9. Nảy Mầm

Hoàng Tinh vẫn đứng yên tại chỗ, cốc nước ấm còn ở trong tay. Hơi nước mỏng manh bốc lên, chậm rãi tan vào không khí lành lạnh trong căn phòng, khiến đường nét khuôn mặt hắn như bị phủ lên một lớp sương rất mỏng.

Hắn không lập tức lên tiếng, chỉ im lặng nhìn Khâu Đỉnh Kiệt.

Khoảng cách giữa hai người thực ra chỉ cách nhau vài bước chân, nhưng trong sự yên tĩnh kéo dài ấy, lại có cảm giác như đang bị thứ gì đó vô hình chậm rãi kéo giãn ra.

Khâu Đỉnh Kiệt đứng ở cửa vài giây, rồi mới từ từ bước vào trong.  Anh dừng lại bên kia chiếc bàn inox, không nhìn thẳng Hoàng Tinh ngay, ánh mắt lướt qua cốc nước trong tay hắn, rồi mới ngẩng lên.

Trong đôi mắt vốn luôn tỉnh táo ấy, lần đầu tiên xuất hiện một tầng mệt mỏi rất nhạt, nhạt đến mức nếu không nhìn kỹ, gần như sẽ cho rằng đó chỉ là ảo giác do ánh đèn tạo thành.

Anh mở miệng, giọng hơi khàn, nhưng vẫn giữ sự bình ổn quen thuộc.

“Cho tôi một ly nước.”

Hoàng Tinh dường như không nghĩ tới đối phương sẽ đưa ra yêu cầu này. Hắn khựng lại một nhịp rất ngắn, rồi xoay người, lấy ra một cái cốc giấy mới từ trong hộp.

Nước ấm chảy xuống thành dòng, va vào đáy cốc phát ra âm thanh rất khẽ. Trong căn phòng yên tĩnh, âm thanh ấy lại trở nên rõ ràng, giống như đang cố lấp đầy khoảng trống giữa hai người.

Hoàng Tinh đưa cốc nước sang, đầu ngón tay hai người thoáng chạm vào nhau, lúc này hắn mới lên tiếng, giọng điệu bình thản như đang hỏi chuyện công việc thường ngày.

“Anh đi gặp Lý Thừa Khải?”

Khâu Đỉnh Kiệt khẽ “ừ” một tiếng, coi như thừa nhận.

“Hỏi ra được điều gì khác thường sao?” Hoàng Tinh hỏi.

Khâu Đỉnh Kiệt không trả lời ngay. Anh cúi đầu uống một ngụm nước ấm, hơi nóng men theo cổ họng trượt xuống, làm dịu đi cảm giác khô rát kéo dài từ đêm hôm trước. Ngón tay anh vô thức gõ nhẹ vài nhịp vào thành cốc, sau đó mới ngẩng đầu nhìn Hoàng Tinh.

“Sao cậu nghĩ sẽ có chuyện khác thường?”

Sắc mặt Hoàng Tinh vẫn bình tĩnh như cũ, không hề có dấu hiệu né tránh. Hắn lên tiếng, giọng nói đều đều, tự nhiên trả lời.

“Anh không thấy đám người bên ngoài lo cho anh à. Hôm qua gặp tên tội phạm đó xong, về còn xem tài liệu cả đêm. Nếu không phát hiện gì, anh sẽ không như vậy.”

Khâu Đỉnh Kiệt nhìn thẳng vào Hoàng Tinh. 

Một lát sau, nét mặt anh từ từ giãn ra, khóe miệng khẽ cong lên một nụ cười nhẹ.

“Quân sư Hoàng liệu sự như thần.” Anh gật gật đầu. “Đúng vậy, hôm qua xác nhận được một chuyện.”

Hoàng Tinh không chen lời, im lặng chờ anh nói tiếp.

“Lý Thừa Khải khẳng định, hắn không phân xác các nạn nhân.”

Hoàng Tinh nghe xong khẽ nhíu mày, giống như đang nhanh chóng sắp xếp lại toàn bộ logic vụ án trong đầu.

“Hắn ta còn nói.” Khâu Đỉnh Kiệt tiếp tục. “Khả năng cao kẻ đã thuê giết cả nhà họ Hoàng, không chỉ thuê mỗi mình hắn.”

Lần này Hoàng Tinh trầm mặc lâu hơn, sau đó mới gật đầu.

“Như vậy có thể lý giải được những chuyện sau đó trong vụ án.”

