Kỳ mẫn cảm của Thịnh Thiếu Du lần này đến thật không đúng lúc. Không chỉ một lần nữa cản bước anh gặp mặt vị chủ tịch trẻ của X-Holding, mà còn trì hoãn luôn cả việc kiểm tra sức khỏe cho anh mà Hoa Vịnh luôn tâm tâm niệm niệm.
Vốn dĩ, kỳ mẫn cảm của Alpha luôn có chu kỳ ổn định. Thế nhưng lần này lại bị ập đến bất ngờ, điều mà chưa từng xuất hiện trước đây. Có thể nói, Alpha cấp S đã bị pheromone của Enigma sớm ngày ở chung ảnh hưởng đến không ít. Vì thế, mặc dù Hoa Vịnh tự tin rằng sức khỏe của Thịnh Thiếu Du sẽ không có vấn đề, nhưng vẫn luôn muốn được kiểm tra tổng quát cơ thể của anh một lần.
Dạo gần đây, vận may của Thịnh Thiếu Du không được tốt lắm. Anh vừa trải qua một kỳ mẫn cảm đầy xấu hổ, lại còn bỏ lỡ cuộc hội thảo quan trọng. Hơn hết, đã một tuần trôi qua kể từ hôm anh bay đến hòn đảo, Thịnh Thiếu Du không hề nhận được bất kỳ tin nhắn nào từ đóa hoa lan ở nhà…
Alpha cấp S vốn nên có tinh thần thoải mái sau khi trải qua một kỳ mẫn cảm dài, lại mang tâm trạng nặng nề bay về Giang Hỗ. Vừa hạ cánh xuống sân bay, tin tức xấu lại tiếp tục truyền đến với Thịnh Thiếu Du.
Hoa Vịnh nhập viện rồi.
Cậu bị chứng rối loạn pheromone hành hạ, hiện tại đang nằm trong phòng cách ly vẫn đang hôn mê chưa tỉnh.
Trần Phẩm Minh đi đón Thịnh Thiếu Du đã báo cáo lại, Hoa Vịnh ngất xỉu ngay trước nhà vào tối hôm trước, may mắn được bảo vệ mới vào làm phát hiện, kịp thời đưa vào bệnh viện. Y không dám gọi điện quấy rầy Thịnh Thiếu Du đang trong kỳ mẫn cảm, vì thế chỉ có thể đợi đến khi anh quay về liền báo lại ngay.
Thịnh Thiếu Du cả người đầy vẻ mệt mỏi sau chuyến bay dài, khi biết Hoa Vịnh xảy ra chuyện liền lo lắng bảo Trần Phẩm Minh nhanh chóng lái xe đến bệnh viện.
Cơ thể anh vẫn chưa hoàn toàn hồi phục sau lần mẫn cảm vừa rồi. Lúc ấy khi vừa tỉnh lại, phải mất một lúc lâu anh mới có thể xuống giường. Khó khăn bước từng bước vào phòng tắm, nhìn đến những vết hôn ám muội đầy trên cơ thể mình trong gương, anh hận không thể tìm ra tên khốn chết tiệt đó để giết hắn. Hiện giờ, sau bộ tây trang phẳng phiu sạch sẽ đang đứng trước mặt Trần Phẩm Minh, những dấu vết xấu hổ ấy vẫn còn rõ mồn một.
Nhưng Thịnh Thiếu Du hiện tại không quan tâm được nhiều chuyện khác, chỉ cảm thấy có lỗi với đóa hoa lan. Không khó để đoán vì sao chứng rối loạn pheromone của Hoa Vịnh lại tái phát. Thịnh Thiếu Du liền gom hết trách nhiệm vào mình, càng đau lòng cho đóa hoa lan.
Mô hình tình cảm của cha mẹ thường là hình mẫu tham khảo của con cái. Kết cục tan vỡ của thế hệ trước lại khiến Thịnh Thiếu Du chẳng bao giờ tin rằng mình có thể níu giữ một mối quan hệ lâu dài. Trong mắt anh, tình yêu vốn mong manh, chẳng khác gì ảo ảnh.
Vì thế, Thịnh Thiếu Du vẫn luôn do dự không nói ra với Hoa Vịnh. Anh sợ những lời hứa hẹn hoa mỹ chỉ khiến cho đóa hoa lan sau này sẽ càng đau lòng.
Bất giác, Thịnh Thiếu Du không hề biết mình đã đặt đóa hoa lan lên đầu tim mà cảm nhận thay cậu, rồi sợ rằng chính anh là người sẽ khiến cậu đau lòng.
Bệnh viện Hoa Từ
Sau lớp kính mỏng của cửa phòng cách ly, hình bóng gầy yếu của đóa hoa lan đang hôn mê như một nhát dao cứa vào tim Thịnh Thiếu Du.
Hoa Vịnh thật sự hôn mê, chỉ có lý do đưa vào viện là do thư ký Thường sắp xếp.
Khi Hoa Vịnh liên lạc với Thường Tự, cậu đã lâm vào trạng thái kiệt sức vì mất quá nhiều máu. Giọng nói trầm thấp khó khăn ra lệnh, nói ra một địa chỉ cho Thường Tự đến đón, rồi bảo y sắp xếp cho mình một phòng bệnh cách ly vì lý do rối loạn pheromone liền cúp máy.
Lúc Thường Tự tìm được Hoa Vịnh, cả người cậu đã đầy máu, lâm vào hôn mê.
Nhìn khung cảnh quen thuộc trước mắt, Thường Tự chỉ biết thở dài. Enigma này lúc nào cũng ỷ lại thể chất vượt trội của chính mình, kỳ mẫn cảm nào cũng tự hành hạ đến gần như lấy đi nửa cái mạng.
Cũng vì chuyện đó mà sau mỗi kỳ mẫn cảm, Thẩm Văn Lang đều ở bên lải nhải không ngừng, càm ràm Hoa Vịnh coi sức khỏe của cậu như cỏ rác. Lúc ấy, Thường Tự vẫn luôn nghe lời Hoa Vịnh cũng sẽ đứng một bên gật đầu đồng tình với hắn.
Nhưng Hoa Vịnh lại thật sự không hiểu. Trong suy nghĩ của cậu, chẳng phải chỉ cần nghỉ ngơi mấy ngày liền khỏe mạnh trở lại sao. Cậu không cảm thấy đau, ngược lại nó còn ngăn cản được việc cậu phát điên đi tìm anh Thịnh của cậu, không phải là cách tốt nhất sao?
Thẩm Văn Lang khuyên mãi chẳng được, cũng luôn đau đầu với tên điên trong mắt chỉ có mỗi Thịnh Thiếu Du. Chỉ có thể mong cậu sớm chinh phục được Thịnh Thiếu Du, để sau này còn có người quản đóa hoa lan này, ngăn cậu không làm ra những hành động điên rồ tổn thương cơ thể như thế nữa.
…
Máy theo dõi trong phòng bệnh vẫn chạy những tần số ổn định, chỉ là đóa hoa lan trong phòng vẫn chưa tỉnh lại.
Hoa Vịnh nằm yên, ống truyền cắm nơi mu bàn tay, gương mặt trắng nhợt, hàng mi khẽ run theo từng nhịp máy theo dõi. Mỗi tiếng “tít” vang lên đều khiến trái tim Thịnh Thiếu Du co thắt. Anh đưa tay đặt lên mặt kính, đầu ngón tay lạnh buốt. Qua lớp kính trong suốt, hình bóng anh và Hoa Vịnh nhập lại thành một, méo mó bởi ánh đèn.
Trần Phẩm Minh đứng cách đó không xa, lặng lẽ nhìn vị sếp trẻ của mình. Cả người Thịnh Thiếu Du như mất đi sức sống, đôi mắt sâu thẳm chất đầy mỏi mệt. Anh nhìn người bên trong thật lâu, không nói một lời.
Cùng lúc đó, trong một góc tối, một kẻ lạ mặt luôn theo sát cửa phòng bệnh của Hoa Vịnh khẽ đưa tay lên hướng về Thịnh Thiếu Du, trên cổ tay áo có một chiếc máy ảnh mini được cài vào đang liên tục chớp sáng.
Leave a Reply