Hoàng Tinh đi sâu vào trong, đưa tay điều chỉnh công tắc ánh sáng trên tường.
Ánh sáng lạnh nhạt ban đầu dần dịu đi, thay vào đó là một màu vàng ấm. Nhiệt độ trong phòng cũng theo đó được hắn điều chỉnh lại, con số trên bảng điện tử nhảy lên từng vạch nhỏ.
Ngay khi ánh sáng thay đổi, những “chiếc lá khô” vốn bất động trong các hộp nuôi bỗng khẽ phản ứng.
Không phải đồng loạt. Chỉ là từng con, từng con một.
Những “chiếc lá” rung nhẹ như có luồng gió vô hình lướt qua, rồi chậm rãi hé mở.
Lớp nâu xỉn khô héo bên ngoài tách dần, để lộ bên trong là sắc cam sẫm và đen trầm đặc trưng, hoa văn lan ra thành từng mảng đối xứng, tĩnh lặng mà âm thầm rực rỡ.
Đó là một loài bướm có tên Mộc Diệp Điệp.
Chúng nằm im trong hộp, khi hai cánh khép lại, màu sắc gần như hòa lẫn hoàn toàn vào lá khô xung quanh. Hoa văn trên cánh không chỉ giống lá mục, mà còn mang cả những vết “sâu ăn”, những chỗ “rách nát” được tự nhiên mô phỏng đến mức khó phân biệt thật giả.
Nếu không biết trước, cho dù nhìn thẳng cũng rất dễ bỏ qua.
Không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng hệ thống thông gió chạy đều đều rất khẽ, duy trì nhiệt độ và độ ẩm ổn định để giữ cho sự sống mong manh của loài côn trùng này tiếp tục tồn tại.
Hoàng Tinh phải đi sâu vào trong để điều chỉnh công tắc. Phấn bướm mịn như bụi lơ lưng trong không khí, theo chuyển động của hắn mà bám lên vải áo, phủ thành một lớp phấn mỏng không nhìn thấy.
Sau khi xác nhận mọi thứ đều ổn định, hắn mới xoay người rời khỏi tầng hầm.
Cánh cửa cuối dãy hành lang lại một lần nữa bị khóa kín.
Hoàng Tinh xoay người định trở về phòng thay đồ. Chuông cửa đúng lúc lại bất ngờ vang lên. Bước chân đang nhấc lên liền bị khựng lại, hắn hơi nhíu mày, đổi hướng đi ra cửa.
Cửa mở ra.
Bên ngoài là Khâu Đỉnh Kiệt đang chống một tay lên tường, hơi cúi người thở gấp. Rõ ràng là vừa chạy một mạch lên đây. Tóc anh hơi rối, cổ áo mở lệch, lồng ngực còn phập phồng theo từng nhịp hô hấp chưa kịp ổn định.
Nghe tiếng cửa mở, Khâu Đỉnh Kiệt mới ngẩng đầu lên, giọng nói có chút gấp gáp nhưng mang theo cảm giác nhẹ nhõm.
“May quá. Cậu vẫn chưa ra khỏi nhà.”
Hoàng Tinh còn chưa kịp lên tiếng, Khâu Đỉnh Kiệt đã hít sâu một hơi, định nói tiếp, nhưng mũi bỗng dưng ngứa lên…
“Hắt xì–!”
Một cái, rồi thêm một cái nữa.
Âm thanh vang nhẹ trong hành lang trống trải, mang theo chút lúng túng rồi lại rơi vào im lặng. Khâu Đỉnh Kiệt đưa tay xoa mũi, hơi nhíu mày vì khó chịu, sau đó mới nhìn Hoàng Tinh, giọng có hơi khàn nhẹ.
“Ngại quá. Tôi quên lấy điện thoại.”
Hoàng Tinh như có như không kéo giãn khoảng cách giữa hai người. Hắn nghiêng sang một bên, nhường đường cho anh đi vào.
Khâu Đỉnh Kiệt lại xoa xoa mũi, nói một tiếng cảm ơn rồi cởi giày, bước nhanh vào nhà. Căn hộ vẫn giữ nguyên sự yên tĩnh lúc sáng sớm, chỉ còn lại chút hơi ấm mờ nhạt của bữa ăn đã nguội đi trên bàn.
Điện thoại của Khâu Đỉnh Kiệt bị kẹt dưới ghế. Anh nhanh chóng cúi xuống nhặt lấy, khi đứng dậy, ánh mắt vô thức liếc về phía cánh cửa vẫn khóa kín ở cuối hành lang, sau đó như không có gì mà xoay người đi ra cửa.
Những tưởng cuộc đối thoại của cả hai sẽ kết thúc sau một lời tạm biệt đơn giản. Không ngờ trước khi Khâu Đỉnh Kiệt kịp lên tiếng, Hoàng Tinh đang đứng cạnh cửa đã nói trước.
“Trời dạo này đỡ lạnh rồi.”
Giọng hắn đều đều, không mang theo ý tứ đặc biệt nào, giống như chỉ thuận miệng nhắc đến thời tiết. Hắn vừa nói vừa cúi người xuống, ngón tay khẽ kẹp lấy đôi giày của Khâu Đỉnh Kiệt, xoay mũi giày hướng ra ngoài, để anh thuận tiện mang vào hơn, động tác tự nhiên gần như không khiến người khác nhận ra trong đó có bao nhiêu phần để ý.
“Sau này tôi định mỗi ngày đều chạy bộ một lúc mỗi sáng.”
Hắn đứng thẳng dậy, ánh mắt dịu dàng nhìn người trước mặt.
“Anh có hứng thú chạy cùng không?”
Khâu Đỉnh Kiệt bất ngờ vì lời mời của đối phương. Anh cúi đầu nhìn mũi giày vừa được xoay lại ngay ngắn, rồi mới ngẩng lên.
“Chạy bộ à?”
Khi anh tiến lại gần, Hoàng Tinh đã đứng gần sát tường, hắn tự nhiên mà lại lùi thêm một chút, như chừa cho anh không gian rộng rãi hơn để cúi xuống mang giày.
“Ừ. Buổi sáng yên tĩnh.” Hoàng Tinh dừng lại một chút, khóe môi khẽ nhếch lên. “Vận động chút để não hoạt động tốt hơn.”
Khâu Đỉnh Kiệt bật cười. “Nghe có vẻ không tệ nhỉ?”
Anh xỏ chân vào giày, đứng thẳng người dậy. Ánh mắt hai người chạm nhau.
“Được.” Khâu Đỉnh Kiệt nói. “Cứ quyết như thế đi.”
Hoàng Tinh mỉm cười, nhẹ giọng đáp. “Vậy sáng mai, gặp nhau ở khu Uyên Đàm.”
Khâu Đỉnh Kiệt gật đầu, sải bước ra ngoài.
Trong hành lang yên tĩnh, bước chân anh lại càng rõ ràng hơn. Đi được vài bước, anh bỗng dừng lại.
Không phải lại quên thứ gì nữa, chỉ là tự nhiên muốn quay đầu lại nhìn.
Hoàng Tinh vẫn đứng ở cửa. Vẫn là dáng vẻ bình thản quen thuộc ấy, ánh mắt lặng lẽ dõi theo anh.
Khâu Đỉnh Kiệt nhìn hắn rồi khẽ cong môi cười. Nụ cười rất nhẹ, mang theo chút ấm áp khó nhận ra. Anh vẫy tay, sau đó mới xoay người trở lại, bước chân cũng trở nên vững vàng hơn, thẳng tắp đi về phía cuối hành lang.
Bóng lưng anh dần xa, rồi biến mất.
Hoàng Tinh vẫn đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích.
Ánh nắng buổi sáng lặng lẽ dịch chuyển, phủ lên ngưỡng cửa nơi người kia vừa đi qua. Mọi thứ dường như không hề thay đổi, chỉ có hơi ấm mong manh còn sót lại trong không khí lại một lần nữa theo bước chân ấy mà chậm rãi tan đi.
Tựa như những chuyện xảy ra sắp tới.
Sẽ từng bước, từng bước…
Đẩy hắn ngày càng xa anh hơn.
Leave a Reply