8. Bén Rễ

Nhà tù số Một Bắc Kinh.

Khu nhà giam nằm ở rìa phía bắc thành phố, tách khỏi khu dân cư bằng những bức tường bê tông xám lạnh kéo dài bất tận. Dây thép gai quấn chằng chịt trên cao, lớp này chồng lên lớp khác. Hệ thống giám sát an ninh được bố trí dày đặc, gần như không để sót bất kỳ góc khuất nào. Ngay cả âm thanh tựa hồ cũng bị chặn lại ngoài cổng, bên trong chỉ còn lại thứ tĩnh lặng nặng nề, đè xuống theo từng bước chân.

Thủ tục kiểm tra an ninh diễn ra theo đúng quy trình khắt khe quen thuộc. Từng cánh cửa sắt dày khép lại phía sau lưng, phát ra tiếng trầm đục khô khốc, như thể mỗi lần đóng lại đều cắt đứt thêm một phần liên hệ mong manh với thế giới tự do bên ngoài.

Khâu Đỉnh Kiệt đi theo quản giáo qua một dãy hành lang dài hun hút. Ánh đèn trắng toát treo trên cao, chiếu xuống nền xi măng cũ kỹ đã mòn theo năm tháng, khiến mọi thứ đều trở nên nhợt nhạt, mất đi cảm nhận về thời gian. Trong không khí, mùi ẩm mốc pha lẫn mùi kim loại rỉ sét quẩn quanh nơi cuống họng, rất khó ngửi. 

Phòng thăm gặp phạm nhân không lớn. Một lớp kính cường lực dày ngăn cách hai bên, cánh cửa phía trong mở ra, Lý Thừa Khải được áp giải bước vào.

So với bức ảnh trong hồ sơ năm xưa, hắn đã gầy đi trông thấy. Bộ đồ phạm nhân màu xám nhạt rộng thùng thình phủ lên thân hình khẳng khiu, cổ tay lộ ra, những đường gân xanh nổi rõ dưới làn da tái xám do lâu ngày không thấy nắng. Gương mặt hắn hốc hác, gò má cao, cằm nhọn, là kiểu dung mạo khiến người khác nhìn lâu sẽ sinh ra cảm giác không thoải mái, không có ấn tượng tốt.

Hắn ngẩng đầu nhìn Khâu Đỉnh Kiệt qua lớp kính dày, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười mơ hồ, không rõ là châm chọc hay chỉ đơn thuần vì đã lâu không gặp ai nên thật sự vui vẻ.

“Lâu rồi không có cảnh sát đến hỏi chuyện tôi.” Hắn khàn giọng lên tiếng.

Khâu Đỉnh Kiệt ngồi xuống đối diện, không để tâm đến ý tứ châm chọc nhạt nhẽo ấy. Anh đặt tập hồ sơ lên bàn, không vòng vo mà đi thẳng vào trọng tâm.

“Chúng tôi cần xác nhận lại vài chi tiết trong một vụ án năm xưa.”

“Các anh nhiều năm rồi vẫn chưa hỏi xong sao?” Lý Thừa Khải nhướn mày, giọng điệu bắt đầu lười nhác. “Vụ nào?”

“Vụ án cả nhà họ Hoàng chết cháy.”

Lý Thừa Khải vừa nghe xong liền khẽ nhíu mày, ánh mắt có chút mơ hồ, hắn đã giết quá nhiều người, đến mức ký ức cũng trở nên lẫn lộn, nhất thời không nhớ rõ đó là vụ nào. Hắn im lặng một lúc khá lâu, như đang lần tìm trí nhớ trong đống hồi ức rời rạc của mình.

Rất lâu sau, hắn mới “à” một tiếng kéo dài, rồi ngả lưng ra sau ghế, không mấy hứng thú đáp. “Cũng đã lâu lắm rồi.”

Khâu Đỉnh Kiệt thấy hắn đã nhớ lại, liền tiếp tục tra hỏi.

“Sau khi gây án, ông có phân tách thi thể không?”

Lý Thừa Khải hơi nhướng mày, giống như lần đầu tiên nghe đến chi tiết này. Sự ngạc nhiên ấy rất nhẹ, thoáng qua rồi biến mất, sau đó thay bằng vẻ thờ ơ quen thuộc.

“Không.” Hắn đáp ngắn gọn. “Tôi chỉ giết người, không có sở thích chặt xác.”

Hắn dừng một chút, giọng mang theo chút châm biếm nhàn nhạt. “Nhất là những việc không được trả tiền.”

Nhìn thấy chân mày Khâu Đỉnh Kiệt phía sau lớp kính càng siết chặt, Lý Thừa Khải đã lâu không có người “đến thăm”, liền nhiều lời hơn đôi chút.

“Có khi đám người thuê giết không chỉ thuê một mình tôi.” Hắn nhún vai rất khẽ. “Chắc là tôi “may mắn” đến trước, làm xong việc rồi nên bọn người đến sau rảnh rỗi bày mấy trò biến thái với mấy cái xác ấy mà.”

Giọng điệu hắn thản nhiên. “Cũng đừng hỏi tiếp ai là người thuê tôi nữa, việc nào biết tôi đã khai ra hết rồi.”

Căn phòng rơi vào yên lặng.

Khâu Đỉnh Kiệt chậm rãi khép tập hồ sơ lại. 

Vụ án nhà họ Hoàng năm ấy không chỉ bị ép xuống, mà còn bị che giấu đến mức triệt để. Ngay cả tên sát thủ đến giờ mới bước được, sau khi hắn rời đi, thi thể đã bị xử lý một lần nữa.

Khi Khâu Đỉnh Kiệt bước ra khỏi khu nhà giam, cánh cổng sắt phía sau khép lại bằng một tiếng đống nặng nề. 

Bên ngoài, bầu trời xám lạnh đang dần chìm vào buổi chiều muộn. Gió phương bắc thổi qua khoảng sân trống trước mặt, mang theo hơi lạnh khô khốc quất vào cổ áo. 

Khâu Đỉnh Kiệt đứng yên vài giây, không rõ mình đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy trong lòng xuất hiện một khoảng trống lạ lẫm.

Một ý nghĩ không nên có, lặng lẽ bén rễ…

Anh khẽ siết chặt tay, mạnh mẽ ép suy nghĩ ấy xuống sâu, sải bước đi ra xe.

Khâu Đỉnh Kiệt không về nhà, anh lái xe vòng về sở. 

Khi đến nơi, ánh sáng cuối ngày đã tắt hẳn. Trong tòa nhà chỉ còn lác đác vài ô cửa sáng đèn, vài bóng người trực đêm cúi đầu làm việc. Tiếng gõ bàn phím vang lên lách cách giữa không gian rộng lớn, nghe ra lại càng thêm trống trải.

Khâu Đỉnh Kiệt gần như theo bản năng đi thẳng đến phòng tài liệu niêm phong, lần thứ ba mở lại hồ sơ vụ án nhà họ Hoàng chỉ trong một thời gian rất ngắn.

Mùi giấy cũ lan nhẹ trong không khí, tiếng lật giấy vang lên khô khốc trong không gian yên tĩnh. Lật đến một trang, động tác của anh bỗng dừng lại, bàn tay đang giữ mép giấy khẽ run lên.

Trên những dòng chữ vô cảm trước mắt, phần kết luận của pháp y bị bọn họ bỏ qua trước đó, được hiện ra rõ ràng.

[Phần đầu bị mất, xác định thuộc về người con trai của nhà họ Hoàng – Hoàng Hâm]

Không gian xung quanh đột ngột trở nên yên tĩnh gần như nghẹt thở. Ngay cả tiếng hít thở của chính mình, Khâu Đỉnh Kiệt cũng cảm thấy xa lạ…

Sáng hôm sau, cả tổ đều nhận ra Khâu Đỉnh Kiệt có gì đó không ổn.

Anh thường xuyên lơ đãng trong lúc nghe báo cáo, ánh mắt dừng lại rất lâu ở một điểm vô định nào đó. Có người gọi đến lần thứ hai anh mới phản ứng lại, nhưng cũng chỉ gật đầu cho qua, giống như phần lớn ý thức vẫn còn mắc kẹt ở đâu đó trong đêm hôm trước.

Cả buổi sáng trôi qua trong sự im lặng hơi quá mức. Đến gần trưa, anh đứng dậy trở về phòng làm việc, khép cửa lại tự nhốt mình bên trong.

Mãi đến khi Hoàng Tinh xuất hiện ở hành lang, bầu không khí vốn đang căng thẳng mới hơi dịu lại. Mấy người trực ban nhìn thấy hắn, gần như cùng lúc thở phào, người này một câu người kia một câu kể lại tình hình từ sáng đến giờ. Không cần nói thẳng, ai cũng hiểu ý nhau, mối quan hệ giữa hai người đã được mọi người nhìn rõ, Hoàng Tinh là người duy nhất có thể đi đến hỏi han mà không khiến đội trưởng của bọn họ khó chịu.

Hoàng Tinh cũng chỉ vừa đến, vẫn chưa rõ lắm tình hình hiện tại, ánh mắt vô thức dừng lại trên cánh cửa phòng đang đóng kín kia. Hắn không bước tới quấy rầy, để cho đối phương khoảng riêng tư cần thiết, xoay người đi về phía phòng trà ở cuối hành lang.

Trong phòng trà không có ai, mặt bàn inox phản chiếu thứ ánh sáng vô cảm. Ấm nước vừa sôi, hơi nóng còn lơ lửng tỏa ra trong không khí.

Hoàng Tinh chậm rãi rót một cốc nước ấm. Đại Bảo không lâu sau cũng đi đến. Vừa vào phòng, y đã hạ thấp giọng kể lại chuyện tối qua, từ việc Khâu Đỉnh Kiệt chạy đến nhà tù gặp Lý Thừa Khải, đến chuyện thức trắng trong phòng lưu trữ. 

Lúc kể xong còn kết luận. 

“… sáng nay anh ấy liền thành ra như thế.”

“Như thế là như thế nào?” Một giọng nói bất ngờ vang lên phía sau, không lớn nhưng đủ làm người ta giật mình.

Đại Bảo quay phắt lại, suýt nữa làm rơi ly nước trong tay. Khâu Đỉnh Kiệt đang đứng ngay ở cửa ra vào, không biết đã đứng đó bao lâu. Sắc mặt anh vẫn bình tĩnh như thường ngày, ánh mắt cũng không có gì khác biệt, không nhìn ra đã nghe được bao nhiêu.

Không khí trong phòng trà thoáng chốc cứng lại.

Đại Bảo cười gượng hai tiếng, chột dạ sờ mũi. Y lúng túng tìm đại một lý do, rồi chuồn lẹ ra ngoài nhanh nhất có thể.

Cánh cửa khép lại rất khẽ. Trong phòng chỉ còn có hai người.

Ấm nước điện phát ra tiếng ù ù rất nhỏ. Bên cạnh, miệng vòi ở bồn rửa chậm rãi hình thành một giọt nước rồi rơi xuống, chạm vào mặt thép tạo ra tiếng động rất khẽ. Nhưng trong sự yên tĩnh lúc này, lại trở nên rõ ràng bất thường.

Thu Phong Ảnh Điệp

[Tinh Kiệt] Sát Nhân

<< 7. Lật Lại Hồ Sơ Cũ

9. Nảy Mầm >>

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *