Hắn hít một hơi thật sâu, đầu lọc đỏ rực trong thoáng chốc rồi lại chìm vào bóng đêm. Mùi khói thuốc nồng hắc lan ra, quện cùng mùi sắt gỉ và hơi ẩm lạnh của căn phòng, khiến không khí càng thêm ngột ngạt.

Thịnh Thiếu Du hơi nheo mắt, cố nhìn xuyên qua làn khói. Gương mặt đối phương hiện ra lờ mờ…

Là một khuôn mặt xa lạ…

“Tỉnh lại cũng nhanh đấy.”

Người kia dừng lại trước mặt Thịnh Thiếu Du. Trong ánh lửa chập chờn, anh thấy gã khẽ cúi người, hơi nghiêng đầu nhìn mình, ánh sáng trong con ngươi phản chiếu sự điên cuồng và thích thú. Gã nhếch miệng cười khẫy, ngay sau đó, một làn khói trắng bất ngờ phả thẳng vào mặt Thịnh Thiếu Du, mang theo mùi thuốc nồng nặc và hơi nóng bỏng rát.

Thịnh Thiếu Du khẽ nhíu mày quay mặt tránh đi, hơi khàn giọng lên tiếng: 

“Anh là ai?” 

Người kia bật cười, tiếng cười trầm thấp vang vọng trong không gian rộng lớn, như thể đang thưởng thức sự hoang mang của con mồi trước mặt. Gã cúi thấp hơn, gần đến mức Thịnh Thiếu Du có thể cảm nhận rõ hơi thở nóng rực phả lên da.

“Đừng nóng vội.” Gã nói, giọng nói lẫn vào mùi khói thuốc đắng chát, chậm rãi lên tiếng: “Nhân vật chính của chúng ta vẫn chưa đến.”

Thịnh Thiếu Du thoáng sững người, không ngờ bản thân lại không phải kẻ bị nhắm đến. “Nhân vật chính” trong lời nói của gã lạ mặt càng làm anh thêm hoang mang. Trong đầu liền hiện ra một cái tên.

Thịnh Phóng.

Suy nghĩ thoáng qua ấy khiến Thịnh Thiếu Du khẽ nhíu mày. Hiện tại Thịnh Phóng còn đang vật lộn với đống thiết bị y tế chằng chịt trong phòng chăm sóc đặc biệt tại bệnh viện. Việc chờ được ông tỉnh lại, bật dậy khỏi giường bệnh mà chạy đến đây làm “nhân vật chính” để cứu anh ra, Thịnh Thiếu Du thà tin rằng mình sẽ không bao giờ được cứu thoát.

Còn về những cái tên khác trong gia đình… Anh không thể nào nghĩ ra nổi tên một ai có thể sẵn sàng đến cứu bản thân. Anh em trong Thịnh gia là cái dạng gì, Thịnh Thiếu Du vẫn là hiểu rõ…

Còn đang rối rắm suy nghĩ, gã đàn ông phía đối diện đã đứng thẳng người dậy, nhấc tay lên như đang ra hiệu cho ai đó.

Tách

Ánh sáng đột ngột bừng lên khiến Thịnh Thiếu Du theo phản xạ mà nheo mắt. Cơn choáng thoáng qua khiến đồng tử anh co rút, phải mất vài giây mới nhìn rõ được khung cảnh xung quanh.

Căn phòng lộ ra dưới ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh. Khung cảnh không khác gì mấy trong tưởng tượng của Thịnh Thiếu Du. Không gian xung quanh trống rỗng, tường phủ lớp vôi cũ đã bong tróc, để lộ từng mảng xi măng xám xịt loang lổ. 

Chiếc ghế anh đang bị trói được đặt cố định tại giữa phòng, chân ghế bị đóng chặt vào mặt đất, như bị cố tình đặt ở vị trí sáng nhất dưới bóng đèn treo lủng lẳng trên trần. Ánh sáng chiếu xuống, bao quanh anh một vòng sáng lạnh lẽo. Bốn phía xung quanh vẫn mơ hồ chìm trong bóng tối mờ ảo, nhưng Thịnh Thiếu Du vẫn có thể thấy bốn, năm tên Beta cao lớn, bịch khẩu trang cách ly, đang đứng im lặng tại góc phòng, trang phục đen như hòa vào bóng tối.

Đối diện không xa Thịnh Thiếu Du là một chiếc bàn kim loại, trên đó đặt một vài tập tài liệu và một con dấu đóng mộc. Gã đàn ông lạ mặt đang ở trước mặt anh khoác một chiếc áo khoác rộng, chỉ để lộ một cánh tay trái ra ngoài. Cánh tay còn lại rũ xuống, giấu sau lớp áo, theo từng động tác nhỏ của gã mà lắc lư bất thường…

Hoa Thiết sau khi ra hiệu cho thuộc hạ bật đèn, cũng bắt đầu quan sát Thịnh Thiếu Du, tầm mắt gã lượn lờ khắp cơ thể anh, như đang đánh giá một món hàng. Trên người Thịnh Thiếu Du vẫn là bộ vest từ ngày hôm qua, áo khoác đã bị cởi và quăng đi đâu đó. Lúc này anh chỉ còn mỗi chiếc sơ mi đen mỏng, trong quá trình anh bị vác đến đây mà trở nên nhăn nhúm. Vài hàng cúc cũng bị bung ra, cổ áo hé mở, để lộ ra da thịt trắng nõn, thấp thoáng sau lớp áo còn là những vết đỏ mờ ám chưa kịp phai.

Hoa Thiết liếm môi, ánh mắt chứa đầy hứng thú méo mó nhìn Thịnh Thiếu Du. Gã tiến lại gần, ngậm điếu thuốc trong miệng, một tay bóp cằm anh nâng lên, ép buộc anh phải đối mặt với mình. Sức tay mạnh đến mức để lại vệt đỏ hồng trên làn da trắng mịn.

Thịnh Thiếu Du bị trói chặt tứ chi, chỉ có thể hất cằm sang một bên thoát khỏi bàn tay đang ghì chặt ấy, ánh mắt lạnh như băng nhìn thẳng vào Hoa Thiết.

Hoa Thiết thích thú nhìn đối phương như con thú nhỏ tội nghiệp bị nhốt lại, tức giận mà chẳng thể làm được gì. Ánh mắt gã trần trụi lướt dọc cơ thể Thịnh Thiếu Du, mang theo sự thô bạo không che giấu. Khóe miệng khẽ nhếch lên, gã vươn tay kéo mạnh, một vài chiếc cúc áo trên người anh bung ra, rơi lả tả xuống nền gạch lạnh lẽo. Lòng ngực trắng nõn chi chít những vết hôn lớn nhỏ cứ thế mà bại lộ trong không khí lạnh lẽo.

Ánh mắt Hoa Thiết lóe sáng, tầm mắt dừng lại tại xương quai xanh tinh xảo của Thịnh Thiếu Du. Điếu thuốc kẹp giữa môi khẽ lay động theo nụ cười của gã, khói thuốc mờ lượn quanh miệng, thích thú lên tiếng:

“Thì ra chơi Alpha kích thích như vậy sao?”

“Mày nói cái gì?” Thịnh Thiếu Du gằn giọng, đôi mắt tối lại, mang theo lửa giận vừa bùng lên.

Hoa Thiết lại làm như không nghe thấy, giọng nói pha lẫn khói thuốc khàn đặc tiếp tục nói không đầu không đuôi: “Thằng con hoang đó có gì tốt chứ. Ngoan ngoãn đợi anh đây xong việc, rồi sẽ chơi cưng một trận. Đảm bảo sướng hơn nó nhiều.”

Câu nói kia khiến đầu Thịnh Thiếu Du như ong lên. Anh vừa mới trở về nước đã nhận được tin Hoa Vịnh vào viện, còn chưa kịp điều tra tên điên khốn kiếp đã quấy rối mình hôm đó là ai. Vậy mà giờ đây, người trước mặt lại nhắc đến.

Thịnh Thiếu Du nghiến răng, đôi mắt lạnh đi vài phần, giọng nói trầm khàn bật ra qua kẽ răng:

“Thằng con hoang đó là ai?”

Hoa Thiết thoáng ngẩn ra, sau đó bật cười, giọng cười khàn khàn. Gã chậm rãi cúi thấp người, hơi thuốc nóng hổi phả vào mặt Thịnh Thiếu Du. Dường như gã rất thích nhìn anh khó chịu trong bất lực. Mùi khói xộc thẳng vào khoang mũi khiến cổ họng Thịnh Thiếu Du hơi rát, hơi thở nghẹn lại ở ngực. 

Hoa Thiết không trả lời, tầm mắt trượt qua cổ áo đã bung vài cúc. Dưới lớp sơ mi đen mỏng, làn da trắng ngần của Thịnh Thiếu Du phản chiếu ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo, những vết đỏ trên đó cũng trở nên bắt mắt hơn rất nhiều.

“Alpha như mày…” gã thì thầm, giọng khàn kéo dài “…quả nhiên là dễ khiến người ta phát điên.”

“Cút!” Thịnh Thiếu Du nghiến răng, cố gắng phát ra dòng pheromone đang cuộn trào trong người, nhưng càng phản kháng, cơ thể anh càng run rẩy dữ dội. Chất thuốc ức chế bị tiêm vào trước đó khiến pheromone nghẹn lại, lan tỏa ra thành từng đợt choáng váng khiến anh suýt ngã gục.

Ngón tay thô ráp của Hoa Thiết khẽ bóp lấy cằm Thịnh Thiếu Du, buộc anh phải ngẩng mặt nhìn lên. Sau đó, gã không nhịn được cúi thấp hơn, táo tợn mà hít lấy mùi pheromone yếu ớt quanh tuyến thể của Thịnh Thiếu Du. Ngay giây sau, khi hơi thở gã gần chạm đến làn da nơi cổ anh, một tiếng động lớn đột nhiên truyền tới.

RẦM !

Cánh cửa kim loại bị bật mở. Tiếng va chạm dữ dội vang lên, lan dội khắp bốn bức tường. Nơi bị đập mạnh, từng mảng sơn cũ bong tróc, rơi lả tả xuống nền gạch. Cơn gió lạnh từ hành lang ùa vào, khiến bóng đèn huỳnh quang treo trên trần khẽ rung, phát ra tiếng ù ù yếu ớt.

Hoa Thiết cau mày, khói thuốc vừa phả ra còn chưa tan hết đã bị gió cuốn đi. Gã lập tức buông tay, nhanh chóng lùi ra sau Thịnh Thiếu Du. 

Điếu thuốc rơi xuống đất, lăn vài vòng rồi tắt ngấm. Chỉ một giây sau, lưỡi dao sắc bén được rút ra từ bên hông, ánh sáng lóe lên, phản chiếu dưới ánh đèn lạnh lẽo, sáng rực nơi cổ Thịnh Thiếu Du.

Lưỡi dao kim loại lạnh lẽo ép sát lên mạch đập mỏng manh bên cổ anh. Da thịt trắng mịn lập tức bị rạch khẽ, để lại một vệt đỏ mảnh, máu tươi rịn ra, lan theo sống dao mà trượt xuống. Hoa Thiết đứng ở phía sau, ánh mắt cay độc nhìn về phía thanh niên đang đi vào.

“Đến rồi sao…” Giọng gã trầm thấp, lạnh lẽo. “Đừng làm chuyện ngu ngốc, không chỉ có mỗi con dao này đang chờ mày đâu.”

Dưới ánh đèn chập chờn, thân ảnh mảnh khảnh của thanh niên hiện ra rõ từng đường nét. Chiếc áo bệnh nhân rộng thùng thình, vạt áo vì lực mở cửa vừa rồi mà rút lên, để lộ phần cổ tay gầy gò cùng dải băng trắng loang lổ vết máu khô. 

“Không được làm anh ấy bị thương!” Giọng thanh niên vang lên hơi khàn. Ánh nhìn của cậu sau khi đi vào phòng liền không rời khỏi Thịnh Thiếu Du dù chỉ một giây. Trong đôi mắt đen nhánh ấy, có hoảng hốt có sợ hãi, nhưng sâu hơn cả là một tia đau đớn cố nén lại.

“Hoa Vịnh…”

Thịnh Thiếu Du cảm thấy tim mình như bị siết chặt. Anh nhìn thấy vết thương chưa kịp lành nơi tay cậu, vệt băng trắng đã nhuốm nâu ở góc, chiếc áo bệnh nhân có phần xộc xệch, cúc trước bị bung mất một chiếc, gió thổi qua khiến phần cổ áo hơi mở ra, lộ xương quai xanh gầy guộc và làn da lạnh nhợt không chút sức sống.

Anh không biết vì sao Hoa Vịnh lại tới được đây, nhưng bản năng khiến anh hoảng loạn. Một đóa hoa lan yếu ớt còn đang mặc bộ quần áo bệnh nhân trên người, không nên bị dính dáng đến chuyện này…

Cổ họng Thịnh Thiếu Du khàn đặc, anh gần như quên mất lưỡi dao đang áp trên da mình, run rẫy gầm lên trong tuyệt vọng:

“Chạy đi! Tại sao em lại đến đây… Mau chạy!!”

Thanh niên khựng lại, mi mắt khẽ run. Ánh sáng yếu ớt hắt qua khiến gương mặt cậu càng thêm tái nhợt. Cậu không dám nhìn thẳng vào mắt Thịnh Thiếu Du, bàn tay đang siết chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Hít sâu một hơi, cậu ngẩng đầu, giọng nói vang lên, trầm thấp mà rõ ràng.

“Tôi đến rồi. Thả anh ấy ra.”

Thịnh Thiếu Du giờ phút này hoàn toàn chết lặng. Trong lòng anh, một ý nghĩ nhanh chóng lướt qua, khiến toàn thân tê dại. Anh không dám tin, không dám nghĩ tới khả năng ấy, chỉ biết cắn chặt môi, trong mắt toàn là nghi hoặc nhìn thanh niên đứng không xa phía trước, đang không dám nhìn mình.

Hoa Thiết nhìn hai người, đôi mắt ánh lên vẻ hứng thú. Tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng được gỡ xuống. Gã biết mình đánh cược vào đúng người rồi. Khẽ bật cười, gã hất cằm, ra hiệu cho đám Beta phía sau.

“Các người tản ra đi.”

Đám Beta nhanh chóng tách ra. Mỗi người chiếm một góc thật xa nhau, trên tay họ đều cầm một thiết bị điều khiển từ xa nhỏ màu đen.

Hoa Thiết nhếch khóe môi, giọng đầy đe dọa: 

“Trên đầu nó là superacids, tao đang có năm cái nút khởi động, chỉ cần bấm một trong số đó… thì đến xác của nó mày cũng chẳng nhặt được.”   

“Vậy nên… ngoan ngoãn một chút cho tao.”

Nói rồi, gã thong thả thu dao, quay người đi đến chiếc bàn kim loại ngồi xuống, động tác ung dung như đang xem kịch.

Một điếu thuốc mới được đốt lên, làn khói mỏng phả ra, giọng gã đầy thích thú lên tiếng: “Này, hình như nó vẫn chưa biết mày là ai nhỉ?” Sau đó chậm rãi nói tiếp:

“Giả làm Omega vui không?”

Lời nói ấy rơi xuống, nặng nề như viên đá ném vào mặt hồ phẳng lặng.

Không gian lặng như tờ, chỉ còn tiếng đèn huỳnh quang kêu rì rì trong yếu ớt.

Thịnh Thiếu Du đờ người. Trong một khoảnh khắc, anh cảm thấy khả năng nghe hiểu của mình có vấn đề. Anh ngẩng đầu lên, cố gắng tìm kiếm một lời phủ nhận từ đối phương, dù chỉ là một cái lắc đầu nhẹ, hay một thoáng dao động cũng được. Nhưng thanh niên sắc mặt tái nhợt trong bộ đồ bệnh nhân đó vẫn không dám nhìn thẳng vào anh… 

Tim Thịnh Thiếu Du như rơi xuống vực sâu…

Thu Phong Ảnh Điệp

EABO [Hoa Thịnh] Cạm Bẫy

<< Chương 37

Chương 39 >>

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *