3. Thành Viên Mới

Khâu Đỉnh Kiệt dẫn Hoàng Tinh trở về khu làm việc của tổ một – tổ đội anh đang trực tiếp phụ trách. Cánh cửa vừa mở ra, tiếng bàn phím lách cách và tiếng giấy tờ lật mở chồng chéo vào nhau. Không khí trong phòng mang theo căng thẳng đặc trưng của một tổ chuyên án hiện đang vướng phải một vụ án khó khăn.

Anh bước lên, khẽ gõ vài tiếng lên mặt bàn. Âm thanh không lớn, nhưng đủ để mọi người dừng lại công việc trên tay.

“Giới thiệu với mọi người.” Khâu Đỉnh Kiệt nâng giọng, ánh mắt lướt nhanh một vòng quanh phòng. “Tổ một chúng ta có thêm một thành viên mới.”

Lời vừa dứt, phần lớn ánh nhìn đều hướng về phía Hoàng Tinh.

Khâu Đỉnh Kiệt lại vỗ tay vài cái, cắt ngang những tiếng xì xào vừa mới nhen nhóm của đám đội viên.

“Chào hỏi để sau đi.” Giọng anh dứt khoát. “Chúng tôi vừa từ phòng pháp y về. Tranh thủ lúc mọi người còn đang nóng đầu, họp nhanh một chút.”

Không ai có ý kiến. Tiếng ghế bị kéo ra, vài người đứng dậy, vài người cầm theo sổ tay, lũ lượt tiến về phía bảng trắng ở giữa phòng. Căn phòng vốn rộng lớn bỗng chốc trở nên chật hẹp. Cửa sổ được khép kín, trên mặt bàn là vài tập hồ sơ đã bị lật đến cong mép, giấy tờ xếp chồng lên nhau, mùi cà phê nguội trộn lẫn trong không khí.

Hoàng Tinh gật đầu chào mọi người, thái độ ôn hòa, không mang cảm giác xa cách. Hắn bước tới bảng trắng, nhìn lướt qua những ghi chú đã được viết sẵn, ảnh hiện trường và ảnh khám nghiệm được dán đầy bên trên. Sau khi sắp xếp lại các thông tin trong đầu, hắn chậm rãi đưa ra những điểm phân tích mới.

“Chúng ta bắt đầu từ nơi phát hiện thi thể.” Hoàng Tinh lên tiếng, giọng không lớn, nhưng rõ ràng. “Hung thủ đã chọn thả xác xuống sông, nhưng không buộc với bất kỳ vật nặng nào.”

Hắn dùng bút khoanh tròn vị trí trên ảnh hiện trường.

“Nếu mục đích chỉ là phi tang, đây không phải lựa chọn tối ưu. Việc không cố định thi thể với vật nặng nào khác, cho thấy hung thủ không sợ bị phát hiện, thậm chí còn chủ động để chúng ta tìm thấy.”

Trong phòng im lặng.

Hoàng Tinh chuyển bút, chỉ vào ảnh chụp phần bụng bị khâu lại.

“Không chỉ có thế, hung thủ còn tính toán khoảng thời gian vừa đủ để chúng ta phát hiện tử thi.”

Hắn tiếp tục phân tích.

“Nếu xác trôi quá lâu, lớp khâu ở bụng sẽ bị nước làm mềm, rất dễ rách. Một khi rách ra, những cọc tiền được hắn nhét vào bên trong sẽ trôi mất.”

Một vài người trong tổ vô thức nhíu mày.

Khâu Đỉnh Kiệt tựa lưng vào ghế, hai tay khoanh trước ngực, không chen lời. Anh nghe rất chăm chú, ánh mắt theo sát từng chuyển động của Hoàng Tinh.

“Thêm một chi tiết quan trọng nữa.”

Hoàng Tinh đổi sang bức ảnh chụp cận con số được khắc lên da của nạn nhân.

“Là con số này.” Hắn dùng bút gõ nhẹ lên ảnh. “Số sáu.”

“Vết khắc sâu, đường cắt rõ ràng, lực tay ổn định.”

“Hung thủ rất kiên nhẫn, hơn nữa còn cực kỳ tự tin.”

Có người khẽ hít vào một hơi.

Hoàng Tinh dừng lại một chút rồi tiếp tục.

“Đối với những vụ án cố tình để lại một thông điệp nào đó.” Hắn quay sang nhìn mọi người. “Thường không phải là hành vi ngẫu nhiên.”

Giọng hắn trầm xuống. “Tôi không nghĩ hung thủ chỉ ra tay với một người.”

“Ý cậu nói…” Khâu Đỉnh Kiệt nhíu mày, cuối cùng cũng lên tiếng. “…khả năng đây sẽ là án liên hoàn?”

“Khả năng rất cao.” Hoàng Tinh đáp. 

“Trường hợp xấu nhất, số 6 có thể là số đếm ngược…”

Lời vừa dứt, vài người liền không nhịn được mà thấp giọng chửi thề.

“Vì đây là nạn nhân đầu tiên được phát hiện, chúng ta chưa đủ dữ liệu để xác định ý nghĩa cụ thể, rất khó khoanh vùng được đối tượng mà hung thủ nhắm đến. Nhưng chúng ta có thể lần theo công việc rửa tiền của Diệp Tư Viễn để mở hướng điều tra.” Hoàng Tinh nói tiếp.

“Rà soát những người có thù oán với nạn nhân.” Hắn nhìn xuống tập hồ sơ trước mặt. “Hoặc không phải là tư thù cá nhân, hung thủ có thể chỉ nhắm vào những người có liên quan đến đường dây rửa tiền.” 

“Không loại trừ bất kỳ khả năng nào.”

……

Cuộc họp kéo dài thêm gần nửa tiếng rồi kết thúc. Không khí vẫn nặng nề, nhưng ít nhất đã có phương hướng rõ ràng hơn. Mọi người tản ra dần, vừa đi về chỗ vừa trao đổi nhỏ về những phân tích vừa rồi.

Những ánh mắt nhìn về phía Hoàng Tinh đã khác so với lúc đầu, không còn là thuần túy tò mò, mà mang theo sự hào hứng và tán thưởng.

Lý Cường là người lên tiếng trước.

“Vừa rồi anh phân tích rất tuyệt.” Y gãi gãi sau gáy. “Nghe xong mới thấy trước đó góc nhìn của bọn tôi vẫn còn chưa được thông suốt.”

Hoàng Tinh mỉm cười nhẹ.

“Mọi người đã làm rất tốt phần điều tra hiện trường rồi.” Hắn đáp. “Tôi chỉ đứng ở góc nhìn khác bổ sung thêm thôi.”

Đại Bảo ôm sổ ghi chép trong tay, nhìn Hoàng Tinh bằng ánh mắt sáng hơn hẳn.

“Chuyên viên Hoàng, sau này chắc bọn tôi phải làm phiền anh nhiều rồi.”

“Gọi tôi là Hoàng Tinh là được.” Hắn hòa nhã nói. “Chuyên viên nghe xa lạ quá.” 

Câu nói không mang ý khách sáo, cũng không có ý tạo khoảng cách. Chỉ là một sự điều chỉnh rất tự nhiên, khiến cuộc đối thoại càng thả lỏng.

Khâu Đỉnh Kiệt đứng bên cạnh nhìn cảnh đó, khóe môi hơi cong lên. 

“Được rồi.” Anh vỗ nhẹ tay lên bàn. “Mọi người tranh thủ sắp xếp đồ đi. Tối nay tôi mời.”

Vài tiếng huýt sáo liền vang lên.

“Quá tuyệt!”

“Đội trưởng hiếm khi rộng rãi thế này đó…”

“Có người mới đến là hào phóng như vậy sao…”

Khâu Đỉnh Kiệt bật cười, bầu không khí nặng nề ban nãy liền hoàn toàn biến mất. Mọi người vui vẻ dọn đồ, chuẩn bị tan làm.

Khi rời khỏi trụ sở, trời đã ngả chiều. Ánh nắng cuối ngày chiếu qua hàng cây trước cổng, kéo dài bóng dáng của đám người bọn họ khi bước ra.

Cả đám chọn một quán nhỏ gần đó, không phải là nhà hàng sang trọng, chỉ là nơi tụ tập mà mọi người thường ghé lại khi tăng ca.

Khâu Đỉnh Kiệt tự nhiên mà ngồi cạnh Hoàng Tinh.

Trong lúc chờ món, mọi người trò chuyện rất thoải mái, từ chuyện vụ án, sang chuyện trực đêm, rồi lạc sang mấy chuyện linh tinh. Hoàng Tinh không nói nhiều, nhưng khi được hỏi, hắn đều ôn hòa trả lời, không tỏ ra xa cách.

Sau đó có người hỏi hắn về việc dạy học.

“Lên lớp với sinh viên, có khi còn mệt hơn tra án.” Hoàng Tinh nói, giọng mang theo chút ý cười. “Ít nhất các anh còn dự đoán được đối phương sẽ làm gì tiếp theo.”

Cả bàn bật cười.

Khi đồ ăn được mang lên, trong không khí náo nhiệt của mọi người, Khâu Đỉnh Kiệt thuận tay đặt một bát canh đến trước mặt Hoàng Tinh.

“Toàn là đồ cay.” Giọng anh lạc đi trong tiếng cười đùa. “Uống chút canh trước đã.”

Hoàng Tinh hơi dừng lại một chút, rồi mỉm cười gật đầu.

“Được, cảm ơn anh.”

Hắn cúi xuống uống canh, hơi nóng lan xuống cổ họng, như xua đi cảm giác lạnh lẽo mơ hồ còn sót lại từ phòng pháp y.

Trong lúc ăn, Khâu Đỉnh Kiệt thảo luận với hắn về việc sắp xếp thời gian.

“Cảnh sát chúng tôi sẽ liên hệ với nhà trường. Nếu sau này có vụ án cần phân tích gấp, sẽ mời cậu sang hỗ trợ.”

“Được.” Hoàng Tinh đáp. “Lịch dạy của tôi cũng khá thưa. Trường hợp bất đắc dĩ quá thì cho mấy đứa nhỏ tự học một tiết là được.”

Hắn nhướng mày, khóe môi thoáng cong lên.

“Nhưng hi vọng sẽ không có nhiều vụ án cần đến tôi.”

“Dù sao thì…” Giọng hắn thấp dần. “Bắc Kinh vẫn được xem là một trong những thành phố có tỉ lệ tội phạm thấp nhất mà.”

Khâu Đỉnh Kiệt bật cười, hai người nhìn nhau một thoáng, rồi nhanh chóng bị những câu chuyện rời rạc của đám người trong bàn ăn kéo đi.

Bữa ăn kết thúc trong tiếng cười nói rôm rả. Mọi người chào tạm biệt nhau ra về.

Khi rời khỏi quán, trời đã tối hẳn. Đèn đường bật sáng, ánh vàng phủ lên vai hai người đang cùng nhau bước đi.

Khâu Đỉnh Kiệt bước chậm lại, đi song song với Hoàng Tinh.

“Hôm nay cậu vất vả rồi.” Anh nói.

Hoàng Tinh mỉm cười lắc đầu.

“Không vất vả, tôi còn phải cảm ơn anh.”

“Cảm ơn gì chứ. Chúng tôi cũng cần đến cậu mà.” 

Khâu Đỉnh Kiệt thở ra một hơi dài.

“Cũng may có cậu tham gia.” Anh nói, khóe môi mang theo ý cười nhàn nhạt. “Việc điều tra án xem ra cũng không còn mù mịt như trước nữa.”

Hoàng Tinh quay sang nhìn Khâu Đỉnh Kiệt đang mỉm cười đi bên cạnh. Hắn không đáp lại, chỉ chậm rãi đút hai tay vào túi áo khoác. Đầu ngón tay chạm phải hộp thuốc lá bên trong, sau đó vô thức cầm lấy khẽ vuốt ve viền hộp.

Ánh đèn đường kéo dài về phía trước, nối tiếp nhau thành một dải sáng mờ, như một con đường chưa rõ điểm cuối, cũng chưa ai biết sẽ dẫn tới đâu.

Cảm giác khó chịu thoáng qua lúc trưa khi nói chuyện qua điện thoại với Khâu Đỉnh Kiệt lại lặng lẽ trỗi dậy, rất nhẹ, rất mơ hồ, giống như một mảnh gai nhỏ mắc trong ngực, không lấy ra được, cứ thế để lại cơn đau âm ỉ mãi không dứt.

Nhưng rất nhanh, nó đã bị ngọn lửa đang bóc cháy trong lòng người đàn ông nuốt chửng…

Thu Phong Ảnh Điệp

[Tinh Kiệt] Sát Nhân

<< 2. “Chuyên viên Hoàng”

4. Vụ Án Thứ Hai >>

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *