Màn đêm buông xuống.
Căn hộ nằm trên tầng cao, đèn trong phòng bật sáng. Cửa sổ mở hé, gió đêm mang theo hơi ẩm chậm rãi lùa vào, khẽ lay động tấm rèm mỏng. Phía xa, ánh đèn thành phố trải dài bên dưới, đan xen thành một tấm lưới ánh sáng dày đặc, lại trông yên bình đến mức giả tạo.
Hoàng Tinh đứng trước cửa kính sát đất, trên tay cầm một điếu thuốc chưa châm.
Hắn không hút, chỉ đưa điếu thuốc lên môi, để mùi thuốc lá khô lạnh bám lại trên đầu lưỡi. Thói quen này hình thành từ rất lâu trước đây, đến mức hắn không còn nhớ chính xác là từ khi nào. Chỉ khi những lúc tâm trạng dao động không thể kiểm soát, hắn mới thật sự châm lửa, hít vào vài hơi thuốc, để cho từng làn khói xâm nhập vào cơ thể, làm dịu đi cảm xúc đang không ra gì lúc đó của hắn.
Điện thoại đặt trên bàn khẽ rung một cái.
Hoàng Tinh liếc nhìn màn hình, không phải là cuộc gọi, chỉ là một thông báo từ tin nhắn rác. Hắn không cầm máy, xoay người đi vào trong.
Căn hộ gọn gàng đến mức lạnh lẽo. Không có vật trang trí dư thừa, cũng không có dấu vết sinh hoạt rõ ràng. Hoàng Tinh vứt điếu thuốc vào thùng rác, rót cho mình một ly rượu. Chất lỏng màu hổ phách khẽ dao động trong ly, phản chiếu dưới ánh đèn thành từng vệt sáng nhạt.
Hắn bật máy tính, gõ vài từ khóa liên quan đến vụ án được phát hiện vào buổi sáng.
Đèn trong phòng khách bị tắt bớt một nửa, ánh sáng lờ mờ phủ lên sàn nhà, màn hình máy tính trở thành nguồn sáng rõ ràng nhất trong không gian rộng lớn. Hắn ngồi trước bàn, lạnh nhạt lướt qua những con chữ đang hiện lên trên màn hình.
Thời gian trôi qua rất chậm, màn đêm như kéo dài vô tận, ánh đèn trong căn hộ cũng không có dấu hiệu tắt đi. Cứ thế mang theo ánh sáng yếu ớt đến tận khi trời hửng sáng.
……
Một ngày mới bắt đầu.
Buổi sáng trôi qua không có gì đặc biệt.
Hôm nay Hoàng Tinh có một tiết giảng tại trường. Sau khi kết thúc buổi dạy, đợi cho sinh viên ra về hết, hắn mới thu dọn đồ đạc rồi chậm rãi rời khỏi hội trường.
Hành lang vắng vẻ, tiếng bước chân vang lên rõ ràng trong không gian yên tĩnh. Còn chưa kịp ra khỏi tòa nhà, điện thoại trong người đã rung lên.
Hắn khẽ dừng bước, lấy máy ra. Trên màn hình hiện lên một cái tên quen thuộc.
Khâu Đỉnh Kiệt.
“Tôi nghe.” Hắn bắt máy, nhẹ giọng hỏi. “Có chuyện gì sao?”
Đầu dây bên kia có chút ồn ào, xen lẫn tiếng giấy tờ lật qua và tiếng người nói chuyện, dường như đang ở trong văn phòng.
“Hôm qua vừa về sở tôi liền nộp một đề xuất lên cho cấp trên.” Giọng Khâu Đỉnh Kiệt mang theo ý cười. “Cậu nói xem đó là đề xuất gì?”
“Là đề xuất gì?” Hoàng Tinh hỏi lại, bình thản bước ra khỏi tòa nhà.
Đầu dây bên kia khẽ cười.
“Cậu đúng là không thú vị gì hết. Đem câu hỏi của tôi hỏi lại y nguyên vậy đó hả?” Khâu Đỉnh Kiệt vu vơ hờn dỗi, cũng không đợi Hoàng Tinh trả lời, lại nói tiếp.
“Thôi không trêu cậu nữa. Là đề xuất mời một chuyên viên phân tích tâm lý hành vi, hỗ trợ cho tổ chuyên án.”
Hoàng Tinh rẽ vào một lối nhỏ yên tĩnh bên hông tòa nhà. Hắn tựa lưng vào tường, ánh mắt hạ thấp, nhìn về khoảng bóng râm dưới chân.
“Ồ?” Hắn cười rất nhẹ, gần như không nghe ra. “Kết quả thế nào?”
“Dĩ nhiên là được thông qua rồi!” Giọng Khâu Đỉnh Kiệt mang theo vui vẻ không giấu được. “Tôi đã đề xuất cậu.”
Nắng gắt buổi trưa chiếu thắng vào lối nhỏ nơi Hoàng Tinh đang đứng, phản chiếu lên bức tường sơn sáng màu, khiến không gian có hơi chói mắt.
Hắn không trả lời lại ngay. Một cảm giác khó gọi tên trồi lên trong lòng, nhưng rất nhanh đã bị ép xuống.
Hoàng Tinh khẽ nhắm mắt.
“Tôi chỉ là một giảng viên nhỏ.” Hắn chậm rãi nói. “Hơn nữa, tôi vừa về nước chưa lâu.”
“Tôi biết.” Khâu Đỉnh Kiệt trả lời gần như không cần suy nghĩ. “Nhưng tôi tin tưởng năng lực của cậu. Trong nước hiện tại rất thiếu người có nền tảng bài bản về nghiên cứu tâm lý hành vi.”
“Vớ được một nhân tài vừa về nước như cậu. Làm sao tổ điều tra chúng tôi có thể bỏ qua được?” Anh nói rất tự nhiên, không tạo áp lực cho đối phương.
“Cậu nghĩ sao? Công việc này sẽ không ảnh hưởng đến việc giảng dạy. Cậu chỉ cần hỗ trợ phân tích những vụ án cần thiết.”
Gió khẽ lướt qua, mang theo tiếng lá cây xào xạc. Hoàng Tinh mở mắt, nhìn vào mảng tường bị nắng chiếu đến chói mắt trước mặt.
“Thế thì còn gì bằng.” Hắn lên tiếng, giọng nói đã nhẹ đi rất nhiều. “Công việc này tôi cầm chắc rồi. Khâu cảnh quan đã tốn công đề xuất cho tôi mà.”
Đầu dây bên kia lại truyền đến tiếng cười nhẹ.
“Vậy để tôi gửi trước hồ sơ vụ án cho cậu.”
“Cũng được” Hoàng Tinh đáp. “Chiều nay tôi không có tiết. Hiện tại có thể đến chỗ của các anh trình diện.”
“Vậy thì tốt quá, lát nữa gặp cậu.”
“Ừ, lát nữa gặp.”
Cuộc gọi kết thúc, màn hình điện thoại tối lại. Lối nhỏ trở lại yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió thổi qua những tán cây.
Không lâu sau, điện thoại rung lên lần nữa, một tập hồ sơ điện tử đã được gửi đến.
Hoàng Tinh cất máy vào túi, xoay người đi về phía bãi đỗ xe.
……
Chiếc xe chậm rãi đỗ lại trước tòa trụ sở chính.
Hoàng Tinh vừa mở cửa xuống xe, còn chưa kịp quan sát xung quanh, đã nhìn thấy Khâu Đỉnh Kiệt đứng trên bậc thềm phía trước. Nắng nhẹ xuyên qua hàng cây rơi lên người anh, làm đường nét vốn đã gọn gàng càng thêm tinh tế.
Anh mặc áo sơ mi đơn giản, tay áo xắn lên, cổ áo mở ra một hai cúc, trông giống như vừa tranh thủ rời khỏi văn phòng trong giờ nghỉ trưa. Trên tay anh cầm hai cốc cà phê giấy, một cốc đã uống dở, làn hơi nước mỏng vẫn còn lượn lờ trên miệng ly.
Thấy Hoàng Tinh bước tới, Khâu Đỉnh Kiệt giơ cốc còn lại lên, cười nói tự nhiên.
“Sao rồi? Lão Vương có làm khó dễ cậu không?”
Hoàng Tinh nhận lấy cốc cà phê, đầu ngón tay chạm vào lớp giấy còn hơi ấm. Hắn đưa lên nhấp một ngụm, vị đắng lan ra nơi đầu lưỡi, dễ chịu hơn rất nhiều so với vị ngọt gắt của ly kem ngày hôm qua.
“Không.” Hắn đáp. “Vương đội trưởng xem lý lịch của tôi xong thì gật đầu, nói vài câu mang tính hình thức liền phất tay bảo tôi sang chỗ các anh.”
Người được gọi là “lão Vương” tên đầy đủ là Vương Định Khải, đội trưởng đội Hình sự, cũng là người phê duyệt đề xuất của Khâu Đỉnh Kiệt.
Khâu Đỉnh Kiệt nghe xong liền nhẹ nhõm, vui vẻ nói.
“Tốt rồi.” Anh xoay người đi vào, tiện tay đẩy cửa rồi quay đầu nhìn Hoàng Tinh. “Vậy mời chuyên viên Hoàng đi theo tôi.”