Khâu Đỉnh Kiệt quan sát phản ứng của Hoàng Tinh. Anh không nhắc đến chuyện ảo giác nhiệt độ mà người giúp việc từng nói. Chỉ chậm rãi bổ sung.

“Nhưng đây chỉ là suy đoán của một tên sát thủ trong đầu chỉ có giết chóc. Có thể còn những khả năng khác mà chúng ta chưa nghĩ đến.”

Không gian trong phòng trà lại rơi vào yên tĩnh. Hoàng Tinh ngày thường luôn có rất nhiều phân tích, hôm nay lại hiếm khi không nói gì.

Khâu Đỉnh Kiệt nói chuyện với Hoàng Tinh vài câu, tâm trạng tựa hồ cũng khá hơn đôi chút. Anh uống cạn cốc nước trong tay, vo nó rồi ném vào thùng rác, sau đó vươn vai một cái như xua đi mệt mỏi tích tụ. Quay người lại, anh nói.

“Đi thôi, hôm nay cậu đến để nghe thêm lời khai mấy nghi phạm trong vụ Tống Minh Hầu phải không?”

Hoàng Tinh gật đầu. 

Khâu Đỉnh Kiệt đi vòng qua bàn, vỗ nhẹ lên vai hắn.

“Tôi đi với cậu, xong việc rồi chúng ta ra ngoài cùng ăn gì đi.”

Việc lấy lời khai kéo dài đến xế chiều. Thế nhưng lại không có tiến triển gì, các nghi phạm điều lần lượt có bằng chứng ngoại phạm. Chút manh mối vừa có được của cả tổ lại lần nữa tan biến.

Khi hai người bước ra khỏi tòa nhà trụ sở, trời đã sẫm màu. Đèn đường vừa sáng, ánh sáng vàng nhạt rơi xuống khoảng sân xi măng trước cửa, kéo dài bóng của họ thành hai vệt mờ chồng lên nhau.

Khâu Đỉnh Kiệt hít sâu một hơi, rồi chậm rãi thở ra, như muốn đẩy hết sự nặng nề trong lồng ngực ra ngoài.

“Đi đâu đây?” Anh lên tiếng.

“Anh quyết định đi.” Hoàng Tinh nói.

Cuối cùng, họ dừng lại trước một quán rượu nhỏ nằm trong con hẻm cũ.

Biển hiệu gỗ treo lệch, lớp sơn đã bạc màu theo năm tháng. Bên trong không đông khách, ánh đèn vàng ấm phủ lên những chiếc bàn gỗ sẫm màu, không khí thoang thoảng mùi rượu nhẹ hòa cùng mùi gỗ cũ và khói thuốc nhạt.

Âm nhạc khe khẽ phát, là một bản nhạc cũ không rõ tên. Hai người ngồi đối diện nhau, Khâu Đỉnh Kiệt cười nhạt, nâng ly lên chạm nhẹ vào ly của Hoàng Tinh.

“Xem ra hôm nay lại là một ngày vô ích.”

Hoàng Tinh không phủ nhận, gắp một miếng thịt đã nướng chín vào bát của Khâu Đỉnh Kiệt. “Ít nhất cũng loại trừ được vài khả năng.”

Khâu Đỉnh Kiệt mỉm cười đưa miếng thịt vào miệng. Cuộc nói chuyện của họ dần trôi khỏi công việc.

Từ đồ ăn trong căng tin, đến thời tiết thất thường gần đây. Nội dung chẳng có gì quan trọng, nhưng lại khiến thời gian trôi đi rất nhanh.

Khâu Đỉnh Kiệt uống hơi nhiều hơn bình thường. Tửu lượng anh vốn không kém, nhưng hôm nay dường như không muốn khống chế.

Hoàng Tinh không ngăn được anh, ngược lại còn bị ép uống thêm vài ly.

Đến khi rời quán, bước chân Khâu Đỉnh Kiệt đã không còn vững. Anh phải vịn nhẹ vào mép bàn mới đứng thẳng được, ánh mắt cũng mờ dần vì men say.

Hoàng Tinh hỏi không ra địa chỉ nhà của Khâu Đỉnh Kiệt, đành bắt taxi đưa anh về căn hộ của mình.

Xe dừng lại trước khu trung cư, Hoàng Tinh xuống xe trước, nói một tiếng cảm ơn với tài xế rồi vòng sang cửa bên kia, nâng Khâu Đỉnh Kiệt dậy. Cách hai người vài bước là lối vào của trung cư, hai bên có hai cột trụ to. Hoàng Tinh dìu Khâu Đỉnh Kiệt từng bước nhỏ đi tới, để anh tựa vững lên tường, sau đó mới xoay người cõng anh lên lưng.

Khâu Đỉnh Kiệt gần như không phản kháng. Anh ngoan ngoãn nằm yên, đầu rũ xuống hõm cổ hắn. Hơi thở mang theo mùi rượu nhè nhẹ phả lên làn da phía sau tai, tê dại và nóng rang.

Hoàng Tinh chịu đựng cảm giác ngứa ngáy ở cổ, im lặng cõng người trên lưng đi thẳng vào thang máy.

Đến trước cửa nhà, hắn hạ Khâu Đỉnh Kiệt xuống, để anh dựa vào tường, lục tìm thẻ nhà rồi quẹt mở cửa. Sau đó cũng không cõng người nữa, trực tiếp bế anh lên, đi thẳng vào phòng ngủ.

Đầu Khâu Đỉnh Kiệt áp vào ngực Hoàng Tinh. Trong cơn mơ màng, anh đã nghe được nhịp mạnh mẽ của người kia vang lên ngay bên tai, rõ ràng đến mức khiến ý thức hỗn loạn của người đang say cũng khẽ dao động.

Cả người anh được Hoàng Tinh nhẹ nhàng đặt lên giường. Trong nhà hắn có hai phòng ngủ, nhưng vì ở một mình, phòng ngủ thứ hai liền trở thành nhà kho. Thế nên Khâu Đỉnh Kiệt hiện tại đang nằm trên chính chiếc giường ngủ của hắn.

Hoàng Tinh cũng không ngại cả người đầy mùi rượu của đối phương. Hắn chậm rãi cởi bỏ lớp áo khoác, tháo giày và tất ra cho anh thoải mái hơn, sau đó xoay người đi ra phòng bếp.

Hắn lạ lẫm mở ra từng ngăn tủ tìm canh giải rượu. Toàn bộ đồ dùng trong nhà đều do người khác chuẩn bị, hắn chỉ quen thuộc chỗ để rượu, những nơi khác đều xa lạ, vậy nên hơi mất thời gian để tìm kiếm.

Bất chợt, một giọng nói khàn khàn vang lên từ phía sau.

“Hoàng Hâm.”

Hoàng Tinh theo phản xạ quay người lại. Dưới ánh đèn mờ, sắc mặt hắn không lộ ra cảm xúc gì.

Khâu Đỉnh Kiệt không biết đã tỉnh dậy từ lúc nào, anh lảo đảo tựa người lên tường, ánh mắt mơ màn như vẫn còn chìm trong men rượu chưa tan.

Hoàng Tinh bước đến, đưa tay sờ lên mặt anh, kiểm tra thấy nhiệt độ bình thường.

“Say đến gọi nhầm tên luôn sao?” Hắn nói khẽ, chậm rãi tiến sát lại gương mặt đối phương hơn, những ngón tay thon dài bóp nhẹ hai bên má Khâu Đỉnh Kiệt, động tác không mạnh, lại mang theo cảm giác khống chế mơ hồ.

“Đang ở chỗ của tôi.” Giọng hắn trầm thấp. “Không cho phép anh gọi tên người khác.”

Khâu Đỉnh Kiệt mang theo ánh mắt mông lung nhìn người trước mặt, như thể không hiểu hết ý nghĩa lời nói vừa rồi.

Hoàng Tinh nhìn kỹ gương mặt đó vài giây, một lúc sau mới buông tay, lần nữa bế anh đặt lại ngay ngắn trên giường, kéo chăn lên, nhẹ giọng dỗ dành.

“Nằm đây một chút.” Hắn nói khẽ. “Tôi đi làm canh giải rượu cho anh.”

Hoàng Tinh sau đó tìm thấy gói canh giải rượu trong một ngăn tủ trong góc bếp. 

Canh nấu rồi được mang vào. Khâu Đỉnh Kiệt uống xong, rất nhanh liền chìm vào giấc ngủ, hơi thở dần đều lại. Hoàng Tinh đứng bên giường nhìn anh một lúc lâu. Cuối cùng, hắn tắt đèn, rời khỏi phòng.

Cánh cửa khép lại rất khẽ.

Trong bóng tối yên tĩnh. Người vốn nên say giấc ngủ đến sáng lại chậm rãi mở mắt, ánh nhìn hoàn toàn tỉnh táo. 

Không có chút men rượu nào sót lại.

Thu Phong Ảnh Điệp

[Tinh Kiệt] Sát Nhân

<< 8. Bén Rễ

10. Lớp Khuất >>

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *