7. Lật Lại Hồ Sơ Cũ

Hồ sơ vụ án có liên quan đến nhà họ Hoàng rất nhanh được trích xuất khỏi kho lưu trữ niêm phong.

Đó là một vụ hỏa hoạn xảy ra vào nhiều năm trước, thời điểm rạng sáng khi phần lớn cư dân trong khu phố vẫn còn chìm trong giấc ngủ. 

Ngôi nhà cao tầng bị ngọn lửa bao trùm gần như hoàn toàn, kết cấu chịu lực sụp đổ nghiêm trọng. Khi lực lượng cứu hỏa khống chế được đám cháy và tiến hành khám nghiệm hiện trường, bên trong chỉ còn lại bốn thi thể đã bị nhiệt độ cao phá hủy nặng nề, không một người sống sót.

Điểm dị thường nằm ở tình trạng thi thể.

Không chỉ là các tổn thương thông thường do hỏa hoạn gây ra, mà mỗi thi thể đều xuất hiện khiếm khuyết bộ phận ở mức độ khác nhau. Có thi thể mất đi phần chi trên, có thi thể mất đi phần chi dưới, thậm chí có một người không còn phần đầu… 

Thế nhưng, vụ án khi ấy bị ngoại lực can thiệp mạnh mẽ, quá trình điều tra khi ấy kết thúc sớm một cách bất thường. 

Một số biên bản khám nghiệm chưa hoàn chỉnh đã bị đóng lại, hướng điều tra chưa kịp mở rộng đã buộc phải dừng. Toàn bộ thông tin chi tiết liên quan đến tình trạng không nguyên vẹn của các thi thể bị hạn chế lưu thông nội bộ, gần như không xuất hiện trong các báo cáo công khai.

Ngay cả những kẻ trực tiếp ra tay cũng không hề quan tâm đến việc truy cứu thêm, điều duy nhất họ muốn là toàn bộ thông tin liên quan bị ép xuống, vĩnh viễn chìm vào im lặng.

Kết luận khi đó rất đơn giản.
Nhà họ Hoàng, một nhà bốn người, toàn bộ tử vong trong hỏa hoạn. Không một ai còn sống.

Vậy thì hiện tại…
Kẻ được gọi là “quay về để báo thù”
Rốt cuộc là ai…?

Trong phòng tài liệu yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng giấy cọ nhẹ vào nhau, Khâu Đỉnh Kiệt ngồi một mình trước chiếc bàn kim loại cũ, chậm rãi lật từng trang hồ sơ đã ngả màu theo thời gian. Mực in ở vài chỗ bắt đầu nhòe mờ, góc giấy cong nhẹ. Chỉ riêng phần báo cáo pháp y gốc vẫn còn được bảo quản tương đối hoàn chỉnh, kẹp trong túi niêm phong trong suốt.

Ánh mắt anh dừng lại rất lâu ở bảng số liệu mô tả lại hiện trường khi đó.

Phát hiện tỉ lệ của từng thi thể có hơi không khớp.

Cuối cùng, anh đem phát hiện này nói với Hoàng Tinh. Vài câu trao đổi ngắn ngủi qua điện thoại không đủ để nói rõ vấn đề, vậy nên hai người cùng nhau hẹn gặp nhau tại phòng lưu trữ, mở ra hồ sơ vụ án một lần nữa.

Đèn huỳnh quang treo cao phát ra ánh sáng yếu ớt. Trong không gian kín, mùi giấy cũ và bụi bặm hòa lẫn trong không khí. 

Hoàng Tinh lật hồ sơ rất chậm. Ánh mắt hắn dừng lại lâu hơn bình thường ở vài trang ảnh hiện trường đã phai màu.

Phía bên kia giá tài liệu, Khâu Đỉnh Kiệt đang quay lưng lại, tìm kiếm những phần hồ sơ bổ sung khác, hoàn toàn không chú ý đến bên này.

“Những bộ phận bị mất của các nạn nhân, đến giờ vẫn chưa từng được tìm thấy.” Giọng anh vang lên giữa không gian yên tĩnh. “Lúc vụ án xảy ra tôi còn chưa vào ngành, nhưng cũng từng nghe nhắc qua.”

Anh vừa lục tìm vừa tiếp tục nói.

“Vụ này bị ép dừng đột ngột. Hiện tại muốn lần lại manh mối cũng không biết nên bắt đầu từ đâu. Cậu xem lại ảnh hiện trường đi, tôi vẫn cảm thấy tỉ lệ thi thể có gì đó không đúng.”

Sau lưng anh, tiếng giấy lật khẽ vang lên.

Hoàng Tinh im lặng vài giây, như đang quan sát thật kỹ những bức ảnh đã bị thời gian làm phai nhạt chi tiết, rồi mới trầm giọng đáp.

“… Tôi nghĩ có thể là do góc chụp khi đó, cộng thêm cơ thể bị biến dạng dưới tác động nhiệt độ cao, cảm nhận về tỉ lệ giải phẫu rất dễ xuất hiện sai lệch thị giác.”

“Cũng có lý.” Khâu Đỉnh Kiệt đã tìm được thứ mình cần. Anh mang một tập hồ sơ khác quay lại bàn, đặt xuống trước mặt Hoàng Tinh.

So với những xấp giấy cũ đã ngả vàng xung quanh, tập hồ sơ này rõ ràng mới hơn. Bìa cứng còn giữ được độ phẳng, góc giấy cũng chưa bị mài mòn nhiều.

Trên đó chỉ có một cái tên – Lý Thừa Khải.

Ánh mắt Hoàng Tinh lướt qua ba chữ ấy.

Bàn tay trái đặt dưới bàn đã siết lại đến mức trắng bệch, nhưng trên mặt vẫn không lộ ra nửa điểm dao động. Hắn tiếp tục cúi mắt, đọc từng dòng thông tin lạnh lẽo được in bằng phông chữ tiêu chuẩn của hồ sơ tư pháp.

Khâu Đỉnh Kiệt dùng ngón tay gõ nhẹ lên bìa hồ sơ mới đặt xuống.

“Đây là tài liệu được bổ sung về sau. Hắn tên Lý Thừa Khải, là sát thủ được thuê năm đó để giết hại cả nhà họ Hoàng. Bị bắt trong một vụ án khác nhiều năm sau này.”

Anh lật vài trang giấy, sau đó đẩy đến trước mặt Hoàng Tinh.

“Trong lời khai của hắn, có một điểm nghi vấn bị bỏ qua.”

Đó là, tên sát nhân phủ nhận hoàn toàn việc mình là người phóng hỏa.

Vụ án nhà họ Hoàng năm đó đã bị đè xuống, cộng thêm Lý Thừa Khải bị bắt trong một vụ án khác. Vì thế, người thẩm vấn khi đó cũng không đối chiếu quá trình gây án lại với Lý Thừa Khai. Một kết luận qua loa cho điểm bất thường ấy nhanh chóng được hình thành.

Trong hồ sơ ghi rằng, có khả năng sau khi gây án và xử lý thi thể, Lý Thừa Khải đã rời khỏi hiện trường. Trong căn nhà lúc đó tồn tại vật dễ cháy, vậy nên phù hợp với nguyên nhân hỏa hoạn hoàn toàn có thể tự phát sinh sau đó.

Giọng Khâu Đỉnh Kiệt mang theo chút lạnh ý không che giấu.

“Trong quá trình thẩm vấn, hắn gần như không phủ nhận bất cứ tội danh nào. Ngược lại còn chủ động liệt kê toàn bộ các vụ án đã ra tay.”

Anh khẽ hừ lạnh. “Pháp luật hiện hành không có án tử hình. Dù khai nhiều hay ít thì kết cục cũng chỉ là tù chung thân.”

“Tên này hiện đang bị giam tại nhà tù số Một, khu quản lý phạm nhân đặc biệt nghiêm trọng.”

Khi câu nói cuối cùng rơi xuống, không gian kho tài liệu lại trở về trạng thái yên tĩnh ban đầu.

Hoàng Tinh không lên tiếng. Sắc mặt hắn hơi kém đi.

Ánh đèn trong kho tài liệu quá yếu, bóng đổ chồng chéo lên các giá sắt đã rỉ sét, khiến biểu cảm ấy nhanh chóng bị nuốt vào bóng tối. 

Hoàng Tinh sau khi đưa ra thêm vài hướng điều tra mang tính bổ sung, liền khép lại cuộc trao đổi một cách rất tự nhiên.

Hắn không ở lại lâu, chỉ đơn giản nói còn có tiết dạy buổi chiều, rồi tạm biệt Khâu Đỉnh Kiệt, quay người rời khỏi cục cảnh sát. Bóng dáng cao gầy nhanh chóng hòa vào dòng người ngoài cổng, giống như một người ngoài cuộc tình cờ ghé qua rồi lặng lẽ rút lui, không để lại dấu vết gì đặc biệt.

Khâu Đỉnh Kiệt cũng có việc cần ra ngoài điều tra, địa điểm đến ở tại nhà tù số Một.

Giữa đường đi, cảm thấy có chút khát. Khâu Đỉnh Kiệt tấp xe vào một cửa hàng tiện lợi ven đường, đẩy cửa bước xuống.

Quầy nước đặt ở phía ngoài, sát lớp kính trong suốt nhìn ra mặt phố. Dàn tủ lạnh phát ra tiếng ù rất khẽ, hơi lạnh phả lên mu bàn tay khi anh cúi người chọn đồ uống.

Ngay lúc ấy, bên cạnh vang lên một giọng nói ngập ngừng, mang theo chút do dự.

“… Cậu cảnh sát?”

Khâu Đỉnh Kiệt khẽ ngừng lại, xoay người nhìn sang. Đứng cạnh anh là người giúp việc trong vụ án của nạn nhân Lục Đình Tu.

Có lẽ chính cô cũng không chắc mình nhận đúng người, ánh mắt còn mang theo chút dò xét. Đến khi Khâu Đỉnh Kiệt quay đầu lại, vẻ do dự ấy mới tan đi, thay bằng nụ cười khẽ.

Lần gặp trước diễn ra trong căn nhà đầy mùi tử khí, lại kèm theo quá trình lấy lời khai căng thẳng, khiến cô rất lo sợ. Còn hiện tại gặp lại ở ngoài, bầu không khí đời sống quen thuộc khiến tâm trạng cô thả lỏng không ít.

Cô vừa mua đồ từ cửa hàng ra, trên tay đang xách vài túi trái cây gói sẵn.

Những người phụ nữ trung niên như cô, nhìn thanh niên trẻ tuổi thường khó tránh khỏi sinh ra cảm giác gần gũi như với con cái trong nhà. Huống hồ người trước mặt lại là cảnh sát từng xử lý vụ việc cho mình.

Cô không chần chừ mà dúi một túi trái cây vào tay Khâu Đỉnh Kiệt.

“Cho cậu vài bọc trái cây, tươi lắm, tôi vừa mới mua, có dán tem thanh toán rồi. Cậu mang vào trong cũng không sao đâu.”

Động tác quá bất ngờ khiến Khâu Đỉnh Kiệt chưa kịp định hình. Anh theo phản xạ muốn từ chối, giọng nói vẫn giữ lễ độ quen thuộc.

“Không cần đâu, cô giữ lại ăn đi.”

Nhưng người phụ nữ trước mặt lại vô cùng kiên quyết, cứ nhất định muốn anh nhận.

Khâu Đỉnh Kiệt không thể làm gì hơn, đành lấy một túi nhỏ tượng trưng, còn lại nhẹ nhàng nhét trả vào tay cô.

Thấy anh dễ nói chuyện như vậy, sự dè dặt ban đầu của người giúp việc cũng tan biến. Ánh mắt nhìn anh càng thêm thân thiện, rồi tự nhiên hỏi sang chuyện khác.

“Cậu cảnh sát này, cậu có bạn gái chưa? Con gái tôi năm nay hai mươi rồi. Nếu quen được người tài giỏi như cậu thì tốt biết mấy.”

Khâu Đỉnh Kiệt nhất thời dở khóc dở cười.

Chỉ ghé vào mua một chai nước, không ngờ lại rơi vào tình huống thế này. Anh chỉ muốn nhanh chóng kết thúc câu chuyện, nên thuận miệng đáp qua loa.

“Cháu có rồi.”

“Vậy à…”

Người phụ nữ thoáng lộ vẻ tiếc nuối. Nhưng rất nhanh, như chợt nhớ ra điều gì, ánh mắt bà lại sáng lên.

“Thế còn cậu cảnh sát thứ hai hôm đó lấy lời khai của tôi thì sao? Cậu ấy có bạn gái chưa?”

Khâu Đỉnh Kiệt khẽ giật mình.

Anh không ngờ câu chuyện lại có thể chuyển đến Hoàng Tinh.

Anh lắc đầu tỏ ý không biết, vừa định tìm cớ rời đi, thì đã nghe người phụ nữ nhỏ giọng lẩm nhẩm, giọng mang theo chút cảm kích chân thành.

“Con gái tôi mà quen được cậu ấy thì tốt quá. Cậu ấy rất tinh tế, nói chuyện cũng tâm lý. Nếu hôm đó không có cậu ấy… chắc giờ tôi vẫn còn ám ảnh lắm.”

“Vậy à.”

Khâu Đỉnh Kiệt đáp lấy lệ. Anh quay người mở tủ lạnh, tùy tiện lấy một chai nước, định mang ra quầy thanh toán để kết thúc cuộc gặp gỡ bất ngờ này.

Nhưng người phụ nữ dường như không nhận ra sự mất kiên nhẫn trong thái độ của anh, vẫn tiếp tục nói.

“Đúng thế. Nếu cậu ấy không nói, tôi còn chẳng biết lúc đó mình bị ảo giác.”

Bước chân Khâu Đỉnh Kiệt vừa mới nhấc lên, đã lại hạ xuống.

“Ảo giác?” Anh quay đầu lại hỏi.

Người phụ nữ gật đầu, giọng rất chắc chắn.

“Lúc tôi vừa bước vào nhà đã thấy rất nóng. Cậu cảnh sát ấy bảo là do tôi sợ quá nên sinh ảo giác thôi. Nếu không thì khi các anh đến, nhiệt độ trong phòng sao lại bình thường được.”

Câu nói vừa kết thúc, sắc mặt Khâu Đỉnh Kiệt khẽ thay đổi.

Anh đặt chai nước trở lại tủ lạnh, đưa túi trái cây trả về tay người giúp việc, bỏ qua tiếng gọi với lại của cô, chỉ gật đầu chào một tiếng ngắn gọn rồi xoay người rời đi.

Gió lạnh ngoài phố đột ngột lùa qua cổ áo, mang theo cảm giác lạnh lẽo tê dại.

Khâu Đỉnh Kiệt ngồi vào xe, khởi động máy.

Có một chi tiết.
Anh cần phải nhanh chóng xác nhận…

Thu Phong Ảnh Điệp

[Tinh Kiệt] Sát Nhân

<< 6. Vụ Án Thứ Ba

8. Bén Rễ >>

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *