Thịnh Thiếu Du dạo gần đây đặc biệt dính lấy Hoa Vịnh. Mỗi tối sau khi tan làm về, anh đều sẽ quấn lấy cậu một lúc. Có lần quậy đến mức làm hỏng nguyên nồi canh cá, bị đóa hoa lan môi đã sưng đỏ vùng vẫy thoát khỏi nụ hôn, dùng đôi mắt ướt át chẳng chút uy hiếp nào đuổi ra khỏi bếp. Lúc này anh mới chịu ngoan ngoãn đi tắm.
Nồi canh cá đáng lẽ phải thơm ngon ngọt ngào, lúc này lại vì để lửa quá lâu mà thịt cá cùng rau củ rệu rã, trộn thành một khối mơ hồ chẳng phân biệt nổi đâu là cá đâu là rau. Nước canh cũng bị rút cạn đi phân nửa, khiến món canh thơm ngon ban đầu biến thành một nồi ‘cháo cá’ ngoài ý muốn…
Hoa Vịnh nhìn cảnh tượng hỗn độn trong nồi, chỉ biết thở dài bất lực. Thế là hôm đó, cả hai đành phải ăn mì thay cơm.
Nhưng ăn mì cũng có thú vui của ăn mì, hai người rảnh rỗi bày trò chia nhau một sợi mì mà ăn. Thịnh Thiếu Du chơi đến nghiện, cuối cùng môi Hoa Vịnh lại sưng đỏ lần nữa, nhưng mì thì vẫn chưa ăn được bao nhiêu.
Gần đây, Thịnh Thiếu Du cảm thấy cơ thể mình lại mệt mỏi, nhưng khi ở cạnh Hoa Vịnh, anh lại bất giác thả lỏng không ít, vì thế liền đặc biệt dính lấy đóa hoa lan.
Tình trạng mất kiểm soát pheromone của Thịnh Thiếu Du lại xuất hiện. Lần đầu tái phát là ngay trong văn phòng chủ tịch, may mắn thay thư ký Trần vốn làm việc luôn cẩn trọng, từ sau lần đầu tiên mất kiểm soát của Thịnh Thiếu Du, lúc nào y cũng mang theo miếng dán ức chế pheromone bên người. Nhờ vậy, mỗi khi nhận thấy sếp mình có dấu hiệu bất ổn, y sẽ lập tức lấy miếng dán ra, nhanh chóng dán lên cho anh.
Tình trạng này cũng cho thấy kỳ mẫn cảm của Thịnh Thiếu Du lại sắp đến. Điều khiến anh đau đầu là cơ thể gần đây thường xuyên rơi vào trạng thái mệt mỏi. Một Alpha cấp S vốn khỏe mạnh, từ trước đến nay chưa từng thất bại trong việc khống chế pheromone, vậy mà hai kỳ mẫn cảm gần đây liên tiếp mất kiểm soát. Cảm giác như có một sức mạnh vô hình đang âm thầm phá vỡ sự ổn định của anh.
Thịnh Thiếu Du lại đến bệnh viện, tiến hành hàng loạt kiểm tra nghiêm ngặt một lần nữa.
Thế nhưng, kết quả trả về lại là hai chữ: “Bình thường”.
Thịnh Thiếu Du không tin. Cơ thể anh rõ ràng đang lên tiếng cảnh báo, từng đợt pheromone hỗn loạn như ngọn lửa âm ỉ sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào. Càng nghĩ, anh càng cảm thấy hoang mang, nếu một ngày thật sự không thể kiểm soát nổi lúc ở nhà, người bị ảnh hưởng… chắc chắn sẽ là Hoa Vịnh.
Bình thường, Thịnh Thiếu Du lúc khỏe mạnh cũng đã sợ làm tổn thương đến đóa hoa lan, huống hồ lúc này còn không thể kiểm soát pheromone, cộng thêm sự việc ám ảnh kia vẫn chưa thể nguôi ngoai. Đến nay, Thịnh Thiếu Du cùng Hoa Vịnh cũng chỉ dừng ở mức hôn, vậy nên anh liền nghĩ cũng không thèm nghĩ sẽ cùng Hoa Vịnh trải qua kỳ mẫn cảm. Trước một tuần bay đi nước P cùng đóa hoa lan, liền để cậu lại một mình, bản thân thì lặng lẽ bay đến một hòn đảo nào đó, tự mình trải qua kỳ mẫn cảm.
Sau khi quyết định sống cùng đóa hoa lan, Thịnh Thiếu Du đã dứt khoát chia tay Omega tên Thư Hân. Nhưng cô nàng làm sao chịu buông bỏ ‘túi tiền di động’ của mình, hết khóc lóc năn nỉ lại mặt dày thi thoảng sẽ gửi ảnh và nhắn tin cho Thịnh Thiếu Du, mong được anh ‘bao nuôi’ trở lại. Thịnh Thiếu Du cũng không chặn cô, mặc cô muốn làm gì thì làm.
Vì sự dai dẳng đó, cái tên Thư Hân vẫn còn vương lại trong trí nhớ Thịnh Thiếu Du. Anh do dự một lúc, cuối cùng vẫn bảo Trần Phẩm Minh liên lạc với cô ta, sắp xếp đến giúp anh vượt qua kỳ mẫn cảm.
Khi nhận được tin, Thư Hân có hơi ngạc nhiên, sau đó nhớ ngay đến khuôn mặt xinh đẹp của Hoa Vịnh trong lần gặp trước. Cô nghi hoặc nghĩ, chẳng lẽ Thịnh Thiếu Du đã chán đóa hoa lan đó rồi? Suy nghĩ ấy khiến cô ta vừa nhẹ nhõm vừa hả hê, bắt đầu mơ tưởng những ngày tháng quẹt thẻ xa hoa của mình sắp quay trở lại.
Nhưng ngay trước khi lên máy bay, Thịnh Thiếu Du chợt nhớ đến lần Hoa Vịnh ngửi thấy mùi pheromone của một Omega khác trên người anh. Đôi mắt cậu đỏ hoe, cúi mặt lặng lẽ không nói một lời. Hình ảnh ấy khiến bước chân anh khựng lại, trong lòng chùng xuống, lâm vào suy tư…
.
Tối hôm đó, Hoa Vịnh không đợi được Thịnh Thiếu Du về nhà mà nhận được điện thoại của thư ký Trần.
Trong điện thoại Trần Phẩm Minh bảo Thịnh Thiếu Du có việc đột xuất phải đi trước. Anh đã sắp xếp kỹ càng cho cậu một chuyến máy bay khác vào tuần sau. Đến lúc đó Trần Phẩm Minh sẽ đích thân đến đón Hoa Vịnh lên chuyến bay.
Ai cũng đoán được việc đột xuất của Thịnh Thiếu Du là gì. Trần Phẩm Minh biết rõ sự tình, nhưng không dám nhiều lời xen vào chuyện riêng của sếp, y chỉ có thể lúng túng nói mấy câu khuyên nhủ khó hiểu với Hoa Vịnh. Chẳng hạn: “Thịnh tổng rất quan tâm đến cậu”, “Thịnh tổng lần này thật sự vì nghĩ cho cậu”, “Hoa tiên sinh đừng suy nghĩ lung tung”…
Hoa Vịnh nghe không hiểu, lúc này cũng không có tâm tình đi phân tích lời nói ẩn ý của Trần Phẩm Minh. Sắc mặt cậu dần tối đi, chỉ lạnh nhạt đáp một tiếng, sau đó liền cúp máy.
Anh Thịnh của cậu đến kỳ mẫn cảm lại chạy đi âu yếm với Omega khác… Còn khuyên cậu “đừng suy nghĩ lung tung”?
Ánh đèn vàng nhạt trong phòng khách chiếu xuống, bao phủ khuôn mặt đang cúi thấp của cậu. Sắc sáng dịu dàng ấy cũng chẳng thể xoa dịu, trái lại càng làm nổi bật vẻ mệt mỏi và cô đơn nơi đáy mắt của đóa hoa lan. Hoa Vịnh khẽ cong môi, nụ cười nhạt đến mức chẳng còn chút hơi ấm. Ngực cậu nhói đau, nhưng càng đau, tâm lại càng lạnh thêm.
Cậu vốn biết Thịnh Thiếu Du vô tình, nhưng chưa từng nghĩ anh có thể nhẫn tâm đến như thế. Hết lần này đến lần khác dặn lòng tha thứ cho anh, trái tim đau đớn đến mấy vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Thế nhưng, kết quả đến cuối cùng vẫn chẳng hề thay đổi…
Tâm của Thịnh Thiếu Du làm bằng đá sao?…
Enigma trước giờ làm gì cũng thuận lợi, thế mà hết lần này đến lần khác lại thất bại trong tay người mình thương. Cậu hơi suy sụp nhắm mắt, hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh. Trái tim vẫn từng nhịp đau thắt, nhưng trong cơn đau ấy, ánh sáng nhu hòa ít ỏi trong mắt cũng dần biến đổi, hóa thành một mảnh tối âm u, thâm trầm khó lường…
Anh Thịnh, anh cứ không ngoan như thế… Em phải làm sao bây giờ?…
Nhốt anh lại thì không nỡ… Nhưng nếu không cho anh một bài học, anh sẽ còn tiếp tục khiến em đau…
Leave a Reply