Cách xưng hô mới khiến Hoàng Tinh hơi cong khóe môi, bước theo Khâu Đỉnh Kiệt vào trong.
Hành lang trong trụ sở rộng và dài, ánh đèn trắng chiếu xuống sàn nhà sạch sẽ. Nhân viên đi lại vội vã, có vài người gật đầu chào Khâu Đỉnh Kiệt, ánh mắt lướt qua Hoàng Tinh mang theo chút tò mò, nhưng còn đang bận rộn trong đống giấy tờ, liền không tiến lên hỏi gì thêm.
Lối đi dẫn xuống tầng thấp dần trở nên yên tĩnh. Nhiệt độ giảm rõ rệt, mùi thuốc sát trùng thoang thoảng trong không khí, càng đi sâu càng nồng hơn.
“Thông thường chuyên viên phân tích không nhất thiết phải xuống tận phòng pháp y.” Khâu Đỉnh Kiệt vừa đi vừa nói. “Nhưng vụ này có nhiều chi tiết khó giải thích, tôi nghĩ cậu xem trực tiếp sẽ tốt hơn.”
“Như vậy hợp lý.” Hoàng Tinh gật đầu. “Những gì xảy ra với thi thể thường phản ánh rất nhiều thứ.”
Cả hai rẽ vào một căn phòng nhỏ bên hông trước, mặc vào trang phục bảo hộ, rồi mới đẩy mở cánh cửa kim loại phòng pháp y ra.
Không gian bên trong rộng và sáng, nhiệt độ càng thấp hơn bên ngoài. Trên bàn inox ở giữa phòng là một thi thể đã được phủ vải trắng. Bác sĩ pháp y đang đứng cạnh bàn, nghe thấy động tĩnh liền quay lại gật đầu chào.
“Đội trưởng Khâu.”
“Vị này là Hoàng Tinh.” Khâu Đỉnh Kiệt giới thiệu. “Chuyên viên phân tích hành vi mà tôi đã nói qua.”
Bác sĩ pháp y nhìn Hoàng Tinh nhiều thêm một giây, rồi gật đầu.
“Các anh đến đúng lúc.” Ông nói. “Chúng tôi vừa hoàn tất kiểm tra lần cuối.”
Một thi thể nằm im dưới lớp vải trắng, làn da lộ ra tái nhợt, đã mất đi sắc thái tự nhiên của người sống.
Trước khi đến đây, Hoàng Tinh đã được Khâu Đỉnh Kiệt trình bày sơ lược thông tin của nạn nhân.
Nạn nhân tên là Diệp Tư Viễn, nam, bốn mươi hai tuổi. Là giám đốc một công ty đầu tư quy mô nhỏ mang tên Viễn Đạo, đăng ký hoạt động trong lĩnh vực tư vấn và quản lý đầu tư tài chính.
Tuy nhiên, qua quá trình thu thập và phân tích dữ liệu, công ty này bị nghi ngờ có liên quan đến hoạt động xử lý các dòng tiền “xám”, với vai trò trung gian trong việc hợp thức hóa nguồn tiền có dấu hiệu bất hợp pháp.
Cụ thể, Diệp Tư Viễn đứng giữa mạng lưới doanh nghiệp bình phong và những nguồn tiền không rõ xuất xứ. Thông qua hàng loạt hợp đồng giả, đầu tư vòng, mua bán cổ phần nội bộ, hắn từng bước “rửa sạch” các khoản tiền có nguồn gốc không minh bạch. Theo đó, các khoản tiền này sẽ đi vào hệ thống dưới danh nghĩa đầu tư, và đi ra dưới dạng lợi nhuận hợp pháp.
Thi thể nạn nhân được phát hiện vào rạng sáng sáu giờ, trôi dạt ở đoạn hạ lưu sông Hắc Khê. Người phát hiện là một người đàn ông trung niên thường xuyên chạy bộ buổi sáng, nhận thấy một vật thể bất thường nổi trên mặt nước liền lập tức báo cho cơ quan chức năng.
Lớp vải trắng được kéo xuống, lộ ra phần thân trên của nạn nhân.
“Thời điểm phát hiện, thi thể đã sình lên rõ rệt.” Bác sĩ pháp y nói. “Cho thấy đã ở trong nước một khoảng thời gian nhất định.”
Ông tiếp tục.
“Phần đầu và tứ chi không có dấu hiệu phân hủy nặng, bề mặt da không phát hiện nhiều vết thương do va đập. Tuy nhiên, vùng bụng căng lên bất thường, không phù hợp với thời gian tử vong ước tính.”
Tấm vải được kéo xuống hoàn toàn. Phần bụng của tử thi phình lên một cách dị dạng, đường khâu chạy dọc bụng rõ ràng đến mức khiến người ta ớn lạnh.
Khâu Đỉnh Kiệt quay sang kiểm tra Hoàng Tinh, sợ hắn không có nhiều kinh nghiệm sẽ sợ hãi. Nhưng đối phương chỉ có hơi nhíu mày khi nhìn thấy dị trạng của tử thi.
Khâu Đỉnh Kiệt ngoài mặt vẫn tỏ ra bình thường, thẳng người lại tiếp tục nghe báo cáo, nhưng trong lòng đã trộm vui vẻ lăn vài vòng.
Người anh nhìn trúng, dĩ nhiên sức chịu đựng cũng hơn người!
Vị pháp y tiếp tục trình bày. “Ổ bụng đã bị rạch mở bằng dao sắc, sau đó được khâu lại, đường khâu ngay ngắn.”
“Không có dấu hiệu giằng co?” Hoàng Tinh hỏi.
“Không.” Bác sĩ lắc đầu. “Vết cắt chính xác, lực tay ổn định. Có khả năng nạn nhân đã bị khống chế hoàn toàn.”
Hoàng Tinh nhìn đường khâu thêm vài giây, rồi chậm rãi nói.
“Không chỉ khống chế. Hung thủ còn có thời gian để thao tác và thực hiện trong trạng thái hoàn toàn tỉnh táo.”
“Chúng tôi cũng nhận thấy điều đó.” Bác sĩ pháp y gật đầu. “Nạn nhân vẫn còn ý thức trong lúc khoang bụng bị rạch mở. Không ghi nhận dấu hiệu gây mê hay chất ức chế thần kinh trong cơ thể. Các phản ứng sinh lý cho thấy nạn nhân đã trải qua đau đớn kéo dài trước khi tử vong.”
Không khí trong phòng càng trùng xuống.
Ông nói tiếp.
“Nguyên nhân tử vong được xác định là mất máu cấp tính, không phải chết đuối. Thi thể bị ném xuống sông sau khi nạn nhân đã chết.”
Hoàng Tinh cho ý kiến. “Có thể để che giấu hiện trường chính và kéo dài thời gian phát hiện.”
Bác sĩ pháp y tiếp tục trình bày.
“Quan sát nét mặt nạn nhân cho thấy các cơ mặt co cứng, hàm siết chặt, mắt trợn to không tiêu điểm. Biểu hiện này phù hợp với trạng thái đau đớn và hoảng loạn cực độ tại thời điểm tử vong. Không có dấu hiệu phản kháng mạnh, khả năng càng cho thấy nạn nhân có thể đã bị khống chế từ trước.”
Ông dừng lại một chút.
“Không chỉ có vậy.”
“Ngay dưới xương sườn trái có khắc một con số ‘6’. Đường rạch rõ ràng, và còn rất sâu.”
Hoàng Tinh tiến lên gần hơn một chút, cúi xuống quan sát con số bị khắc trên làn da tái nhợt của tử thi.
Bác sĩ pháp y tiếp tục nói.
“Khi khám khoang bụng, chúng tôi nhận thấy các cơ quan nội tạng bị đẩy lệch vị trí, không phải do tác động mà do dị vật bị nhét vào với số lượng lớn. Là những cọc tiền mặt được đặt lẫn trong các cơ quan nội tạng, tạo nên tình trạng phình to bất thường ở khoang bụng.”
Tử thi đã được xử lý, Khâu Đỉnh Kiệt liền đưa ra ảnh chụp khoang bụng chứa tiền đến trước mặt Hoàng Tinh.
Tầm mắt của Hoàng Tinh rời khỏi thi thể đang nằm trên bàn, nhận lấy tấm ảnh, rơi vào trầm tư.
Khâu Đỉnh Kiệt liếc nhìn đồng hồ, thấy bác sĩ pháp y đã trình bày xong, đang đem lớp vải trắng phủ lại lên thi thể.
“Được rồi, chúng ta ra ngoài rồi nói tiếp.”
Anh nói rồi quay sang cảm ơn vị đồng nghiệp kia, sau đó kéo Hoàng Tinh rời đi.
____________
Nhắc lại thiết lập: thời đại này khoa học kỹ thuật chưa được tiên tiến, các thiết bị kiểm tra hiện trường cũng như y học còn rất hạn chế.
Note: các kiến thức trên đều không phải là chuyên môn, toàn bộ đều chém! Hãy để trí tưởng tượng bay xa, xin đừng quá khắc khe ~
Leave a Reply