Sáng hôm sau.
Ánh nắng đầu ngày len qua rèm cửa mỏng, rơi xuống sàn nhà thành một vệt sáng nhạt kéo dài, yên tĩnh đến mức gần như có thể nhìn thấy vài hạt bụi li ti trôi vô định trong không khí.
Khâu Đỉnh Kiệt mở mắt ra.
Đầu có chút nặng do chất cồn tối qua, anh nằm yên vài giây, nhìn trần nhà xa lạ phía trên một lúc rồi chống tay ngồi dậy.
Căn phòng gọn gàng, trong góc có một chiếc bàn làm việc, trên tủ đầu giường chỉ đặt một chiếc đèn ngủ đơn giản và một cuốn sách mở dở. Ngoài ra không còn gì khác.
Không có ảnh chụp, không có vật trang trí, không một chi tiết dư thừa nào có thể chứng minh nơi này đang tồn tại đời sống riêng tư của một người, ngoài việc nó vẫn được sử dụng hằng ngày.
Trống trải đến lạnh lẽo.
Khâu Đỉnh Kiệt đưa tay day nhẹ thái dương, bước xuống giường mở cửa phòng ngủ.
Ngay khoảnh khắc cánh cửa hé ra, một mùi thức ăn rất nhanh liền theo không khí tràn tới, còn có hương cà phê thoang thoảng.
Căn hộ của Hoàng Tinh không lớn. Ánh nắng buổi sáng chiếu qua cửa sổ, rơi lên nền gạch nhạt màu. Nội thất trong phòng đơn giản đến mức có thể dùng hai chữ “trống trải” để hình dung.
Một bộ sofa màu xám đặt sát tường, đường nét vuông vức, không có gối tựa. Bàn trà trước sofa không bày gì ngoài một cuốn sách úp mặt xuống, gáy sách đã hơi sờn. Tivi treo tường không có tủ kệ bên dưới. Trên tường không treo tranh, cũng không có ảnh chụp. Ngoài vài vật dụng sinh hoạt cần thiết, căn nhà gần như không mang dấu vết cá nhân.
Như thể chỉ là một nơi để ở tạm trong một khoảng thời gian ngắn.
Chỉ có chiếc bàn ăn nhỏ giữa phòng là mang chút hơi thở sinh hoạt.
Trên bàn đặt hai bát cháo còn bốc khói nhè nhẹ, bên cạnh là vài món ăn kèm được bày gọn gàng. Hoàng Tinh đang đứng trong bếp, quay lưng về phía anh. Ánh sáng buổi sáng rơi lên vai hắn, khiến gốc bếp vốn lạnh lẽo trông ấm áp hơn vài phần.
Nghe thấy tiếng bước chân, hắn quay đầu lại.
“Dậy rồi à.”
Khâu Đỉnh Kiệt đứng ở cửa phòng vài giây rồi mới bước tới. Trong lòng bỗng sinh ra chút ngại ngùng hiếm thấy, thứ cảm giác mà anh gần như chưa từng có lại trong suốt năm năm qua.
“Thật ngại quá.” Anh ho nhẹ một tiếng. “Tối qua làm phiền cậu rồi, còn chiếm luôn phòng ngủ của cậu.”
Hoàng Tinh mang từ bếp ra thêm một đĩa đồ ăn nhẹ, đặt xuống bàn, động tác rất tự nhiên.
“Không sao.”
Hắn không nhìn anh, giọng nói nhàn nhạt lên tiếng.
Khâu Đỉnh Kiệt kéo ghế ra ngồi xuống. Hoàng Tinh lại không ngồi theo, hắn xoay người đi lại vào bếp. Một ly cà phê nóng nhanh chóng được đặt trước mặt anh.
Không khí giữa hai người có hơi vi diệu.
Không căng thẳng, nhưng cũng không hoàn toàn thoải mái.
Hoàng Tinh lúc này mới ngồi xuống đối diện. Hắn dừng lại rất khẽ, rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào Khâu Đỉnh Kiệt. Ánh nhìn ấy xoáy sâu vào anh, lại không mang cảm xúc rõ rệt, khiến Khâu Đỉnh Kiệt vô thức thẳng lưng lên, có hơi bối rối.
“Anh tối qua uống say.” Hắn lên tiếng. “Trong lúc say có gọi tên một người.”
Động tác khuấy cháo của Khâu Đỉnh Kiệt liền ngừng lại.
Anh ngẩng đầu lên. Hoàng Tinh vẫn nhìn thẳng vào anh.
Một cảm giác chột dạ rất vô lý đột nhiên dâng lên trong lòng, giống hệt như bị bạn đời bắt quả tang bản thân đang làm chuyện lén lút sau lưng…
“… Tôi gọi tên ai?” Khâu Đỉnh Kiệt biết rõ nhưng vẫn hỏi lại.
Hoàng Tinh nhìn anh thêm vài giây, rồi mới chậm rãi nói.
“Hoàng Hâm.”
Khâu Đỉnh Kiệt múc một muỗng cháo đưa vào miệng. Hơi ấm lan xuống dạ dày, xua đi phần nào cảm giác khó chịu do rượu để lại. Sau đó “à” một tiếng.
“Là vậy… ” Anh đặt muỗng xuống, đưa tay xoa xoa trán.
“Hoàng Hâm là con trai nhà họ Hoàng.” Khâu Đỉnh Kiệt nhìn thẳng vào Hoàng Tinh.
“Phần đầu bị mất trong vụ cháy năm đó… là của cậu ta.”
Không khí ngưng động một chút. Khâu Đỉnh Kiệt nói tiếp.
“Chắc do tôi nghĩ về vụ án quá nhiều. Say rồi vô thức gọi tên thôi.”
Hoàng Tinh quan sát nét mặt anh. Hai người đối mắt trong vài giây, một lúc sau, hắn mới cúi đầu ăn một muỗng cháo, giọng nhẹ đi một chút.
“Ăn đi. Cháo nguội thì không ngon.”
Khâu Đỉnh Kiệt không nói gì thêm, cầm muỗng lên ăn tiếp.
Khi chuẩn bị rời đi, Khâu Đỉnh Kiệt đứng ở cửa thay giày. Anh buộc dây giày chậm hơn bình thường, do dự một chút rồi quay đầu lại.
“Hoàng Tinh.”
“Ừ?”
“Cảm ơn vì bữa sáng… và cả tối hôm qua.” Anh mỉm cười nói.
Hoàng Tinh đứng tựa tường, khóe môi hơi cong lên, gật đầu lại.
“Đi đường cẩn thận.”
Cánh cửa khép lại sau lưng Khâu Đỉnh Kiệt.
Tiếng khóa vang lên rất nhẹ.
Biểu cảm dịu dàng trên mặt Hoàng Tinh cũng theo đó mà biến mất. Hắn đứng yên trước cửa vài giây. Ánh nắng buổi sáng vẫn chiếu vào căn hộ như cũ, nhưng nơi này đã không còn hơi ấm của người vừa rời đi.
Một lúc sau, hắn quay người vào trong, đi về phía cánh cửa nhỏ được khóa kín ở góc cuối hành lang.
Ổ khóa được mở ra. Bản lề phát ra tiếng kẽo kẹt khe khẽ.
Lối đi xuống tầng hầm hẹp và dốc dần hiện ra, một dãy bậc thang kéo dài xuống dưới. Ánh sáng từ trên chiếu xuống chỉ đủ soi rõ vài bậc đầu tiên. Ánh đèn yếu ớt treo dọc lối đi, càng đi xuống sâu càng mờ dần.
Đến bậc cuối cùng, không gian mở ra thành một căn phòng kín.
Bức tường phía đối diện treo một tấm bảng rất lớn.
Trên đó dán chi chít ảnh chụp, tài liệu và sơ đồ. Những đường bút đỏ, đen chằng chịt nối vòng quanh, đan xen, chồng chéo lên nhau như một mạng lưới.
Vài bức ảnh đã bị gạch chéo đỏ rất mạnh, gần như che lấp hoàn toàn những gương mặt trong hình.
Ở trung tâm là một bức ảnh có phần lớn hơn những tấm còn lại.
Phần địa điểm từng được khoanh tròn bằng dấu hỏi đã bị gạch đi. Thay vào đó là một dòng chữ mới vừa được viết cách đây không lâu.
[Nhà tù số Một, Bắc Kinh.]
Hoàng Tinh nhìn dòng chữ đó rất lâu.
Rồi hắn dời ánh mắt sang một bức ảnh khác bên cạnh, dưới bức ảnh có đề một cái tên.
[Thẩm Tri Hành]*
Hoàng Tinh cầm lấy bút mực đỏ, dưới hàng chữ “chuộc tội”, gạch bỏ những dòng ghi chú cũ, sau đó viết lên vài từ mới.
Khi hoàn thành, hắn cũng không vội đi lên, mà xoay người đi vào sâu hơn, đến một cánh cửa kim loại khác.
Cánh cửa kim loại khép lại sau lưng, chặn hết mọi âm thanh của thế giới bên trên.
Phòng không lớn, trần thấp, tường bê tông thô chưa sơn phủ, để lộ những vết nứt mảnh chạy dài. Ánh sáng đến từ vài bóng đèn treo cách quãng trên cao, ánh đèn vàng yếu ớt, chỉ giữ cho mọi thứ không hoàn toàn chìm vào bóng tối.
Nhiệt độ trong phòng được chỉnh thấp hơn bình thường.
Dọc hai bên tường là những giá kim loại cao gần chạm trần.
Trên mỗi tầng giá đặt những hộp nuôi bằng kính trong suốt, kích thước không hoàn toàn giống nhau. Có hộp nhỏ chỉ bằng cuốn sách dày, cũng có hộp lớn gần bằng một chiếc kệ nhỏ.
Trong hộp là những cành cây khô được trồng trong lớp đất tối màu, những chiếc lá úa bất động bên trong, có chiếc nằm trên mặt đất, có chiếc treo trên cành.
Nếu nhìn lướt qua, sẽ không thấy gì đặc biệt.
Nhưng khi đứng yên lâu hơn một chút, ánh nhìn dần quen với ánh sáng lờ mờ, sẽ nhận ra những “chiếc lá” bất động ấy, lại giống như không hoàn toàn là những chiếc lá…
_____________
*Thẩm Tri Hành là luật sư được triệu tập lấy lời khai trong vụ của Tống Minh Hầu ở chương 6.
Leave a Reply