Sân bay Bắc Kinh đón người trở về bằng một trận mưa nặng hạt.
Mưa trút xuống dồn dập, trắng xóa cả khoảng trời ngoài cửa kính. Dòng người kéo vali vội vã băng qua sảnh lớn, bánh xe lăn trên nền đá lạnh tạo thành một thứ âm thanh khô khốc, lẫn vào tiếng thông báo lặp đi lặp lại, đều đều đến vô cảm.
Một người đàn ông tiến dần về phía cửa chính.
Hắn đi giữa dòng người đông đúc, lại giống như hoàn toàn tách biệt. Ánh mắt lạnh nhạt dừng trên màn mưa xối xả bên ngoài, không có chờ mong, cũng không có lưu luyến. Chỉ có một cảm giác nặng nề đè xuống lồng ngực, chậm rãi siết chặt, vừa bí bách vừa ngột ngạt.
Cửa kính tự động mở ra.
Tiếng mưa bên ngoài lập tức đánh thẳng vào màng nghĩ, ầm ĩ và thô bạo. Gió lạnh cuốn theo mùi đất ẩm và hơi nước tạt thẳng vào mặt, khiến người đàn ông vừa mới ra cửa khẽ nhíu mày.
Một điếu thuốc được rút ra khỏi bao.
Bật lửa kêu một tiếng khô khốc, ngọn lửa nhỏ run rẩy trong gió rồi được che lại bởi lòng bàn tay. Hắn cúi đầu châm thuốc, hít một hơi sâu. Khói thuốc chậm rãi lan trong khoang miệng, theo nhịp thở tràn vào phổi, các dây thần kinh đang căng lên cũng theo đó mà dịu xuống đôi chút.
Làn khói phả ra hòa vào làn mưa, tan nhanh trong không khí ẩm thấp.
Một chiếc xe dừng lại trước mặt. Người đàn ông cúi người bước vào trong, cả người và xe rất nhanh bị nuốt chửng giữa màn mưa xám trắng.
…
Nửa tháng sau.
Tại Đại học Bắc Siêu, khu B.
Hội trường rộng lớn được bao phủ trong ánh đèn trắng. Không gian yên tĩnh, chỉ có một giọng nói trầm ổn vang lên từ bục giảng, nhịp điệu ổn định, đang chậm rãi phân tích về tình huống đang được đưa ra trên màn hình lớn.
“Trong những vụ án bạo lực có tính lặp lại, hung thủ thường không chỉ nhắm đến kết quả cuối cùng.”
Người đàn ông đứng thẳng sau bục giảng, một tay đặt hờ lên mặt bàn. Ánh mắt sau gọng kính bạc lướt nhanh qua cả khán phòng.
“Quá trình mới là thứ khiến họ hứng thú.”
Giọng nói không mang theo cảm xúc, nhưng từng câu từng chữ lại khiến người nghe vô thức tập trung hơn.
“Các em cần nhớ, trong phân tích tâm lý hành vi, điều quan trọng nhất không phải là hung thủ đã làm gì, mà là vì sao hắn chọn hành động đó, vào đúng thời điểm ấy, trong hoàn cảnh ấy.”
Người đàn ông dừng lại, ánh mắt dịu đi đôi chút.
“Hôm nay đến đây thôi.”
Màn hình lớn được tắt đi, ánh sáng trong hội trường lập tức thay đổi. Giọng nói của hắn cũng theo đó mà mềm hơn.
“Về nhà thử lý giải hành vi của hung thủ trong tình huống vừa rồi. Ai đưa ra được phân tích hợp lý sẽ được cộng điểm cho bài kiểm tra sắp tới.”
Hội trường lập tức ồn ào.
Sinh viên đứng dậy thu dọn đồ đạc, tiếng ghế xê dịch vang lên liên hồi. Trong dòng người rời đi, vài câu trò chuyện bị rơi rớt trong thanh âm hỗn tạp.
“Căn tin khu chúng ta hôm nay không có kem à?”
“Ừ, máy làm kem bị hỏng rồi. Nóng thế này chắc tớ chết mất. Hay mình sang khu A đi?”
Một nữ sinh khác vẫn cúi đầu nhìn điện thoại, đột nhiên hạ giọng.
“Này, các cậu biết gì chưa? Nghe nói khu A có cảnh sát đến đấy.”
“Nghiêm trọng vậy? Có chuyện gì sao?”
“Sáng nay phát hiện một xác chết ở sông Hắc Khê, hình như bọn họ đến để lấy lời khai nhân chứng.”
Những câu nói vụn vặt nhanh chóng nhỏ dần theo tiếng bước chân đi xa.
Người đàn ông vẫn ngồi lại trên bục giảng. Ngón trỏ khẽ gõ lên mặt bàn vài nhịp. Hắn đưa tay đẩy nhẹ gọng kính, gương mặt nhã nhặn, khóe môi cong lên một nụ cười khẽ khi thấy một nữ sinh đang tiến về phía mình.
Nữ sinh ngập ngừng bước tới, ngại ngùng hỏi hắn vài chỗ khó hiểu trong bài giảng hôm nay. Người đàn chậm rãi giải thích, không hề tỏ ra mất kiên nhẫn.
Đến khi hội trường đã không còn ai, hắn mới đứng dậy chỉnh lại tay áo, thong thả rời đi, tốn công đi một vòng đến căn tin khu A, để thưởng cho mình một ly kem.
Giữa trưa tháng bảy oi ả, không khí nóng nực khiến người ta dễ cáu kỉnh. Căn tin khu A hôm nay đông hơn thường lệ. Sinh viên tụ tập thành từng nhóm nhỏ, nói cười râm rang. Trước quầy kem là một hàng dài người đang nhích từng chút một.
Người đàn ông vừa đi tới có hơi thở dài. Hắn đút hai tay trong túi quần, vẻ mặt không tỏ vẻ gì nhưng trong lòng đã không còn kiên nhẫn, đang định xoay người rời đi lại bị một giọng nói vang lên phía sau kéo lại.
“Hoàng Tinh?”
Người đàn ông quay đầu nhìn. Ánh mắt hắn và người kia chạm nhau.
Trong một khoảnh khắc, mọi âm thanh xung quanh dường như cũng chậm lại, chỉ có tiếng tim đập trong lòng ngực hắn càng lúc càng nhanh.
Bàn tay trong túi quần nhanh chóng siết chặt rồi lập tức buông ra. Người đàn ông hơi sững lại một chút, rồi tiến đến trước mặt người vừa gọi mình.
“Đỉnh Kiệt?” Miệng vừa lên tiếng đã gọi thẳng tên, như thể những năm tháng xa cách chưa từng tồn tại.
“Đã lâu không gặp.” Hắn dừng lại trước người kia một khoảng cách vừa đủ, giọng nói hơi nhanh hơn so với thường ngày: “Không ngờ lại gặp được anh ở đây.”
Khâu Đỉnh Kiệt đứng trước mặt Hoàng Tinh, mỗi tay cầm một ly kem. Anh nhìn hắn, trong mắt có một thoáng dao động không kịp che giấu, rồi nhanh chóng trở lại bình tĩnh.
“Nói biến mất liền biến mất.” Giọng anh trầm xuống, mang theo chút bất lực trách móc. “Giờ còn biết nói một tiếng đã lâu không gặp sao?”
Giọng nói đầy hờn dỗi của đối phương khiến sắc mặt Hoàng Tinh hơi giãn ra. Nhưng ánh mắt vừa sáng lên đã nhanh chóng lắng xuống. Hắn khẽ thở ra, lời nói cũng nghiêm túc hơn rất nhiều.
“Xin lỗi. Khi đó có chút chuyện gia đình, phải nhanh chóng chuyển đi. Không kịp nói với anh.”
Khâu Đỉnh Kiệt vốn nên tức giận với con người trước mặt. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt kia của đối phương lại có chút không nỡ.
Anh đưa một ly kem ra trước mặt Hoàng Tinh.
“Vốn mua dư cho đồng nghiệp.” Anh nói, giọng đã dịu đi. ” Xem ra người đó không có phúc hưởng rồi.”
Hoàng Tinh đưa tay lên nhận lấy, nói một tiếng cảm ơn.
“Cậu rảnh không?” Khâu Đỉnh Kiệt hỏi tiếp: “Chúng ta tìm chỗ nào yên tĩnh nói chuyện.”
Anh nhìn thẳng vào Hoàng Tinh, nhận được một cái gật đầu của đối phương.
Năm tháng trôi qua, người trước mặt dường như đã thay đổi rất nhiều, lại dường như chẳng hề thay đổi. Vẫn là cảm giác khó nắm bắt ấy, như thể đang đứng rất gần, nhưng chỉ cần tiến thêm một bước, liền sẽ chạm vào một khoảng trống vô định.
Khi còn ở trường, Hoàng Tinh đã như vậy. Luôn mang theo một lớp vỏ vô hình, khiến người khác vô thức giữ khoảng cách với hắn.
Có quá nhiều lời đồn xoay quanh hắn. Về gia cảnh, về xuất thân, về những thứ mà chưa ai từng xác nhận được. Nam sinh tò mò, nữ sinh mê mẩn, nhưng Hoàng Tinh vẫn giữ một khoảng cách vừa đủ, lịch sự mà lạnh nhạt, chưa từng thật sự để ai bước vào thế giới của hắn.
Lúc bấy giờ, quyền lực càng lớn, nguy hiểm càng sâu. Những gia tộc đứng dưới ánh đèn rực rỡ chưa bao giờ là an toàn. Con cháu của những người nắm giữ quyền lực này được dạy cách che giấu bản thân trước khi học cách thẳng lưng bước ra ánh sáng. Thân phận hoặc ngay cả tên gọi cũng có thể là giả khi bọn họ bước vào trường.
Không ai biết rõ gia thế của Hoàng Tinh.
Chỉ có những lời đồn đoán rời rạc. Có người nói hắn là con riêng của một gia đình bình thường nào đó, được bí mật sắp xếp vào trường, mọi tiếng xấu đều được dùng tiền để che lấp. Lại có người tin rằng gia thế nhà hắn quá lớn mạnh, buộc phải giấu đi thân phận thật để giữ an toàn cho bản thân.
Dù là cách nói nào, Hoàng Tinh vẫn luôn là một ẩn số.
Hắn cứ thế đơn độc trải qua những tháng ngày đại học nhàm chán. Cho đến khi gặp được Khâu Đỉnh Kiệt, quỹ đạo cuộc sống vốn bằng phẳng của hắn mới khẽ lệch đi, theo một cách không thể ngờ tới.
Khâu Đỉnh Kiệt là đàn anh trên hắn một khóa. Hai người gặp nhau trong buổi lễ chào đón tân sinh viên, giữa đám đông ồn ào và những tiếng cười xa lạ.
Khi ấy, Khâu Đỉnh Kiệt cũng không rõ vì sao lại chú ý đến Hoàng Tinh. Chỉ nhớ rằng ánh mắt của người kia quá tĩnh, như một mặt hồ không gợn sóng, khiến người ta muốn biết bên dưới đang che giấu điều gì. Không biết từ lúc nào, anh bắt đầu chủ động lại gần. Cũng không biết từ lúc nào, những câu hỏi thăm dò trở thành quan tâm thật sự.
Khâu Đỉnh Kiệt là người đầu tiên kiên nhẫn đứng trước cánh cửa khép hờ ấy, không thúc ép, cũng không lùi bước, từng chút một để Hoàng Tinh quen với sự tồn tại của anh. Cho hắn những tháng ngày bình yên và ấm áp nhất.
Bọn họ cứ thế đi cùng nhau hơn ba năm. Đến khi Khâu Đỉnh Kiệt chuẩn bị tốt nghiệp, Hoàng Tinh vẫn luôn quen với sự quan tâm của người kia mới thật sự bối rối. Đợi đến lúc hắn làm rõ lòng mình, quyết định bày tỏ để có được một danh phận chính thức với người kia.
Thì bi kịch bất ngờ ập đến.
Đem tất cả những mộng tưởng ngọt ngào của hắn, toàn bộ cháy nát trong biển lửa.
…
Đợi đến khi thoát khỏi những dòng hồi ức xưa cũ, cả hai đã rời khỏi căn tin, men theo lối đi lát đá dẫn vào khuôn viên phía trong.
Bóng cây thưa thớt trải dài trên mặt đất, nắng giữa trưa xuyên qua kẽ lá rơi xuống loang lổ. Gió nóng lướt qua da thịt, mang theo mùi nhựa đường bị nung lên đến oi người. Xa xa có tiếng ve kêu râm ran, hai người tìm được một dải ghế dài khuất trong bóng râm.
Khâu Đỉnh Kiệt ngồi xuống trước, Hoàng Tinh cũng theo đó ngồi bên cạnh.
Trong chốc lát, cả hai đều không nói gì.
Kem trên tay Khâu Đỉnh Kiệt đã bắt đầu tan, nước lạnh thấm qua lớp giấy mỏng, làm ướt đầu ngón tay. Anh cúi đầu nhìn ly kem, như thể đang tìm một điểm tựa cho tầm mắt, rồi mới lên tiếng.
“Vậy… gia đình cậu dạo này thế nào rồi?”
Câu hỏi vừa dứt, anh có hơi chần chừ, lại chậm rãi bổ sung. “Hình như… cậu cũng có chút khác trước?”
Hoàng Tinh không quay sang nhìn anh. Ánh mắt hắn hướng ra xa, nơi mặt đường dưới nắng gắt dường như đang bốc lên những làn hơi trắng mờ, khiến cảnh vật phía xa cũng trở nên không thật.
Trong một khoảnh khắc, hắn cũng không phân biệt được đó là ảo giác do nhiệt độ, hay do ký ức đang chồng chéo lên hiện tại.
“Tạm ổn.”
Giọng hắn không lớn, bị gió thổi loãng đi một chút, nghe qua rất nhẹ, nhưng rơi vào tai người khác lại mang đến một cảm giác nặng nề khó gọi tên.
“Cha mẹ tôi trải qua một đợt bệnh.” Hắn nói tiếp, ngữ điệu phẳng lặng, như đang kể lại câu chuyện của một người khác: “Liền cứ thế rời đi, để lại mình tôi.”
Hắn dừng lại một chút.
“Ban đầu có chút khó tiếp nhận, nhưng rồi cũng phải đối mặt với sự thật.”
Hắn nghiêng đầu, giọng điệu không bộc lộ cảm xúc rõ ràng, nói sang chuyện khác, như là không muốn dừng lại ở đề tài này quá lâu.
“Tôi gặp một tai nạn nhỏ. Phải phẫu thuật mấy lần, nên gương mặt có chút thay đổi.”
Khâu Đỉnh Kiệt siết nhẹ ly kem trong tay. Kem đã bắt đầu mềm ra vì nhiệt độ, ươn ướt và lạnh buốt thấm vào da thịt, nhưng anh dường như không để ý đến. Ánh mắt anh dừng trên đường viền khuôn mặt của Hoàng Tinh, như đang cố đối chiếu với ký ức cũ, rồi lại nhận ra việc so sánh ấy chẳng có ý nghĩa gì.
Người trước mặt đã không còn là chàng sinh viên năm đó nữa.
Nghe những lời nói nhẹ nhàng bâng quơ của đối phương, trong lòng Khâu Đỉnh Kiệt lại càng trùng xuống.
Sự việc năm xưa như một tảng đá đè nặng trong lòng suốt nhiều năm, đến lúc này mới chậm rãi được nhấc ra.
Hóa ra không phải là vô tình rời đi.
Chỉ là mỗi người đều có những điều không thể nói.
Năm năm, nói dài không dài, nói ngắn cũng không ngắn. Nhưng chỉ cần đứng giữa đám đông, liếc mắt một cái vẫn có thể nhận ra đối phương ngay lập tức. Bảo rằng đã hoàn toàn không còn cảm xúc, rõ ràng là đang tự lừa mình.
Người đàn ông trước mắt so với ký ức năm xưa, đã trưởng thành hơn rất nhiều. Vai rộng hơn, đường nét trên gương mặt càng rõ ràng hơn, khi chất cũng thu liễm đi rất nhiều, không còn cảm giác sắc bén lộ ra ngoài như trước.
Khâu Đỉnh Kiệt không biết Hoàng Tinh đã trải qua những gì, chỉ cảm thấy trong lòng càng nặng nề, lời xin lỗi nói ra cũng không kịp suy nghĩ.
“… Xin lỗi.”
Hoàng Tinh bật cười, rất khẽ.
“Sao phải xin lỗi.” Hắn nói, giọng nhẹ nhàng. “Tôi mới là người phải xin lỗi anh…”
Hắn ngước mắt, nhìn thẳng vào Khâu Đỉnh Kiệt.
“Mấy năm nay… anh sống thế nào?”
Khâu Đỉnh Kiệt đón lấy ánh mặt ấy, khẽ gật đầu. Kem trong tay đã tan đi không ít. Anh chậm rãi nếm một ngụm, vị ngọt mát liền lan ra nơi đầu lưỡi.
“Rất tốt.” Anh nói: “Vào được tổ chuyên án. Coi như… không phụ lời nói năm xưa.”
Hoàng Tinh nhìn theo động tác liếm kem của Khâu Đỉnh Kiệt, cổ họng bỗng có chút khô. Hắn cũng đưa ly kem lên, cắn một miếng nhỏ. Vị kem ngọt gắt lan nhanh trong miệng, khiến hắn có hơi khó chịu, nhưng sắc mặt vẫn không đổi.
“Vậy ra anh chính là ‘nhân vật chính’ trong mấy cuộc bàn tán sáng nay?” Hắn nói, như vô tình kéo cuộc trò chuyện sang chủ đề khác.
“Nhân vật chính?” Khâu Đỉnh Kiệt vừa cắn thêm một ngụm kem, ngẩng đầu lên có chút khó hiểu.
“Tôi trùng hợp nghe được các em ấy nói, có vài cảnh sát đến để điều tra vụ án trên sông Hắc Khê sáng nay.”
“Tin tức cậu cũng nhạy thật đấy.” Khâu Đỉnh Kiệt bật cười, sau đó nghiêm túc nói.
“Đúng vậy, hôm nay đến để lấy lời khai một nhân chứng. Là người cuối cùng gặp nạn nhân.”
Anh không nói quá sâu về cuộc điều tra, nghiêng đầu sang rất tự nhiên chuyển đề tài.
“Còn cậu thì sao? Bây giờ làm giảng viên ở đây à?”
Ngón tay đang cầm ly kem của Hoàng Tinh chậm rãi miết nhẹ, hắn đáp.
“Ừ, tạm thời là giảng viên thỉnh giảng, nghiên cứu về tâm lý hành vi.” Dừng lại một chút, hắn khẽ nói.
“Xin lỗi, lời hứa năm đó… nói sẽ cùng nhau làm việc.”
“Cuối cùng vẫn không làm được.”
“Đừng suốt ngày treo lời xin lỗi trên miệng.” Khâu Đỉnh Kiệt nói, giọng đều đều bình thản: “Đều là lời nói lúc trẻ, không cần nghiêm túc như thế.”
Anh hỏi thêm. “Nhưng tại sao lại là tạm thời. Cậu còn dự định khác sao?”
Ly kem trên tay Khâu Đỉnh Kiệt đã vơi hơn nửa. Hoàng Tinh nhìn ly kem còn nguyên, đã bắt đầu tan chảy trên tay của mình, đè xuống cảm giác không thích trong lòng, đưa kem lên miệng cắn thêm một miếng lớn.
Chờ đến khi vị ngọt gắt dịu đi, hắn mới lên tiếng.
“Chưa nghĩ kỹ. Tôi vừa về nước không lâu, kiếm tạm một công việc trước đã.”
“Sau này thế nào… vẫn đang xem xét thêm.”
Nói đến đó, hắn nhìn Khâu Đỉnh Kiệt, khóe môi khẽ cong lên, giọng điệu nửa đùa nửa thật.
“Có điều, gặp lại anh rồi, tôi thấy có lẽ mình nên cân nhắc những công việc có thể hợp tác với tổ chuyên án.”
Khâu Đỉnh Kiệt bật cười.
Hai người lại nói thêm vài câu không đầu không cuối. Chuyện sinh hoạt ở nước ngoài, chuyện công việc hiện tại, chuyện những người quen cũ. Không ai nhắc đến tương lai quá xa, cũng không ai vội vàng đào sâu quá khứ.
Mặt trời dần lệch đi, bóng cây kéo dài hơn một chút.
Cuối cùng, họ vẫn phải đứng dậy, quay về với công việc của mình.
Khi tách ra, Hoàng Tinh nhìn theo bóng lưng Khâu Đỉnh Kiệt rất lâu. Đến khi đối phương khuất khỏi tầm mắt, hắn mới rút điện thoại ra một lần nữa.
Trong danh bạ, một cái tên quen thuộc lặng lẽ xuất hiện.
Giống như từ đầu đến cuối, có vài thứ vốn dĩ chưa từng rời đi, chỉ là tạm thời bị đặt sang một bên, chờ đến đúng thời điểm để quay trở lại.
Leave a Reply