Sau khi Thịnh Thiếu Du rời đi ngay trong đêm, sáng hôm sau Thường Tự liền nhận được cuộc gọi từ ông chủ của mình.
Âm thanh trong loa truyền đến mang theo chút khàn khàn vì thiếu ngủ, nhưng từng chữ đều rõ ràng, lạnh lẽo đến mức khiến người ta run sợ.
“Trong thời gian nhanh nhất, tìm ra vị trí của anh Thịnh cho tôi. Không được phép sai sót.”
Khoảng lặng ngắn sau câu nói ấy càng khiến áp lực tăng lên gấp bội. Thường Tự nắm chặt di động, mồ hôi rịn ra trong lòng bàn tay, không dám thở mạnh vội vàng đáp lời.
Cuộc gọi ngắn ngủi, không có thêm bất kỳ lời thừa thãi nào, nhưng sự gấp gáp giấu sau giọng điệu lạnh băng kia khiến vị trợ thủ đắc lực đã đi theo bên cạnh Hoa Vịnh nhiều năm biết, lần này ông chủ của y thực sự tức giận rồi.
.
Sau một buổi sáng nghẹt thở, thư ký Thường làm việc năng suất cuối cùng cũng xâu chuỗi được hành trình của Thịnh Thiếu Du, biết được anh hiện đang ở trên một hòn đảo nằm ở phía Bắc. Không dám trì hoãn một giây nào, y lập tức bấm số gọi cho ông chủ của mình.
Hoa Vịnh im lặng lắng nghe đầu dây bên kia báo cáo. Đến khi Thường Tự kết thúc, không khí trong phòng lặng như tờ, y không dám thở mạnh, chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo của ông chủ.
Một lúc sau, giọng nói lạnh lẽo vang lên, phá tan đi sự ngột ngạt hiện có: “Chuẩn bị máy bay. Lập tức bay qua đó.”
Mệnh lệnh đưa ra, không một câu thừa, cũng không cho phép bàn bạc. Sự dồn dập giấu trong giọng điệu bình tĩnh khiến Thường Tự càng thêm căng thẳng, như thể chỉ cần chậm trễ nửa nhịp thôi cũng sẽ chuốc lấy cơn giận không thể lường.
Điện thoại vừa ngắt, căn phòng lại chìm vào tĩnh lặng. Hoa Vịnh siết chặt chiếc di động trong tay, các đốt ngón tay trắng bệch vì lực quá mạnh. Sắc mặt thanh niên không tốt, tái nhợt vì không ngủ, hàng mi rũ xuống như muốn che đi gợn sóng đang cuộn trào trong đáy mắt.
Kỳ mẫn cảm sắp đến khiến chứng cuồng bạn đời của hoa lan ma bộc lộ rõ rệt hơn. Việc đối phương lại bỏ đi khiến tâm trạng cậu càng thêm mất kiểm soát, từng luồng pheromone quẩn quanh trên cơ thể như muốn phá vỡ lớp kiềm chế mong manh.
Hoa Vịnh hít sâu một hơi, cố gắng kéo lý trí trở về. Đôi mắt khi mở ra đã trở nên lạnh lẽo khác thường. Cậu đứng dậy, không do dự thêm nữa, chuẩn bị đi tìm Thịnh Thiếu Du.
Hòn đảo cách không gần, đợi Hoa Vịnh đến được cũng đã là chiều tối. Tưởng tượng đến cảnh anh Thịnh của cậu đã ở cùng người khác không phải là mình hơn một ngày, hoa lan ma gần như mất kiểm soát mà giải phóng một lượng nhỏ pheromone ra ngoài. Cũng may đây là máy bay tư nhân được thiết kế riêng cho vị Enigma, những luồng pheromone hỗn loạn chỉ vỡn quanh trong căn phòng đóng kín được cách ly hoàn toàn này một lúc rồi biến mất, nên không khiến ai bên ngoài bị thương.
Hoa Vịnh hít sâu một hơi, một lần nữa cố gắng trấn tĩnh bản thân, theo thông tin Thường Tự cung cấp, lập tức đi thẳng đến căn biệt thự, nơi Thịnh Thiếu Du đang ở.
.
Cửa biệt thự vừa lọt vào tầm mắt, thính lực vượt trội của Enigma lập tức bắt lấy những âm thanh mơ hồ bên trong. Đó là giọng anh Thịnh của cậu, trầm khàn, khô nóng, kìm nén đến mức từng tiếng gọi tên cậu đều bị ngắt quãng:
“…Hoa Vịnh… A Vịnh…”
Tim Hoa Vịnh khựng lại, sắc mặt thoáng biến đổi. Âm thanh ấy như lưỡi dao bén nhọn cứa vào tận tim, vừa khiến cậu run rẩy, vừa thiêu đốt lý trí đến mức khó thở. Trong thoáng chốc, cậu dường như tưởng tượng ra được cảnh anh đang cùng một Omega khác quấn lấy nhau, nhưng trong cơn hoan ái lại tha thiết gọi tên của cậu.
Ý nghĩ đó khiến ngực Hoa Vịnh nóng rực, không vì Thịnh Thiếu Du gọi tên cậu mà được xoa dịu, ngược lại càng khiến sự ghen tuông trong đóa hoa lan ma cuộn trào. Từng tiếng thở dồn dập đứt quãng kia lại giống như pha lẫn những tiếng rên rỉ, khiến lý trí vốn đã căng chặt vì kỳ mẫn cảm sắp tới của Hoa Vịnh lập tức lung lay.
Cậu mơ hồ nhận ra nhịp thở kia không giống khi ân ái cùng người khác. Nó gấp gáp, kìm nén, đứt quãng, tựa như chịu đựng một cực hình không lối thoát. Trong lòng Hoa Vịnh dấy lên sự nghi hoặc, lý trí gào thét phải bình tĩnh, nhưng pheromone trong cơ thể lại bùng phát, thôi thúc cậu đến chiếm hữu mà không còn kịp suy nghĩ gì thêm.
Hơi thở trở nên nặng nề, Hoa Vịnh không còn giữ nổi bình tĩnh. Cậu bước vào trong, phá hỏng hết hệ thống đèn trong căn biệt thự, bóng tối tràn ngập như phụ họa cho cơn ghen và dục vọng sắp nổ tung. Tiếng bước chân khẽ vang, chậm rãi mà kiên quyết, kéo dài như một bản nhạc dồn dập trước cao trào. Khi tiến sát đến căn phòng kia, hơi thở Hoa Vịnh đã nặng nề đến run rẩy, từng tế bào đều bị đốt cháy bởi dục vọng và ghen tuông.
Cánh cửa khẽ hé, thị lực vượt trội của Enigma lúc này được phát huy, trong ánh sáng lờ mờ hoa lan ma có thể nhìn thấy thân hình Thịnh Thiếu Du đang gục trong mệt mỏi, anh vẫn chưa phát hiện sự bất ổn xung quanh. Mồ hôi ướt đẫm tóc mái, gương mặt anh đỏ bừng, đôi mắt khép hờ run run, ngực phập phồng kịch liệt như đang chìm trong sóng nhiệt.
Cảnh đẹp đó đập vào mắt kẻ đang sắp mất khống chế là Enigma, như đang mời gọi cậu đến thưởng thức. Không chịu nổi thêm giây nào nữa, Hoa Vịnh nhoáng cái đã xuất hiện ngay sau lưng Thịnh Thiếu Du, vòng tay run rẩy siết chặt lấy thân hình nóng bỏng ấy từ phía sau.
Khi áp sát, lý trí còn sót lại của Hoa Vịnh đã có đáp án cho sự nghi hoặc trước đó của cậu. Vốn tưởng Thịnh Thiếu Du đang cùng một Omega khác hoan lạc, nhưng giọng nói nỉ non gọi tên cậu kia không phải dành cho người nào khác, mà là anh tự dằn vặt mình, thậm chí dùng đến thứ búp bê tình dục đáng ghét ấy để giải tỏa.
Ngực Hoa Vịnh thoáng nghẹn lại, hối hận vì đã nghi ngờ anh. Nhưng luồng nhiệt bỏng cháy trong máu nhanh chóng nuốt chửng chút áy náy mong manh.
Khoảnh khắc đó, pheromone kích thích bạn đời của Enigma bùng nổ dữ dội, tràn ngập cả không gian, như những sợi xích vô hình trói chặt lấy Thịnh Thiếu Du…
Leave a Reply